Nhân Mùa Tạ Ơn : Chuyện thằng bé con thương phế binh/VNCH

Thằng bé

Minh Tạo

Nguồn: Chuyện thằng bé con thương phế binh/VNCH

Sáng nào cũng thấy thằng nhỏ cầm cái lon đứng chầu chực trước quán ăn.

Tôi để mắt theo dõi thì hễ thấy thực khách vừa kêu tính tiền thì thằng bé chạy vào nhìn vào những cái tô, nếu còn thức ăn dư mứa thì nó vội vã trút vào cái lon rồi chạy ra ngoài đứng ngóng tiếp.
Khi cái lon gần đầy thì nó biến mất, chập sau thấy nó lại có mặt thập thò trước quán tiếp tục. Bàn tôi ngồi thì đứa bé không bao giờ quan tâm tới, vì mỗi sáng tôi chỉ đủ tiền uống 1 ly xây chừng vì tôi cũng nghèo cải tạo mới về sáng nhịn đói ngồi uống cà phê đen như một cái thú hay một cái tật không bỏ được.

Cứ thế, mà hơn một năm tôi mới quen được và tìm hiểu chút ít về hoàn cảnh gia đình của đứa bé. Tôi cố tình làm quen với thằng bé nhờ hôm ấy trời mưa, thằng bé đứng nép vào trong quán. Thằng bé đứng nép vào ngày càng sâu hơn trong quán vì mưa ngày càng lớn chỉ cách tôi chừng độ nửa thước. Tôi vói tay kéo nó ngồi xuống bàn và hỏi nó có thích uống cà phê không ?
Thằng bé lắc đầu lia lịa và nói không uống. Tôi hỏi nó làm gì ngày nào cũng ra đây? và hiện sống với ai? Thằng bé như đoán được rằng: tôi chỉ là người khách ghiền cà phê nặng nên hàng ngày đóng đô ở đây nên nó cũng trả lời nhanh nhẹn rằng:

– “Con sống với ba má con, Ba con đi làm xa còn Má con đi phụ buôn bán ở ngoài chợ…”

Tôi hỏi tiếp:

– “Còn con có đi học không ?”

Thằng bé nói:

– “Con không có đi học… con ở nhà phụ với má nuôi heo…”.

Đó là lý do để nói lên sự hiện diện hằng ngày của nó nơi quán ăn nầy. Nghe thằng bé nói như thế, tôi nói với chị chủ quán ăn giúp cho nó lấy những cơm và thức ăn thừa, và cũng từ đó nó không còn đứng lúp ló ngoài cửa quán nửa. Và nhờ tánh tình hiền hậu thật thà chị chủ quán cho nó vô phụ dọn bàn đề lấy thức ăn dư mang về và cho nó ăn uống để phụ việc. Từ đó tôi và nó gần gũi nhau hơn và thân với nhau lắm.

Có lần thằng bé hỏi tôi:

– “Chú làm nghề gì vậy hả chú?”

Tôi chỉ trả lời ngắn gọn là ” Chú đang làm thinh”.

Đúng vậy mới cải tạo về mà, vợ con thì đã theo bên ngoại vượt biển hết rồi, nghe đâu đã định cư bên Úc, nay về ở với mẹ già ngày 1 buổi cà phê hai bửa cơm độn qua ngày. Thời gian ngột ngạt chậm chạp trôi qua, may mắn vợ chồng tôi đã bắt liên lạc được với nhau. Thế là những bữa cơm không còn ăn độn khoai củ hay bo bo nữa nhưng vẫn quen cử sáng cà phê quán gần nhà. Không biết chị chủ quán có bỏ bùa mê hay tôi ghiền chổ ngồi mà không bữa nào vắng tôi. Một hôm, tôi đề nghị theo thằng bé về nhà nó chơi cho biết vì nó nói ở cũng gần không xa lắm. Thấy nó do dự và tỏ vẻ sợ sệt, tôi biết ngay nó đang dấu diếm điều gì. Thương nó lắm, tôi dúi tiền cho nó hoài. Mấy hôm sau tôi lẳng lặng đi theo nó khi nó mang cơm và thức ăn dư về nhà buổi trưa. Khi thấy nó lủi vô một cái chòi nhỏ xíu thì tôi thật sự không ngờ.
Đứng dưới gốc cây Gòn cách nhà nó không xa tôi thầm nghĩ, nhà chút xíu như vậy gia đình 3 người ở thì chổ đâu mà nuôi heo. Tôi đang đứng suy nghĩ đốt cũng hết mấy điếu thuốc thì thằng nhỏ lục tục xách lon xách nồi đi ra quán để thu dọn thức ăn buổi chiều. Đợi thằng bé đi khuất tôi lò mò đến nơi mà hồi nãy nó vào. Đến đó mới nhìn rõ thì thật ra đâu có phải là nhà, một lõm trống được che dựng lên bằng những phế liệu đủ loại muốn chui vào phải khom mọp xuống. Nghe thấy có tiếng chân dừng lại, có tiếng đàn bà vọng ra hỏi. Tôi trả lời là đi kiếm thằng Tuất, thì nghe giọng đàn ông cho biết nó vừa đi khỏi rồi, và hỏi tôi là ai, mời tôi vào…. Vừa khom người chui vào tôi mới thật sự không ngờ những gì hiển hiện trước mắt tôi.
Người đàn ông hốc hác cụt hai giò tuổi cũng trạc tôi nhưng trông yếu đuối, lam lũ và khắc khổ lắm. Một người đàn bà bệnh hoạn xác xơ cả hai đang ăn những thức ăn thừa mà thằng bé vừa mới đem về. Vừa bàng hoàng, vừa cảm động vừa xót xa, nước mắt tôi bất chợt tuôn rơi mặc dù tôi cố nén…

Từ đó, tôi hiểu rõ về người phế binh sức tàn lực kiệt sống bên người vợ thủy chung tảo tần nuôi chồng bao năm nay giờ mang bịnh ác tính nặng nề thật đau xót. Tôi móc hết tiền trong túi biếu tặng và cáo lui. Về đến nhà tôi vẫn mãi ám ảnh hoàn Chuyện thằng bé mà tôi bỏ cơm nguyên cả ngày luôn. Sáng hôm sau ra uống cà phê, thằng bé gặp tôi nó lấm lét không dám nhìn tôi vì nó đã biết trưa hôm qua tôi có tới nhà nó. Nó thì tỏ vẻ sợ tôi, nhưng tôi thực sự vừa thương vừa nể phục nó nhiều lắm. Tôi kêu nó lại và nói nhỏ với nó tại sao không cho tôi biết. Tội nghiệp nó cúi đầu im lặng làm lòng tôi thêm nỗi xót xa. Có khách kêu trả tiền, như có cơ hội né tránh tôi nó chạy đi dọn bàn và tiếp tục công việc thu dọn thức ăn. Hèn gì sau nầy nó để thức ăn dư phân loại đàng hoàng lắm. Tội nghiệp hoàn cảnh của thằng bé mới mấy tuổi đầu mà vất vả nuôi cha mẹ theo khả năng chỉ tới đó. Cha là một phế binh cũ trước 75 cụt hai chân, mẹ thì bị bệnh gan nặng bụng phình trướng to khủng khiếp và cặp chân sưng vù lên đi đứng thật khó khăn, nước da thì vàng mét như nghệ. Thằng bé là lao động chánh trong gia đình, nó có hiếu lắm. Từ đó tôi thường cho tiền đứa bé mua bánh mì cơm gạo về nuôi cha mẹ.

Vợ tôi làm thủ tục bảo lãnh tôi sang Úc. Ngày tôi đi tôi đau xót phải để lại hai nỗi buồn đó là để mẹ và em gái lại quê nhà và không còn cơ hội giúp đỡ thằng bé nữa. Sang Úc định cư, tôi sống tại tiểu bang Victoria mấy năm đầu tôi hết sức cơ cực vì phải vật lộn với cuộc sống mới nơi đất mới và đối với tôi tất cả đều mới mẻ và xa lạ quá. Từ ngôn ngữ đến thời tiết đã làm tôi lao đao không ít. Thỉnh thoảng tôi gởi tiền về nuôi mẹ và em gái không quên dặn em gái tôi chuyển cho thằng bé chút ít gọi là chút tình phương xa.

Mấy năm sau tôi về thăm gia đình, tôi có ghé tìm thằng bé thì nó không còn lấy thức ăn trong quán đó nữa. Tôi mới kể rõ hoàn cảnh thằng bé cho chị chủ quán biết. Chị chủ quán đôi mắt đỏ hoe trách tôi sao không cho chị biết sớm để chị tìm cách giúp gia đình nó. Tôi chỉ bào chữa rằng tại thằng bé muốn giấu không cho ai biết! Tôi ghé vội qua nhà thằng bé thì mới hay mẹ nó đã qua đời vì căn bệnh ung thư gan. Chỉ còn chèo queo một mình ba nó ở trần nằm một góc trông hết sức thương tâm. Hỏi thăm thì mới biết nó đã xin được việc làm đi phụ hồ kiếm tiền về nuôi cha.

Chúa nhật tôi tới tìm thằng bé, chỉ mới có mấy năm mà nó đã cao lớn thành thanh niên rất đẹp trai duy chỉ đen đúa vì phơi nắng để kiếm đồng tiền. Tôi dẫn nó trở ra quán cà phê cũ, thấy nó hơi ái ngại, tôi trấn an là bà chủ quán tốt lắm tại không biết được hoàn cảnh gia đình nó. Ra đến quán ăn chị chủ quán năn nỉ nó về làm với chị, dọn dẹp và bưng thức ăn cho khách nhẹ nhàng hơn đi phụ hồ và chị sẽ trả lương như đang lãnh bên phụ hồ, tối về thức ăn thường bán không hết chị cho đem về nhà dùng khỏi phải mua hay đi chợ. Lần đầu tiên tôi thấy nó khóc, chị chủ quán cũng khóc theo làm tôi phải đứng dậy bỏ ra ngoài để khỏi phải rơi nước mắt vì chịu không nỗi.

Thằng Tuất vừa khóc vừa nói: “Sao ai cũng tốt với gia đình con hết đó, nhưng vì con đang làm phụ hồ cho anh Năm, anh ấy cũng tốt lắm giúp đỡ gia dình con nhiều lắm, sáng nào cũng mua cho ba con gói xôi hay bánh mì trước khi tụi con đi làm. Con cũng mang ơn ảnh nhiều nên con không thể nghỉ được, con xin lổi”. Không biết thằng Tuất nó nói thật hay nó ái ngại khi quay về chỗ mà ngày nào cũng cầm cái lon chầu chực trút đồ ăn dư về nuôi cha mẹ. Phải thông cảm nó, phải hiểu cho nó, phải cho nó có cái hiện tại và tương lai tốt hơn, đẹp hơn ngày trước. Chị chủ quán vừa gạt nước mắt vừa nói “Bất cứ lúc nào con cần đến cô thì con đừng ngại, cho cô biết nhé “…

Đời nầy cũng còn có những hoàn cảnh bi đát ít ai biết đến, và cũng có những đứa con xứng đáng như thằng Tuất. Ngày về lại Úc, tôi đến biếu hai cha con nó hai triệu đồng, thấy nó và ba nó mừng lắm tôi cũng vui lây. Không biết phải giúp gia đình nó như thế nào, tôi chụp hình ba nó, photo giấy tờ ba nó đem về Úc gởi cho Hội cứu trợ thương phế binh bị quên lãng trụ sở ở Sydney. Mấy tháng sau nhận được thư ba thằng Tuất viết qua, ông quá vui mừng khi được Hội bên Úc giúp đở gởi tiền về, ông cho biết suốt bao nhiêu năm qua lần đầu tiên ông thấy được niềm hạnh phúc khi cuộc đời phế binh của ông còn có người nhớ đến.

Không biết ông ấy vui bao nhiêu mà chính tôi cũng hết sức vui mừng khi thực hiện một việc làm đem niềm vui đến cho những người phế binh sống hết sức đói nghèo bên quê mẹ. Tôi xin cảm ơn cả hai: người chiến sĩ vô danh sống trong hẩm hiu và Hội cứu trợ thương phế binh đã thể hiện tình người trong công việc hết sức cao cả này.

19 comments on “Nhân Mùa Tạ Ơn : Chuyện thằng bé con thương phế binh/VNCH

  1. Sau ngày việt cộng cưỡng chiếm miền nam,thay vì hòa giải hòa hợp dân tộc,thống nhất đất nước, xây dựng lại những gì đổ vỡ sau cuộc chiến tương tàn nồi da xáo thịt thì họ, kẻ say máu chiến thắng đã quay ra vơ vét của cải miền nam,trả thù tất cả quân dân cán chính ,thương phế binh VNCH thật dã man.Với tà sách của chế độ cộng sản đã gieo bao cảnh thương tâm không kể hết.Đúng là bản chất của bọn cộng sản tiểu nhân tham lam lưu manh gian ác và cực hèn.

    • Chào bạn nguoicungkho,
      Cám ơn sự ủng hộ nhiệt thành của bạn.
      Tôi welcome bạn đến với blog này.
      Chúng nó ngược đãi người cùng một dòng máu nhiều quá,
      Thân ái,
      Chau Xuan Nguyen

  2. Câu chuyện thật cảm động, cám ơn nhiều người vẫn còn nghĩ về người cùng khổ ở VN.

    • Chào bạn Kvtblp,
      Cám ơn sự ủng hộ nhiệt thành của bạn.
      Tôi welcome anh đến với blog này.
      Những ng thương phế binh của VNCH bị đối xử tàn tệ quá, CP của tôi sẽ xem 2 bên đều là ng VN, ko có chuyện Bộ Đội đi học tập cải tạo,
      Thân ái,
      Chau Xuan Nguyen

  3. Hai người thương phế binh + thương binh HAI BÊN chiến tuyến .. ..
    =============================================


    Chiếc ghe nan câu tôm đánh cá

    Hai thương binh ra khơi chiều tà

    Chân cụt tay cụt HAI thành MỘT

    Hòa Bình rồi cũng quên chúng ta

    Thôi góp lại HAI thân tàn phế

    Thành MỘT kiếp Người LÀNH bôn ba

    Đêm nay như Trường Sơn xưa thức trắng

    Mai về may đủ phụ nuôi nhà .. .. !!

    Hai thương binh xưa khác chiến tuyến

    Người mù kẻ sáng cụt hát dạo quyên

    Người đàn kẻ ca HAI thành MỘT

    Mũ tai bèo – mũ lưỡi trai chuyên

    Qua phố: Nỗi buồn Hòa Bình ca khúc

    Giữa Hồ Thành tha nhân lãng quên

    Nỗi buồn Chiến tranh Lạnh tương tàn

    Đóa Hồng sau Cuộc chiến không tên .. ..

    Nguyễn Hữu Viện

    Paris – Tàn Thu 1998

  4. -http://www.thienlybuutoa.org/Music/selected/nguoi_linh_01.jpg
    Danh Sách hơn 400 chiến sĩ QLVNCH bị tàn phế(TPB) sau cuộc chiến….!!Còn những người nằm xuống thì không được CSVN nhìn nhận(chưa kể tại Hoàng Sa)!!Nghĩa Trang QĐ.Biên Hòa…..bị chiếm,lấn và tan hoang….!!Đó là cái”nhân đạo” theo Đạo Đức của hcm gột rửa,giũa mài cho cán bộ học tập….suốt hơn 3 thập kỷ qua!!Có ai tin được không??Saigon,2/12/2011-16h20′.

    • Chào bạn CT,
      Cám ơn sự ủng hộ nhiệt thành của bạn.
      Tôi welcome anh đến với blog này.
      Một trang sử buồn mà CP Hậu Cs phải chấn chỉnh để có sự công bằng cho tất cả các chiến sĩ 2 bên,
      Thân ái,
      Chau Xuan Nguyen

  5. Tôi là người sống gần trọn đời ở miền Bắc XHCN nhận thấy rằng:
    Một chính phủ hậu CS nhiệm vụ đầu tiên là cứu trợ các gia đình, con em thương phế binh VNCH, tiếp đến là tất cả nạn nhân chiến tranh. Hỗ trợ cho tất cả những người có hoàn cảnh khó khăn.
    Tri ân sự đóng góp của đồng bào VN trong và ngoài nước đã cống hiến vì một nước VN dân chủ thực sự đó là mối lo sợ nhất của bè lũ bành tướng Bắc Kinh.
    Cầu siêu các vong linh là nạn nhân CS mau được siêu thoát.
    Tri ân các anh hùng, chiến sỹ, liệt sỹ VNCH ví sự nghiệp chống sự xâm lăng của Tàu cộng. Củng cố các nghĩa trang các liệt sỹ VNCH.
    Tôi mong muốn đồng bào 2 miền Nam, Bắc đều là nạn nhân của CS Tàu cộng.
    Nên hãy tha thứ cho nhau những lỗi lầm mà miền Bắc u mê mang đến hậu quả cho cả nước VN yếu đuối đớn hèn trước Tàu cộng như ngày hôm nay.
    Xin ngàn triệu lần cảm ơn các gia đình các anh hùng dân tộc VN đang hy sinh cống hiến để đấu tranh cho một nước VN dân chủ hùng cường đang bị tù đày, đe dọa hàng ngày.

    • Chào bạn Danviet,
      Cám ơn sự ủng hộ nhiệt thành của bạn.
      Tôi welcome anh đến với blog này.
      Cám ơn sự góp ý hữu ích của bạn và những tháng ngày sắp tới chúng tôi sẽ làm việc cật lực hơn và chú ý đến những điểm này,
      Thân ái,
      Chau Xuan Nguyen

  6. Thật tôi nghiệp. Tôi nghĩ bạn Tuất trong bài chắc cùng thế hệ 7X với tôi. Nhưng tôi thì may mắn hơn nhiều. Ba tôi cũng là lính của QLVNCH nhưng công tác tại quân y viện, Sau 1975 cũng có phần may mắn là ko bi tật nguyền. Sau khi đi học tập cải tạo về cuộc sống cũng khổ lắm nhưng nhờ ơn trên, ông bà phụ hô nên gia đình tôi cũng lây lất cho đến ngày đất nước mở cửa. Tôi có nghe Ba tôi kể lại sau khi chiếm Sài Gòn, CS đã đuổi tất cả thương bệnh binh tại Tổng Quân Y Viện Quốc Gia tại QuậnGò Vấp ra khỏi bệnh viện, thật là đau lòng và tàn ác. Vì Ba tôi là 1 trong người chuyển Thương Binh VNCH từ những vùng bị CS chiếm đóng đến tổng quân y viện VNCH bằng máy bay trong những ngày cuối của chiến tranh và bị kẹt lại ở VN vì gia đình li tán

    • Chào bạn TXO,
      Cám ơn sự ủng hộ nhiệt thành của bạn.
      Tôi welcome bạn đến với blog này.
      Tôi có gửi email cho bạn, nếu ko nhận dc, nhờ bạn email cho tôi: “ubdttadt@gmail.com”
      Thân ái,
      Chau Xuan Nguyen

  7. thật cảm động tôi đã khóc khi đọc bài viết này ở việt nam còn rất nhiều người nghèo như vậy cộng sản luôn vận động quỹ nọ quỹ kia nhưng người nghèo có bao giờ được hưởng gì từ quỹ xóa đói giảm nghèo đâu toàn lũ đầu trâu mặt ngựa nó ăn không à .lính VNCH được bảo lãnh theo diện HO còn lính cộng sản bị nhiễm chất độc da cam thì nó bỏ đói khổ như con thú

    • Chào bạn dân oan,
      Cám ơn sự ủng hộ nhiệt thành của bạn.
      Tôi welcome bạn đến với blog này.
      Chúng nó là một bọn cướp, chúng nó sẽ phải trả giá,
      Thân ái,
      Chau Xuan Nguyen

  8. Còn cả trăm ngàn chuyện dau lòng hơn thế.Ngày cộng sản vào Huế 26/3 cha tôi được cộng sản giải phóng về bên kia thế giói tối 25.3 năm 1975.gia đình tôi được cộng sản ưu ái cho lên vùng sâu nước độc asao alưới mẹ tôi uất ức mất nhà mất chồng mất tất cả của cải bà uất ức chết sau cha tôi chỉ 25 ngày để lại trên đất nước hoang tàn này 4 đứa con đứa lớn nhất 11 tuổi và đứa nhỏ nhất chỉ mới lên2. Tôi được tống vào cái gọi là trại cải tạo của sỉ quan tại HIỆP ĐỨC quảng ngải..Tất nhiên tôi cam phận…Còn các em tôi dắt dìu nhau với cái tuổi ấy…chắc thê thảm… hơn nhiều !!!Ngày trở về tìm em thất lạc ở asao alưới căn chòi còn tệ hơn hoàn cảnh của bài viết!!! Hôm nay đả bác đầu tôi mới thấu hiểu..Cái gọi là ..giải phóng!!!!

    • Chào bạn GC,
      Cám ơn sự ủng hộ nhiệt thành của bạn.
      Tôi welcome bạn đến với blog này.
      Hãy đứng dậy bắt bọn này trả nợ máu cho những người vay máu của dân tộc để làm giàu,
      Thân ái,
      Chau Xuan Nguyen

  9. thật cảm động khi tôi đọc được bài viết nầy, sau 36 năm tôi rất lấy làm tiếc và thật xót xa và cũng rất giận vì mình đã không chia sẽ và giúp đở các anh TPB QLVNCH . xin một lần nữa tri ân các anh . kính.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s