Tôi là nhà giáo và là cựu quân nhân quân lực Việt Nam Cộng Hòa (VNCH)

Chào ông Phạm đình Trọng,
Tôi là nhà giáo và là cựu quân nhân quân lực Việt Nam Cộng Hòa (VNCH). Đã từng đi tù cải tạo, rồi vượt biên và định cư tại hải ngoại từ 1981. Năm 1962, tôi ra trường và bắt đầu nghề giáo dạy toán Trung học. Đến năm 1965, lệnh gọi động viên, tôi phải bỏ phấn, bỏ bảng đen, từ giả học trò lên đường nhập ngũ, tiếp tay bảo vệ chế độ tự do, dân chủ (dù còn non trẻ) VNCH. Tiếp tay chánh quyền và đồng đội bảo vệ tự do, no ấm cho dân Nam, đến ngày có lệnh của chánh phủ VNCH buông súng xuống giữ Sài gòn còn nguyên vẹn giao cho “cách mạng”(như lời Võ văn Kiệt từng nói), rồi vô tù.
Đọc bài viết của ông, tôi vừa vui vừa buồn. Vui vì ít nhứt ông cũng còn giữ lòng nhân hậu của người Việt Nam, thông hiểu nỗi đau của dân Nam và tập thể cựu quân, công, cán, chính VNCH. Buồn là ông phải đợi đến tháng 11/2009 thì mới bỏ đảng và đến nay viết được bài này với cái nhìn mang tính nhân bản. Tôi nhớ lại, các ông Võ văn Kiệt, Đặng văn Việt (con “hùm” xám đường 4), Vũ cao Quận, nhạc sĩ Tô Hải, v.v cũng phải chờ đến lúc về hưu mới nói lên phần nào mặt trái của đảng cộng sản hầu chữa lửa, giúp ông Hồ và đảng tồn tại, giữ cho phe “chiến thắng” an nhàn, được ăn hưởng bền lâu. Giữ cho đàn con cháu cộng sản được thay ông bà, cha mẹ, tiếp tục cầm quyền, ăn trên ngồi trước, hết thế hệ này đến thế hệ khác, đó là chủ trương của đảng. Thế nên, bên ngoài thì cho lớp già cộng sản xì hơi chút chút, để mà con mắt dân Nam hải ngoại dễ tin, bên trong thì siết lại, giữ “bác” đảng càng lâu càng tốt.
Tôi tiếc, phải chi sau ngày 30/4/75 khi Hà nội nhìn thấy Miền Nam trù phú, dân Nam có đời sống ấm no, tự do và văn minh không thua Đài loan, Singapore và kinh tế Miền Nam còn trên chân Hà quốc,Thái lan đồng thời kỳ, thì ông và các đồng chí của ông đồng lòng buông súng xuống, ôm lấy anh em Miền Nam, giữ “Sài gòn còn nguyên vẹn” để cùng nhau hàn gắn vết thương chiến tranh, xây dựng lại Miền Bắc với chủ nghĩa tư bản, tự do, dân chủ như Miền Nam đã có. Hoặc là Hà nội và đồng chí các ông hành xử như phe Bắc Mỹ thời 1865, thì dân Nam chúng tôi phải bái Hà nội và các ông để cùng nhau gìn giữ danh thơm mà thế giới ban tặng cho Sài gòn là Hòn Ngọc Viễn Đông thời VNCH.
Bài viết của ông khéo léo, thâm trầm, giống như đạo diễn Trần văn Thủy với “Nếu đi hết biển” vậy! Nhưng “thằng lính VNCH bạc tình Tưởng năng Tiến” (là lời của ông Tiến) đọc mà sợ quá nên ông Tiến viết :”Nếu đi hết làng An Lỗ, hết sông, hết biển, hết châu, hết lục…. thì Tưởng năng Tiến không trở về làng mình, quê mình mà dừng chân ở Cali cho chắc ăn!”. Đọc Trần văn Thủy và Tưởng năng Tiến, tôi cười nôn, quên hết thời điểm 1975 tôi quyết định ở lại “quê mình” rồi sắp hàng vào tù để thấm tình “đồng bào” và “văn minh Hà nội” . Bây giờ thì tôi cũng đã dừng chân ở hải ngoại cho chắc ăn!
Bài viết của ông có lẽ còn vướng mắc, tiếc nuối cho phe chiến thắng, vì vậy ông không lột tả được sự thật quan trong về hai lá cờ và lịch sử Việt Nam. Có lẽ Miền Bắc, vì bị ông Hồ và đảng cộng sản đầu độc quá lâu nên xã hội Miền Bắc hoàn toàn không được học lịch sử một cách đúng đắn. Tôi thử nêu lên một số dử kiện và các câu hỏi liên quan đến các móc lịch sử quan trọng, hy vọng ông và bà con Hà nội tìm hiểu để trả lại sự thật cho lịch sử Việt Nam.
Miền Nam thời 1950 lúc tôi còn đi học, và trước 1975 tất cả học sinh đều được thầy dạy sử tóm tắt như sau :
1) Hòa bình, Độc lập, Thống nhứt lần thứ nhứt :
“Đệ nhị Thế chiến đã mang lại chết chóc thê thảm cho nhân dân thế giới. Lớp thương tật, tàn phế, nhà cửa đổ nát, dân chúng mệt mỏi rã rời. Mọi người mong muốn có hòa bình để xây dựng lại căn nhà đổ nát của họ, cùng nhau tái thiết quốc gia. Chủ nghĩa đế quốc, thực dân bắt đầu tàn lụi. Vì vậy, các nước thực dân, đế quốc bắt đầu trao trả độc lập cho 37 nước Á Phi, trong đó có Việt Nam.
Đầu năm 1945, chánh phủ Nhựt đồng ý trao trả độc lập và thống nhứt cho triều đình nhà Nguyễn. Vua Bảo Đại tiếp nhận nền độc lập này; đề cử học giả Trần trọng Kim đứng ra thành lập chánh phủ dân sự đầu tiên của VN. Chánh phủ do thủ tướng Trần trọng Kim đứng đầu ra đời ngày 17.4.1945. VN độc lập, thống nhứt theo thể chế Quân chủ Lập hiến, giống như Nhựt, Thái Lan, Anh quốc ngày nay. Cờ vàng được dùng làm quốc kỳ cho cả nước.
Việc cấp bách đầu tiên Thủ tướng Trần trọng Kim làm là giương cao cờ vàng, huy động dân Miền Nam đóng góp lúa gạo, đưa ra cứu đói Miền Bắc. (Ba Má tôi và bà con trong Nam sốt sắng xúc lúa gạo hiến tặng, giúp cứu đói bà con Bắc Hà, lúc đó tôi được 6 tuổi nên còn nhớ). Nhờ vậy người dân Miền Bắc bớt chết đói trong trận đói Ất dậu 1945. Kế tiếp, TT Trần Trọng Kim cho áp dụng tiếng Việt làm quốc ngữ, thay thế tiếng Pháp, vào các công văn nhà nước và nền giáo dục mới của nước ta. Cụ Kim cũng lưu dụng lại một số chuyên viên người Pháp giúp huấn luyện cho người Việt trong lãnh vực y tế, giáo dục, kinh tế, v.v. Bỡi vua Bảo Đại và chánh phủ Trần trọng Kim cũng đoán biết là Nhựt sắp bại trận. Do đó vua Bảo Đại và TT Trần trọng Kim cố gắng giữ nền độc lập, thống nhứt, mong sớm tái thiết Việt Nam. Nhưng chỉ 4 tháng sau, mùa thu, tháng 8 năm 1945, thì chính phủ Trần trọng Kim bị HCM và đảng cộng sản Bắc Việt nổi lên cướp mất chánh quyền!
Từ đó nước ta không còn cơ hội được độc lập, thống nhứt và canh tân. Nếu nhìn lại các quốc gia Ấn độ, Singapore, Phi luật Tân, Mã Lai, Brunei, v.v đã lấy lại độc lập không tốn xương máu, thì người Việt Quốc gia chúng ta buồn rơi nước mắt. Phải chi đừng có mùa Thu 1945, thì nước ta ngày nay đã giàu mạnh có khi ngang bằng nước Nhựt, và chắc là phải cao hơn Hàn quốc, Đài Loan, Singapore, Thái lan, v.v. Từ đó cho thấy tham vọng của HCM và đảng cộng sản Bắc Việt đã đẩy nước Việt vào cảnh tang tóc, chia lìa để ông Hồ phục vụ cho Cộng sản Quốc tế. Chớ ông Hồ và cộng sản Hà nội không phải là người yêu nước, thương dân. Đối với dân tộc Việt Nam, tội ác của ông hồ và đảng cs Bắc việt bắt đầu từ mùa thu 1945. Làm người Quốc gia, tức lấy quốc gia dân tộc làm trọng thì phải thấy rõ việc ông Hồ và đảng cộng sản cướp chánh quyền của Trần trong kim là một trọng tội đối với lịch sử và dân tộc Việt Nam”. Đó là đại ý bài giảng của môn sử VNCH.
2) Hòa binh, Độc lập, Thống nhứt lần thứ hai
“Sau Thế chiến thứ 2, Pháp đồng ý trao trả độc lập cho VN qua Hòa ước Vịnh Hạ Long, được vua Bảo Đại ký kết ngày 7/12/1947. VN được độc lập, thống nhứt theo hệ thống Liên Hiệp Pháp, giống như các quốc gia được đế quốc Anh trao trả độc lập theo hệ thống Liên Hiệp Anh. Bảo Đại cũng dùng cờ vàng làm quốc kỳ, chia Việt Nam thành 3 kỳ : Bắc kỳ, Trung Kỳ và Nam Kỳ, theo thể chế Quân chủ Lập hiến như Anh quốc, Nhựt, Thái lan.
Tiếc thay, một lần nữa, HCM bác bỏ giải pháp độc lập này, tiếp tục dùng bạo lực kháng chiến, dẫn đến trận Điện biên phủ, nướng dân đen một cách đau lòng và không cần thiết. Hàng trăm ngàn quân dân Miền Bắc chết để sau cùng ông Hồ được Pháp chia cho nửa nước! Từ đó ông Hồ và đảng cs Hà nội tự do tung hoành, mở ra trận Cải cách ruộng đất, giết hàng trăm ngàn dân Bắc và có hơn nửa triệu người Miền Bắc bị đày vào rừng sâu, nước độc, chết dần mòn trong nghèo đói, bệnh tật. Điều đó chứng minh rõ bản chất lừa dối, ác tâm của HCM là lợi dụng cao trào kháng chiến chống Pháp để thành lập tổ chức Việt Nam Cách Mạng Đồng Minh Hội (Việt Minh) gồm nhiều phe phái yêu nước tham gia. Sau đó ông Hồ âm thầm cho đàn em sát hại, thủ tiêu các phe đối lập; kể cả việc mật báo, chỉ chọc cho Pháp bắt phe quốc gia. Ông Hồ còn bán đứng cụ Phan chu Trinh cho Pháp để lãnh thưởng. Mục tiêu của ông Hồ là gom người Việt yêu nước không cộng sản vào Việt Minh để ông Hồ dễ tàn sát, tiêu diệt và độc quyền “yêu nước”, chia hai đất nước, tiến đánh Miền Nam, tiếp tục nướng dân quân Miền Bắc vào lửa đạn Trường sơn và tiêu diệt dân quân Miền Nam để thực hiện mục tiêu cộng sản hóa Việt Nam và Đông dương theo lệnh Nga Tàu”.
Trên đây là hai lần Việt Nam được độc lập, thống nhứt mà không đổ máu.
Xin mở ngoặc giải thích thêm việc chia ra ba kỳ, là cốt lõi căn bản của thể chế Liên bang mà Mỹ, Úc,… áp dụng. Cờ vàng 3 sọc đỏ tượng trưng cho 3 kỳ, cùng chung một nước Việt Nam. Vì thế mà sau 1954, Miền Nam vẫn giữ cờ vàng 3 sọc đỏ làm quốc kỳ, bỡi đó là cờ Quốc gia được độc lập, thống nhứt mà không tốn xương máu của thập niên 1940. Màu vàng tượng trưng cho da vàng, sọc đỏ tượng trưng cho máu đỏ và ba miền Nam, Trung, Bắc. Màu vàng còn là biểu tượng của vương quyền, là đất nuôi sống toàn dân. Ba sọc đỏ song song tượng trưng cho tinh thần tương kính, đồng quyền giữa ba miền, không lấn lướt hay xâm hại nhau, cùng chung sống hòa bình để xây dựng chung trên mảnh đất Việt Nam. Đó là lý do tại sao dân Nam hải ngoại vẫn gìn giữ cờ vàng. Ngày nay nhiều quốc gia trên thế giới đã công nhận cờ vàng là cờ của tự do, nhân bản, được chính phủ sở tại cho treo đầy ở hải ngoại.
3) Hòa bình, Độc lập (dù chưa thống nhứt) lần thứ ba :
“Sau Hiệp định Geneve 1954, tức sau 9 năm kháng chiền, dân Việt chết thảm, mệt mỏi, chia lìa , đất nước bị chia hai, hàng triệu dân Bắc bỏ ông Hồ và cộng sản chạy vào Nam tìm tự do. Nếu lúc đó HCM và cộng sản Hà nội thương dân, thương nước thì ông ấy đã để cho dân Bắc được nghỉ ngơi, sống những ngày hòa bình, xây dựng Miền Bắc. Để cho dân Nam được tự do xây dựng Miền Nam, giống như Trung cộng & Đài loan, Đông Đức & Tây Đức, Bắc Hàn & Nam Hàn, thì không có chiến tranh VN, dân hai Miền không chết thảm và hai miền đất nước được giàu mạnh chớ không phải là nô lệ Nga, Tàu”.
Nếu ông Hồ và cs Bắc Việt không phá hoại hai lần Độc lập, Thống nhứt thời thập niên 1945 thì dân Việt dỉ nhiên không chết thảm, nước Việt đã được giàu mạnh nhứt, nhì Á châu. Nếu sau 1954, ông Hồ và cs Hà nội biết thương nước, yêu dân, không chủ trương tiến đánh Miền Nam, thì dỉ nhiên không có chiến tranh VN. Nếu không có chiến tranh VN thì làm sao Mỹ đưa quân vào VN để bỏ bom đạn cho hai miền cùng chết. Hãy nhìn lại hình ảnh nước Nhựt đầu hàng Mỹ, nhưng không kháng chiến chống đế quốc, nhờ vậy Mỹ mới giúp Nhựt trở thành cường quốc số một Á châu. Tương tự như vậy, Mao trạch Đông không xua quân giải phóng Đài Loan, nên Mỹ đã tận tình giúp Đài loan được văn minh, giàu mạnh. Bắc Hàn sau trận chiến thời 1950, không xua quân đánh Nam Hàn. Nhờ vậy Nam Hàn được Mỹ giúp canh tân thành quốc gia giàu mạnh, mà VN ngày nay không đáng xách dép cho Hàn quốc! Tây Đức cũng thế, nhờ Đông Đức không tràn qua đánh giết, nên Mỹ giúp phát triễn Tây Đức thành cường quốc số một Âu châu. Chỉ có ông Hồ và cs Bắc Việt là “anh hùng”, có được nửa nước vẫn chưa thõa mãn, cương quyết gây chiến để hai miền cùng chết. Đó là nỗi đau điếng ruột của VN chúng ta. Nghiệt ngã nhứt là ông Hồ và cộng đảng Hà nội đã dùng nửa nước này đánh giết nửa nước kia. Sau 1975, theo gương ông Hồ, đảng cs Bắc Việt dùng nửa dân tộc này để hãm hại, trù dập, ăn cướp, đè đầu cỡi cổ nửa dân tộc kia. Đến nay, Hà nội vẫn đối xử với dân Nam trong nước như công dân hạng bét, đến độ TP Sài gòn cũng bị đổi tên. Dân Nam hải ngoại vẫn bị Hà nội xem là hạng ngụy quân, ngụy quyền theo đúng truyền thống mà ông Phạm văn Đồng sau 1975 đã mắng chửi những người vượt biên là hạng “đĩ điếm, trộm cắp, trây lười lao động, chạy theo bơ thừa, sữa cặn của đế quốc”. Đến độ, người chết là tử sĩ VNCH nằm ở nghĩa trang Biên hòa cũng bị trả thù. Hai cái bia người Việt hải ngoại xây ở Nam Dương và Mã lai để tưởng niệm nửa triệu đồng bào bỏ mình trên đường vượt biển, vượt biên, cũng bị Hà nội dùng áp lực ngoại giao để đụt bỏ. Tội ác của ông Hồ và đảng cs không bút mực nào ghi ra hết được.
Câu hỏi được đặt ra là (thí dụ) nếu ông Ngô Đình Diệm, hay ông Nguyễn văn Thiệu, được Miền Nam rồi mà vẫn tham lam, cố tình đưa quân Nam ra đánh giết Miền Bắc. Rồi sau chiến tranh Miền Nam thắng trận lại thẳng tay trả thù Miền Bắc giống y như Hà nội đã làm với Miền Nam thì ông Phạm đình Trọng bà con Miền Bắc nghĩ sao? Quí vị có đau khổ, nhục nhã, tức hận, như dân Nam đã tức hận sau 1975 không? Quí vị có coi phe chiến thắng Miền Nam là quân giải phóng hay là một lũ giết người cướp của, của đồng bào đồng loại? Nếu Miền Nam thắng trận, ban lệnh vứt bỏ tên TP Hà nội mà gắn vào đó là TP Ngô Đình Diệm hay TP Nguyễn văn Thiệu thì ông Trọng và bà con Hà nội kể cả Miền Bắc nghĩ sao? Có còn cảm tình hay kính trọng dân Nam, Miền Nam nữa không?
Đó là lý do dân Nam xem lá cờ đỏ là cờ máu, gây chiến, nội xâm, giết người, cướp của, của đồng loại và đồng bào, làm nô lệ cộng sản Quốc tế và bán nước cho Tàu. Điều đó rất đúng, bỡi vì cờ đỏ một sao là do Mao mớm cho HCM lấy mẫu cờ đỏ một sao của tỉnh Phúc Kiến làm cờ cộng sản VN. Màu đỏ là màu máu của cờ cs Nga Tàu. Một sao vàng là chư hầu của Trung cộng. Cờ Trung cộng có 5 sao vàng. Sao lớn tượng trưng cho Đại Hán, 4 sao nhỏ tượng trưng cho Việt, Mông, Hồi, Tạng. Ông Hồ và cs Hà nội là Việt chư hầu, thế nên năm 1958, ông Phạm văn Đồng mới thừa lệnh HCM và bộ chánh trị gởi công Hàm công nhận Hoàng sa là của Trung cộng. Từ đó đến nay, theo chỉ đạo và tư tưởng làm bầy tôi của ông Hồ, Hà nội tiếp tục nhượng đất, biển, đảo, rừng, hầm mỏ, khu phố cho Tàu tự do đi lại, khai thác và chiếm đoạt. Đó là ý nghĩa của lá cờ đỏ sao vàng.
Trong khi đó cờ vàng chưa bao giờ ký tên chia hai đất nước, chưa bao giờ có ý xâm lăng Miền Bắc hoặc làm điều gì ác ôn như gây chiến, bán nước, hại dân. Đó là lý do tại sao cờ vàng vẫn tồn tại ở hải ngoại mà không chết. Lá cờ vàng đã cứu đói Miền Bắc năm Ất dậu, đã bảo bọc hơn một triệu bà con Miền Bắc vào Nam năm 1954, đã đem lại tự do no ấm cho dân Nam 20 năm, đã giữ gìn Sài gòn còn nguyên vẹn và Miền Nam trù phú giao lại cho Hà nội đàng hoàng, ra hải ngoại hơn 30 năm qua đã gởi tiền về giúp quê nhà, từ đó trong Nam khá giả hơn và kéo theo Hà nội cũng được khá giả lên. Đó là biểu tượng của tinh thần Quốc gia nhân bản. Giống như những lá cờ cũ của các nước trong khối cộng sản Liên xô và Đông Âu, sau khi cộng sản sụp đổ thì họ dẹp cờ cộng sản, lấy lại cờ cũ quốc gia làm quốc kỳ mà ông Lê Diễn Đức cũng có thể chứng minh cho ông Trọng và bà con Miền Bắc hiểu.
Ngay sau 30/4/75, bà Dương Thu Hương vào Nam, thấy sự phồn thịnh của Sài gòn và Miền Nam, rồi thấy thêm đủ loại sách báo kể cả sách cs, được VNCH cho phép bày bán ở Sài gòn thì bà Hương chới với và vỡ mộng “giải phóng”. Không thể tưởng được là Chánh phủ VNCH đã tôn trọng quyền tự do mọi mặt, kể cả tự do tư tưởng, do ngôn luận, thông tin,báo chí truyền thông. Bà Hương là nữ văn sĩ, rất mê viết , nên bà đã ngồi khóc giữa Sài gòn than rằng :
Phe chiến thắng là lũ man dại
Phe chiến bại là người văn minh
Tôi không muốn dùng câu nói của bà Hương để nặng lời với ông và bà con Hà nội. Nửa ổ bánh mì là bánh mì, nhưng nửa sự thật không là sự thật. Vì thế bắt buộc tôi phải nêu rõ sự thật, để chúng ta cùng nhìn ra đúng sai một cách thẳng thắn và chân thành. Cũng như ông viết về kết quả nội chiến Mỹ. Phe bắc Mỹ thắng trận đã để cho phe nam Mỹ thua trận được giữ lại, lừa, ngựa, súng đạn, được cấp thêm lương thực để trở về nguyên quán. Từ đó Nam Bắc Mỹ xóa bỏ mọi dị biệt, chung nhau xây dựng nước Mỹ thành cường quốc số một của thế giới. Tất cả những điều ông viết về nội chiến và sau nội chiến của Mỹ không sai. Nhưng ông thiếu một điều quan trọng là cờ của phe thua trận vẫn được phe Bắc Mỹ cho phe Nam Mỹ quyền tự do giương cao trên đường trở về nguyên quán. Từ đó đến nay, phe nam Mỹ vẫn giữ gìn và tự do treo lá cờ thua trận của họ. Giống như phe cựu cs Nga ngày nay vẫn tự do giương cao cờ đỏ búa liềm, trong lúc quốc kỳ chánh thức của nước Nga ngày nay là quốc kỳ cũ thời Nga hoàng. Vì vậy tôi phải giải thích vụ cờ quạt, nhắc lại việc cờ của phe Nam Mỹ thua trận vẫn được phe thắng trận bắc Mỹ tôn trọng mà không bị xóa bỏ, để bổ túc cho bài viết của ông.
(còn tiếp)
Dân Nam
Hải ngoại, tháng Chín 2011
PS. Nhờ ông Lê Diễn Đức vui lòng chuyển cho ông Phạm Đình Trọng bài phản hồi này, để rộng đường thông tin, rất cám ơn.
Trong phần 1, tôi sơ ý viết “Ông Hồ còn bán đứng cụ Phan chu Trinh cho Pháp để lãnh thưởng” là SAI. Xin được sửa lại cho đúng là:”Ông Hồ còn bán đứng cụ PHAN BỘI CHÂU cho Pháp để lãnh thưởng” (Xin xem thêm chi tiết trong các trang mạng bên dưới).
Tôi sẽ viết tiếp, trình bài thêm sự thật lịch sử trong phần 3, để ông Trọng và độc giả có thêm thông tin. Cám ơn (Dân Nam).
Chào ông Trọng,
Qua hai phần trên và các trang mạng phần 2 với những mốc lịch sử quan trọng thời thập niên 1940. Nếu không bị HCM và cs Hà nội hai lần cố tình cướp chánh quyền, phá hoại nền độc lập, thống nhứt không đổ máu thì nước Việt chúng ta đã được canh tân dưới lá CỜ VÀNG với chánh phủ dân sự từ năm 1945. Dỉ dân Việt không bị chết oan uổng và nước Việt đã giàu mạnh không thua các quốc gia láng giềng, đồng thời không cần có trận Điện biên phủ. Nhưng sự tham lam, ích kỷ và độc đoán của HCM và nhóm cầm quyền Hà nội đã vì mục tiêu phục vụ CSQT mà nướng hàng chục ngàn dân quân vào trận Điện biên phủ một cách mù quáng, không cần thiết để đặt nước Việt Nam lệ thuộc vào Tàu cộng, dẫn đến việc nước ta mất dần đất, biển, đảo, chủ quyền vào bàn tay nhà Hán. Mời ông Trọng và bạn đọc thêm phần bên dướI của trang mạng sau đây:
http://www.bbc.co.uk/vietnamese/indepth/story/2009/02/090202_china_advis…
“Đọc các bài này người ta có cảm tưởng là các chiến thắng của Việt Minh từ Đông Bắc đến Điện Biên Phủ hoàn toàn là do công lao của các cố vấn Trung Quốc, từ đầu đến cuối, từ hoạch đinh chiến lược, lựa chọn địa điểm dể đánh đến trực tiếp tham gia theo dõi, chỉ huy trận đánh và trực tiếp can thiệp ngay khi cần………..
Nói như vậy là vì khi làm cố vấn bắt buộc chuyên gia Trung Quốc phải nghiên cứu địa hình, địa diện, các cao điểm chiến thuật, chiến lược, trục lộ giao thông cùng các tiềm năng khác có thể khai thác… bằng chính tai mắt và khối óc của mình, chưa kể khi họvạch và làm đường và khi khí giới, quân trang quân dụng được, vượt qua biên giới, chở sang cho Việt Minh. Các cao điểm chiến lược, các cột mốc biên giới hẳn khó lọt qua con mắt của các chuyên gia quân sự Trung Quốc ngay từ thời điểm này để chuyển về cho Trung Ương Đảng của họ, không cần phải đợi tới bốn chục năm sau”.
Những giai đoạn lịch sử của thời 1945 đến cuộc xâm lăng Miền Nam đã hiện rõ bản chất sắt máu, thảm sát dân lành và ăn cướp của chính đồng bào đồng loại của lá cờ máu. Vì vậy Hà nội cố tình bưng bít, che đậy tội lỗi bằng cách mớm cho một số người đánh đồng hai lá cờ đều có tội, nhằm diệt lá cờ vàng hải ngoại để tiện việc nắm đầu, bóc lột 3 triệu Dân Nam hải ngoại thì hoàn tất mục tiêu nhuộm đỏ VN trong ngoài. Đồng thời giúp cờ đỏ triệt tiêu thành phần dân chủ trong nước để dễ dàng bán nước cho Tàu mà không sợ dân Nam hải ngoại lên tiếng tố cáo và chống đối. Đó là mục tiêu của Nghị quyết 36, mà ông Trọng chắc biết rõ vấn đề này?! Giống như năm 1973, Hà nội ký vào Hiệp định Paris, kêu gọi Miền Nam ngưng chiến, hòa bình, hòa hợp, hòa giải với chánh phủ 3 thành phần thì ngay sau khi Mỹ rút quân Hà nội lập tức vi phạm Hiệp định, ban lệnh tổng tấn công, đó là trò lật lọng, lưu manh của Hà nội theo tư tưởng đạo đức giả của HCM. Bắt đầu 30/4/75 Hà nội đã trả thù một cách tiểu nhân và hèn hạ nhứt lịch sử VN và nhân loại. Thế nên dẹp cờ vàng hải ngoại là mục tiêu lớn Hà nội cố sức làm nhưng không bao giờ thành công, trái lại cờ vàng càng tung bay nhiều hơn ở hải ngoại. Hà nội dĩ nhiên cay cú và sợ bài học các lá cờ cũ của khối cs Liên xô và Đông âu sẽ được lập lại tại VN với lá cờ vàng. Nhưng Hà nội cũng quên là các lá cờ cũ của khối Liên xô và Đông âu đã mang lại tự dọ, dân chủ, ấm no, công bình KHÔNG đổ máu cho các quốc gia đó thời hậu cộng sản. Cờ vàng là cờ của quốc gia, dân tộc từ thời nhà Nguyễn, nương theo màu vàng thời hai Bà Trưng, đã mang lại tự do, dân chủ, công bình và no ấm cho Miền Nam, thì lá cờ đó cũng sẽ mạng lại tự do, dân chủ, công bình, no ấm cho Việt Nam mà KHÔNG đổ máu thời hậu cộng sản vậy.
Tôi xin nhắc lại là nếu HCM và đảng cs Bắc Việt KHÔNG xâm lăng Miền Nam thì KHÔNG có chiến tranh VN. Nếu không có cuộc chiến VN thì Mỹ và Đồng minh không can dự vào VN. Cho nên tội gây chiến xâm lăng, khủng bố, diệt chủng và ăn cướp của đồng bào cùng nòi giống là do CỜ ĐỎ gây ra, chớ KHÔNG PHẢI DO CỜ VÀNG, thì đừng đánh đồng hai lá cờ mà có tội với lương tâm và Tổ quốc, còn làm trò cười cho thế giới. Lá cờ đỏ không những có tộI vớI tổ quốc VN mà còn có tội đối với thế giới tự do, trong đó có Hoa kỳ và đồng minh. Lá thơ của “Thượng nghị sĩ Mỹ tiểu bang Washington-Pam Roach-đã từng trả lời thẳng thừng với đại sứ CSVN tại Hoa Kỳ là Nguyễn Tâm Chiến về lá cờ VNCH” mà người bạn VN ở Mỹ đăng tải bên dưới đã chứng minh rõ ràng vấn đề này (xin cám ơn bạn ở Mỹ và các bạn đọc khác).
Trở lại chuyện lịch sử, để thấy thêm ác tâm của HCM và Bộ chánh trị cs Bắc Việt.
Khủng bố, Thảm sát, Diệt chủng Tết Mậu Thân (Huế)
Theo phong tục Á đông, đặc biệt là VN, Tết là thời điểm thiêng liêng để người dân có cơ hội nghĩ ngơi, cúng kiến tổ tiên, lễ bái chùa chiền nhà thờ, làm việc thiện, vui xuân, thăm viếng thân nhân, bạn bè. Dịp Tết Mậu thân HCM đề nghị với chánh phủ VNCH hưu chiến 3 ngày, cho quân lính hai bên được nghỉ ngơi, không bắn giết nhau, đúng theo truyền thống của người Việt. Chánh phủ VNCH chấp thuận đề nghị này của Hà nội.
Tổng thống Nguyễn văn Thiệu cho 1/3 quân lính về phép. Nhưng HCM. Lê Duẫn và Bộ chánh trị Hà nội đã lừa đảo, qua bài chúc tết, ông Hồ ra lệnh tổng tấn công. Bài chúc tết của ông Hồ nhắm bắn gục 3 con chim Miền Nam: Dân Nam, quân lính VNCH, lực lượng võ trang của MTGPMN và những dân Nam bị buộc đi dân công tải đạn. Mục đích của ông Hồ và Hà nội là giết càng nhiều người Miền Nam càng tốt, để sau này khi Hà nội chiếm được Miền Nam sẽ không còn lực lượng nào chống đối, dễ dàng cho HCM và Hà Nội tàn sát, trả thù, ăn cướp và đè đầu cỡi cỗ dân Nam lâu dài. Sau trận Mậu Thân, lực lượng võ trang của MTGPMN gần như bị xoá sổ hoàn toàn, hàng chục ngàn vành khăn tang, hàng trăm ngàn bé thơ Miền Nam mất cha, mất mẹ trong dịp tết; ông Hồ không quan tâm. Thế nên không lâu sau 1975 thì MTGPMN bị giải tán, giao cho Hà nội toàn quyền thống trị cả nước. Nữ bác sĩ Dương Quỳnh Hoa trả thẻ đảng, Nguyễn Hộ bỏ đảng chống xuồng về ruộng, Nguyễn văn Trấn đau khổ viết sách “Gởi mẹ và quốc hội”, Võ văn Kiệt thì mãi sau này mới dám nói trong Nam “có một triệu người vui thì cũng có một triệu người buồn”, và còn bao nhiêu cán bộ MTGPMN khác đã âm thầm chịu nhục, ngậm bồ hòn vì tay đã lỡ nhúng chàm. Đó là “tình thương” của ông Hồ dành cho Miền Nam và tấm lòng tốt của Hà nội “giải phóng” giùm Miền Nam. Ông Hồ và đảng cs Bắc Việt yêu nước, thương dân quá nên giết sơ sơ hàng trăm ngàn dân Bắc trong Cải cách ruộng đất, rồi Tết Mậu thân giết và chôn sống sơ sơ độ chục ngàn dân Nam trong mấy ngày Tết. Mời ông Trọng và bạn đọc xem thêm đoạn phim và tài liệu sau đây:

http://www.youtube.com/watch?v=E_3hg-BxnTc

http://www.rfa.org/vietnamese/SpecialTopic/TetOffensive1968/Tet-offensiv…

http://www.google.com.au/search?q=th%E1%BA%A3m+s%C3%A1t+m%E1%BA%ADu+th%C…

http://quanvan.net/index.php?view=story&subjectid=26379

http://dankeu.com/~/goto/dao-phu-tham-sat-mau-than-hue-1968-920.aspx

Từ đó vết thương ngày Tết đối với bà con trong Nam, nhứt là dân Huế không bao giờ lành.
Hoa Kỳ nhận ra sự hung ác, lọc lừa quá trớn của Hà nội, chỉ nhắm mắt giết chính đồng bào đồng chủng của họ. Cho nên Hoa kỳ quyết định dội bom Miền Bắc, cho chết thêm và chuẩn bị rút bỏ VN, để cho Hà nộI hăng máu xâm lăng và giết thêm cho hai miền cùng chết. Cái khôn của “bác” Hồ và cái tự hào “đảng ta anh minh, anh hùng” của phe cờ đỏ là ở chỗ đó.
Mùa Hè Đỏ Lửa & ĐạI lộ Kinh hoàng (1972)
Xuân Mậu thân qua, nước mắt dân Nam chưa kịp khô thì Mùa Hè Đỏ Lửa với Đại Lộ Kinh Hoàng chợt đến. Sau trận Mậu thân, cộng sản đại bại, lực lượng của MTGPMN bị tiêu diệt gần như hoàn toàn. Đó là bài học nướng quân và giết dân đầy tội lỗi của ông Hồ vào dịp Tết. Không lâu sau ngày ông Hồ chết, Mỹ dội bom Miền Bắc, buộc Hà nội ngồi vào bàn hội nghị để ngưng chiến, giải quyết chuyện VN trong tinh thần hoà giải. Theo lẽ Hà nội dừng lại ở đây, nhưng không phải như vậy. “Anh hùng” Hà nội mỗi ngày một hăng máu thêm. Lê Duẫn và BCT Hà nội xua quân biển người, tràn qua biên giới, tiến đánh Quảng trị và nhiều căn cứ khác ở Miền Nam năm 1972. Để lại hàng trăm ngàn xác chết của thanh niên Miền Bắc. Quân VNCH chết khoảng hơn 30 ngàn người. Dân Nam chết bao nhiêu không thể đếm xuể. Sau cùng thì quân VNCH cũng đẩy lui cs Bắc Việt về bên kia biên giới. Trận đánh kinh hoàng đó đã để lại một dấu ấn đau nhục khổng lồ, bỡi người Việt Miền Bắc tràn qua đánh giết người Việt Miền Nam. Ông Lạc Long Quân, lấy bà Âu Cơ sanh ra trăm trứng, nở thành trăm con. Năm mươi con theo Mẹ lên miền núi, mở mang đất đai sinh sống. Năm mươi con theo cha xuống miền biển, mở rộng bờ cỏi xuôi Nam. Hai gia đình Bắc Nam sống cách nhau chỉ cái hàng rào vĩ tuyến mà vẫn không yên. Năm mươi con miền núi theo lệnh “bác” Hồ và màu cờ máu, leo rào, tràn qua giết hại 50 con miền biển, miền xuôi. Hai mươi năm Miền Bắc nhứt quyết phải giết cho sạch cái “bọn cờ vàng” Miền Nam, để trăm con đồng chết. Vua Hùng tiếp nối dòng giống Tiên Rồng, chắc cũng đành cắn lưỡi tự tử, khi thấy:
Vua Hùng có công dựng nước
“Bác cháu ta” có công hại nước
Giết dân đen
dâng nước cho Tàu
Hoàn thành xong
mục tiêu của “bác”.
Viết đến đây và xem lại các trận chiến nội xâm, người viết rơi nước mắt nhìn lại cảnh máu rơi, thịt nát, thây người mà Hà Nội vẫn còn mang bệnh tâm thần hãnh diện, khoe là “giải phóng” dùm dân Nam, thiệt là hết thuốc chữa! Mời ôngTrọng và các bạn Hà nội xem thêm đoạn phim và tài liệu Đại lộ Kinh Hoàng và Mùa Hè Đỏ lữa.

http://www.youtube.com/watch?v=YulHrpWsjSU&NR=1
http://www.youtube.com/watch?v=j097RQHxEFE&feature=related
http://www.google.com.au/search?q=%C4%91%E1%BA%A1i+l%E1%BB%99+kinh+ho%C3…
http://www.youtube.com/watch?v=qCnh-RkqYx8
http://www.vietlandnews.net/forum/showthread.php/8160-VIDEO-%C4%90%E1%BA…

(còn tiếp)

Dân Nam
Hải ngoại, 9/2011
Wed, 09/28/2011 – 14:34 —
Gởi ông Phạm Đình Trọng (phần kết)
Chào ông Trọng,
Hiệp Định Paris và Cơ Hội Hoà bình, Hoà giải
Mùi tử khí Mùa Hè Đỏ Lửa và Đại lộ Kinh Hoàng chưa tan thì đầu năm 1973 Hiệp định Paris được ký kết. Dân Nam đặt kỳ vọng (dù rất mong manh) vào lời cam kết của Hà nội trong Hiệp định hoà bình, hoà giải dân tộc, bầu cử tự do với chánh phủ 3 thành phần. Sau đó Nam Bắc ngồi lại với nhau từ từ thống nhứt trong hoà bình, cho dân Việt Nam Bắc đỡ chết thêm. Hoa kỳ rút quân và cam kết viện gần 400 triệu đô la giúp tái thiết Miền Bắc và viện trợ cho Miền Nam hơn 4 tỉ đô la để tái thiết Miền Nam. Đây là cơ hội tốt nhứt cho cả dân tộc VN, chấm dứt cảnh hai nhà cùng nòi giống tàn sát lẫn nhau. Đồng thời hai Miền Nam Bắc được thế giới tự do tiếp cận, giúp canh tân đất nước trong hào bình. Nhưng chữ ký Hiệp ước chưa ráo mực thì Hà nội lập tức vi phạm Hiệp định, ào ạt chuyển quân và vũ khí vào Nam, chuẩn bị tổng tấn công. Chứng minh thêm bản chất lừa đảo, lưu manh, u tối và tàn ác của ông Hồ và đảng cộng sản Bắc Việt, đã bỏ mất biết bao cơ hội chung sống hoà bình, xây dựng đất nước. Đúng y như lời ông Nguyễn văn Thiệu nói: “Đừng tin những gì cộng sản nói mà hãy nhìn những gì cộng sản làm “. Điều đó không lạ, bỡi HCM và đảng cộng sản có bao giờ tôn trọng Hiệp định, Hiệp ước, lời nói hay lời hứa của họ đâu. Cho nên cựu Trung Tá cs Trân anh Kim cũng nói “cộng sản nói một đường làm một nẽo”. Bà Dương thu Hương, cựu chiến binh và cựu đảng viên cộng sản cũng từng nói: “phe chiến thắng là lũ man dại”. Mời ông Trọng, bà con Miền Bắc và giới trẻ VN xem thêm tài liệu dưới đây:
http://vi.wikisource.org/wiki/Hi%E1%BB%87p_%C4%91%E1%BB%8Bnh_Paris_1973
http://suthat-toiac.blogspot.com/2008/07/hip-nh-geneva-1954-paris-1973.html
http://www.vietlandnews.net/forum/showthread.php/3676-H%E1%BA%ADu-qu%E1%…
http://www.catholic.org.tw/vntaiwan/y2vienam/viet6.htm
http://www.voanews.com/vietnamese/news/a-19-duong-thu-huong-interview-1-…
Sau Hiệp định Paris, Mỹ bắt đầu rút quân, không can dự vào chiến trường Việt Nam. Hà nội vui mừng tự do đánh giết, xâm lăng Miền Nam mạnh hơn. Cộng sản tiến đến đâu thì dân Nam bỏ chạy về phía VNCH, theo lá cờ vàng để được chỡ che, lánh nạn cộng sản. Cộng sản phục kích trên quốc lộ, trên các con đường xuôi Nam, bắn thẳng vào đoàn dân chạy nạn. Nhiều nơi cộng sản phục kích hai đầu đoạn đường, tấn công, đoàn dân khốn khổ bị dồn cục, làm bia cho “giải phóng quân” tự do thảm sát. Máu đổ thịt rơi, tiếng kêu khóc của dân Nam vang trời, Hà nội vẫn không tha. Họ lập lại hành động tàn sát dân Nam y như năm 1972 Mùa hè Đỏ lửa với Đại lộ kinh hoàng.
Đầu năm 1974, lợi dụng việc Mỹ không can thiệp vào Việt nam, VNCH đang chống đỡ sự tấn công từ cs Bắc Việt, thì Tàu cộng liền đưa chiến hạm tiến chiếm Hoàng sa. VNCH cho lệnh hải quân nghênh chiến, đổ máu cố giữ Hoàng sa cho Việt Nam. Trong lúc đó Hà nội vui mừng thà để Hoàng sa cho quan thầy Trung cộng chiếm còn hơn là để cho bọn “ngụy Sài gòn”. Viết đến đây, Dân Nam ứa nước mắt, không thể tưởng được là với 4000 năm văn hóa, nhưng chỉ cần bám Hồ và đảng mấy chục năm mà trí tuệ Hà nội đã biến mất. Nhưng thật ra thì ông Hồ và BCT đảng cộng sản Bắc Việt đã cho lệnh Phạm văn Đồng ký công hàm dâng Hoàng sa cho “bác” Mao từ 1958. Nhiều trăm năm trước ông cha ta đã đổ mồ hôi, máu, nước mắt khai mở phương Nam. Hoàng sa, Trường sa là của Việt Nam, thì bất cứ con dân Việt nam nào đều phải có bỗn phận giữ gìn. VNCH đã giương cao cờ vàng chống Tàu bảo vệ đất nước chung cho muôn đời dân Việt, chớ đâu có phải chỉ cho VNCH, cho Pháp, Mỹ hay bất cứ ngoại nhân nào. Thiệt là đau. Mời ông Trọng và các bạn xem thêm tài liệu:
Hoàng sa và Trận chiến với Trung cộng năm 1974

http://www.youtube.com/watch?v=81SLD7X9QTo&feature=related

http://www.youtube.com/watch?v=oPwfhQMAuM4&feature=related

Co Viet Nam – CHXHCN VN- Tran Anh Kim, p1/2
“Năm 1951, Tại Hội nghị San Francisco về Hiệp ước Hoà bình với Nhật Bản Thủ tướng kiêm Bộ trưởng Bộ Ngoại giao Quốc gia Việt Nam Trần Văn Hữu tuyên bố cả hai quần đảo Trường Sa và quần đảo Hoàng Sa đều thuộc lãnh thổ Việt Nam, và không gặp phải kháng nghị hay bảo lưu nào từ 51 nước tham dự hội nghị”.

http://vi.wikipedia.org/wiki/H%E1%BA%A3i_chi%E1%BA%BFn_Ho%C3%A0ng_Sa_1974

http://suthat-toiac.blogspot.com/2008/07/cng-hm-phm-vn-ng-1958-dng-hong-…

(Công hàm Phạm văn Đồng 1958 dâng Hoàng Trường Sa cho Trung cộng).
Mỹ rút quân, cắt mọi viện trợ, VNCH đành phải để chuyện Hoàng sa qua một bên, lo chống đỡ sự tấn công ồ ạt của cộng sản Bắc Việt hầu bảo vệ lãnh thổ VNCH. Trong lúc đó Liên xô và Trung cộng dồn nỗ lực giúp cho Hà nội đánh Miền Nam. Cuộc chiến trên bộ càng khốc liệt. Tổng thống Nguyễn văn Thiệu cho lệnh rút quân khỏi Tây nguyên và bỏ vùng I và II để giữ vùng III và IV. Cuộc rút quân cấp bách, đột ngột đó là miếng mồi ngon cho cs Bắc Việt tiến chiếm Miền Nam nhanh hơn. Thống khổ nhứt là dân chúng Miền Trung ùn ùn chạy vào Nam lánh nạn. Đoàn chạy loạn bị ách tắt, cộng sản Bắc Việt tự do pháo kích, bắn trực tiếp vào đoàn dân quân Miền Nam. Suốt chiều dài rút quân đó, dân Nam và quân lính VNCH chết không biết bao nhiêu mà đếm. Riêng quân cộng sản cũng chết thảm, không đếm xuể. Đó là những ngày tháng say máu của cộng quân Hà nội, và nỗi kinh hoàng cho Dân Nam sau Hiệp định đình chiến “Hòa hợp, Hòa giải” Paris dẫn đến Mùa Xuân 1975. Thật ra từ khi cs Bắc Việt bắt đầu đánh Buôn Mê thuộc và tiến đánh miền Trung đưa đến sự rút quân về Nam của Quân đội VNCH, thì trong giai đoạn đó, Quân đội VNCH đã đối đầu rất nhiều trận oai hùng với Bắc quân, đặc biệt là trận Xuân lộc đã để lại cho cộng sản Hà nội bài học để đời. Nhưng thời điểm đó báo chí quốc tế, mà phần đông là bọn thiên tả, đã có cái nhìn lệch lạc đối với VNCH nên tường thuật bất lợi, giúp cho phe Bắc Việt sau này huênh hoang, ba hoa, tự nâng bi thành tích của phe chiến thắng. Mời xem thêm tài liệu ngắn này:

http://baovecovang.wordpress.com/2009/09/20/cu%E1%BB%99c-chi%E1%BA%BFn-d…

http://www.youtube.com/watch?v=25a_ZuHr_po

Sau Hiệp định Paris ngưng chiến, hòa hợp hòa giải nhưng người vẫn ngã gục, máu vẫn đổ, nước mắt vẫn rơi, nếu đi nhận xác người, nhin trước sau, phải trái, nhìn toàn cảnh Miền Nam thì không tìm thấy xác nào của đế quốc, chỉ thấy hàng trăm ngàn xác của người Việt Bắc Nam. Sanh Bắc tử Nam, sanh Nam chết cho Miền Nam được tự do, hình như cũng cùng chung nòi giống! Hà nội cười vui rộn rã, Sài gòn bắt đầu đẫm lệ tình nghĩa anh em Nam Bắc chung một giống nòi! Đó là cái giá mà ông Hồ và Miền Bắc chạy theo chủ nghĩ Mac Lê Mao, cướp chánh quyền Trần Trọng Kim, chia hai đất nước, xâm lăng Miền Nam. Nhưng lịch sử là lịch sử, thôi thì mời ông Trọng và bà con trong ngoài nghe bản nhạc này để thấm cho cái gọi là “đỉnh cao trí tuệ loài người” Hà nội!
http://www.youtube.com/watch?v=DsvPNRzTo9k&feature=related Mậu Thân (Hát trên những xác người – Khánh Ly)
http://www.youtube.com/watch?v=AEkewFd5D78&feature=related
Hat Cho Mot Nguoi Nam Xuong – Khanh Ly
http://www.youtube.com/watch?v=qKnB26cBWVo&feature=related
30/4/1975 cơ hội thống nhứt, hòa bình, hòa giải
Sau khi TT Thiệu từ chức trao quyền lại cho cụ Trần văn Hương, ông Hương tin tưởng ngươi học trò cũ là Đại tướng Dương văn Minh nên trao quyền lại cho ông Minh, mong giải quyết chuyện VN trong tinh thần hòa bình hòa giải của Hiệp định Paris. Ông Dương văn Minh có người em ruột là Dương văn Nhựt đi theo Việt minh thời chống Pháp. Tập kết ra Bắc năm 1954 và xâm nhập miền Nam từ thời 1960. Vì tình cảm anh em, ông Minh đã bị người em móc nối. Dương văn Nhựt (cấp tá Vc) cũng nương theo sự che chỡ của ông Minh móc nối thêm thành phần Phật giáo thân cộng và cái đám sinh viên, trí thức nửa mùa Miền Nam gọi chung là “thành phần thứ 3”.Từ đó ông Minh đi hàng hai; tin vào người em và một số tay chân của MTGPMN, nên ông cho là chỉ có ông mới có thể thương thảo với MTGPMN và cs Bắc Việt, để đem lại hòa bình hòa giải, xây dựng đất nước như lời tuyên truyền hàng ngày trên hệ thống truyền thông của Hà nội và MTGPMN. Vì vậy,30/4/75, ông Minh tuyên bố đầu hàng, bàn giao chánh quyền lại cho MTGPMN để tìm sự hòa hợp hòa giải mà ông hy vọng. Nhưng ông Minh đâu biết rằng cả ông, em ông, và nguyên cái đám MTGPMN cùng với thành phần thứ ba đều bị Hà nội lừa. Không lâu sau thì Hà nội bẻ cổ MTGPMN,và cái đám thành phần thứ ba sau cùng cũng bị Hà nội vắt chanh bỏ vỏ. Đó là cái giá “đừng tin những gì cộng sản nói, hãy nhìn những gì cộng sản làm”.
Quyết định của ông Minh làm rúng động dân Nam, quân đội VNCH bàng hoàng, uất hận, nước mắt chảy dài. Nhưng là những quân nhân gương mẫu, có tinh thần quốc gia chân chánh. Luôn luôn tôn trọng pháp luật, bảo toàn sinh mệnh đồng bào, đồng đội và tài sản chung của quốc gia, kể cả hiểu biết và tôn trọng luật chiến tranh. Thế nên Quân đội VNCH buông súng xuống, giữ Sài gòn còn nguyên vẹn và Miền Nam trù phú giao lại cho Ha nội. Phần đông dân Nam và quân nhân VNCH có học qua lịch sử đều hy vọng là Hà nội sẽ hành xử đúng luật chiến tranh như phe Bắc Mỹ chiến thắng Nam Mỹ năm 1865 đã hành xử. Bỡi năm 1975, tức 110 năm sau 1865, thế giới bắt đầu văn minh, Bắc Nam đều là người Việt, thì Miền Bắc có lẽ cũng hành xử văn minh, tôn trọng tự do, dân chủ và nhân quyền như Miền Nam đã có. Vì vậy, ngay sau 30/4/1975, quân, công, cán, chính VNCH đi trình diện, tự mang thức ăn cho 10 ngày cải tạo theo chỉ thị của chánh quyền cộng sản. Nhưng 10 ngày đó thành ra10 năm, 17 năm tù tội, như tướng Lê Minh Đảo đã trải qua trong tù cộng sản. Hà nội không tắm máu Miền Nam ngay sau tháng 4, nhưng họ “phơi xương” dân quân Miền Nam cho chết dần mòn, để Hà nội an tâm vừa ăn cướp vừa giết người chậm trong âm thầm, theo kế độc trả thù dài hạn. Năm nay 2011 là 36 năm sau 1975, dân quân Miền Nam vẫn còn bị đè đầu cỡi cổ, trả thù truyền kiếp.
Miền Bắc đói quá, sau 1975, Hà nội ngoài miệng chửi Miền Nam là phồn vinh giả tạo, nhưng tay thì chuyền nhau của cải, mang vác cái phồn vình giả tạo đó về Bắc. Tài sản nào chỡ không được, gồng gánh không xong thì Hà nội đưa người vào chiếm đoạt. Tạo ra trận trả thù, ăn cướp Miền Nam một cách vừa hèn hạ vừa hãi hùng, lớn nhứt và kéo dài lâu nhứt trong lịch sử nhân loại. Một Miền Nam thịnh vượng, trù phú mà chỉ mấy năm sau hết sạch, dân Nam thấy cái đói trước mắt, sáng mắt ra thì đã muộn rồi. Cho nên chỉ còn mỗi con đường là xúm nhau vượt rừng, vượt suối, vượt biển mà đi. Trốn chạy cái văn minh Hà nội với cái đỉnh cao trí tuệ loài người. Cụm từ hòa hợp hòa giải trở thành tù đày, ăn cướp! Ba mươi tháng tư 1975 là cơ hội bằng vàng để Hà nội buông súng xuống, ôm lấy Miền Nam, phân quyền, áp dụng chánh sách tự do dân chủ như VNCH, để cùng nhau xây dựng lại quê hương, thì nước ta chắc chắn đã ngang bằng hoặc hơn Hàn quốc. Nhưng lịch sử là lịch sử, thôi thì mời ông Trọng và bà con Hà nội nghe vài bản nhạc và xem phim thuyền nhân cho biết.

http://www.youtube.com/watch?v=eZtz9-f6cKg&feature=related Một Chút Quà Cho Quê Hương – Khánh Ly – Việt Dzũng
http://www.youtube.com/watch?v=1vLHmmz5zgM&feature=related Đêm Chôn Dầu Vượt Biển
Như Quỳnh
http://www.youtube.com/watch?v=uJY8tWUt4iA&feature=related Nguoi Viet Ty Nan CS Truoc & Sau 1975 Duy Khánh
____________________

Thuyền nhân VN

http://www.youtube.com/watch?v=i-3NxiOpNXg&feature=related Cuộc Di Cư Lịch Sử 1954
http://www.youtube.com/watch?v=q8-_6eRQVh0&feature=related
http://www.youtube.com/watch?v=XvdtVWeDIdw&feature=related (1/4)
http://www.youtube.com/watch?v=0evCQzQeapg&feature=related (2/4)
http://www.youtube.com/watch?v=bpPVFV80-hs&feature=related (3/4)
http://www.youtube.com/watch?v=iuarHv81_wY&feature=related (4/4)
http://www.youtube.com/watch?v=qVnPiHjDVtg&feature=related (Cap Anamur)

English (Boat people)

http://www.youtube.com/watch?v=-TsZVgQf4Ss
http://www.youtube.com/watch?v=agmzNvN4R2o
http://vimeo.com/709918
http://www.youtube.com/watch?v=aMzN4Luhb_I
http://www.youtube.com/watch?v=cogI1FEdsAY
http://www.youtube.com/watch?v=2ytbdwJNE-U
http://www.youtube.com/watch?v=SW1ZwccBQsA&feature=related (Pulau Bidong)

Vinh danh/Tri ân những ân nhân đã cứu vớt thuyền nhân
http://www.youtube.com/watch?v=O-k7euzU7V0&feature=related
Thuyen truong Jeon Je Yong 1
http://www.youtube.com/watch?v=MQ67m2hzqow&feature=related
Thuyen truong Jeon Je Yong 2
http://www.youtube.com/watch?v=qVnPiHjDVtg&feature=related
Cap Anamur
http://www.youtube.com/watch?v=mLkKAtIlSGM&feature=related
Danke Deutschland CAP ANAMUR000
http://www.youtube.com/watch?v=kM1paUlBUvs&feature=related
Danke Deutschland CAP ANAMUR 002
http://www.youtube.com/watch?v=WuFmYs4N7ac&feature=related

Erinnerung an 30 Jahre Flüchtlingsdasein 005
Đến đây có lẽ ông Trọng và bà con Việt Nam, đặc biệt là bà con Miền Bắc đã thấy rõ ông Hồ đã nhập lậu cờ đỏ và chủ nghĩa cộng sản vào VN để khủng bố, thảm sát và ăn cướp của đồng bào đồng loại. Mà Nghị Hội Âu châu đã ra Nghị quyết lên án chủ nghĩa cộng sản là chủ nghĩa chống nhân loại, bỡi chủ nghĩa cs đã thảm sát hàng trăm triệu người trên thế giới. Riêng nước ta đã bị ông Hồ và đảng cs Việt nam thảm sát khoảng trên dưới 4 triệu người và làm thương tật gấp đôi số đó; ước tính không dưới 10 triệu dân Việt hai miền. Xin mời xem thêm tài liệu sau đây:
Nghị quyết 1481 của Hội đồng châu Âu

http://www.dactrung.net/Bai-bv-2227-Nghi_quyet_1481_cua_Hoi_dong_Chau_au…

http://tiengnoitudo.wordpress.com/2008/03/06/ue-ngh%E1%BB%8B-quy%E1%BA%B…

Qua 4 phần trình bày này, với những mốc lịch sử quan trọng, cho thấy ông Hồ, cờ đỏ và đảng cộng sản đã phạm tội lớn với tổ quốc Việt Nam. Dù sách vở, báo chí nhà nước có khoe khoang chiến thắng, bưng bít sai lầm và trốn chạy sự thật. Nhưng sau 30/4/75, Miền Bắc thắng trận trong chiến tranh, nhưng hoàn toàn bại trận trong hòa bình. Bỡi vì, năm 1975 Dân Quân VNCH đã giữ Sài gòn còn nguyên vẹn và Miền Nam phồn thịnh giao lại cho Miền Bắc. Nhưng 36 năm sau, Hà nội đã làm gì mà để nước nhà tụt hậu, dân Việt nghèo đói, chia lìa; Việt nam trở thành bãi rác Á châu, lại còn bị Tàu lấn chiếm mà không thấy đau nhục? Còn nhớ ngay sau ngày 30/4/1975 Hà nội phải nhờ kinh tế Miền Nam nuôi sống Miền Bắc. Từ đó, Miền Bắc phải học hỏi, bắt chước Miền Nam mọi việc. Từ việc nhỏ như tập lái xe honda, học sử dụng cầu tiêu máy ở Sài gòn, áo dài trắng nữ sinh, cho đến phấn son, quần lót phụ nữ, mang trộm đủ loại sách báo tự do Miền Nam về Bắc lén đọc, mê say ca hát nhạc vàng, v.v. Đến việc lớn là kinh tế của Miền Nam, Hà nội cũng phải nhờ Tiến sĩ Nguyễn xuân Oánh , là cựu Phó Thủ tướng kiêm Thống đốc Ngân hàng, hai lần là Quyền Thủ tướng trong chính phủ Việt Nam Cộng hòa, giúp dạy Miền Bắc theo mô hình kinh tế tự do của VNCH. Hà nội, sợ mang tiếng học lóm nên đổi thành kinh tế thị trường, rồi kèm cái đuôi theo định hướng chủ nghĩa xã hội cho đỡ quê. Cũng như dễ ăn cắp,ăn cướp mà gọi trại là tham nhũng, hối lộ cho có văn hoa. Chỉ có một việc quan trọng mà Hà nội rét run không dám học của VNCH và cờ vàng là chế độ Tự do, Dân chủ, Nhân quyền, Đa đảng, Đa nguyên của Miền Nam trước 1975. Đó là lý do VN mất dần đạo đức, nói dối, lương lẹo, mánh mung đã trở thành cái nếp, không gột rửa nỗi. Người dân trở nên vô cảm, sống cho cá nhân và gia đình, chết ai nấy chịu. Bỡi vì 4 biểu tượng là Hồ, cờ đỏ, đảng và nhà nước cộng sản đều dối trá, mánh mung, độc ác, ngưười dân khó tránh bị ảnh hưởng lây.
Ngay như, những lớp già mang lốt “lão thành cách mạng” dù thấy chuyện bất bình, chuyện tàn ác, tham ô, bán nước cho Tàu cũng cứ ngậm miệng ăn tiền. Vì vậy tôi nhờ ông Trọng chuyển những tài liệu và 4 phần thư này về cho mấy ông “lão thành” chiến bại trong hòa bình ở Hà nội thử xem qua. Nếu mấy ông đó còn sáng suốt, còn can đảm thì hãy hô hào cả nước cùng nhau vứt bỏ bốn biểu tượng sai lầm là Hồ, cờ đỏ, đảng và nhà nước cs VN càng sớm càng hay. Hãy bắt chước nốt chế độ tự do, dân chủ, đa nguyên đa đảng của VNCH để sớm hòa giải dân tộc, cùng nhau xây dựng lại VN cho đàng hoàng. Trong lúc chờ đợi, Dân Nam tôi nghĩ đã đến lúc Hà nội nên áp dụng cách làm của phe Bắc Mỹ sau chiến tranh 1865. Tức là hãy dẹp lễ ăn mừng 30 tháng Tư. Lễ đó chỉ chứng tỏ Hà nội kém văn minh, nếu không muốn nói là mù quáng và kém đức. Hãy biến ngày 30 tháng Tư hàng năm thành ngày tang dân tộc. Mọi người lo cúng mồ mã những người đã mất vì cuộc nội chiến tương tàn. Làm tấm gương và bài học cho giới trẻ sau này không ai tái phạm. Hãy trả lại cờ vàng cho dân Nam trong nước, bằng cách cho chỉnh trang nghĩa trang Biên Hòa, cho khắc cờ vàng 3 sọc đỏ lên mộ bia của các tử sĩ VNCH. Tại cổng nghĩa trang, xây dựng lại cột cờ, treo cờ vàng trang nghiêm, trả lại danh dự cho người chết. Trước 1975, VNCH không bao giờ phá hoại mồ mả của người cộng sản, kể cả mộ ông Nguyễn sinh Sắc là bố HCM, cũng được chánh phủ VNCH cho giữ gìn đàng hoàng. Hãy trả lại tên Sài gòn cho dân Nam, trả lại danh dự cho dân Nam là bước khởi đầu cho tiến trình dân chủ hóa mà không đổ máu, đó là những việc Hà nội nên tự cắt ruột mà làm để toàn dân xóa bỏ tội ác mà ông Hồ và đảng cộng sản đã gây ra cho dân Bắc lẫn dân Nam. Hãy sớm đưa xác ông Hồ về quê chôn cất cho ông siêu được thoát. Phá bỏ cái lăng, dùng đất có ích lợi cho dân. Xã hội văn minh, tự do, nhân bản chả có ai ướp xác xây lăng. Để ông Hồ nằm đó và giữ cái lăng chỉ mang thêm tội cho ông. Bỡi vì hàng năm ông cũng ăn cắp, tham nhũng của dân hàng triệu đô la tiền bảo quản xác chết và lăng. Đó là sự sỉ nhục mà đảng cs buộc ông Hồ phải im lặng nhận chịu, ngày ngày bị người dân nguyền rủa. Xin mượn bài đồng dao trẻ em Miền Nam hay hát sau 30/4/75 để kết thúc thư này:
Hôm qua em mơ gặp bác Hồ
Chân bác dài, bác đạp xích lô
Em thấy bác, em kêu xe khác
Cho chắn ăn
vì bác đã quá đát.
Chúc ông Trọng và những người dân chủ trong nước an vui. Chân thành cám ơn bạn Lê Diễn Đức và RFA đã cho tôi cơ nội nói lên tiếng nói thẳng thắn của Dân Miền Nam. Nếu ông Trọng còn nhã hứng viết tiếp thì Dân Nam sẽ tiếp tục, để cùng thử đề nghị lộ trình và mô thức dân chủ hóa VN. Cám ơn tất cả và đặc biệt cám ơn các bạn đọc, nhứt là các bạn chia sẻ bài viết với Dân Nam. Xin chúc tất cả an lành, hạnh phúc và thành công.
Trân trọng,
Dân Nam
Hải ngoại, 28/9/11

27 comments on “Tôi là nhà giáo và là cựu quân nhân quân lực Việt Nam Cộng Hòa (VNCH)

  1. Không. không, và mãi mãi là không. CS ko tự thay đổi đc. Nếu họ thay đổi đươc thì Võ Văn Kiệt v.v… khi đương chức sao ko mở miệng để nói vì lợi ích tương lại của dân tộc VN. Chờ đến khi hạ cánh rồi mới khẽ miệng lí nhí vài câu. Không nên hi vọng và cũng đừng nên tin vào những gì CS hứa hẹn. Vì bản chất CS ko tự thay đổi đc, điều này lịch sử đã chứng minh.

  2. Sự Thật bao giờ cũng là Sự Thật mà….!!Chỉ có loại “nửa người nửa ngợm nửa đười ươi..”mới không chấp nhận cái sự thật này…!!Dẫu rằng Tri nhân tri diện bất tri tâm nhưng không thể phủ nhận cái Đúng,cái Sai của phường bán nước!Đây cũng là “Bài Học”để đời cho dân Nam VN….một khi thời Hậu CS đến!Nhưng,giải quyết bằng cách nào đối với Quân,Dân Cán chính CS ….(ngoan cố)không chấp nhận Sự Thật.
    1/-Có nên giải quyết theo kiểu Hitler không….??
    2/-Cho họ một cơ hội”phục thiện”để manh nha theo Tàu tiếp tục…!!
    3/-Bàn cờ thế giới(đang lộ dần với Bắc Kinh)khi Hoa Kỳ trở lại Châu Á Thái Bình Dương.
    4/-Khối CS Đông Âu và Trung đông,Bắc phi đã kiệt quệ,tan rã là điềm tốt cho chúng ta thấy rõ bản chất của Khối Cộng Sản….!Vậy thì còn chờ gì nữa mà Dân Tộc không kêu gọi đồng loạt để cầm lấy cờ Đất Nước phất lên….9/12/2011.

  3. Từ trước đến nay chưa có 1 bài viét nào xuất sắc,tỉ mỷ từng chi tiêt đúng đắn nhát trong lịch sử VN Cảm ơn tác giả và cảm ơn anh CHÂU cho độc giả 1 bài viết vô cùng giá trị này

  4. Anh Châu ơi. Dân Nam là 1 tác giả hay là nhóm tác giả. Các bài dạng của Dân Nam, Lê Tùng Châu… anh nên lập thành từng thư mục riêng để mọi người dễ tra cứu. anh ạ.

  5. Vậy là Dân Nam từng là đồng đội của K’TƯNG.Cám ơn huynh trưởng về bài viết rất hay.
    Cám ơn CXN nhiều nhiều.

  6. bài viết đã mô tả đa số suy nghỉ của người miền nam từng sống trong một chế độ yêu hoà bình và nhân ái trước 1975…còn giờ..sau 36 năm học tập tư tưởng, đạo đức của “cha già dân tộc”, người MN có lối sống rất gần với nhân dân của bác Mao…thằng Hồ có thể sai, nhưng Mao CT đíu bao giờ sai…

    • Ko đâu bạn à. Bây giờ dân miền Nam cũng vậy. Tuy sau 36 năm bị CS tẩy não nhưng đa số người dân Miền Nam có ông bà và cha mẹ đã sinh ra và lớn trong thời VNCH họ vẫn còn luyến tiếc VNCH nhiều lắm. Nhưng qua 36 năm CS tẩy não người miền nam, hôm nay họ đã thành công là làm cho người miền nam sợ hãi, do đó mức độ phản kháng và thể hiện ra bên ngoài tất là yếu ớt. nhưng trong thâm tâm họ chứa đầy hận thù và lòng căm giận.

  7. Lớp 3 vào kết nạp đội viên(đeo khăn quàng đỏ)=Được làm cháu ngoan Bác Hồ.Vinh dự lắm
    Lớp 9 Vào Đoàn thanh niên cộng sản=Ôi hãnh diện lắm lắm
    …..
    Từ khi có Internet,FB,Blog,Báo…
    Ôi,thật đáng kinh hãi…Toàn xảo trá.Thề không bao giờ vào cái Đảng ăn tục nói láo ấy.
    Nghe bài hát Tình ca quê hương-Lối về đất mẹ càng nghe càng thấm,càng hiểu hơn nỗi đau,hiểu hơn cái thâm thúy nằm trong bài hát của Duy Khánh
    Ngày qua giã từ đất mẹ mà đi
    Vì nghe tình quê tình nước đôi bề
    Nước chia hai đường nước chưa về
    Trót thương cho người lỡ câu thề
    Lên đường từ ly, hỏi rằng lòng lưu luyến gì

    Mẹ ơi chỉ còn đất mẹ mà thôi
    để con, còn đi gìn giữ cho đời
    đã mang trong lòng kiếp con người
    Phải thương nhau hoài chớ quên lời
    Mong một ngày mai chan hòa đất mẹ niềm vui

    À ơi … à ơi …..à ơi
    Mẹ thương con ra cầu ái tử
    Vợ trông chồng lên núi vọng phu
    Chiều chiều trông về viễn khu
    Lòng căm hờn oán quân thù
    À ơi … à ơi …..à ơi

    Chiều nay lối về đất mẹ là đây
    Đường xưa còn ấp ủ bóng trăng gầy
    Có nghe đêm trường tiếng ai cười
    Có nghe đêm trường tiếng ru hời
    Suối lệ đoàn viên giữa lòng đất mẹ triền miên

    Biết sự thật,sống chết có nghĩa hơn,Sống trên sự giả dối,chết vô nghĩa.

  8. Đây là bài viết cô đọng, đầy đủ và chính xác lịch sử nước ta từ năm 1945 đến nay. Tuy nhiên, do kiến thức lịch sử của tôi hơi bị “lổ mỗ” nên có một vài chi tiết cần làm rõ, tác giả hoặc ai đó biết giúp tôi nha. Tôi có mấy câu hỏi sau:

    1) Hòa bình, Độc lập, Thống nhứt lần thứ nhứt
    – Các nước thực dân, đế quốc bắt đầu trao trả độc lập cho 37 nước Á Phi, trong đó có Việt Nam trong hay sau Đệ nhị Thế chiến?
    – Đầu năm 1945, chánh phủ Nhựt đồng ý trao trả độc lập và thống nhứt cho triều đình nhà Nguyễn. Vua Bảo Đại tiếp nhận nền độc lập này; đề cử học giả Trần trọng Kim đứng ra thành lập chánh phủ dân sự đầu tiên của VN. Chánh phủ do thủ tướng Trần trọng Kim đứng đầu ra đời ngày 17.4.1945, vậy sau lúc này người Nhật còn ở Việt Nam không?

    2) Hòa binh, Độc lập, Thống nhứt lần thứ hai
    – “Sau Thế chiến thứ 2, Pháp đồng ý trao trả độc lập cho VN qua Hòa ước Vịnh Hạ Long, được vua Bảo Đại ký kết ngày 7/12/1947” Vậy người Pháp quay lại Việt Nam khi nào?
    – Sau 2/9/1945 vua Bảo Đại đã bàn giao ấn tín cho chính quyến của ông Hồ rồi, tại sao “Sau Thế chiến thứ 2 Pháp đồng ý trao trả độc lập cho VN qua Hòa ước Vịnh Hạ Long, được vua Bảo Đại ký kết ngày 7/12/1947?

    3) Hòa bình, Độc lập (dù chưa thống nhứt) lần thứ ba
    – Ngay sau Hiệp định Geneve 1954, chính thể ở miền Nam được thành lập như thế nào?

    Xin cảm ơn.

  9. bài viết của Thầy quá hay.không biết thầy Thủy trong bài này là thầy Thủy dạy sử hay không? Những gì Thầy viết hoàn toàn là sự thật cần phơi bày trước mọi người vn ngày nay.
    Hs. NCT

  10. Một sự thật của VN từ năm 1945 đến 1975 đã làm cho csVN phải nắm chặt và định hướng về báo chí và truyền thanh truyền hình.Một điều kiểm chứng rất đơn giản là tại sao anh sợ con anh phản lại anh??con anh hư hỏng-một phần rất nhỏ-chính anh hư hỏng-một phần lớn quyết định là như thế.Nếu không có đặc quyền đặc lợi tống vào mồm các lực lượng “còn đảng còn mình” hay “trung với đảng,hiếu với Dân” thì csVN sẽ bị lật đổ tức khắc.Bị dụ và mua chuộc bằng miếng ăn thì chỉ có …..Con Người chân chính và có lương tri khó mà bị như thế.Vì vậy hãy cùng nhau xóa bỏ CS bằng cách không tham gia các loại chân rết từ địa phương như tổ dân phố,ban bảo vệ dân phố,các lực lượng dân quân,xung kích và hãy để con cháu chúng nó làm vì không thể Ác được mãi đâu mà sợ và hãy nói khi có thể,một cách nhẹ nhàng nhưng chắc nịch về các sai quấy,bất công,khủng bố mà chính chúng gây ra với những người ta tình cờ gặp trong chổ uống cà phê,quanh một vụ tai nạn…..chổ nào có thể để góp phần vạch mặt nguyên do nguyên cớ mọi sự là do CSVN mà ra.

    Posted by 27.72.0.35 via http://webwarper.net, created by AlgART: http://algart.net/
    This is added while posting a message to avoid misusing the service

  11. Bài viết hay , tác giả bỏ nhiều công tìm dữ liệu xác thực.Cám ơn tác giả cho bạn độc bài viết nhiều công sức như vậy.


  12. Chúng ta Hai bên từng là người lính Thời Thanh xuân – We Were Soldiers Once… And Young
    ================================================

    Kính tặng Linh Hồn Nam Diễn viên Tài hoa ĐƠN DƯƠNG oan nghiệt trong Bối cảnh Hai Dân tộc Việt-Mỹ đang xích lại gần nhau trên Vấn đề BIỂN ĐÔNG ….

    Xin cầu chúc Người Nghệ sĩ Việt Nam đầu tiên đặt chân vào Thế giới điện ảnh Hồ Ly Vọng an nghỉ trong MIỀN VĨNH HẰNG ….

    Người Lính không chỉ là người bạo động
    Anh ta cầm súng và dễ mất mạng mình
    vì những lầm lỗi không phải của anh
    Điều trân trọng
    là hoàn toàn hoàn hảo đi đến tận lời nói của mình
    dù biết rằng tấm lòng thành rơi vào quên lãng

    Le Soldat n’est pas un homme de violence.
    Il porte les armes et risque sa vie
    pour des fautes qui ne sont pas les siennes.
    Son mérite
    est d’aller sans faillir au bout de sa parole
    tout en sachant qu’il est voué à l’oubli.

    Antoine de SAINT EXUPERY

    Từng là người lính Thời Thanh xuân

    Chiến đấu vì Nhiệm vụ khi hành quân

    Hai bên quyết tử chiến trường khốc liệt

    Thung lũng Chết nơi Hỏa ngục gian trần

    Chúng ta trầm thống dưới bom lửa đạn

    Lòng quả cảm – Nhân đạo – Sinh mệnh – Thác phần

    Sống còn Chết gởi Hồn vào Chiến dịch

    Chiến hào đánh giáp lá cà thảo quần

    Nguyễn Hữu Viện

    cảm tác nhân đọc lại Tiểu thuyết

    We Were Soldiers Once… And Young – Chúng ta là những người lính trẻ của chính

    Tướng Moore năm 1965 còn là Trung tá Hal Moore chỉ huy sư đoàn Kỵ binh bay là những đơn vị chiến đấu bằng chiến thuật trực thăng. Sau khi đến Việt Nam, ông ta nhận được tin một căn cứ Hoa Kỳ

    trong THUNG LŨNG TỬ THẦN Ia Đrăng của chiến tranh Việt Nam, diễn ra vào ngày 14 tháng 11 năm 1965. đã bị tấn công, và được lệnh phải dùng 400 người để giải cứu. Ông dẫn đầu một đơn vị kỵ binh bay mới được thành lập vào Thung lũng Ia Đrang chống lại hơn 4.000 đến 6.000 quân đối phương được trang bị đầy đủ vũ khí.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s