Đổi mới hay cứ giữ như cũ?

04:32:am 20/12/11 | Tác giả: 

Cái chết của Gaddfi và sự kết thúc 40 năm cai trị ở Lybia hẳn gây lo ngại cho chế độ độc tài. Trên một số trang mạng người ta thấy những ý kiến phản ánh tâm trạng nầy thông qua độc giả lẫn một vài tác giả. Dĩ nhiên có thể đây không phải ý kiến chính thức của nhà cầm quyền Việt Nam, nhưng cái nhìn bi quan nghi ngại theo kiểu bàn ra cho thấy quan điểm phù hợp ý muốn của đảng Cộng Sản là không thay đổi. Đảng cầm quyền sợ thay đổi vì họ biết uy tín của mình không còn lẫn sự tham lam quyền lực cố hữu. Một số lý do để biện minh cho sự kiện nầy là: Thay đổi liệu có khá hơn duy trì cái cũ, sẽ có hỗn loạn khi chuyển qua dân chủ hoặc hãy đợi đấy, để dân chủ từ từ sẽ đến.

Đừng vội mừng với cái chết của Gaddafi, hãy xem những gì xảy ra ở Irag, Afganistan… đời sống có khá hơn chế độ độc tài?” (ý kiến trên BBC) hoặc ” Xác chết “tanh banh” của một (hay nhiều lãnh tụ độc tài) không thể mang lại thành công hay ấm no, hạnh phúc cho một dân tộc. Libya sẽ đi về đâu? Đó mới là điều đáng nói-  tác giả Nguyễn Khoa Thái Anh.

Sau 36 năm thống nhất, những người có cảm tình nhất với đảng cộng sản cũng nhận ra con đường xây dựng chủ nghĩa xã hội đã bế tắc. Sự thay đổi kinh tế của Trung Quốc, Việt Nam chẳng qua nhờ vào đầu tư nước ngoài và kinh tế tự do của “chủ nghĩa tư bản”. Hai nước Cuba và bắc Hàn lâm vào tình rạng cùng kiệt. Không có đói ở Cuba nhưng có xe hơi thập niên 50 và xe ngựa chạy trên đường phố. Có những khu chung cư cao tầng đồ sộ ở bắc Hàn nhưng cũng có hàng chục ngàn trẻ em chết đói hằng năm và đất nước nầy triền miên xin viện trợ.

Việt Nam và Trung quốc đang nổi tiếng là hai xã hội có sự cách biệt khủng khiếp giữa người giàu và người nghèo do chuyển hướng kinh tế. Người giàu Trung quốc đang tìm cách đi định cư ở Canada, Mỹ hoặc các nước Châu Âu qua con đường đầu tư di trú. Họ hưởng lợi kinh tế từ xã hội đó nhưng muốn tránh xa nó vì biết đó không phải là một xã hội ổn định. Họ cũng biết giàu có rất nhanh là do luật lệ lỏng lẻo, thuế khóa phi lý và sơ hở ấu trĩ của những định chế cầm quyền. Chỉ có người nghèo là thiệt thòi nhất. Họ bị bóc lột, không có tiền, không có tiếng nói lẫn phương tiện đào thoát. Điều đáng nói số người nghèo nầy chiếm đa số trong nhân dân.

Chủ nghĩa cộng sản cào bằng thì dễ nhưng xây dựng thịnh vượng chung thì không dễ, bởi chọn lựa khó khăn giữa bảo vệ quyền lãnh đạo độc tôn và phát triễn một xã hội dân sự. Muốn bảo vệ quyền lợi của một nhóm người, phải tước đoạt quyền lợi của đa số còn lại. Muốn người dân không nổi lên chống đối, phải kiểm soát báo chí, nuôi sống an ninh, can thiệp tôn giáo, triệt hạ đối lập, bỏ túi tòa án… Nói chung là phải khống chế toàn diện mọi cơ cấu xã hội.

Hãy nhìn xem “cái cũ” có thực sự khá không? Trung Quốc nổi tiếng về hàng gian, hàng giả, hàng độc hại. Ngay cả truyền hình Olympic họ cũng đốt giả pháo bông, hát nhép khi bay lượn. Nổi cộm lên là nền kinh tế mạnh của thế giới, là chủ nợ chính của Mỹ nhưng 51% người dân vùng quê vẫn sống rất nghèo mới thu nhập 500 USD/năm, mặc dù thu nhập bình quân vượt 4000 USD. Xã hội Việt Nam cũng y hệt Trung Quốc vì cùng cơ chế chính trị và phương thức đổi mới.

Hai miền bắc nam Hàn vào thập niên 1960 thu nhập bình quân tương đương nhau. Năm mươi năm sau, GDP Nam Hàn vượt lên 22,000 USD trong lúc Bắc Hàn lương bình quân hiện nay dưới 50 USD/tháng. Tăng trưởng chiều cao cũng đáng chú ý: Dân Bắc Hàn thấp hơn Nam Hàn 6 cm. Ai muốn “giữ cái cũ” bằng cách duy trì chế độ cộng sản, xin cứ nhìn vào Nam Bắc Hàn để so sánh thì sẽ thấy ngay cái hay cái dở.

Sự nghi ngờ chuyển đổi dân chủ gây hổn loạn nhất định không cơ sở. Không thể đòi hỏi phép lạ dân chủ ở Irag hay Afganistan ngay tức thì. Người dân hai nước nầy đang trả giá và sẽ trả giá thêm nữa trước khi thực sự trở thành quốc gia tự do dân chủ. Ở Đông Âu, nếu các quốc gia nhỏ như Ukraina, Latvia… nhanh chóng vươn dậy về mọi mặt thì nước Nga to lớn phải vất vả để trục bỏ gốc rễ độc tài còn sót lại. Cái giá dù rẻ hay đắc là hậu quả của những năm cai trị độc tài chứ không phải lỗi của nền dân chủ đang hướng đến. Độc tài càng lâu thì cái giá phải trả càng đắc.

Cũng có người đưa ra mô hình độc đảng của Đài Loan từ năm 1948 đến năm 1987. Rằng độc đảng nhưng Đài Loan vẫn phát triễn thành con rồng châu Á. Luận điệu nầy nhằm vổ về: phát triễn kinh tế đã, rồi cải tổ chính trị sau! Quả thật gần 40 năm ở Đài Loan có thiết quân luật, có một đảng Quốc dân cai trị và họ vẫn phát triễn tốt. Tuy nhiên ta để ý rằng độc đảng Quốc Dân khác xa độc đảng Cộng Sản. Dưới thời Tưởng Giới Thạch, tam quyền vẫn phân lập, các cơ cấu xã hội kinh tế vẫn dựa vào thiết chế tự do kinh doanh. Không có báo chí quốc doanh, không giáo hội quốc doanh. Chính sách thiết quân luật hà khắc thật nhưng nhằm tự vệ cho người không cộng sản trước tấn công của người cộng sản. Tấm gương Đài Loan nếu cần đem ra làm mẫu, chỉ thể đúng cho VNCH trước năm 1975 chứ không đúng cho một VNCS sau khi đất nước hoàn toàn thống nhất và càng không đúng cho lời hứa hẹn câu giờ “dân chủ từ từ sẽ đến”.

Trả giá cho nền kinh tế chạy theo chỉ tiêu, đạo đức tan rã, giáo dục mất hướng, y tế quá tải, giao thông bế tắc. Nhưng đáng nói nhất vẫn là chất lượng cuộc sống con người. Chúng ta quay quắt trong cái cơ chế hổn độn thiếu luật lệ, thiếu vắng công lý, bất công tràn lan và bất an mỗi ngày. Dưới sự lãnh đạo của đảng, người dân Việt đánh mất khả năng đấu tranh để cải thiện xã hội mình đang sống. Ước mơ của 80 triệu người chỉ trông nhờ vào lòng tốt của vài trăm ngàn đảng viên CS. Nhìn mật độ giao thông trên đường phố Sài Gòn Hà Nội cũng thấy sự hổn loạn xã hội đã đi tới chổ cùng cực.

Trong nền kinh tế cào bằng nghèo đói, người dân bị đày đọa bởi thiếu thốn nghèo khó nhưng dù sao cũng dễ chịu hơn bất công vô lý trong kinh tế đổi mới.  Nghèo nhưng chúng ta vẫn còn môi trường, còn khoáng sản, còn tài nguyên để hy vọng. Kinh tế thị trường bằng mọi giá bây giờ sẽ vắt cạn tiềm năng đất nước, tha hóa con người, gây bất công xã hội và tạo ra giai cấp thượng lưu đỏ còn ác ôn hơn thực dân phong kiến. Xin mựơn cách nói của bloger trẻ nổi tiếng: Vậy thì có lý do gì để họ tồn tại trong lúc sự bất lực cơ bản đã lộ rõ trong đổi mới lẫn không đổi mới – Lý do nào để họ tồn tại?

© Đàn Chim Việt

12 comments on “Đổi mới hay cứ giữ như cũ?

  1. Lý do duy nhất để họ tồn tại là tính tham quyền cố vị.Nói chung là ý thức độc tài đã ăn sâu vào ý thức hệ của Đảng Cộng Sản VN.Giống như Gahdafi ,lúc đầu được NATO cho phép rời Lybia với 250 tỷ nhưng ý thức độc tài, ngoan cố nên ở lại cố gắng chống lại nhân dân Lybia dẫn đến cái chết nhục nhã của hai cha con.Bài học này làm gương cho ĐCSVN.Tác giả Trần Quang Hạ
    phân tích tình hình sâu sắc.Bài viết rất hay.Mong các ông lớn trong BCT đọc được bài này .

  2. Thơ tếu về Ông Nghị Hoàng Hữu Phước ;
    Ông nghị nhà ta xem ra không chỉ giỏi hơn Tô Tần. Trương Nghi, có tài bình thiên hạ (Chữ thiên hạ đây to hơn chữ Thiên hạ thời xuân thu chiến quốc nhiều. Nó lan sang cả Á, Âu, Mỹ châu nữa). Ngoài ra ổng còn là nhà kinh tế và là nhà thơ.

    Xin hầu các ngài một bài thơ trong một bức thư ông “nổ” chống Tàu cho hợp thời trang. Có điều bài thơ vừa thất luật, vừa thất niêm, thế mà ông xưng xưng nói đây là bài thơ thất ngôn bát cú luật bằng vần bằng. Đọc bài ông “nổ” còn kinh hơn. Cứ in như là bom hạt nhân. Quả này nhân là nghị viên chắc chả phải víêt thư nữa, cứ bẩu thẳng Nghị viện phế anh thanh cho anh làm bộ trưởng QP hỉ.
    Không biết có phải mình ghét tàu cộng đến cực đoan hay không mà biết anh khùng nhưng nghe anh mắng tàu vẫn thấy khoái khoái. Thế thì khéo mà mình cũng bệnh nốt.
    Nào! Rước các ngài!
    Từ đây trở xuống là đoạn anh nghị viết:
    Thi sĩ Mộng Tích Trần Duy Uyên ắt đã có tài tiên tri thấu thị, biết thế nào cũng có ngày con cháu Việt Nam nộ khí xung thiên vì bọn Tàu, nên có để lại bài thơ nhằm trấn an, giảm stress, tạo không khí thư giản rằng:
    Nào có ra chi lũ hát tuồng
    Cũng hò cũng hét cũng y uông
    Và Thầy cứ theo vần điệu của Trần thi sĩ mà … update tức cập nhật hóa thành bài thơ Đường Luật thất ngôn bát cú luật bằng vần bằng như sau, nhờ em giúp phổ biến bên ấy nhé, cứ lấy tên Thầy hay bút hiệu ngày xưa của Thầy là An Thiện Bảo Giang hay Hải Thoại Lăng Tần hoặc … Tannhauser Beowulf Thor đều được:
    Nào có ra chi lũ Tàu cuồng (Chữ in đậm thất luật)
    Lưỡi bò lè liếm c… chim muông (1)(Từ câu sau ngài đánh rơi mất niêm)
    Võ công bá láp toàn pháo đại
    Hùng anh một đám đứng cởi truồng (2)
    Giẻ rách Thi Lang khoe cẩm tú (3)
    Đắp che mình thú cột trong chuồng (Bốn câu thực và luận không có tý ty đối liên nào)
    Hóa ra ai cũng nguồn sinh vật
    Việt: rồng; còn Trung: kiếp thuồng luông (4)(Chữ in đậm thất luật)
    Ghi chú:
    (1) Quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa nổi tiếng có đầy phân chim làm nguồn phân bón cực tốt (người Tàu có dùng phân làm thuốc trị bá bịnh cho Vua Tàu), nên lưỡi bò liếm đảo ắt phải nuốt thứ đó trước tiên. Đúng là hậu duệ trung thành của Câu Tiển. Ô hô ô hô.
    (2) Vất khố tồng ngồng khoe thứ dơ bẩn hôi thối kinh tởm y thứ của mấy con bò nghìn năm không tắm rửa kỳ cọ, đã vậy còn đong đưa như cọng bún ỉu xìu trước gió Lào, làm nữ binh của Bà Triệu ngạt thở phải nhảy xuống sông tuẫn tiết bảo vệ đôi mắt ngọc trinh nguyên. Giặc Tàu dơ bẩn thay dơ bẩn thay.
    (3) Hàng không mẫu hạm Thi Lang như miếng giẻ rách bươm mà khoe là gấm vóc. Đáng thương thay đáng thương thay.
    (4) Tức là …thuồng luồng (viết thành…thuồng luông cho…hợp với cách gieo vận của bài thơ tếu) là loại quái thú mình đầy gai và vẩy lấp lánh lân tinh, mõm ngoác rộng đỏ lòm xông mùi hôi thối nồng nặc sống chui nhủi trong hang chốn đầm lầy; còn rồng bay nhảy ở trên mây. Tuy mình mẩy dài ngoằng to lớn giống nhau mà lại khác xa đẳng cấp một trời một vực vậy.Lành thay lành thay.
    (Nguồn bài viết của anh: http://www.emotino.com/bai-viet/19355/trung-quoc-tra-loi-hai-cau-hoi-nhay-cam-cua-doc-gia-emotino)

  3. Độc tài càng lâu thì cái giá phải trả càng đắt.”
    xxx
    bởi vậy phải đẩy mạnh công cuộc giải phóng đất nước thân yêu của chúng ta càng sớm càng tốt

  4. Anh Châu có thể post một bài viết về suy nghĩ của một người trẻ trong nước về thế hệ cha anh đã sống và bảo vệ nền dân chủ tự do của chính thể VNCH. Điều này chứng tỏ tuyên truyền nhồi sọ đầy dối trá của cộng sản không bao giờ xóa được sự thật lịch sử của miền Nam dân chủ tự do trước năm 1975.

    (Xin mạn phép tác giả Đặng Diễm Bích Chi thế hệ con em của chúng ta phổ biến bài viết dưới đây, trích từ Blog của một người trẻ trong nước.)

    Trước giờ vẫn nghe câu “Thắng làm vua, thua làm giặc” và “Kẻ thắng viết nên lịch sử”, nhưng chưa từng thấm thía nó như lúc này!

    Ngày còn cắp sách đến trường, mỗi thứ hai đứng chào dưới cờ tổ quốc, gào lên cùng lũ bạn “…cờ in máu chiến thắng” mà không biết rằng lá cờ ấy cũng có thấm máu của người thân mình, những dòng máu bị rẻ khinh, không được thừa nhận!

    Khi người ta cố nhồi nhét hình ảnh về một đấng lãnh tụ vĩ đại, toàn năng vào đầu óc non trẻ của tôi, tôi đã không kháng cự, chỉ đôi lúc tự hỏi một cách lén lút “Thật là có con người như thánh sống thế ư?”. Bởi vì đôi khi những gì họ nói trước sau bất nhất. Họ chẳng bảo “Không có gì tuyệt đối và toàn vẹn” đấy sao? Hay có ngoại lệ?

    Ngày đó ngây thơ đến mức nằm trong phòng đọc bài học lịch sử oang oang, không ngừng mắng chửi “ngụy”, “tay sai”, mà không nhớ rằng ba mình từng khoác áo lính của Việt Nam Cộng Hòa!

    Khi người ta dạy cho tôi phỉ báng những người lính “ngụy”, coi khinh họ như nhưng kẻ không có lương tâm, những kẻ bán rẻ tổ quốc, những con người máu lạnh, giết người không gớm tay.

    Thì tôi, đã thấy những người lính sa cơ ấy rất hiền lành, là những người cha, người chồng mẫu mực, những người nông dân không ngại vất vả ngoài đồng.

    Thì tôi, thấy trong ánh mắt họ một nỗi đau bất lực vì không bảo vệ được tổ quốc của mình!

    Thì tôi, thấy họ loay hoay tìm cho gia đình mình một con đường tươi sáng khác để đi. Họ không ngồi đó và khóc cho một quá khứ tươi đẹp đã mất, đã bị cướp mất!

    Tôi đã thấy họ dạy con họ yêu tổ quốc, yêu cội nguồn, và trân trọng tình thân! (xin đừng đánh đồng như cái cách người ta đang giả vờ tự lừa dối nhau, tổ quốc không bao giờ nên hiểu là “người chiến thắng”, và “người chiến thắng” cũng không phải là tổ quốc, nếu như hôm nay tôi nói tôi chẳng có chút cảm tình nào đối với “người chiến thắng” thì không có nghĩa là tôi không yêu đất nước của tôi).

    Tôi đã thấy họ tìm được một cuộc sống tốt đẹp hơn nơi đất khách, nhưng cái nhìn của họ vẫn hướng về nơi này một cách khắc khoải. Bởi lẽ, hoặc trực tiếp hoặc gián tiếp họ đã bị đẩy đi xa quá xa nơi họ được sinh ra và lớn lên, nơi còn có những người thân còn ở lại! Họ có thể trở về, nhưng họ sẽ không trở về, tôi biết thế, không phải vì họ chê cố hương nghèo khó!

    Khi người ta nói họ là những kẻ “vong quốc”, tôi sẽ lắc đầu bảo rằng không phải, họ là những người “vọng quốc” (luôn luôn hoài vọng về tổ quốc của mình).

    Khi người ta bảo rằng họ ở bên kia bờ biển đang tìm mọi cách phá hoại an ninh quốc gia, thì tôi lại tin rằng, họ đã bày tỏ một nỗi thất vọng khôn xiết về cách “trị quốc” của “kẻ thắng”, họ đang bày tỏ niềm xót thương với những số phận đang ngày ngày tìm đến nhau trong niềm an ủi và hi vọng, dù là nhỏ nhoi. Họ đang cất lên tiếng nói giúp những những người mà họ nghĩ rằng “thấp cổ bé họng”.

    Không có triều đại nào vĩnh viễn, thì sao cứ mãi lừa mị nhau về cái gọi là “muôn năm”?

    Khi người ta gọi bác tôi, ba tôi và anh tôi là “giặc” thì tôi vẫn cứ tự hào về họ, những người đàn ông Việt Nam đúng nghĩa!

    Khi người ta gọi họ là “ngụy” thì tôi vẫn vô cùng kính trọng và yêu thương họ! Bản chất không nằm ở tên gọi và lịch sử cũng không thuộc về kẻ chiến thắng!

    Tôi sẽ ngẩng cao đầu vì là cháu, con và em của họ!”.

  5. Đổi mới hay không tuỳ…hoàn cảnh và cách tự sướng của chế độ. Cái dọng điệu “thế nào là hạnh phúc?quan niệm mỗi nước mỗi khác không áp đặt…” nghe mà thối cả tai. Chẳng hạn như bọn bắc triều tiên,được ai đó bảo dân nó hạnh phúc gấp ngàn lần dân Mẽo hay châu Âu,thế thì thay đổi làm quái gì?!
    Hãy vả vào mồm những kẻ như rứa bởi vì chúng nó hưởng những thành quả như ngày hôm nay hoàn toàn do thành tựu về Khoa học kỹ thuật,xin nhắc lại là tất thảy mọi phát triển tiến hoá của loài người đều do Khoa Học Kỹ Thuật(KHKT) mà ra cả,ai phản bác xin lên tiếng!

    Chế độ CS đã phát minh sáng chế ra được cái gì giúp cho con người sung sướng hạnh phúc? Có chớ.Đó là mớ lý thuyết hổ lốn:CNXH tốt đẹp lắm,chúng ta hãy tiêu diệt tư bản để tiến đến điều tốt đẹp đó.Mả mẹ nó chớ thế chả nhẽ chúng nó tiêu diệt…KHKT à? Rõ ràng là vậy rồi bởi chả có nước CS nào bây chừ có nền KHKT phát triển cả,ai phản bác xin lên tiếng!

    Tóm lại,có muốn giữ như cũ cũng chả được.Ga-li-lê bảo trái đất tròn,bị thiên chúa giáo giết chết tươi thì rồi sự thực hiển nhiên cũng phơi bày.Ngày tàn của những chế độ kìm hãm KHKT sẽ tới nhanh thôi mà.

  6. Chào các bạn,
    Những nghịch lý trong xã hội nước ta đang xảy ra mỗi ngày một nhiều. Tình trạng này sẽ tiếp tục xảy ra tệ hại hơn nữa cho đến khi nó được chấm dứt bởi thái độ DỨT KHOÁT KHÔNG CHẤP NHẬN của đông đảo người dân.
    Quá trình đấu tranh cho Dân chủ Tự do, Công bằng Xã hội và Quyền lợi của Dân nghèo trong thời gian gần đây cho thấy sự xuất hiện của nhiều yếu tố tích cực. Ở đó, người dân mỗi ngày một mạnh dạn hơn trong sự phát biểu và bày tỏ thái độ một cách công khai, kể cả chính thức với các quan chức, cơ quan nhà nước. Đó là một bước tiến đáng kể, song từ thái độ đến hành động cụ thể sẽ cần một yếu tố không thể thiếu. Đó là NIỀM TIN Ở TÍNH KHẢ THI CỦA SỰ THAY ĐỔI SẼ CÓ (bao gồm vấn đề làm sao để có thể thay đổi được thể chế, và thay đổi như thế nào để mọi tầng lớp đều sẽ có thể hưởng được phúc lợi nhiều hơn).
    Tình trạng đồng bào mình bị bưng bít thông tin đang là một trở ngại lớn cản trở sự vùng dậy của các tầng lớp lao động. Cho nên, song song với việc phổ biến thông tin và trao đổi tư duy trong tập thể những người có điều kiện sử dụng mạng toàn cầu, việc chuyển gửi thông tin đến mọi giới lao động cũng đang là một nhu cầu khẩn thiết. Khi nào mọi tầng lớp đều có thể hiểu biết về các vấn nạn chung của xã hội một cách đồng đều, thì phản ứng và hành động sẽ trở thành phổ quát hơn. Khi nào đồng bào lao động nhìn thấy rằng Dân chủ sẽ có lợi ích thực tế cho đồng bào, thì các tầng lớp đồng bào này sẽ quan tâm, yểm trợ cụ thể hơn.
    Và như chúng ta đều biết, những cuộc cách mạng trên thế giới gần đây đạt được thành công là nhờ vào sức mạnh của số đông, dù rằng nó được phát động bởi một số nhỏ có tâm huyết. Khi nào số đông đồng thanh lên tiếng hưởng ứng và nhất quyết hành động để tạo sự thay đổi cho đất nước, thì thiểu số cầm quyền bắt buộc phải nhượng bộ. Tiến trình này không đơn giản song đó là “yếu tố ắt có và đủ”.
    Do vậy, nhu cầu khẩn thiết không chỉ là bày tỏ thái độ, mà là cố gắng bằng mọi cách để biến thái độ thành hành động. Đề nghị mỗi chúng ta sẽ cùng nới rộng tầm chia sẻ hơn nữa trong thời gian tới.
    Vài ý chia sẻ cùng các bạn và rất mong nhận được ý kiến đóng góp!

  7. Hoan nghênh comment của anh Nguyễn Công Bằng (ĐVDVN).
    LTC hoàn toàn đồng ý với các nhận định của anh nhất là:

    “…những cuộc cách mạng trên thế giới gần đây đạt được thành công là nhờ vào sức mạnh của số đông, dù rằng nó được phát động bởi một số nhỏ có tâm huyết. Khi nào số đông đồng thanh lên tiếng hưởng ứng và nhất quyết hành động để tạo sự thay đổi cho đất nước, thì thiểu số cầm quyền bắt buộc phải nhượng bộ. Tiến trình này không đơn giản song đó là “yếu tố ắt có và đủ”….”

    Cám ơn anh Nguyễn Công Bằng và mong anh thường xuyên vào Blog này hơn nữa!

  8. Cám ơn bloger chauxuannguyen đã đăng bài viết. Những con lạch nhỏ sẽ gom nước về làm suối, hàng trăm con suối sẽ biến thành giòng sông. Hãy kiên trì róc rách để mai đây gầm thét trên giòng thác vỡ bờ. Xin gởi đến bạn niềm tin tươi sáng vào tương lai đất nước.
    Trần quang Hạ

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s