Trang chủ > ĐCS > Bỏ “ơn đảng ơn chính phủ”

Bỏ “ơn đảng ơn chính phủ”

Written by truongduynhat on Time posted: 12:00 am01 February 2012-Total:3,233 views

evaTập dân chủ (bài 2) – Có một thói quen “nhờ ơn” với “biết ơn” rất phi lý và chối tai cần phải loại bỏ. Những câu “ơn đảng ơn chính phủ” nhiều quá, nhiều đến mức nghe cứ khiến đảng- nhà nước như cha mẹ của dân. Điều này xảy ra nhiều nhất ở nông thôn, các vùng sâu vùng xa, nơi dân trí còn thấp. Cựa việc gì cũng “nhờ ơn” “biết ơn”, mở miệng là “ơn đảng ơn chính phủ”.

          Nhiều lần đi cứu trợ cho đồng bào vùng bão lũ, thấy bà con chìa tay nhận quà xong cứ mở miệng “nhờ ơn đảng nhà nước” khiến phát… bực! Không ít bận tôi đã hết nhịn nổi phải giải thích như hét lên rằng: đây là quà của cháu, không có đảng nhà nước nào hết!

          Những câu “nhờ ơn” “biết ơn” rất ngượng mồm nhưng không hiểu sao nghe nhiều đến vậy và nó sống dai dẳng đến thế?

          Tôi muốn mọi người tập bỏ điều này. Người dân, từ nay không cần phải nhờ ơn biết ơn đảng, ơn chính phủ nữa. Không thể nhận mấy ký gạo, vài gói mỳ tôm cứu trợ cũng cho rằng đó là “ơn Bác ơn đảng”. Họ đã đóng thuế đầy đủ rồi, thậm chí cả cái khoản phí bão lụt gì đó cũng thu, thu chồng thu chéo, ở cơ quan cũng thu, về phường thu tiếp.

          Vậy thì ai phải “nhờ ơn” và “biết ơn” ai?

          Người dân, khi đã đóng thuế đầy đủ cho nhà nước, thậm chí người ngoài đảng, không phải đảng viên cũng đóng thuế để nuôi đảng, thì trách nhiệm của đảng, của nhà nước phải chăm lo, phục vụ cho nhu cầu cuộc sống người dân. Ý thức rõ điều này sẽ không còn ai phải nói “nhờ ơn Bác ơn đảng ơn chính phủ (hay nhờ có chính sách của đảng và nhà nước) mà tôi (hay gia đình tôi) mới được thế này thế kia…”. Ngược lại, chẳng những không cần “nhờ ơn”, mà dân còn có quyền yêu cầu, đòi hỏi: tại sao tôi (hay gia đình tôi) đã đóng thuế đầy đủ nhưng lại không được thế này thế kia?

          Phải nhận thức rõ đó là quyền, quyền của dân, chứ không phải “nhờ ơn mưa móc” đảng, càng không phải của Bác. Công lao đảng và Bác là lớn lao, rất lớn lao. Không ai phủ nhận điều này. Nhưng tôi tin nếu cụ Hồ sống dậy, nghe vậy ông cũng lắc đầu. Và giả nếu được hỏi ý kiến, tôi tin cụ cũng đồng ý rằng: Từ nay làm gì, nhận gì, hưởng gì cũng đừng bắt dân phải “ơn Bác” nữa! Thôi, vứt bỏ cái thói quen “ơn đảng ơn Bác” ấy đi!

          Nói vậy không phải là phủ nhận công lao của đảng của Bác, của nhà nước của chính phủ. Công là công, trách nhiệm là trách nhiệm. Không phải cựa việc gì cũng bắt dân phải “biết ơn”, ơn đời đời kiếp kiếp như thế. Thậm chí trong nhiều việc nhiều nghĩa, đảng- chính phủ- nhà nước phải biết cất lời “biết ơn” dân, phải ý thức rằng đảng “nhờ dân”!

          Mặt khác, tư duy kiểu “nhờ ơn” “biết ơn” đó cũng đã vô tình tạo cho người dân thói quen lười biếng, trông chờ ỷ lại vào nhà nước.

          Bài tập nói không với “nhờ ơn” “biết ơn” quá dễ- Tại sao không?

Bài viết liên quan:

Categories: ĐCS
  1. dân đen
    01/02/2012 lúc 18:18 | #1

    Hoan hô TDN nói lên những thứ tưởng là đương nhiên nhưng mà bị mỵ quá lâu thành thói quen ơn đảng ơn bác mà mất đi cái quyền đương nhiên là như thế và bị đảng và nhà nước lợi dụng không muốn trả

  2. 01/02/2012 lúc 19:11 | #3

    Vừa rồi, dân chúng rất ngưỡng mộ sao chủ tịch nước TTS (đối nội) nhưng lại được mời đi đối ngoại dự APEC danh dự quá?
    Ở VN, có phải theo cấp bậc Tổng bí thư lớn nhất rồi tới CT QHội, chủ tịch nước (đối nội) và Thủ tướng (đối ngoại) không? Nhưng người dân xem báo đài chỉ thấy nói: “Thủ tướng quyền lực vô biên” (BBC) và xem VTV, SCTV…thấy thủ tướng ban hành quyết định (NQ21, ND11…), ra lệnh cho công an này nọ mà không ai dám không nghe theo, và ra quyết định đăng kí truyền hình cáp…ngay cả những quyền về đối nội cũng ít khi nghe nói đến chủ tịch nước hay TBT…? Thống trị trong nước thì gọi là vua như TBT, CT QH hay CTịch nước nhưng nay sao không thấy TT đoái hoài gì đến họ vì đi đâu 5 ngày Tết mà không ai biết? Làm dân hoang mang? Dùng hình phạt mà không kiêng kị gì cả (vì mình cũng có sui gia với ngụy và sanh 3 đứa con…). Như vậy quyền làm sao không nghiêng? Lệnh làm sao xuất phát từ vua (TBT) được? Kinh Thi có câu: Trái mà sai quá thì cành tất gãy toác ra thì ruột cây bị thương. Kinh Đô mà lớn quá thì nguy cho nước, bề tôi mà uy quá thì vua bị khinh rẻ…Nay ông đó chuyên quyền quá nhiều (BBC) thì rốt cuộc rồi không còn các ông cao hơn nữa (như Tổng Bí Thư, Chủ Tịch Quốc Hội…). Nay người ta thấy ông Sang lẻ loi ở triều đình trong khi con gái ông D cổ phiếu quá nhiều, con trai lớn là thứ trưởng, con trai út quản lý 7,000 Đoàn viên bên Anh và I.T thì lo rằng người đời sau quản lý và làm vua nước Việt chắc không phải là con cháu Chủ Tịch nước đâu? Hiện tại, con cháu dây nhợ ông Dũng nắm ngân hàng quá mạnh, làm sai có bằng chứng rành rành cũng không ai dám đụng tới cọng lông chân tụi nó, tụi nó còn thách thức và lộng quyền mà còn không ai dám đụng đến huống chi là sau này càng mạnh hơn?
    Có sao nói vậy!
    Thắc mắc?

  3. 01/02/2012 lúc 19:15 | #4

    Hoàn Cầu Thời Báo:

    Việt Nam không dám theo Mỹ vì phải dựa Bắc Kinh

    ĐÚNG là chủ TỀ TỐ thằng tớ VỆ cái thân phận NÔ LỆ BẮC THUỘC ….

    Đã đến lúc TOÀN DÂN VIỆT phải tống khứ cái XÁC THỐI Trần Dân Tiên & HCM mỗi ngày tốn 1.000.000.000 đồng VN

    Trần Dân Tiên & HCM chết từ 1969

    1.000.000.000 đồng VN NHÂN VỚI 43 năm NHÂN VỚI 365 ngày

    15.695.000.000.000 đồng VN tương đương gần 800.000.000 đô la bảo quản bảo dưỡng cái XÁC THỐI Trần Dân Tiên trong suốt 43 năm

    với 800.000.000 đô la bảo quản bảo dưỡng cái XÁC THỐI Trần Dân Tiên & HCM CÓ THỂ XÂY

    BAO NHIÊU TRƯỜNG HỌC giá mỗi trường KHANG TRANG phí tổn 200.000 đô la ???

    4.000 TRƯỜNG HỌC cho 63 tỉnh thành MỖI TỈNH CÓ 64 TRƯỜNG HỌC KHANG TRANG để các cháu bé KHỎI LỘI SỐNG VƯỢT SUỐI đi học mỗi sáng

    • 02/02/2012 lúc 01:10 | #5

      như bác Viện bảo thì cái NNXHCN nó quang trọng cái xác lảnh tụ hơn cả tương lai của đất nước thì thật khốn nạn cho cái đất nước VN này…đương nhiên là dân có ngu thì cs mới tồn tại…nhưng cái thông tin mỗi ngày 1 tỷ có chính xác không bác? chi phí gì khiếp thế?..

  4. 02/02/2012 lúc 03:30 | #7

    Có 1 câu chuyện: Ngày xưa, Lưu Bang và Hạng Vũ giao tranh liên tục trong 3 năm. Giai đoạn đầu Hạng Vũ áp đảo Lưu Bang vào thế yếu. Sang năm thứ 3, Lưu Bang khôi phục thế lực, còn làm cho Hạng Vũ rơi vào thế bị cô lập, nhưng quân lực 2 bên “kẻ 8 lạng, người nửa cân”…Do chinh chiến kéo dài, 2 bên bên mệt mỏi nên đành chịu ký hiệp định đình chiến. Hạng Vũ mau chóng dẫn quân về nước, Lưu Bang chuẩn bị hồi hương. Lúc bấy giờ, quân sư của Lưu Bang là Trương Lương và Trần Bình không đồng ý. Mách nước cho LB rằng: ” Nay ta đã bình định gần nửa thiên hạ, nửa còn lại là chư hầu và đồng minh. Còn Hạng Vũ lâm vào thế binh tàn lương tận, đó là điềm Trời báo phải diệt vong, nếu không thừa cơ xuất kích thì chẳng khác nào thả cọp về rừng, gieo mầm tai họa về sau”. Lưu Bang nghe lời 2 quân sư, bội ước đình chiến đem quân truy kích, khiến cho HV không còn manh giáp, diệt trừ mọi hậu hoạn. “Địch hữu hỗn loạn, khả dĩ thừa nhi thủ chi”. Kết cục ra sao? Hồi sau sẽ rõ? Gieo ác gặp ác!

  1. No trackbacks yet.

Gửi phản hồi

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 5 021 other followers