Ai hưởng lợi trên đất nông thôn VN?
Tiến sỹ Đặng Kim Sơn
Quốc Phương – BBC
-
“Hiện nay đang bàn về vấn đề sở hữu, là căn bản nhất, xác nhận nó là sở hữu toàn dân hay nhà nước như hiện nay, hay gọi đấy là hình thức đa sở hữu, tức là có cả sở hữu toàn dân, cộng đồng và tư nhân” – Tiến sỹ Đặng Kim Sơn
Một chuyên gia về chiến lược phát triển của Việt Nam vừa xác nhận với BBC rằng các “nhóm lợi ích” về đất đai đang gây các tác động nghiêm trọng về các mặt kinh tế, xã hội, môi trường đối với nông nghiệp và nông thôn trong nước và nêu ra các biện pháp xử lý nhắm vào vấn nạn này.
Tiến sỹ Đặng Kim Sơn, Viện trưởng Viện Nghiên cứu Chiến lược và Chính sách Phát triển Nông nghiệp và Nông thôn (IPSARD) thuộc Bộ Nông nghiệp khẳng định các nhóm đặc quyền đặc lợi này đang lợi dụng các dự án, chương trình và ưu tiên đầu tư để làm giàu mà không đem lại hiệu quả công cộng.
Ngoài ra, theo ông Sơn, các nhóm này còn hiện hữu công khai dưới tư cách là các tập thể, cơ quan, đơn vị nhà nước tới cả cấp địa phương, nhằm lợi dụng việc được giao đất công thu lợi ích cho cá nhân và nhóm riêng của mình.
Nói với BBC hôm 31/01/2012 ông nhận dạng hai nhóm đặc quyền đang là thủ phạm làm cho việc sử dụng đất đai ở Việt Nam trở nên kém hiệu quả:
“Thứ nhất, đó là các nhóm xây dựng các dự án, chương trình, khu vực ưu tiên đầu tư, mà họ lợi dụng ưu tiên đó vào các mục đich không đem lại hiệu quả công cộng. Chẳng hạn như là mang tiếng làm dự án sản xuất, thật ra lại làm dự án chi lô bán nền. Mang tiếng làm dự án vui chơi công cộng, thực ra lại là những khu đầu tư để đầu cơ đất.
“Loại thứ hai là các cơ quan, đơn vị, địa phương được giao đất, tiếng là đất công, đất của nhà nước, nhưng một đơn vị, một cá nhân, một tập thể khi được giao, sử dụng nó để cho thuê, đầu tư, thậm chí sử dụng vào mục đích đem lại lợi ích cho nhóm, đơn vị, bộ phận hay địa phương đó.”
Viện trưởng thuộc Bộ Nông nghiệp nói các đối tượng đặc lợi, đặc quyền hay nhóm lợi ích này “không đóng góp vào cái chi tiêu chung cho đất nước, không nộp thuế lại cho toàn dân” và cho hay các nhóm này có “nhiều dạng” khác nhau.
Xử lý thế nào?
Trước câu hỏi cần có giải pháp như thế nào để xử lý các nhóm đặc quyền, đặc lợi này, đặc biệt trước các bức xúc của người dân qua hàng loạt các cuộc khiếu nại, biểu tình, xung đột đã đang diễn với mật độ cao và mức độ ngày một căng thẳng gần đây, cũng như để đáp ứng một tầm nhìn chiến lược cho phát triển đất nước, ông Sơn đáp:
“Chúng ta cần phải có thay đổi lại một cách toàn bộ, tổng thể trong việc quản lý đất đai. Hiện nay đang bàn về vấn đề sở hữu, là căn bản nhất: xác nhận nó là sở hữu toàn dân hay nhà nước như hiện nay, hay gọi đấy là hình thức đa sở hữu, tức là có cả sở hữu toàn dân, cộng đồng và tư nhân.
“Đi đến thấp hơn là nội dung về chính sách, chẳng hạn như hệ thống quản lý đất đai, phải làm bản đồ, phải tiến hành cấp phép, cấp chứng chỉ sử dụng, quản lý đất cho từng người dân, từng đối tượng một,
“Để họ có thể nắm rõ, biết được đất đai của họ được sử dụng; có được những chứng chỉ ấy, để họ có thể giao dịch, cầm cố, trao đổi lại cho các đối tượng cầm bán hoặc cho thuê, hoặc cho lại các thế hệ sau một cách thuận lợi.”

Vụ tranh chấp đất đầu năm 2012 giữa chính quyền huyện Tiên Lãng, Hải Phòng đặt ra nhiều câu hỏi về luật pháp, ‘nhóm lợi ích’ và hành xử giữa chính quyền với dân.
Ngoài ra, theo chuyên gia, các chính sách và luật lệ phải làm rõ về vấn đề không gian cho người dân yên tâm, mà theo ông cần lưu ý sao cho:
“Những người có thể sử dụng được một cách hiệu quả thì có thể tích tụ, tập trung, thuê thêm. Những người nào sử dụng kém hiệu quả, hoặc đầu cơ, thì phải bị lấy trở lại, phải bị đánh thuế nặng.
“Về mặt thời gian, phải (làm) yên tâm cho những người muốn đầu tư và có khả năng đầu tư, (để) người ta yên tâm đào kênh, đào mương, người ta bồi bổ phân, người ta xây dựng cơ sở hạ tầng để người ta sử dụng một cách lâu dài.”
“Hiện nay đang bàn về vấn đề sở hữu, là căn bản nhất, xác nhận nó là sở hữu toàn dân hay nhà nước như hiện nay, hay gọi đấy là hình thức đa sở hữu, tức là có cả sở hữu toàn dân, cộng đồng và tư nhân”
Tiến sỹ Đặng Kim Sơn
Chuyên gia cũng cho rằng, ngược lại, những người nào sử dụng đất với mục đích đầu cơ, không đưa vào sản xuất hiệu quả, thì phải bị “lấy trở lại.”
‘Vấn đề hàng đầu‘
Tiến sỹ Sơn tin rằng việc điều chỉnh, sửa đổi chính sách quản lý đất đai phải đi từ pháp “chế chung của đất nước”, cho đến chính sách của từng bộ ngành và cho tới cả “cách hành xử, cư xử” của mỗi công dân để hình thành “quan hệ thị trường” trong lĩnh vực về tài nguyên đất đai.
Người đứng đầu cơ quan nghiên cứu chiến lược thuộc Bộ Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn lưu ý thế mạnh mà Việt Nam cần phải biết bảo vệ và phát huy hiện chính là ‘đất đai nông nghiệp’ và ‘con người’.
Ông cảnh báo: “Nếu không khai thác được đất đai cũng như con người, trước hết về mặt kinh tế chúng ta không chỉ lãng phí một nguồn tài nguyên chính mà thật sự chúng ta đã từ bỏ lợi thế để chúng ta có thể đưa nền kinh tế tăng trưởng một cách vững bền và hiệu quả.

Báo cáo của Viện Chiến lược phát triển Nông thôn IPSARD đề nghị phải quy định rõ ràng và thống nhất cơ quan nào có quyền trưng thu, chuyển giao đất nông nghiệp của nông dân, tránh tình trạng lạm quyền.
“Ai cũng biết Việt Nam là nước lợi thế rõ ràng nhất là phát triển nông nghiệp. Phải bắt đầu từ đấy. Đó là nền tảng và điểm xuất phát.”
Về mặt xã hội, chuyên gia cảnh báo nếu không xử lý tốt vấn đề đất đai, thì Việt Nam sẽ khó đảm bảo được công bằng xã hội, một mục tiêu được các Đại hội Đảng Cộng sản Việt Nam đưa vào văn kiện trong suốt mấy thập niên qua.
“Đây không những là nguồn gốc của tham nhũng, nó làm hỏng đội ngũ quản lý ở các cấp, mà đây còn là nguồn gốc của sự bất bình của dân chúng làm cho ổn định xã hội không đảm bảo”
Tiến sỹ Đặng Kim Sơn
“Đây không những là nguồn gốc của tham nhũng, nó làm hỏng đội ngũ quản lý ở các cấp, mà đây còn là nguồn gốc của sự bất bình của dân chúng làm cho ổn định xã hội không đảm bảo,” chuyên gia nói.
“Không còn nghi ngờ gì, vấn đề đất đai là một trong những vấn đề hàng đầu chúng ta phải xử lý trong thời gian tới để đảm bảo tái cơ cấu nền kinh tế theo hướng phát triển vững bền và hiệu quả cả về kinh tế, xã hội và môi trường.”
Mới đây, Viện chiến lược IPSARD đã phối hợp với Tổ chức Phát triển Liên Hợp Quốc (UNDP) và Đại học Harvard tiến hành một nghiên cứu về Chính sách và Luật lệ đất đai, trong đó có nội dung về trao đổi, thu hồi và bồi hoàn cho người dân chuyển đổi đất nông nghiệp sang mục đích sử dụng khác.
Nghiên cứu đưa ra một khuyến nghị giải pháp yêu cầu nhà nước phải cấp tất cả các giấy tờ, chứng nhận đất đai cho người dân, dù đó là đất nông nghiệp, đất rừng, mặt nước, hay đất ở để dân có sổ, giấy chứng nhận, bằng khoán để người dân có thể thực hiện được các hoạt động giao dịch thị trường và giao dịch pháp lý.
Báo cáo của IPSARD cũng đưa ra khuyến nghị để đảm bảo người dân có đất đai chuyển nhượng, giao dịch được đảm bảo các quyền về thông tin, dịch vụ thuận tiện và rẻ hơn.
Đồng thời nhóm nghiên cứu cũng yêu cầu sự minh bạch, nhất quán trong nguyên tắc tính toán giá cả giao dịch, bồi hoàn đất đai một cách thỏa đáng, thân thiện với thị trường, nhằm tránh thiệt hại cho dân, đặc biệt quy định rõ chỉ có đối tượng nào mới được phép đứng ra thu hồi, chuyển đổi đất của dân để có thể sử dụng hiệu quả nhằm tránh việc đất đai “rơi vào tay” các nhóm lợi ích nêu trên.
1). Ông nhà báo Tống Văn Công, nguyên Tổng Biên tập một số tờ báo của hệ thống công đoàn vn như: báo Lao động Mới, báo Công nhân Giải phóng, báo Lao động … thuộc Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam…. Ông xuất thân từ một gia đình cách mạng, cha là Tống Văn Thêm bút hiệu Tăng Ích, tham gia Đảng Cộng sản từ những năm 1929, dịch giả của Tạp chí Tân Trung Hoa thời kháng chiến chống Pháp. Mới đây, ngày 16/9/11, ông TVC có viết 1 bài báo tựa đề “Chủ lực quân cách mạng” đang yếu thế nhất.
Bài báo được đăng trên boxit.vn(*) cùng rất nhiều trang mạng khác. Xin TRÍCH: … “Nghịch cảnh thay, nông dân từng là “chủ lực quân của cách mạng giải phóng dân tộc”, cũng là người lặng lẽ âm thầm khởi xướng công cuộc đổi mới, nhưng lại ít được hưởng lợị nhất từ đổi mới… Đáng lo thay, nông dân là bộ phận yếu thế nhất trong nhân dân”…
(*). http://boxitvn.blogspot.com/2011/09/chu-luc-quan-cach-mang-ang-yeu-nhat.html
2). Nông dân Việt Nam : Cống hiến nhiều nhất – Hy sinh lớn nhất .
Nông dân [hiện còn chiếm 75% dân số cả nước] chính là mảnh đất màu đã nuôi Đảng lớn lên, đã cho Đảng mọi thứ từ những lúc Đảng còn trong thời kỳ trứng nước cho đến ngày Đảng trưởng thành. Nông dân đã cho Đảng thóc gạo, đã che chở Đảng trước sự lùng sục của kẻ thù; và chính nông dân đã cung cấp cho Đảng những cánh tay, những bộ óc ưu tú nhất để Đảng xây dựng đội ngũ cán bộ của mình. Sự giúp đỡ của nông dân đối với Đảng là sự giúp đỡ không kể giờ giấc, không kể đêm ngày, không tính đến mọi hy sinh, nguy hiểm. Nhờ nông dân mà từ số không Đảng ngày càng lớn mạnh.
Ngày xưa, Đảng đánh lừa nông dân, đánh lừa bần cố nông với khẩu hiệu “Trả ruộng đất cho dân cày làm chủ”. Hiện tại, Nông Dân Việt Nam không ai được làm chủ một mảnh đất nào cả; đất đai hoàn toàn do “nhà nước quản lý”, nông dân chỉ được quyền sử dụng đất rất eo hẹp và có thời hạn. Khi nhà nước THU HỒI ĐẤT thì nông dân …KHÔNG ĐƯỢC BỒI THƯỜNG THỎA ĐÁNG!.
Trong bài báo ’63 năm cuộc cách mạng tháng Tám’, ông Giáo sư Tương Lai, người từng đứng đầu ngành xã hội học VN, nguyên cố vấn các vấn đề xã hội cho cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt, đã có chỉ rõ: Hai mục tiêu cao nhất đã được đặt ra bởi cuộc cách mạng tháng 8 là độc lập dân tộc và người cày có ruộng. Nông dân Việt Nam là người chịu trên vai mình gánh nặng nhất của đất nước nhưng về sau, bản thân người nông dân lại phải chịu đựng rất nhiều thiệt thòi:
Cống hiến nhiều nhất.
Hy sinh lớn nhất là thứ hai.
Hưởng thụ ít nhất là thứ ba.
Thứ tư là họ được giúp kém nhất.
Thứ năm là họ bị đè nén thảm nhất.
Thứ sáu là họ bị tước đoạt nặng nhất.
Thứ bảy, họ cũng là những người cam chịu lâu dài nhất.
Nhưng thứ tám, họ là người tha thứ cao cả nhất.
http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/story/2008/08/080819_august_revolution.shtml
3). “Đừng để người nghèo bị gạt ra bên lề”:
Đó là tựa đề 1 bài viết nói lên sự ăn năn & hối hận của cố thủ tướng CSVN Võ văn Kiệt gửi cho nhật báo Tuổi Trẻ mấy tháng trước lúc lâm chung:
. Người nghèo, nông dân – những hộ thu nhập thấp, những người phải chạy ăn từng bữa – trên thực tế chỉ được thụ hưởng rất ít các kết quả tăng trưởng, trong khi chính họ phải gần như lãnh trọn những hậu quả do lạm phát đang diễn ra.
. Chăm lo cho người nông dân hiện nay không đơn giản chỉ là thực hiện một cam kết có tính lịch sử, mà còn là BẢO VỆ TÔN CHỈ MỤC ĐÍCH của một đảng cách mạng luôn nhận mình đứng về phía nhân dân.
. Chúng ta đã nghiên cứu và giảng dạy khá đầy đủ về sự dã man của tư bản trong giai đoạn “tích lũy tư bản hoang dã”. Nhưng chúng ta cũng đã chưa cập nhật để thấy khả năng tự điều chỉnh ở các quốc gia này. Phúc lợi cho người lao động, người nghèo ở nhiều nước tư bản hiện cao đến mức mà tôi nghĩ các nhà lý luận rất cần tham khảo.
http://tuoitre.vn/Chinh-tri-Xa-hoi/252302/Dung-de-nguoi-ngheo-bi-gat-ra-ben-le.html
4). Ai hưởng lợi trên đất nông thôn VN?
Trong thời BAO CẤP, sau khi “cải cách ruộng đất” giết hàng trăm ngàn người để cướp ruộng, đảng CSVN lập tức tập thể hóa, biến hàng triệu nông dân thành nông nô trong các “hợp tác xã,” do các đảng viên toàn quyền điều khiển để mà hưởng lợi:
Đi làm hợp tác, hợp te,
Không tiền mua vải mà che cái …ồn!
Thi đua làm việc bằng hai
Để cho cán bộ mua đài mua xe
Thi đua làm việc bằng ba
Để cho cán bộ mua nhà lát sân
Từ sau ngày ‘ĐỔI MỚI” (do thành trì thép Liên Xô & hàng loạt các nước CS Đông Âu thi nhau sụp đỗ), người nông dân VN mới có được quyền tự trồng trọt lấy, mới có được quyền mang hoa màu ra mua bán ngoài chợ… Tình cảnh người nông dân VN so với thời trước có đỡ cay cực hơn nhiều …nhưng mà:
“Ai ơi bưng bát cơm đầy,
Dẻo thơm một hạt, đắng cay muôn phần”.
Hiện nay, Việt Nam đang là nước đứng thứ nhì thế giới về xuất khẩu gạo và có vẻ như Việt Nam là một cường quốc về lúa gạo, người dân không bao giờ …thiếu ăn. Nhưng thật trái khoáy và cực kỳ nghịch lý đó là, người nông dân ĐBSCL lại đang thiếu đói ngay trên mảnh đất hàng ngày sản sinh ra lúa gạo của mình.
Ông Út Lam, 1 lão nông 60 tuổi ngụ tại xã Tân Phước, Tân Hồng, tỉnh Đồng Tháp, từng phải viết tâm thư kêu cứu lên thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Ông Lam có than thở với phóng viên Quốc Dũng, phóng viên báo Người Cao Tuổi vào ngày 12/02/2010: “Đa số nông dân còn nghèo lắm. Ở Tân Phước này, đến 80% hộ nông dân luôn thiếu trước hụt sau, khoảng 20% thì sống tạm đủ. Tôi đã thử để ý 30 hộ trong xóm từ 10 năm nay. Trong đó, chỉ vài người làm ăn tạm đủ, còn lại đều thua lỗ, nợ nần. Chỉ cần 1-2 vụ mất mùa hay lúa gạo rớt giá là họ phải bán bớt vài công đất, có khi bán hết để trả nợ. Tôi nghĩ đó cũng là tình cảnh chung của hàng triệu nông dân ĐBSCL và cả nước”.
Đồng bằng quê hương tôi nhiều cái nhất ngậm ngùi:
Sản lượng lúa nhiều, vùng cá ba sa lớn nhất,
Đầu tư văn hóa thấp và khó nghèo cũng nhất,
Và cũng dẫn đầu, những cô gái lấy chồng xa. — Trăng nghẹn – Hoài Tường Phong.
Nguyên nhân dẫn đến cảnh nghèo đói, lạc hậu hiện nay của người nông dân Nam Bộ: Qui định nhà xuất khẩu độc quyền là Hiệp Hội Lương Thực Việt Nam (VFA).
Từ trước đến nay người nông dân không được trực tiếp xuất khẩu gạo, hạt gạo của họ đến khi lên tàu xuất cảng đều phải qua từ 4 đến 5 lần khâu trung gian. Theo ước tính, nông dân làm tới 90% khối lượng công việc, những người mua bán gạo chỉ làm 10% công việc. Nhưng chiếm tới 67% giá trị hàng hóa lại thuộc về người buôn bán sản phẩm này.
Như vậy, cứ bán được 100 Đồng tiền gạo, thì người nông dân thu được 33 Đồng (trong đó bao gồm chi phí giống, phân bón, thuốc bảo vệ thực vật, công lao động và…lãi). Thật là một điều khó tin, nhưng có thật!
Vì VFA độc quyền xuất khẩu nên mới có chuyện, quý 4 năm 2008 giá gạo thế giới tăng thêm đến 1000 USD/tấn, nhưng chính phủ VN lại quyết định ngưng bán gạo. Nông dân cả nước nói chung, ĐBSCL nói riêng đều điêu đứng vì việc này. Giá cả chợ đen bất ngờ giảm mạnh nhưng người dân buộc phải …bán tháo lúa gạo . Đấy là vì bởi, cứ đến mùa thu hoạch người nông dân lại phải lo áp lực trả nợ, nào là nợ ngân hàng, nào là nợ đầu tư vật tư chợ đen, tiền vay nặng lãi tư nhân v.v… Theo tìm hiểu, nếu nợ đầu tư vật tư chợ đen, người nông dân sẽ phải chịu lãi 20% một vụ, vay lãi tư nhân trung bình từ 5- 10% trên tháng. Quả là người nông dân chỉ còn biết kêu trời!.
Hạt gạo mà người nông dân VN làm ra, đa phần không chỉ là mồ hôi mà còn có cả nước mắt nữa !! – (Lê Nguyên Hồng: Giá như có những cuộc tập trung)