Tổng Lãnh sự Lê Thành Ân, Lâu Nay Ngài Ở Đâu?

Ông Lê Thành Ân, người trong ảnh bên phải.

Người gửi: Trần V. A.

16 Tháng 12, 2011

Mùa hè năm ngoái, Ông Lê Thành Ân, một nhà ngoại giao người Mỹ gốc Việt, đến nhậm chức tổng lãnh sự ở Sài Gòn (hay còn gọi là thành phố Hồ Chí Minh), Việt Nam. Nhiệm sở của ông là kết quả của những cuộc đàm phán khổ nhọc giữa Bộ Ngoại giao Mỹ và Chính phủ Việt Nam cộng sản, những kẻ vẫn nuôi dưỡng sự nghi ngờ về người Việt Nam định cư ở nước ngoài, nhất là những người từ Hoa Kỳ.

Nhưng kể từ khi ông ở Việt Nam khoảng tháng 8 năm 2010, người ta đã không nghe từ ông nhiều, ngoại trừ đối với một số hình ảnh ở bên tiếp nhận trong những tháng đầu tiên. Và sau một buổi lễ trao giải từ chính quyền địa phương Hồ Chí Minh thành phố và tháng trước, có một hình ảnh của anh ta lưu trữ ngày sinh nhật của nhạc sĩ Phạm Duy. Nếu không, ông Lê đã hoàn toàn im lặng.

Cộng đồng người Mỹ gốc Việt tại Hoa Kỳ bắt đầu dò hỏi. Lúc đầu người ta có vẻ thông cảm cho nỗ lực của Ông Ân trong việc điều chỉnh môi trường làm việc mới vì Việt Nam vẫn là một nước cộng sản, lúc nhúc mọi nơi với những điểm chỉ viên và công an chìm. Dẫu vậy, là một nhân viên ngoại giao chuyên nghiệp, không phải là một kẻ tài tử được bổ nhiệm vì chính tri, Ông Ân chắc hẳn đã được huấn luyện, chuẩn bị kỹ lưỡng để quen thuộc với nhiều loại môi trường làm việc khác nhau, như quá trình công tác của ông cho thấy.

Tuy nhiên, trong năm qua, đã có nhiều sự kiện xảy ra tại Việt Nam mà sẽ càng có tác dụng nếu có những phát biểu của Ông Ân về các giá trị nền tảng quốc gia của Mỹ, chẳng hạn như tự do ngôn luận, tự do hội họp, truy cập Internet, v.v. Tháng 6 năm 2011, có một cuộc biểu tình của sinh viên và trí thức ở Sài Gòn thể hiện sự không hài lòng về thái độ yếu ớt của chính quyền cộng sản Hà Nội liên quan đến vấn đề chủ quyền của quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa trong Biển Đông của Việt Nam ( còn gọi là Biển Nam Trung Hoa). Sau khi công an sử dụng côn đồ để phá vỡ và giải tán những người biểu tình, một số sinh viên này sau đó lại bị trường đe dọa đuổi học, thậm chí một số trí thức cộng sản, những người khá nổi danh qua các cuộc biểu tình chống lại chính quyền Việt Nam Cộng Hòa (Nam Việt Nam) trước năm 1975, cũng bị bịt miệng. Những người biểu tình thực hiện quyền tự do phát biểu nơi công cộng có thể đã được an ủi phần nào nếu Ông Ân lên tiếng ủng hộ tự do hội họp và phát biểu – các nhân quyền cơ bản được công nhận trong Tuyên ngôn Nhân quyền Phổ quát của Liên Hợp Quốc mà Việt Nam đã ký kết. Hơn nữa, trong khi Việt Nam đang cố gắng tranh thủ sự hỗ trợ của Mỹ trong nỗ lực chống lại sự chèn ép, gây hấn của Trung Quốc đối với các vấn đề chủ quyền lãnh hải, thì những phát biểu của Ông Ân chắc chắn sẽ có trọng lượng hơn. Và  nói rõ về giá trị tự do và dân chủ của Hoa Kỳ cũng là một cách nhắc nhở nhân dân Việt Nam rằng nhân dân Mỹ, thông qua đại diện ngoại giao, thực sự quan tâm về những gì xảy ra với những nhân quyền bất khả nhượng của họ! Và trừ khi Việt Nam chia sẻ những giá trị phổ quát đó, sẽ không bao giờ có quan hệ thật sự bình thường giữa Mỹ và Việt Nam.

Nhưng chẳng có lời nào từ phía Ông Ân. Và mọi người càng bực tức khi họ được biết Ông Ân đã khuyên “đừng làm ầm ĩ” sau một sự cố bạo lực ở Huế, khi một đồng nghiệp ngoại giao Mỹ, ông Christian Marchant, đã cố gắng tới thăm linh mục bất đồng chính kiến ​​đang bị bệnh Nguyễn Văn Lý và đã bị công an đối xử thô bạo, hành hung và xô ngã trên đường phố, thậm chí chân Ông Marchant còn bị thương tích khi chúng dùng cánh cửa xe đập vào! Thay vì lên tiếng phản đối hành vi côn đồ của chính quyền cộng sản trong đối xử với đồng nghiệp của ông, thì Ông Ân lại dường như tìm cách khỏa lấp sự cố đó để khỏi làm Hà Nội khó chịu! Nếu đúng như thế, thì sự kiện ấy cho biết nhiều về Ông Ân! Dù gì đi nữa thì những người cộng sản Hà nội đã rút được một bài học rất tốt bởi vì sau đó họ càng đàn áp mạnh hơn nữa những người bất đồng chính kiến ​​ở Việt Nam, các nhà báo mạng (blogger), những người vận động dân chủ. Trong trường hợp Ông Ân nghĩ rằng cách tiếp cận im lặng của mình có hiệu quả thuyết phục hơn thì thực là ấu trĩ, ngây thơ khi cho rằng lối tiếp cận vuốt ve đó sẽ có thể làm mềm lòng những kẻ cầm quyền độc tài, sát nhân tại Hà Nội.

“Vậy thì Ông Ân phục vụ ai?” Một số người Mỹ gốc Việt cũng bắt đầu đặt câu hỏi!

Họ nghĩ rằng nếu ông ta cảm thấy bị hạn chế trong môi trường làm việc mới của một nước Việt Nam cộng sản, đến mức mà ông không thể hoạt động hữu hiệu để hoàn thành nhiệm vụ một đại diện ngoại giao của Hoa Kỳ, thì ông nên yêu cầu được thuyên chuyển. Một số người cố gắng thông cảm với Ông Ân khi cho rằng chính Bộ Ngoại giao Mỹ bỏ qua sự những vi phạm nhân quyền của Hà Nội -như cách chính quyền đối xử với cuộc biểu tình của trí thức tại Hà Nội hay thái độ chống lại các giáo xứ Công Giáo khi có tranh chấp quyền sử dụng đất – bởi vì người Mỹ đang cố gắng tranh thủ Việt Nam trong chính sách địa chính trị của Mỹ để tái tiếp cận châu Á. Nếu thế thì đúng là một chính sách sai lầm và đi ngược lại mọi giá trị nền tảng quốc gia của Hoa Kỳ: Không thể hy sinh các nguyên tắc và các giá trị quốc gia khi bỏ qua những bất công và lạm dụng trắng trợn quyền cơ bản của người dân, bất cứ ở đâu.

Hãy nhìn vào thế giới ngày nay: Ngay cả người Nga cũng đã đứng lên nói rằng họ không chịu đựng nổi nữa, cho dù Vladimir Putin đã mang lại cơm áo cho họ trong mười năm qua. Vì người ta không sống chỉ để ăn! Những cơn gió tự do dù sớm hay muộn cũng sẽ quét sạch những kẻ độc tài và nhân dân Việt Nam sẽ nhớ những người tốt với họ và những người đã bỏ rơi họ trong lúc khó khăn.

Người Mỹ gốc Việt đã đặt nhiều hy vọng nơi ông Lê Thành Ân khi họ nghe nói về việc bổ nhiêm ông. Bây giờ họ không chắc là ông sẵn sàng đứng lên khẳng định cho các giá trị nền tảng của Mỹ trong cương vị một nhà ngoại giao người Mỹ gốc Việt đầu tiên tại Việt Nam. Thất vọng của họ càng tăng cao khi bà Bùi Thị Minh Hằng, một người biểu tình thường xuyên chống lại thái độ bắt nạt của Trung Quốc đối với Việt Nam, đã bị bắt cóc và giờ đây công an cộng sản tuyên bố đã gửi bà đến một trại cải tạo trong 2 năm. Thế thôi, chẳng cáo cuộc, xử án, tuyên án gì cả! Công an muốn làm gì thì làm! Ngay con trai bà cũng phải chạy đôn chạy đáo để tìm tung tích mẹ mình. Cậu liên lạc được với một nhân viên Đại sứ quán Hoa Kỳ tại Hà Nội và được hứa sẽ tìm hiểu trường hợp bà Hằng. Tuy nhiên, ông Lê Thành Ân, tổng lãnh sự Mỹ tại Saigon là người chưa bao giờ phát biểu điều gì về việc chính quyền cộng sản Việt Nam vi phạm một cách có hệ thống nhân các quyền phổ quát của nhân dân Việt Nam; vì thế, đừng nên hy vọng bất cứ điều gì từ ông ta.

Đến nay chưa có giải thích hay biện minh nào cho thái độ “đào ngũ” của tổng lãnh sự Mỹ ở Sài Gòn, ông Lê Thành Ân, trong thời điểm khó khăn thực sự của nhân quyền Việt Nam.

“Ông Lê Thành Ân, Ngài Đang Ở Đâu Vậy ?”

Trần V. A.
Mỹ

10 comments on “Tổng Lãnh sự Lê Thành Ân, Lâu Nay Ngài Ở Đâu?

  1. Ông Lê Thành Ân mặc dù đã mang quốc tịch Mỹ , nhưng Ông Ân vẩn còn có dòng máu VN , đó là dòng máu chết nhát…( nếu có quá lời cho xin lổi )

  2. Cám ơn ông Trần V. A. nhắc mới nhớ , ôngTổng Lãnh Sự Mỹ (gốc Việt) Lê Thành Ân nhận nhiệm sở khoảng tháng 8 năm 2010 hơn một năm nay , đâu mất tiêu luôn hé ! làm hại người VN (trong/ngoài nước) mừng hụt .
    tnt

  3. Ông Trịnh Xuân Tùng, người bị viên trung tá công an Nguyễn Văn Ninh đánh gãy cổ và chết trong bệnh viện, đã được chôn cất xong ngày 23/3/2011. Chúng tôi đã đến viếng và tiễn đưa ông về nơi an nghỉ.
    Cuối cùng, thì một con người cũng đã ra đi, nói như điếu văn trong tang lễ của ông tại nhà tang lễ Thanh Nhàn “thì sinh có hạn, tử bất kỳ”, chuyện sống chết là quy luật của cuộc sống.

    Hà Nội: Sáng ngày 10-3-2011, dân chúng thủ đô Hà Nội đã tụ họp nơi tang lễ ông Trịnh Xuân Tùng, người bị trung tá công an Nguyễn An Ninh đánh chết “vì không đội nón bảo hiểm”, cùng gia đình nạn nhân biểu tình phản đối công an vô cớ đánh chết người.
    Ngày 28-2 vừa qua, ông Trịnh Xuân Tùng, 53 tuổi, cư ngụ ở 525 Trần Khát Chân, quận Hai Bà Trưng, Hà Nội, đã bị trung tá công an và dân phòng phường Thịnh Liệt, quận Hoàng Mai, đánh gẫy cổ, và đã tử vong hôm 8-3 tại Bệnh viện Việt Đức sau 6 ngày nằm liệt hôn mê. Ngay sau khi bị đánh thương tích trầm trọng và bất tỉnh, ông Tùng bị còng mang về phường và công an tại phường Thịnh Liệt không cho chở đi cấp cứu ngay dù có sự van xin của gia đình nạn nhân.
    Gia đình nạn nhân Trịnh Xuân Tùng nghi ngờ bị trả thù
    Khánh An, phóng viên RFA
    2011-04-25
    Đã gần hai tháng trôi qua kể từ ngày xảy ra vụ việc ông Trịnh Xuân Tùng, bị công an quận Hoàng Mai đánh chấn thương cổ dẫn đến cái chết một tuần sau đó.
    Người Việt Nam trong và ngoài nước xin hãy lên tiếng cho gia đình Em Tuyến. Tội Ác phải bị trừng phạt, Công lý phải được thực thi, đừng “ ĐỂ LÂU CỨT TRÂU HÓA BÙN”
    ……….

  4. Bộ Ngoại giao Mỹ đã bổ nhiệm nhầm một gián điệp cộng sản nằm vùng rồi chăng?
    Thực sự phản ứng của Mỹ trong những năm vừa qua trước sự chà đạp nhân quyền trắng trợn của Chính phủ VN thật đáng thất vọng.
    Tôi vẫn nghe VN tuyên truyền rằng Mỹ là tên sen đầm quốc tế, cậy có nhiều tiền nên muốn bá chủ thế giới. Mọi cuộc chiến tranh do Mỹ phát động đều là vì khoáng sản, dầu mỏ… hay gì gì đó phục vụ lợi ích của nước Mỹ mà thôi, chẳng tử tế gì đâu. Điều đó giải thích tại sao nước Mỹ người Mỹ đi giúp người nhưng vẫn bị rất nhiều người ghét, thậm chí thù hận.
    Tuy nhiên sau nhiều trải nghiệm, ví dụ cuộc chiến tranh VN làm Mỹ tốn hơn 500 tỷ đô mà ko thấy có thông tin Mỹ đã vơ vét được gì từ tài nguyên nước Việt, hay những cuộc chiến mới đây tại Irac, Apganistan, Pakistan, Liby… đều thấy những con số phí tổn khổng lồ cả về người lẫn vật chất mà khó lợi ích nào có thể bù đắp được… Tôi đã bắt đầu tin rằng thực sự nước Mỹ muốn đem văn minh chia sẻ cho tất cả nhân loại. Tuy nhiên thái độ trịnh thượng và thực dụng một cách lộ liễu của một số người Mỹ khi thực hiện sứ mệnh cao cả đó đã dẫn đến thực tế phản tác dụng, làm nước Mỹ rơi vào tình cảnh “làm ơn” mà lại “mắc oán”.
    Có lẽ ông Ân cũng chỉ là một con tốt trong tay các nhà lãnh đạo Mỹ để thực hiện một ý đồ cao hơn xa hơn với VN mà hiện tại họ phải đánh đổi một số giá trị nhân văn họ hằng theo đuổi. Như vậy vẫn là cái lỗi thực dụng ở cấp thực hiện chứ chắc chắn không phải là chủ trương của nước Mỹ và người dân Mỹ. Vậy nên ông Ân chắc chắn sẽ ko trụ được lâu ở vị trí đó nữa với thái độ làm việc như vậy.
    Người Mỹ sẽ còn phải học thêm về tinh thần hiệp sĩ nhất quán trên con đường chia sẻ văn minh với nhân loại nếu họ thực sự muốn thế, để không lãng phí sức người sức của mà cuối cùng chỉ nhận được oán thù.

  5. Ông Ân rời Việt Nam thời thập niên 1960, sang Mỹ từ lúc 8 tuổi nên ông ngây thơ về cộng sản thôi, chẳng phải gián điệp gì đâu! Vả lại bọn việt cộng ca tụng, đưa cả vợ chồng ông lên mây” nên ông… phê quá, quên mất đồng bào bất hạnh của mình ở quê nhà.

    Đây cũng là một trường hợp áo gấm về làng, xun xoe với lũ cường quyền gian ác!

    Những phản hồi như thế này nên gửi cho Bộ Ngoại Giao Mỹ thì đường công danh của Ông Ân, chỉ có nước đi xuống.

  6. Đừng lo, những công an tay dính máu đồng bào vô tội như trường hợp Ông Tùng thì mong chính phủ dân chủ hậu cộng sản đưa ra xét xử và có hình phạt tương xứng.

    Tất cả những hành vi gian ác của cán bộ cộng sản mấy chục năm nay người dân đều biết cả, nhưng họ để bụng thôi; đến khi có cơ hội thì tội ác và hình phạt sẽ được công lý xét xử.

  7. Long(TGNV) : Các cử tri người Mỹ gốc Việt hãy dùng là phiếu của mình để quyết định số phận của những kẻ sống bằng tiền thuế của người Việt tỵ nạn nhưng không nhấc nổi một ngón tay để viết hay nói những lời bênh vực cho nguyện vọng của người tỵ nạn. Càng tắc trách hơn nữa khi những người này là gốc Việt nhưng không hề tranh đấu cho sự sống còn của dân tộc VN. Họ chỉ lợi dụng cái gốc gác VN để kiếm công ăn việc làm hay thỏa mãn nhu cầu “áo gấm về làng” của mình và gia đình mà thôi .
    (Long)

    • Nhắc đến tên ông này, tôi thấy quen, hóa ra ông ta là Tổng lãnh sự ở TP. HCM, vậy nên:

      Ồ …hê…. à….
      Ồ…. hê.. há…
      Ôi quê tôi..ôi….

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s