NGUYỄN CHÍ ĐỨC: ĐƠN XIN RA KHỎI ĐẢNG-NHƯ MỘT LỜI CHIA TAY BUỒN MỘT ĐI KHÔNG TRỞ LẠI

 

Kính gửi: Đảng ủy XXX

Đồng kính gửi: Chi bộ XXX 
Tôi tên là: Nguyễn Chí Đức 
Sinh ngày: 13/09/1976

Ngày vào đảng: 28/12/2000; chính thức: 28/12/2001

Ngày viết đơn: 13/09/2012; ngày ra khỏi Đảng:?

Nơi kết nạp: Đảng bộ trường Đại học Bách khoa Hà Nội; Nơi ra khỏi đảng:? 
 Trước khi soạn thảo đơn xin ra khỏi Đảng Cộng Sản Việt Nam (ĐCSVN), trong tôi là cả một quá trình dài suy nghĩ nghiêm túc trước khi quyết định. Bởi vì chủ nghĩa Cộng Sản là ý thức về chính trị đầu tiên mà tôi tiếp nhận qua việc được giáo dục trong môi trường XHCN. Ngay từ khi là sinh viên năm thứ nhất của trường Đại học Bách khoa Hà Nội, tôi đã phấn đấu không mệt mỏi cho đến năm cuối mới vinh dự được đứng trong hàng ngũ của ĐCSVN. Mất 4 năm phấn đấu để trở thành người đảng viên thì cũng phải hơn 8 năm (2004) tôi mới dứt khoát viết lá đơn này. Âu cũng là lẽ thông thường trong cuộc sống, khi tuổi trẻ con người ta dành tình cảm, nhiệt huyết cho một lý tưởng vì lý do nào đó mà giã từ không khỏi giằng xé về tư tưởng.
 
Vì sao lại như vậy? 
 
Bởi vì dòng chảy xã hội không khô cứng như những cuốn sách lý luận giáo điều, thực tế không đẹp như những áng văn thơ mỹ miều ca ngợi chủ nghĩa Mác-Lênin. Có những bất công trong cuộc sống, nghịch lý trong xã hội, mâu thuẫn ngầm giữa một bộ phận không nhỏ các tầng lớp nhân dân với ĐCSVN, mối quan hệ thiếu minh bạch và bất tương xứng giữa ĐCSVN với Đảng Cộng Sản Tàu, các biến động chính trị trên thế giới mà khi quán chiếu theo chủ nghĩa Mác-Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh làm kim chỉ nam “soi đường chỉ lối” khiến tôi phải lấn cấn, có khi hoang mang cực độ. 
 
Hằng năm, theo thông lệ mỗi người đảng viên phải viết bản tự kiểm điểm. Mỗi lần như vậy, tôi đều viết cơ bản giống như nhiều đồng chí khác cho có chiếu lệ. Nhưng có lúc tôi tự hỏi: 
 
Những nỗ lực và thành tựu mà ĐCSVN đã đóng góp cho đất nước Việt Nam như ngày hôm nay phải chăng chỉ đi lại con đường của những người theo chủ nghĩa dân tộc, các đảng phái Quốc Gia khác đã từng lựa chọn trong quá khứ thậm chí trước khi cả ĐCSVN ra đời như trường hợp của nhà cách mạng Phan Bội Châu? 
 
Tại sao trên toàn thế giới ở các quốc gia nếu có đảng Cộng Sản hoạt động thì thực tế cho thấy những đảng này chỉ có chỗ đứng khiêm tốn trên chính trường? Có đảng Cộng Sản nào có khả năng cầm quyền để lập chính phủ mới sau mỗi mùa bầu cử trong hệ thống chính trị có sự ganh đua đảng phái? 
 
Trên đây chỉ là đơn cử một vài suy nghĩ trong quá trình tự nhận thức lại của tôi mà không dám bày tỏ cùng ai. Còn về mặt tổ chức, thời gian gần đây tôi tự nhận thấy mình có những hành động, phát ngôn, bài viết, gặp gỡ một số đối tượng trái với cương lĩnh, điều lệ Đảng. Mặc dù đã được Đảng ủy, chi bộ “giáo dục” và chiếu cố nhưng tôi cảm thấy thực sự mình không còn phù hợp để đứng trong hàng ngũ của ĐCSVN nữa. Nếu sự việc còn tiếp tục kéo dài thì điều đầu tiên tôi tự làm khổ và không sống thành thật với lương tâm của chính mình. Ngoài ra gián tiếp, tôi còn gây rắc rối cho những người xung quanh, những người mà tôi rất quí mến. 
 
Đó là lý do tôi viết lá đơn này! 
 
Tôi rất mong tổ chức Đảng cấp trên xem xét và chấp thuận cho tôi được ra khỏi Đảng Cộng Sản Việt Nam càng sớm càng tốt. 
 
Ban đầu, tôi có ý định nhân việc viết đơn xin ra khỏi ĐCSVN như một hành động “tự sát chính trị” nhằm góp ý nhằm xây dựng, chỉnh đốn Đảng trong tình hình kinh tế Việt Nam rất bết bát, niềm tin của dân chúng dành cho Đảng xuống rất thấp, biểu tình xảy ra tứ tung, bên ngoài thì ngoại bang hăm he đe đọa bờ cõi nhưng xét thấy điều này vượt quá khuôn khổ của một lá đơn xin ra khỏi Đảng. Hơn nữa, trong quá khứ đã có nhiều cựu tướng lãnh, lão thành cách mạng, trí thức tên tuổi có nhiều cống hiến cho chế độ đã viết thư ngỏ/phát biểu nhằm bày tỏ thiện chí xây dựng Đảng nhưng đều hoài công vô ích thì ý kiến của một đảng viên tầm thường như tôi chỉ tổ lố bịch thêm. 
 
Một lần nữa, tôi rất mong tổ chức Đảng cấp trên xem xét cho tôi được ra khỏi Đảng Cộng Sản Việt Nam càng sớm càng tốt dù được chấp thuận hay bị khai trừ cũng được. 
 
Những gì mà tôi được trưởng thành và học hỏi khi sinh hoạt ở các chi bộ Đảng qua các thời kỳ về đức tính kỷ luật, tự giác, bảo mật, tinh thần đồng đội không bao giờ tôi quên. Cũng như không bao giờ tôi quên và phủ nhận những tấm gương tiền bối của ĐCSVN dù nổi tiếng hay bình dân (chủ yếu thời kháng chiến chống Pháp) tuy đi theo chủ nghĩa Mác-Lê nin nhưng động cơ sâu thẳm và đầu tiên là yêu nước Việt Nam, thâm tâm họ cũng mong muốn đất nước được tốt đẹp hơn. Tuổi trẻ của họ rất can đảm dấn thân không hề vụ lợi, sợ hãi ngục tù, phần lớn cuối cuộc đời họ vẫn giữ được đức tính trong sạch, giản dị. Đó là những yếu tố căn bản cho người thanh niên có ý định góp phần cải tạo xã hội, tham gia các hoạt động chính trị nói chung. 
 
Tôi xin chân thành cảm ơn và cũng là lần cuối cùng nói lời cảm ơn tới các đồng chí! 
 
Hà nội, ngày 13 tháng 09 năm 2012 
 
Người làm đơn



 
(Đã ký tên và gửi đến nơi có thẩm quyền)
 



Nguyễn Chí Đức
 

12 comments on “NGUYỄN CHÍ ĐỨC: ĐƠN XIN RA KHỎI ĐẢNG-NHƯ MỘT LỜI CHIA TAY BUỒN MỘT ĐI KHÔNG TRỞ LẠI

  1. Hai mươi tuổi không theo đảng cs là không có trái tim , bốn mươi tuổi không từ bỏ cs là không có cái đầu .

  2. Tay này thực sự hỏng rồi!!! Đảng csvn quang vinh như thế, anh hùng như vậy, đánh thắng hai đế quốc cực mạnh trên thế giới là Pháp và Mỹ, chuẩn bị đánh dập đầu bè lũ bành trướng bắc kinh, thế mà tay Chí Đức này đành đoạn dứt áo ra đi, vứt bỏ vinh quang 12 năm, chuẩn bị bước vào vùng tăm tối! Thôi thế cũng được, bể khổ vô biên, quay đầu là bờ.

  3. Hôm qua – Đơn XIN vô Đảng,tại vì tôi….?
    Hôm nay – Đơn XIN ra Đảng,tại vì tôi…..?
    Đảng là cái chó gì mà cứ phải XIN,XIN,XIN… với xỏ!!!
    Hảy bắt chước Tám Khỏe trong vở cải lương Người Ven Đô “Tôi là Tám Khỏe,tôi tuyên bố ly khai với Việt Cộng”,chẳng hạn “Tôi là Bé Tửng,tôi tuyên bố ly khai với Đảng CSVN”!Ngửa mặt lên cười 3 tiếng,cúi mặt xuống phủi đít 3 cái,thế là xong!

  4. Bí thư đảng Cộng sản Nam tư Milovan Djilas:

    20 tuổi mà không theo Cộng sản là không có trái tim.
    40 tuổi mà không từ bỏ Cộng sản, là không có cái đầu ( óc ).

    Hoan hô Nguyễn Chí Đức .

    Chúc mừng Nguyễn Chí Đức vẫn còn có óc ( não ) ở trong đầu .

  5. Người biết suy nghĩ, sẽ từ bỏ đảng Cộng Sản

    …….Chỉ cần bình tâm suy nghĩ một chút thì đảng viên nào cũng thấy cần phải từ bỏ đảng.
    Người đảng viên cộng sản biết suy nghĩ phải bắt đầu bằng việc từ bỏ tất cả hệ thống tư tưởng Mác Lê NinNhưng họ phải chính thức, công khai rút ra khỏi đảng Cộng Sản Việt Nam! Tại sao còn tiếp tục đứng làm bình phong, chịu đóng vai quân cờ; cho các lãnh tụ tham nhũng và bất lực ngồi trên đầu mình đua nhau cướp đất, cướp cơm của dân nghèo và chia nhau các chức quyền trong hệ thống doanh nghiệp nhà nuớc để bỏ túi hàng triệu đô la rồi chuyển ra nước ngoài?
    Cho nên các đảng viên cộng sản đã nhìn ra những sai lầm của đảng mình, nếu bình tâm suy nghĩ sẽ thấy chỉ còn một con đường là phải công khai, chính thức tuyên bố không chấp nhận đóng vai đồng lõa với băng đảng cầm quyền nữa. Một số người đông đảo và có danh tiếng tuyên bố từ bỏ đảng, họ có thể kêu gọi các đảng viên có lương tâm cùng dứt khoát rút ra khỏi đảng. Khi số người bỏ đảng đông hơn, gây thành một phong trào, các biện pháp trả thù và đàn áp của guồng máy sẽ mất hiệu lực. Các đảng viên khác sẽ không sợ hãi nữa.
    Khi số đảng viên bỏ đảng tăng lên, họ có thể châm ngòi tạo ra biến cố trong đám đông dân chúng ngoài đảng. Người ta sẽ được giải phóng về tâm lý, những dân oan không còn cảm thấy sợ hãi nữa, giới thanh niên, trí thức, các người lãnh đạo tôn giáo, giới lao động sẽ cùng mạnh dạn đứng lên đòi các quyền tự do căn bản của mình. Người dân không chấp nhận nghe nói dối, nghe phỉnh phờ nữa. Một phong trào phản kháng bất bạo động như thế chắc chắn sẽ làm cho guồng máy cường quyền phải chịu thua. Lúc đó những ai còn thiết tha đến việc phục hưng đất nước trong thời “hậu cộng sản” sẽ có cơ hội phục vụ.

    http://vcomtech.net/vn/index.php?option=com_content&view=article&id=1274:ngi-bit-suy-ngh-s-t-b-ng-cng-sn-&catid=58:vietnam&Itemid=513

  6. Danvietcungkho nói đúng lắm mong được như vậy nhưng trước tiên phải hoan hô Nguyễn chí Đức mong rằng sau em sẽ còn nhiều khác thức tỉnh.Hoan hô NCĐ

  7. Xin mượn bài thơ của nhà thơ yêu nước Bùi Minh Quốc để tặng anh Chí Đức. Bài thơ tên là “Tặng một người ra Đảng”, có vẻ rất hợp với hoàn cảnh anh lúc này

    “Thuở ấy vào đây là chuốc mọi hiểm nguy
    Cho mọi người được sống
    Và chính mình được sống
    Giờ anh ra chẳng chút vấn vương gì
    Chốn nghiêm xưa nay sặc mùi xôi thịt
    Sì sụp tín đồ thờ chỗ ngồi hơn hết

    Chỉ xót bao đời dân
    Cặm cụi tâm thành, biết được cảnh này chăng?”

  8. Đây là 1 trang web dùng ngòi bút đấu tranh tư tưởng và biện luận để tìm ra chân lí.
    Những gì tôi và các bạn tôi nói đều đúng sự thật, hợp lí…còn 1 số người do muốn bưng bít hay có động cơ, âm mưu đen tối nên mới sợ bại lộ nhảy vô nói bậy và kiếm chuyện thôi.
    Ông nói gì phải có chứng cứ, dẫn chứng thì mới thuyết phục được mọi người chứ?

    http://www.tintuchangngay.org/2012/09/iem-tin-thu-sau-14092012.html

  9. Bé Tửng nói đúng quá! Thật đúng và sâu sắc. Cần chó gì phải xin với xỏ. Tôi là Bé Tửng,tôi tuyên bố…thế là xong. Mình cũng muốn hô như vậy nhưng SỢ. Mình chưa vượt lên chính mình được. Giận mình quá !

  10. Đảng CS VN là cái đếch gì?Là một nhóm người…như một nhóm nông dân rủ nhau cùng trồng tiêu,cà phê…thì gọi là đảng cà phê…Cà phê mất giá,đốn bỏ và giải tán đảng.Hay là CS muốn tự nâng mình lên thành người như Lương sơn bạc cho ra vẻ important,cứu dân độ thế…Có đâu mà kêu thế!Toàn là đám thất học,tứ cố vô thân,cùng đường,mạt lộ…lập nên đi ăn cướp…cho đến ngày nay.Dẹp mẹ nó đi cho khuất mắt!

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s