NVDT_120911_00007_Loat bài Giáo Duc cho VN hậu CS-nhóm NVVDTV) -Bài 2-Phần 1 of 3

Lê Tùng Châu

(Loạt bài Giáo Dục cho VN hậu CS-nhóm NVVDTV)
-Bài 2- (phần 1 of 3)
Trước khi vào bài:
Kính thưa bạn đọc,
Lịch sử, dù hiểu theo nghĩa nhỏ nhất là những việc vừa xảy ra, cũng rất có ích cho cuộc sống con người nếu chúng ta biết thành thực, chăm chú xem xét, phân tích những ý nghĩa, quy luật mà các sự kiện đã diễn trong cộng đồng người, sau đó rút ra những bài học quý giá cho bước đường sắp tới: tránh những sai lầm và thiết lập bước đi mới tối ưu nhất có thể!
Loạt bài này, vì thế, tôi muốn cùng các bạn tiếp cận vấn đề theo cách trực quan và ngắn gọn bằng cách rút tỉa, đối chiếu với những diễn biến đã xảy ra, qua những gì người cộng sản đã thực thi trên đất nước Việt nam. Chân lý sẽ xuất lộ sau những nhận định trung thực ấy.
Sở dĩ có những thao thức, băn khoăn này, là cũng bởi người cộng sản đã hoàn toàn thất bại sau hơn 60 năm độc chiếm vũ đài chính trị quốc gia. Những thất bại của họ ngoài tác động thương đau oan uổng cho xứ sở là đem lại một VN đói nghèo và tan nát về đạo đức như hiện nay, mặc khác, nó còn rất có ích cho chúng ta khi ta muốn thiết lập một đường hướng mới, thổi một luồng sinh khí mới mẻ thơm tho cho VN hậu CS. Những thất bại của CS chính là vết xe đổ to nhất, lời cảnh tỉnh lớn nhất, răn mình cho những ai muốn tìm một kế sách thành công sáng lạn cho quốc gia dân tộc trong mai hậu.
Học Để Làm Gì?
Lê Tùng Châu

Phần 1: Câu trả lời từ cộng sản

Một quốc gia sẽ không bao giờ có tương lai khi những người trẻ, tức là hạt giống của xứ sở đó, mà hư hoại gần hết ….như thanh thiếu niên VN hiện nay.
Do đó, nếu chúng ta còn tâm huyết, có thao thức, âu lo thực sự cho tương lai nước nhà, thì điều trước hết là chúng ta phải Nói Thật, Nghĩ Thật Không Tránh Né, đặng cùng nhau tìm đâu là nguyên nhân mà cùng nhau chung tay sửa đổi.

Tôi xin giới hạn chủ đề quanh việc văn hóa ứng xử, học làm người, hay nói cách khác, chỉ gói gọn ý chính trong phạm vi nhân văn của học sinh, sinh viên (rồi về sau họ sẽ là những công dân, thâm chí là quan chức to nhỏ, hay nguyên thủ quốc gia…) chứ chưa nói tới lĩnh vực kiến thức phổ quát bắt buộc khác phải có của một “trí thức” như khoa học Toán (Toán) và khoa học thực nghiệm (Vật lý, Hóa học), Information Technology.

Tôi cho rằng, bạn:

ĐỪNG:
A – Bạn đừng than vãn sao vào công sở hay nơi phố chợ, trên các nẻo đường, mà gặp quá nhiều người vô văn hóa (ứng xử)

B – Bạn đừng than vãn sao ngày càng nhiều sinh viên học sinh (SVHS) VN gần như chẳng có bao nhiêu trình độ học vấn mà lại quá nhiều hư hỏng đua đòi: bỏ học – mua bằng, ngồi cafe, chơi game, đua xe, thậm chí trai gái, đánh ghen, đánh nhau dành “gái”, ngay từ cấp 2! Năm sau nhiều hơn năm trước! Đến nỗi tự những diễn biến xám đen này của lớp học trò nhỏ đã sản sinh ra cái “phrase” quái gở nhất: Bạo Lực Học Đường (nếu bạn bình tâm nghĩ kỹ thì bạn sẽ thấy không sao hiểu nổi cái lối nói vô nghĩa ấy), một tên gọi chưa từng có để chỉ nơi trường học có học trò đánh giết nhau tận tình!

C – Bạn đừng than vãn sao xã hội ngày càng tan nát về đạo đức, suy đồi tàn mạt về phong khí xã hội. Ở đâu cũng có trộm cắp cướp giật. Ngồi với bạn hay một mình, dù là trong quán café sang trọng chớ không phải ngoài công viên, vẫn bị giật điện thoại hay tài sản quý giá khác v.v…Hễ bước ra đường là hầu như không còn an toàn, hiểu theo nghĩa giản dị nhất, cũng khó có, nhất là nơi các thành phố lớn! Các tội phạm hình sự tầm thường man rợ nhất như từ thưở man di: chỉ quanh quẩn trong vòng tiền, của –> mạng người, bất chấp là người xa lạ cho đến người có cùng huyết thống máu mủ gia tộc. . .ngày càng nhiều và vô luân khủng khiếp!


HÃY:

A1 : –> Bạn hãy tự hỏi 10, 20 hoặc 30 năm về trước, những người ứng xử vô văn hóa kia HỌC cái gì? ở đâu?

B1 : –> Bạn hãy tự hỏi các em học sinh cấp 1, 2, 3 rồi là sinh viên, đã HỌC cái gì? ở đâu?

C1 : –> Bạn hãy tự hỏi những kẻ cướp giật, những tội phạm vô luân hiện nay 10, 20 hoặc 30 năm về trước HỌC cái gì? ở đâu?

Chắc hẳn bạn cũng như tôi không khó gì mà không trả lời được: tất cả đều học Mác Lenin, HCM; và học dưới “mái trường xã hội chủ nghĩa”, do những đảng viên CS-cán bộ giáo dục (giáo viên) dạy.

Bạn kinh ngạc lắm hả? Chính thủ phạm là ở đó, là “lỗi hệ thống” đó đó!

Xin trích từ bài Học Sinh “Hư” Đi Đâu? của Như Thuần: “ . . . trường học là nơi ngoài gia đình chịu trách nhiệm về nhiều biến động cả tốt lẫn xấu về tinh thần và thể chất của học sinh, trong khi nhiệm vụ trọng tâm của nhà trường được coi là giáo dục con người.
Theo GS.TS Phạm Minh Hạc, nguyên bộ trưởng bộ Giáo dục và Đào tạo, ngay cả khi các quy định cho phép việc xử lý học sinh đến mức cao nhất – có thể nói tận cùng và cần thiết – là đuổi học, ngay cả khi việc vi phạm các quy tắc đạo đức của học sinh trở nên thường xuyên và ngày càng nghiêm trọng hơn, thì các thiết chế của hệ thống, từ người thầy cho đến ngành giáo dục và cả xã hội, cần phải xem lại chương trình giảng dạy . . .” – hết trích

Không chỉ tôi mà Như Thuần hay cựu bộ trưởng giáo dục cũng quy về chỗ lỗi GỐC đó: chương trình dạy

Một chương trình dạy học, giáo dục, đào tạo cho thanh thiếu niên biết bao thế hệ đã qua, bốn, năm, sáu chục năm qua cho tới giờ này, đã không còn thể nào chối cãi, bào chữa gì được nữa: phá sản và hoàn toàn thất bại!

Vậy ta hãy thử xem xem cái chương trình ấy nó dạy cái gì mà trẻ con hư hết vậy?

Nó đã chính trị hóa học đường, dạy-bắt buộc-áp đặt cho trẻ em SVHS những gì không cần thiết cho chính các em, mà lại cần cho chính “những trò chơi” của người lớn: Chính trị.

Đã là Chính trị thì có phải có quấy, có đúng có sai, có chính có tà, có thật có dối …cốt sao thu đoạt được Quyền, Lợi về cho phe phái mình, cho nên dù mình có bậy có quấy cũng nói thành hay thành giỏi, dù mình có thua cũng bảo rằng thắng, dù mình có dốt nát u tối cũng tự phong là “đỉnh cao trí tuệ”, dù mình vô học bất tài chẳng sáng tạo được gì, chẳng làm ra được đồng nào, toàn ăn theo phát minh của nhân loại, toàn đi xin xỏ, vay mượn nương nhờ “thế cục” chính trị thế giới mà vẫn hô hào rêu rao đao to búa lớn nào là “phát triển” không ngừng, nào là gặt được những “kỳ tích kinh tế” mà thế giới phải công nhận v.v…Cái lối tự biên tự diễn, “tự vẽ bùa tự đeo” ấy chỉ có thể là “kế sách” trong một giai đoạn ngắn nhất thời nhằm ngụy biện, “nói lấy được” sặc mùi tuyên truyền một cách ấu trĩ đáng xấu hổ.

Trong khi việc giáo dục là việc lâu dài, ngay chính và bền bỉ với những đức tính kèm theo là:

– Chân thật, biết rõ về mình, không che đậy, không bưng bít, không ngụy tín.
– Luôn hoài nghi, tự hỏi, tỉnh táo, khách quan trong suy tư, nhận định.
– Luôn sáng tạo, không ngừng thích ứng với thời thế.
– Luôn ưu tư, tìm tòi những đường hướng hướng thượng dài lâu cho quốc gia dân tộc (Khai Phóng)

Lẽ ra phải dạy cho con trẻ biết Yêu thương, Chân thật, Ước mơ, Khám phá, thì toàn chương trình dạy kia làm ngược lại: Hận thù, Giả dối, Cầu an, Chấp nhận.

Lẽ ra phải làm gương cho con trẻ biết yêu thương thì Thầy cô trong trường học, người lớn nhan nhản trong xã hội lại hận thù, đấu đá tranh dành quyền, thu đoạt lợi.

Lẽ ra phải làm gương cho con trẻ biết Chân thật, Ước mơ, Khám phá thì Thầy cô trong trường học, người lớn nhan nhản trong xã hội lại Giả dối, Cầu an, Chấp nhận, bịt mắt bịt tai trước những bất công khi cần phải lên tiếng, cốt sao cho yên ổn phần mình là nhất!

Cái lỗi GỐC sờ sờ ra như thế, năm sau nguy cơ cao hơn năm trước, thời gian càng trôi mối họa càng đến gấp, sản sinh ra biết bao “học sinh hư” và là nguyên nhân gây nên một “cánh đồng chết” bao trùm toàn xứ sở như thế mà không chịu “hồi đầu thị ngạn-quay đầu là bờ” thì cái hiểm họa không bom đạn này sẽ còn kinh hoàng hơn trăm ngàn lần chiến tranh nữa.
* *
*
Tóm lại, chúng ta có câu trả lời từ phía người cộng sản (qua những gì họ đã làm), đó là:

1 – Học để theo bác, đảng (chính trị hóa, tuyên truyền, nhồi sọ) .
2 – Học để kiếm cơm một cách an nhàn.
3 – Học để có bằng cấp.

Và ta thấy gì?

1 – Hoàn toàn sai lầm: một đoàn thể chính trị chẳng qua chỉ là một tổ chức quy tụ những người có cùng chính kiến, quyền lợi, mưu cầu, trong một giai đoạn nhất định và tính nhất quán trong đoàn thể ấy còn tương đối hơn nữa: trong cùng một đảng vẫn có những tiểu dị, bất đồng. Đem màu cộng sản mà nhuộm chương trình giáo dục của cả một nước là một sai lầm tai hại và còn là một tội ác, vì đã làm lệnh lạc tâm trí của thanh thiếu niên.
2 – “Học để kiếm cơm”? Như thế, đã hạ thấp tè tác động của sự học, và phí phạm biết bao cái kho tàng của sự học?
3 – chính vì sự học bị hạ thấp xuống hàng kiếm cơm nên người ta chẳng cần học mà đi ngang về tắt bằng cách mua bằng là xong! chỉ cần trưng ra tờ giấy chứng nhận có đóng dấu gọi là bằng kia thì nghiễm nhiên được công nhận, vậy thôi còn phải nhẫn nại sớm hôm dùi mài sách vở tìm tòi học hỏi làm chi cho hao người?
* *
*

Từ 1954 ở miền Bắc, sau khi nắm trọn quyền, người CS đã áp dụng trọn vẹn mục tiêu 1- trong suốt 20 năm
Từ 1975 sau khi chiếm miền Nam, người CS nới rộng mục tiêu 1- thêm hơn 10 năm nữa.
Chỉ được hơn có 10 năm là bởi những chính sách hoang tưởng lên đồng của họ về một ảo giác “kinh tế XHCN”, “Mac Lê vô địch” v.v…của họ đã hoàn toàn thất bại, từ 1986 – 1990 còn là những năm hấp hối của cộng sản thế giới. Tỉnh dậy sau cơn mê 10 năm, người CS đứng trước thực tế kinh hoàng là họ sẽ bị đào thải, do đó họ nhanh chóng thay áo. CS thế giới hoàn toàn sụp đổ sau biến cố cách mạng Ba Lan và rồi cả dải Đông Âu đã lật đổ cộng sản khiến tương quan thế giới đổi thay chóng mặt. Tiền kiều hối, hàng tiêu dùng do người Việt tịn nạn ở hải ngoại gởi về bắt đấu nhiều lên, tư bản châu Á mon men vào đầu tư…cho đến 1994 khi TT Mỹ Bill Clinton chấm dứt lệnh cấm vận VN, rồi 1996 quan hệ ngoại giao cấp Đại sứ, (kéo theo tư bản Mỹ và Châu Âu vào VN ồ ạt để tìm nguồn nhân công và chi phí sản xuất rẻ), thì từ đây một luồng thay đổi hỗn tạp và chụp giựt xảy ra ngay trong hàng ngũ đảng: đua nhau làm giàu công khai, đua nhau cách sống thời thượng, mode, xài xe gắn máy, quần jean…là những thứ, mới mấy năm trước thôi, hễ nói tới là bị quy kết phản động, theo chân “đế quốc” liền!
Cũng từ đây, sự gian dối trong sự học bắt đầu lên ngôi cũng nhanh chóng không kém: 2- và 3- bắt đầu cũng từ mốc này: người ta cần kiếm tiền, làm giàu bằng mọi cách thì trong đó, cách nào nhanh gọn nhất càng hay. Càng là quan to, đảng viên gộc, càng kiếm khá bộn! muốn vậy, cần phải có bằng cấp để hợp lí hóa việc leo cao trong hàng ngũ “lãnh đạo” (tôi còn nhớ năm 2002 trên tờ Tuổi Trẻ, khi đăng tên Trương Tấn Sang trong mục “bầu cử đại biểu quốc hội”, người ta ghi phần bằng cấp -trình độ học vấn- là: “Đại Học Luật”. Thực khôi hài, chưa thấy ở xứ sở nào trên thế giới này có cách khai trình độ học vấn một cách mập mờ lấp lửng như vậy?). Câu phương ngôn: “Dốt như chuyên tu, Ngu như tại chức” nổi lên cũng trong thời kỳ này đây. Vì sao? Vì người ta cố mọi cách kiếm mảnh bằng để leo cao nghĩa là càng dễ kiếm bộn hơn!
Việc không học mà thay vào đó là mua bằng còn diễn ra tinh vi và kéo dài cho tới nay. Nhưng nó biến tướng qua nhiều hiện tượng phức tạp và hỗn loạn: việc mở trường Đại Học để kiếm lợi vô tội vạ, chồng chéo, trùng lắp và gian dối nữa, thu học phí tăng cao dần dần và cho tới nay đã rất “khủng”, cho thấy cái sa đọa phát triển nơi con người thì vô cùng nhanh, mạnh và mất kiểm soát! Năm 2003, Nguyễn thiện Nhân làm “bộ trưởng Giáo dục’, và nhanh chóng hô hoán “chống bệnh thành tích” trong hệ thống trường học. Nhưng cũng chính người này sau đó 2 năm, đã tuyên bố “phấn đấu đến 2020, VN sẽ có đại học lọt vào top 20 thế giới”. Tại sao Nguyễn thiện Nhân biết rõ cái đà xuống dốc ngoài tầm kiểm soát của đảng của ông ta về sự học của đất nước mà lại hô hoán như thế? là để tiếp tục lừa dối dư luận, đánh vào tính háo danh của người Việt.
Nhưng dù sao chúng ta cũng có một trả lời nữa của “giáo dục cộng sản” là: Học để có thành tích (VN sẽ có đại học lọt vào top 20 thế giới, mà chả cần biết chả cần lo lắng học sinh sinh viên học cái gì? có thực học hay không, có khả dụng sau khi ra trường hay không?)

* *
*
Học hẳn nhiên là không phải để theo bác nào đảng nào rồi, cũng chẳng phải chỉ để kiếm cơm, và càng không vì cái bằng cấp kia, vậy Học để làm gì? Đó là đề tài mà tôi mời bạn cùng suy nghĩ ở Phần 2: Câu trả lời từ chúng ta

(còn tiếp)
————————

bài tham khảo 1:

Học Sinh “Hư” Đi Đâu? của Như Thuần (Yahoo News, Thứ hai, ngày 09 tháng năm năm 2011):

Chiều ngày 5.5, hội đồng kỷ luật của trường THCS Nguyễn Hiền, quận 12, TP.HCM đã họp và ra quyết định với hình thức kỷ luật cao nhất là buộc thôi học một năm đối với nhóm nữ sinh tổ chức đánh bạn và quay vidéo clip rồi tung lên mạng. Đây không phải là lần đầu tiên có một trường học áp dụng biện pháp được coi là mạnh nhất đối với học sinh vi phạm kỉ luật.

Đuổi học làm chi?

Theo quan điểm của nhà trường và phòng GD-ĐT quận 12, đuổi học là cách để giúp các em không tái phạm việc đánh nhau và tạo điều kiện cho các em có thời gian sửa đổi, rèn luyện đạo đức để trở lại học tập một năm sau đó.

Nhưng ở một khía cạnh khá “thực tế” khác, đuổi học cũng là biện pháp nhằm không để học sinh bị kỷ luật gây ảnh hưởng xấu tới việc giảng dạy, tới các học sinh khác, ảnh hưởng cả quá trình giáo dục nói chung của nhà trường, hơn là tạo điều kiện cho bản thân học sinh đó được sửa đổi.

Trên các diễn đàn dành cho các bậc cha mẹ, hàng loạt những câu hỏi đã được đặt ra: Những em học sinh bị đuổi học sẽ đi về đâu? Liệu năm sau các em trở lại trường hay bỏ học luôn? Liệu xã hội có phải gánh chịu mọi hậu quả vì tiếp nhận thêm một công dân xấu?

Cũng có nhiều ý kiến cho rằng, hình thức đuổi học đối với các học sinh hư đã xưa cũ và không còn phù hợp. Một phụ huynh có nick name vuvkhoi trên một diễn đàn thắc mắc: “Buộc thôi học một năm có làm các em thay đổi theo chiều hướng tích cực hơn? Hay là khi không có sự quản lý, giáo dục của nhà trường các em càng dấn sâu vào hư hỏng?”

Đó quả thật là những câu hỏi rất khó trả lời!

Trường nên xem lại trường

Xử lý thì đã làm nhiều, nhưng ít khi nào sau những trường hợp như vậy, ngành giáo dục và đơn vị cơ sở là trường học, tự tìm hiểu xem tại sao những mầm mống có khả năng phát triển thành tội ác như vậy lại nảy nở mà mình không hay biết và không thể nhăn chặn, trong khi trường học là nơi ngoài gia đình chịu trách nhiệm về nhiều biến động cả tốt lẫn xấu về tinh thần và thể chất của học sinh, trong khi nhiệm vụ trọng tâm của nhà trường được coi là giáo dục con người.

Theo GS.TS Phạm Minh Hạc, nguyên bộ trưởng bộ Giáo dục và Đào tạo, ngay cả khi các quy định cho phép việc xử lý học sinh đến mức cao nhất – có thể nói tận cùng và cần thiết – là đuổi học, ngay cả khi việc vi phạm các quy tắc đạo đức của học sinh trở nên thường xuyên và ngày càng nghiêm trọng hơn, thì các thiết chế của hệ thống, từ người thầy cho đến ngành giáo dục và cả xã hội, cần phải xem lại chương trình giảng dạy, cách thức và biện pháp sư phạm đang được áp dụng có chuẩn mực hay không.

“Đứa trẻ hư không biến mất; nó chỉ chuyển từ chỗ này sang chỗ khác”.
Tất cả các nguyên lý giáo dục đều thừa nhận rằng những giá trị được tiếp thu và hình thành ở mỗi học sinh luôn luôn phụ thuộc vào việc các em được giáo dục, đồng thời tiếp nhận các tư tưởng và các chuẩn mực đạo đức của gia đình và xã hội.
Hãy khoan vội kết tội cho các “công cụ” khiến các em dễ dàng tiêm nhiễm với cái xấu, vì bản thân chuyện hấp thụ cái xấu trong lứa tuổi học sinh cũng rất nhanh, trong khi việc phân biệt rạch ròi giữa cái tốt và cái xấu lại đòi hỏi cả một quá trình.

Cho nên, cũng giống như việc cảnh sát giao thông nên giáo dục mọi công dân tôn trọng luật giao thông thay vì chỉ chăm chăm chờ xử phạt, nhà trường không thể trốn tránh trách nhiệm trong việc kết hợp cùng với gia đình để giáo dục học sinh từ bỏ thói quen dùng bạo lực để giải quyết các xung đột trong thế giới học trò.

Chỗ dựa cuối cùng

Ai cũng biết, một khi đã bị đẩy ra khỏi môi trường sư phạm, thì các em sẽ phải đối mặt với nhiều nguy cơ hơn từ xã hội. Chuyên viên tư vấn tâm lý Lý Thị Mai chia sẻ bà từng tiếp xúc với rất nhiều trẻ vị thành niên hư hỏng, thậm chí phạm pháp chỉ vì bị trường học, thành trì cuối cùng nơi các em có thể nương tựa, đã từ chối các em, khi mà chính các em đã không còn chỗ dựa đáng tin cậy nhất của tuổi thơ là cha mẹ.

Còn với các bậc cha mẹ có con bị đuổi học, họ không còn cách nào khác là chấp nhận hình thức kỷ luật mà nhà trường đã đưa ra cho con mình. Nhưng rồi họ sẽ lại bằng mọi cách tìm một ngôi trường khác để tiếp tục gửi con. Áp dụng biện pháp đuổi học thành ra không có tác dụng. Đứa trẻ hư không biến mất; nó chỉ chuyển từ chỗ này sang chỗ khác.

Khi tâm hồn một đứa trẻ bị hỏng hóc, không thể chữa trị chỉ bản thân đứa trẻ đó mà phải chữa trị cả cha mẹ nó. “Trong khi Việt Nam chưa có những trường học đặc biệt dành để giáo dục học sinh hư hỏng, việc kỷ luật học sinh bằng hình thức đuổi học nên được xem xét cẩn thận từ mọi khía cạnh, bằng không chúng ta chỉ giải quyết được phần ngọn”, bà Mai phân tích.

NHƯ THUẦN
———————
bài tham khảo 2:

Trẻ đánh nhau, người lớn đứng nhìn , Trung Dũng, Yahoo News, Thứ sáu, ngày 20 tháng năm năm 2011

Khi những đứa trẻ tuổi thiếu niên chửi nhau, đánh nhau, lột áo nhau, rồi phát tán băng hình cuộc ẩu đã trên mạng, năm ba phần lỗi là của chúng. Nhưng để xảy ra những hành vi dã man ấy không chỉ có lỗi của những đứa trẻ ở cái tuổi được gọi là vị thành niên…

“Kịch bản” cũ, tăng mức độ dã man

Sau đoạn clip nữ sinh lớp 6, 7 ở TP.HCM đánh bạn được phát hiện thì tối 16.5 vừa qua, một đoạn phim nữ sinh “tra tấn”, lột áo bạn trong lớp lại xuất hiện trên website Youtube.com. Dài hơn 6 phút, đoạn phim này quay cảnh ba nữ sinh thay nhau bạt tai, đấm, đá, đạp vào đầu, mặt, ngực và lột áo một sữ sinh khác, kèm theo tiếng cười đùa vô cảm: “Đạp đầu đi”, “đạp mặt đi” của những người chứng kiến. “Kịch bản” không có gì mới so với 9 băng hình của những học sinh khác được tung lên mạng trước đó. Nhưng, mức độ tàn nhẫn và dã man thì thì đã tăng lên.

Và sự bất an của mọi người trước diễn biến bất thường môi trường học đường cũng đang tăng lên. Bởi sau nhiều hội thảo, hội nghị để “mổ xẻ”, kêu gọi chống bạo lực học đường thì những clip nữ sinh đánh nhau liên tục xuất hiện trở thành một thách thức nhức nhối. Những nhận định, luận bàn từ nhiều góc độ tâm lý, đạo đức, giáo dục… trước đó, rõ ràng đã không thể ngăn bạo lực học đường phát triển.

Trong các clip được tung lên, rõ ràng những nữ sinh đánh bạn đã hành xử như nữ tặc. Họ gieo rắc nỗi kinh hoàng cho bạn bè cùng trường, và điều này chỉ chấm dứt khi có sự xuất hiện của công an và còng số tám. Những cá nhân còn trẻ người non dạ sẽ phải chịu trách nhiệm về hành vi phạm tội của mình. Thế nhưng, những sự vụ ấy đặt ra nhiều câu hỏi: Trường học có phải là nơi tốt nhất không? Tại sao học sinh đánh nhau trong trường mà thầy cô không hề biết? Cha mẹ quan tâm như thế nào đến đời sống tinh thần của con?

Ngoài bọn “trẻ hư”, không ai có lỗi?

Có sự bất cân xứng về thông tin giữa ba phía: nhà trường, học sinh, và phụ huynh. Trong khi giữ kín nhiều thông tin với học sinh, thì nhà trường cũng không biết nhiều đến đời sống của học sinh, bởi nhà trường không đủ thân thiện để học sinh chia sẻ. Còn phụ huynh, phía thứ ba, lại phần nhiều khoán trắng việc giáo dục con cái cho nhà trường.

Sự hình thành hay việc học cái ác, cái bạo lực phải có cả một quá trình. Nếu như thông tin đa chiều giữa nhà trường – học sinh – phụ huynh được thông suốt, thì bạo lực đã không dễ dàng tràn lan như vậy.

Những học sinh đánh bạn thường sẽ bị đuổi học tạm thời, như là một cách buộc chúng phải chịu trách nhiệm cho những việc mà chúng đã làm. Nhưng các trường học ngoài việc hành xử theo cùng một cách giống nhau là đuổi học hay kỷ luật học sinh, thì chẳng nhận chút trách nhiệm gì khác. Còn hội phụ huynh, một định chế mờ nhạt, ngoài công việc thường xuyên là vận động đóng góp, cũng không hề có một ứng xử trách nhiệm gì.

Những nhà quản lí xã hội cũng không có một giải pháp khả thi nào ngoài tổ chức hội thảo và phát động nói “không” với bạo lực học đường. Kết quả hành động sau một thời gian dài không có tiến triển, cũng chẳng thấy ai công bố rằng mình là người trách nhiệm quản lí và đã thất bại, xin từ chức.

Những đứa trẻ “hư” vẫn cứ đánh bạn, và người lớn vẫn tiếp tục đứng nhìn.

Trung Dũng

19 comments on “NVDT_120911_00007_Loat bài Giáo Duc cho VN hậu CS-nhóm NVVDTV) -Bài 2-Phần 1 of 3

  1. Bravo anh Châu vì bài viết này.Rất cần những bước đi trước chuẩn bị cho thời hậu CS

  2. Nền giáo dục Việt nam ngoài tính chất CHÍNH TRỊ HÓA HỌC ĐƯỜNG còn có một nét đặc trưng (mà nền giáo dục phong kiến đặt nền móng và được cộng sản phát huy ): Nền giáo dục ROBO tức nền giáo dục tạo ra những kẻ học thuộc những chân lý có sẵn để hành xử trong xã hội.Nó hoàn toàn trái ngược với nền giáo dục Tây phương(được Pháp du nhập vào Việt nam- cơ sở tạo ra THẾ HỆ VÀNG TRÍ THỨC VIỆT)-nó không tạo ra những cá nhân luôn học hỏi khám phá sáng tạo ra các chân lý mới để đưa xã hội tiến lên.Các chương trình học tạo ra sự khai phóng trí tuệ-tư duy mở của một số nhà cải cách giáo dục tiến bộ (như trường hợp của nhà giáo Phạm Toàn đang làm hay như những thử nghiệm của Tiến sĩ Hồ Ngọc Đại trước đây) luôn gặp phải những trở lực từ phía nhà cầm quyền cộng sản nhằm kìm hãm trí tuệ dân tộc Việt-một chữ NGU DÂN ĐỂ TRỊ.Tất cả đều quy về một GỐC:Phải tháo bỏ cái ÁCH CỘNG SẢN thì mới khơi được dòng chảy cho sự phát triển của nền GIÁO DỤC VIỆT NAM.

  3. K’TƯNG có ý kiến:
    Nền giáo dục Miền Bắc “XHCN”từ 1954 và Miền Nam sau 30/4/75 đã HOÀN TOÀN SAI TỪ CĂN BẢN,kể ra thì vô cùng.Cứ PHẢI XÓA ĐI LÀM LẠI,vì sửa chữa chỉ sinh ra rách việc do CẢ THẦY LẪN TRÒ ĐỀU CỐ GIẬT THÀNH TÍCH BẰNG MỌI GIÁ,CÙNG NÓI DỐI LEO LẺO,BẰNG CẤP THÌ MUA,BÁN…….
    Khi thành phần ưu tú,chủ tương lai của đất nước mà đa phần là LÀM BẬY KHÔNG BIẾT NGƯỢNG,KHÔNG QUAN TÂM ĐẾN VẬN MỆNH ĐẤT NƯỚC,KHÔNG LÀ CÔNG DÂN TỐT thì mong gì ở họ???
    Cùng sào mới vào sư phạm thì con xin lậy cả nón !
    Phải bắt đầu lại :Chú trọng GIÁO DỤC CÔNG DÂN,TRÁCH NHIỆM CỘNG ĐỒNG,KỶ LUẬT TỰ GIÁC(Tinh thần HƯỚNG ĐẠO SINH,GIA ĐÌNH PHẬT TỬ,THANH SINH CÔNG,THIẾU NHI THÁNH THỂ,THANH NIÊN PHỤNG SỰ XÃ HỘI,SINH VIÊN PHẬT TỬ….)BIẾT DẤN THÂN,PHỤC VỤ.
    K’TƯNG đề nghị thời gian đầu,Bộ Giáo Dục nên mời các Linh Mục,Soer,Sư,Ni Cô,Hiền Tài đảm trách,hệ thống trường học giao tất cho các TÔN GIÁO quản lý và tổ chức dạy học.
    Bảo đảm hiệu quả thấy ngay chỉ sau một niên khóa.

    • Chào bạn K’Tung,
      Nền giáo dục phải đa dạng, đa tôn giáo và cũng phải có những trường hoàn toàn ko tôn giáo nữa chứ. Như ở Úc có Catholic, public, private, Church of England v.v…ai muốn cho con học trường nào thì tùy họ,
      Thân ái,
      Chau Xuan Nguyen

  4. Tôi đồng ý với anh Lê Tùng Châu về những việc CS đã làm trong giáo dục mà tôi quá thất vọng :
    1 – Học để theo bác, đảng (chính trị hóa, tuyên truyền, nhồi sọ) .
    2 – Học để kiếm cơm một cách an nhàn.
    3 – Học để có bằng cấp.
    Trong nhiều lần tôi đi đón, chờ đợi vợ, tôi đã nghe các SV nói chuyện với nhau. Họ mong ước ra trường bằng mọi giá, để có một chỗ làm ấm thân. Do đó họ sẵn sàng làm bất cứ việc gì giúp cho sự ra trường, có tấm bằng, dù không liên quan đến chuyên môn dưới sự chỉ đạo của đoàn TNCSHCM.

  5. @CXN,
    Đó là nước Úc,không bị “LỖI HỆ THỐNG”!
    Còn ở Ta,Lúc “CÀI ĐẶT LẠI”thì nhờ TÔN GIÁO LÀM TRƯỚC để LẬP LẠI CĂN BẢN trong thời gian đầu.
    Khi hệ thống chạy ngon lành rồi thì GIÁO DỤC sẽ trở lại bình thường.
    Nên nhớ :DẠY NGÀN NGƯỜI NGƯỜI KHÔNG BIẾT DỄ HƠN DẠY MỘT NGƯỜI ‘BA-RỌI’
    Đưa mấy thế hệ bát nháo về lại đường ngay chỉ có các cơ sở tôn giáo làm nhanh nhất.
    TUI là K ‘ TƯNG (CÀ TƯNG)không phải K’TUNG đâu.

  6. – Nói thật đấy nhé, ai đang có con đang học tiểu học ở các thành phố lớn sẽ biết. Khi đưa con vào tiểu học, giống như con mình bị bắt giữ làm con tin. nhà trường bảo đóng tiền gì là mình lo mà đóng ko ý kiến ý cọ gì xấc. Chứ mà ý kiến 1 cái là nó đì xói trán,

    – Tôi trình độ đại học tốt nghiệp dưới mái trường XHCN mà ko chỉ bài nổi cho con tôi học lớp 1 là sao ? Chương trình thì bao la bát ngát, nên giáo viên gợi ý là phải đi học thêm, phải nhắm mắt mà cho con mình đi học, thấy con mình mới 6 tuổi đi học tới 7 giờ tối về mà lòng đau lắm. Ko cho đi học thêm nó đì xói trán Tức muốn vỡ mật ra mà ko biết phải làm gì?

    – Cải cách,Cải cách,…..Cải cách 36 năm rồi chứ ít gì, sao mà nỡ đành đoạn đem bao nhiêu thế hệ ra thử nghiệm như thế này hỡi trời. 36 năm ko làm ra nổi 1 bộ chuẩn tiểu học là sao. Cứ việc Cải cách——–> in sách———-> Lấy tiền hoa hồng thế thôi sao. Sao chúng mày ác thế

    • Chào bạn trinhngoctoan,
      Cám ơn bạn đã hỏi ý kiến tôi, tôi phải chờ xem ai là ai rồi mới có ý kiến dc, nhiều thành phần bên Mỹ lắm, đôi khi rất phức tạp,
      Thân ái,
      Chau Xuan Nguyen

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s