SỰ TRẢ THÙ của NGUYỄN TẤN DŨNG (Trần Văn – Đanchimviet)

On The Net

10:34:am 31/10/12

http://www.danchimviet.info/archives/68176

 

Lịch sử các kỳ hội nghị Trung ương của Đảng CSVN đã ghi nhận hội nghị Trung ương 6 khóa XI là kỳ hội nghị được dư luận trong và ngoài nước quan tâm, kỳ vọng nhiều nhất.

 

Trong thời buổi kinh tế khó khăn vất vả bon chen kiếm sống, người dân Việt Nam ít người quan tâm đến các hội nghị, cuộc họp của giới quan chức mà thông thường là nhàm chán, khuôn mẫu, khô khan. Tuy nhiên, thời gian kể từ sau hội nghị Trung ương 5, chuẩn bị tiến hành hội nghị Trung ương 6, mọi sự quan tâm của người dân, đặc biệt là tầng lớp bình dân, đều hướng vào các diễn biến xung quanh sự kiện chính trị quan trọng này.

 

Đa phần tin tức lan truyền trong dư luận đều là tin đồn, khó kiểm chứng, chỉ đến khi ông Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng công khai phát biểu trước toàn thể hội nghị và quốc dân đồng bào rằng: “Ban Chấp hành Trung ương quyết định không thi hành kỷ luật đối với tập thể Bộ Chính trị và một đồng chí trong Bộ Chính trị; và yêu cầu Bộ Chính trị có biện pháp tự khắc phục, tự sửa chữa khuyết điểm;” thì những người từ trước đến nay vẫn kỳ vọng vào cuộc chỉnh đốn do Đảng CSVN phát động, tin tưởng cuộc chỉnh đốn sẽ đập tan bè đảng tham nhũng hại dân và tên đầu sỏ Nguyễn Tấn Dũng, họ bỗng chợt nhận ra đây chỉ là “Vở kịch” của sân khấu chính trị Việt Nam được diễn xuất bởi các kịch gia cộng sản.

 

Lần đầu tiên trong lịch sử Đảng CSVN, tập thể Bộ Chính trị xin nhận kỷ luật. Nếu đúng lời ông Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng nói, thì cả 14 vị lãnh đạo chóp bu đã thống nhất ý kiến 100%. Báo chí nhà nước ra sức ca ngợi việc “tự phê bình và xin nhận kỷ luật” này là chưa từng có trong lịch sử, là dũng cảm, thành khẩn, cầu thị, cách mạng v.v…

Sự thật, không thể có chuyện kỷ luật tập thể Bộ Chính trị, những lãnh đạo tối cao của đảng và nhà nước, mười mấy ông “Vua tập thể”, làm vậy chẳng khác nào Đảng tự chặt đầu mình.

 

Vậy màn diễn nhận lỗi tập thể này là thế nào? Tại sao việc biểu quyết kỷ luật “một đồng chí Ủy viên Bộ Chính trị” không được tiến hành độc lập, công khai danh tính, mà lại gắn thêm nội dung kỷ luật cả tập thể Bộ Chính trị rồi tiến hành cùng lúc, giấu giếm dư luận, tựa như lỗi này là lỗi của tập thể, cá nhân bị kỷ luật thì cả tập thể cùng bị kỷ luật, vậy là hòa cả làng, tất cả được xí xóa.

 

Các nhà quan sát phân tích phần nhiều chỉ tập trung vào kết quả cuối cùng của hội nghị mà ít chú ý đến tình tiết quan trọng này: Nguyễn Tấn Dũng cùng phe cánh đã lật ngược thế cờ, từ thiểu số trở thành đa số, từ tình thế là một đối tượng trọng tâm của cuộc chỉnh đốn Dũng đã tráo trở biến thành một “dũng sĩ tự phê bình” gắn liền với trách nhiệm tập thể. Đồng chí Ủy viên Bộ Chính trị đó không cần nói thì ai cũng biết chính là Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã đi một nước cờ thật cao, vô hiệu hóa toàn thể ban lãnh đạo Trung ương Đảng CSVN, thoát hiểm một cách ngoạn mục.

 

Người đã giúp Dũng đi nước cờ cao, người đó phải có đủ quyền bính để gây sức ép lên toàn thể ban lãnh đạo Trung ương Đảng CSVN, làm thay đổi cán cân quyền lực vốn đang nghiêng hẳn về phía liên minh Nguyễn Phú Trọng và Trương Tấn Sang, người đó không ai khác chính là Bộ trưởng Bộ Quốc phòng Phùng Quang Thanh.

 

Tướng Phùng Quang Thanh ban đầu dường như đứng về phía liên minh Nguyễn Phú Trọng và Trương Tấn Sang trong cuộc chỉnh đốn nhằm hạ bệ Nguyễn Tấn Dũng, bỗng chốc trở mặt theo gót những kẻ cơ hội. Tổng cục 2 – Bộ Quốc phòng từng trợ lực giúp ngài Tổng bí thư điều tra và bắt giữ bọn thuộc hạ của Dũng, thì nay quay ngoắt 180 độ vào thời điểm quyết định khiến Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng rơi vào thế bí, buộc phải chấp nhận thỏa hiệp với phe Nguyễn Tấn Dũng. Toàn bộ sự việc trên đều không nằm ngoài những toan tính của Nguyễn Tấn Dũng. Mưu kế này được giữ kín và sử dụng đúng thời điểm quyết định.

 

Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng vì quá tin tưởng vị trí ổn định của mình trong Đảng, được đa số Ủy viên Trung ương và Bộ Chính trị ủng hộ, trong khi uy tín và thanh danh của Nguyễn Tấn Dũng rơi xuống thấp tận cùng, nhưng ông Trọng quên rằng Nguyễn Tấn Dũng hoàn toàn có năng lực dùng quân đội, công an để điều khiển, khống chế Trung ương và Bộ Chính trị; từ thiểu số, Dũng có thể trở thành đa số, ngược lại, đa số của ông Trọng rất dễ là thiểu số.

 

Tuy thiểu số nhưng Dũng có hai đồng minh quan trọng trong Bộ Chính trị là Lê Hồng Anh và Nguyễn Xuân Phúc, bên cạnh đó, Dũng còn hai “cánh tay” vô cùng lợi hại:

 

Thứ nhất, bên công an, Phụ trách an ninh là Nguyễn Văn Hưởng, Tô Lâm, Trần Quốc Liêm, họ khống chế cả một hệ thống tình báo, mật vụ, bí mật theo dõi giám sát tất thẩy các Ủy viên Trung ương, Bộ Chính trị, Ban Bí thư, nhất cử nhất động đều không qua nổi bọn họ. Nguyễn Văn Hưởng – với vai trò là cố vấn an ninh cho Thủ tướng, luôn sát cánh bên Dũng, trở thành tay sai đắc lực của Dũng.

 

Thời gian công tác trong Trung ương (từ tháng 1/1995), Nguyễn Tấn Dũng được giao giữ chức Thứ trưởng Bộ Công an, Ủy viên Đảng ủy Công an Trung ương, do đó Dũng luôn nắm chắc lực lượng công an để đứng vững chân. Trong 6 năm làm Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Tấn Dũng đã ký quyết định bổ nhiệm, thăng tướng cho rất nhiều lãnh đạo Bộ Công an. Từ tháng 4/2007 đến tháng 12/2011, có bốn đợt thăng hàm cấp tướng Công an, tổng cộng đã có 118 người được thăng cấp lên Thiếu tướng, 23 người được thăng cấp từ Thiếu tướng lên Trung tướng.

 

Thứ hai, bên quân đội có nhiều tướng lĩnh là thuộc hạ thân tín do Dũng cất nhắc đưa lên. Dũng luôn nắm chặt quân Át chủ bài là tướng Nguyễn Chí Vịnh, Thứ trưởng Bộ Quốc phòng, nguyên Tổng cục trưởng Tổng cục 2, người có ảnh hưởng lớn trong quân đội.

 

Được sự hậu thuẫn của Nguyễn Chí Vịnh, Dũng bí mật lên kế hoạch chia rẽ và làm suy yếu Trung ương, cô lập đối thủ chủ yếu, lôi kéo sự ủng hộ của giới tướng lĩnh quân đội, cho thân tín bằng mọi cách mua chuộc được tướng Phùng Quang Thanh.
Cùng lúc, hệ thống tình báo, mật vụ của Nguyễn Văn Hưởng – Trần Quốc Liêm đã trợ giúp Dũng thu thập nhiều tin tức, tình hình trong nội bộ Đảng. Người của Hưởng được tung đi làm nhiệm vụ thuyết khách, mua chuộc bằng tiền không được thì họ đe dọa, uy hiếp, không từ bất cứ thủ đoạn nào.

 

Các ủy viên Trung ương, Bộ Chính trị, Ban Bí thư đa số đều ủng hộ Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng và Chủ tịch nước Trương Tấn Sang tiến hành cuộc chỉnh đốn nội bộ, song do họ sợ sự uy hiếp của hệ thống tình báo, mật vụ, nên không dám liên minh, hợp tác với nhau.

 

Nguyễn Tấn Dũng đã đạt được mục đích không để Trung ương đoàn kết, nhất trí xung quanh Tổng bí thư và Chủ tịch nước. Tình thế dần dần đảo ngược, Dũng có thêm nhiểu sự ủng hộ, đặc biệt là của tướng Phùng Quang Thanh.

 

Không loại trừ khả năng Nguyễn Tấn Dũng lợi dụng sự can thiệp của Bắc Kinh để kiếm thêm số phiếu ủng hộ về mình. Trong bối cảnh Trung Quốc đang chuyển giao quyền lực, nhà cầm quyền Cộng sản Trung Quốc không muốn Việt Nam có xáo trộn lớn về nhân sự cấp cao, vượt ra khỏi tầm kiểm soát của Trung Quốc.

 

Kết quả cuối cùng, Ban Chấp hành Trung ương đã biểu quyết không thi hành kỷ luật Nguyễn Tấn Dũng và tập thể Bộ Chính trị. Với kết quả này Nguyễn Tấn Dũng tiếp tục tại vị chờ thời cơ để phục thù. Trước tình thế đó, liên minh giữa hai ông Nguyễn Phú Trọng và Trương Tấn Sang cũng tạm thời hoãn binh để tìm đối sách phù hợp.

 

Những tội trạng mà Nguyễn Tấn Dũng phải kiểm thảo tại hội nghị Trung ương 6 không được công khai cho toàn dân biết, nhưng đối với tự kiểm thảo của Dũng, hội nghị Trung ương đã ra quyết nghị và truyền đạt trong nội bộ Đảng. Qua lời nhận lỗi của Nguyễn Tấn Dũng trước Quốc hội (phiên khai mạc kỳ họp thứ 4 Quốc hội khóa XIII) có thể thấy rằng Dũng đã chịu sức ép rất lớn, không thể tiếp tục lộng quyền, phải tạm thời nhường bớt quyền hành.

Chức vụ Trưởng Ban Chỉ đạo Trung ương về phòng, chống tham nhũng do Dũng nắm giữ, thì nay chuyển về cho Tổng bí thư; Những thân tín của Dũng trong hệ thống ngân hàng từng bước bị thanh lọc; Nhóm lợi ích kinh tế cùng “chiếc vòi bạch tuộc” vươn dài bị chặt đứt, các tập đoàn kinh tế, các tổng công ty nhà nước được cấu trúc lại, chấm dứt giai đoạn thí điểm thành lập tập đoàn kinh tế nhà nước… Tuy nhiên, quyền uy của Dũng trong chính phủ, công an vẫn rất lớn, lực lượng còn nguyên vẹn không bị tổn thất nào.

 

Kẻ tham quyền cố vị thì vẫn chứng nào tật ấy không bao giờ thay đổi, một người mưu mô thủ đoạn, tham tàn vô độ như Nguyễn Tấn Dũng sẽ không dễ gì đầu hàng. Nguyễn Tấn Dũng đã không từ thủ đoạn nào để khống chế Trung ương CSVN, tranh đoạt quyền lực, thì cũng không từ thủ đoạn nào để trả thù, trừng phạt những đối thủ chính trị, phe đối lập và bất đồng chính kiến.

 

Đòn thù của Nguyễn Tấn Dũng có thể giáng xuống bất cứ lúc nào, tàn nhẫn và khốc liệt. Có thể kết luận hội nghị Trung ương 6 khóa XI là một thất bại của Đảng CSVN; Những nhân tố gây bất ổn chưa được loại bỏ, những mâu thuẫn nội tại chưa được giải quyết, không có thay đổi đáng kể nào ở thượng tầng kiến trúc, hình thái ý thức hệ; Tóm lại không có bất cứ đột phá nào ngoài những lời xin lỗi, hứa hẹn suông!

 

Việt Nam, ngày 30 tháng 10 năm 2012

Trần Vân (gửi đăng)

Gửi phản hồi

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s