Tâm thư của một phế binh Việt Nam Cộng Hòa

Nhân Trần

Việt Nam ngày… tháng…. năm…

Các Anh kính quý, Thật tình tôi không biết phải xưng hô với các Anh thế nào cho phải đạo, bởi lẽ dù sao đi nữa, các Anh cũng đã có một thời là thượng cấp, là cấp chỉ huy của chúng tôi. Giờ đây, cho dù thời gian có vô tình lặng lẽ đi qua hơn 33 năm, trong lòng chúng tôi vẫn khắc ghi hằng khối những kỷ niệm của một thời binh lửa, thời mà chúng tôi và các Anh còn xông pha giữa lằn tên mũi đạn, thời mà chúng ta còn được vinh dự cầm súng bảo vệ quê hương.

Những trận chiến càng về cuối của năm 1975 càng khốc liệt, người lính chiến chúng tôi đã không nao núng, không rời hàng ngũ mà càng sát cánh hơn với các Anh, không màng nguy hiểm, không sợ cái chết lúc nào cũng sẵn sàng đến với người lính trong thời lửa đạn. Quả tình lúc ấy trong lòng chúng tôi khâm phục các Anh nhiều lắm, các Anh là những người có học thức, được huấn luyện những kiến thức quân sự để trở thành những sĩ quan chỉ huy chiến trường, chỉ huy chúng tôi. Lòng dũng cảm cùng với kiến thức của các Anh đã phát sinh từ trong thâm tâm của chúng tôi một thứ tình đồng đội tình thầy trò trong thời chinh chiến, mặc dù kỹ luật quân đội đã bắt buộc chúng tôi luôn luôn chỉ biết tuân lệnh của các Anh, nhưng trong lòng chúng tôi không hề than oán mà còn cảm thấy thật vui mỗi khi thực hiện được một việc gì cho đơn vị, hay nói đúng hơn là cho các Anh.

Chúng tôi là những người lính trơn ít học, nên với những suy nghĩ thật đơn giản lúc bấy giờ: Làm vui lòng các Anh chính là chúng tôi đã làm tròn nợ nước, nhiều lúc tuân hành và thực hiện mệnh lệnh xung phong vào mục tiêu, ôm súng băng mình qua tuyến, chúng tôi chỉ với hai điều tâm niệm: Thắng trận nầy thật nhanh và bảo vệ cho bằng được… các Anh.Chúng tôi ít học chưa có ý niệm về quê hương dân tộc, chúng tôi thật tình lúc bấy giờ cũng chưa hiểu được thế nào là lòng yêu nước. Chính các Anh đã dạy cho chúng tôi những điều trọng đại ấy và với đầu óc của chúng tôi, chúng tôi chỉ hiểu nôm na: Bổn phận chúng tôi là những thanh niên Việt Nam, chúng tôi phải cầm súng bảo vệ Tổ Quốc, chấp nhận tất cả những hy sinh gian khổ cùng những hiểm nguy mà chiến trường đã dành riêng cho người lính. Và… chúng tôi đã cảm thấy vô cùng hãnh diện với việc làm của mình.

Cũng chính vì thế, chúng tôi đã lăn xả vào trận địa để trong mặt trận cuối cùng, chính tôi đã để lại chiến trường một phần thân thể. Không kịp nói lên một lời từ giã các Anh khi trực thăng bốc vội tôi về Quân Y viện. Sáu tháng dài ở bệnh viện đủ cho tôi lấy lại được chút hơi tàn mà đủ sức chống nạng khi di chuyển. Tôi rời khỏi quân đội trong một nỗi buồn không tả được, cuộc chiến đã đến giai đoạn sau cùng và tôi vẫn theo dõi tin tức của Miền Nam, nhất là bước tiến quân của đơn vị cũ của mình. Ngày Miền Nam hoàn toàn sụp đổ làm tôi chết lặng người, bạn bè đồng đội tôi sẽ ra sao? và nhất là các Anh – những cấp chỉ huy của tôi sẽ ra sao?

Mặc dù đã bị cắt phần tiền thương tật, “học tập” ở xã hết 1 tuần, tôi đã phải bán đi cái radio yêu quý đã theo tôi suốt đoạn đường chinh chiến để lấy tiền tìm đến nhà của các Anh mà hỏi thăm tin tức. Chị nhà cho hay Anh đã bị tập trung “cải tạo”. Tôi buồn quá lủi thủi về nhà, lòng vẫn luôn luôn van vái những an lành sẽ đến với các Anh. Bạn bè đồng ngũ về quê tôi khá đông nhưng không có công việc làm nên càng bi thảm hơn. Thằng vá xe đạp ở cuối phố, thằng khuân vác, thằng chạy xe ôm, chúng tôi không từ chối bất cứ một việc làm gì để kiếm được chút đỉnh tiền vừa để tạm sinh sống no đói qua ngày vừa gom góp lại được vài mươi đồng nhờ Chị nhà có đi thăm nuôi thì mua một ít thức ăn và đồ dùng cần thiết gởi đến Anh.

Chúng tôi dù trong nhọc nhằn vẫn thường hay nhắc đến các Anh, ở trong tù dù buồn nhưng nhận được quà của chúng tôi chắc các Anh cũng vui được phần nào vì nghĩ rằng mấy thằng em vẫn còn nhớ đến ông thầy xưa. Đó! Chúng tôi chắt chiu những tình cảm trân quý, thủy chung gởi đến các Anh, mong mỏi các Anh một ngày nào đó được tự do mà tính chuyện quang phục lại quê hương mình. Thằng thượng úy trưởng Công an phường lợi dụng việc cấp giấy phép đi thăm nuôi đã hãm hiếp bà Trung Úy Phúc, sự nhục nhã nầy đã khiến Bà Trung Úy Phúc phải treo cổ tự tử. Tôi nghỉ từ trong tù các Anh buồn và hận lắm.

Ngày Anh được ra tù chắc Anh còn nhớ chứ? Chúng tôi đã đón mừng các Anh như đơn vị của mình được tái lập, bao nhiêu vui mừng không kể xiết, mừng đến rơi lệ, mừng vui khi nỗi mong mỏi rửa nhục của chúng ta đã được gần kề.Rồi các Anh được sang Hoa Kỳ, niềm vui thật sự càng nhân lên gấp bội, ngày chia tay rượu hồng đã pha nước mắt, tiễn các Anh đi mà lòng thầm mong đợi một ngày về trong danh dự của các Anh.Chúng tôi – những người lính QLVNCH vẫn ấp ủ một niềm tin tưởng vào các Anh như ngày xưa. Sự ra đi của các Anh là điều kiện thuận lợi cho công cuộc đấu tranh với bọn Cộng sản vô thần đang thống trị quê hương.Các Anh a. ! Bây giờ thì buồn quá ! Các Anh – những sĩ quan hào hùng của QLVNCH ngày nào, những người Anh của chúng tôi, những Đại bàng, những Bắc Đẩu, Hắc Báo của một thời oanh liệt, một thời tung hoành ngang dọc khắp các chiến trường, các Anh đã có một thời vinh quang và một thời nhục nhã, giờ đây sau hơn 33 năm lặng lẽ, các Anh cũng bị nhòa đi hình ảnh của ngày xưa? Các Anh đã quên rồi sao?

Quên rồi những chiến sĩ thuộc cấp của các Anh đã nằm xuống vĩnh viễn trên đất Mẹ thiêng liêng, quên đi những đồng đội còn sống sót trong một tấm thân tật nguyền đau khổ, sống lây lất ở đầu đường xó chợ. Xin cảm ơn các Anh về những đồng Dollars mà các Anh đã gởi về cho chúng tôi trong chương trình giúp đỡ thương phế binh QLVNCH. Những đồng tiền đó dù có giúp cho chúng tôi trong một thời gian ngắn, dù có an ủi cho những đớn đau vật chất được đôi phần nhưng cũng không làm sao giúp chúng tôi quên đi nỗi nhục mất nước. Chúng tôi cần ở các Anh những chuyện khác, các Anh có thấu hiểu cho chúng tôi hay không?

Tôi đã hiểu vì sao thằng khuân vác ở xóm trên, thằng vá xe đạp ở đầu đường, thằng chống nạng đi bán vé số ở cạnh nhà lại ghét cay ghét đắng đám Việt Kiều. Họ là những người lính năm xưa, họ đã từng tuân hành lệnh của Đại bàng, Thần Hổ xông pha nơi trận mạc, họ đã từng chắt chiu từng đồng bạc nghĩa tình chung thủy gởi vào tận chốn tù đày cho các Anh, họ đã từng uống với các Anh chung rượu ân tình ngày đưa tiễn các Anh lên Phi cơ về vùng đất mới, họ đã từng nuôi nấng một hoài vọng, một kỳ vọng trong ngày về vinh quang của QLVNCH. Nhưng chính các Anh đã làm họ oán ghét, oán ghét đến độ khinh bỉ khi các Anh áo gấm về làng, chễm chệ ngồi dựa ngữa ở nhà hàng khách sạn 5 sao, tung tiền ra để chứng tỏ mình là một “Việt Kiều yêu nước” là “Khúc ruột xa ngàn dặm” về thăm “quê hương là chùm khế ngọt”.

Thậm chí có những Anh còn đú đởn với những đóa hoa biết nói biết cười tuổi đáng con hoặc đáng cháu nội cháu ngoại mình.Các Anh có biết không? Từ trong sâu thẳm của cuộc đời, những người lính của QLVNCH đang lê lết ở ngoài cửa các nhà hàng mà các Anh đang ăn uống vui chơi, đang nhìn các Anh với một ánh mắt hận thù. Hận thù lớn nhất của người lính là sự bội bạc, là sự phản bội. Không biết khi tôi kết tội các Anh là phản bội có quá đáng hay không, nhưng các Anh tự suy nghĩ một chút sẽ hiểu rõ hơn chúng tôi. Tôi không tin là tất cả các Anh đã biến thái thành những tên Việt gian, nhưng sự trở về như các Anh trong hiện tại là đồng nghĩa với sự phản bội.

Các Anh đã phản bội lại Tổ quốc và rõ ràng nhất các Anh đã phản bội lại chúng tôi. Các Anh chống Cộng mà cứ về Việt Nam hà rằm thì còn chống Cộng gì nữa? Ôi ! không lẽ nỗi nhục nầy đời ta không rửa được?Các Anh kính quý,Chúng tôi là những người lính năm xưa của các Anh đây. Toàn thể quân nhân và đồng bào đang tin tưởng vào các Anh. Tin tưởng một ngày về rửa nhục, để Mẹ Việt Nam không còn cất lên tiếng than ai oán, để chúng ta cùng nhau trở lại kiếp làm người, chấm dứt đêm trường u tối đã phủ trùm lên Tổ quốc hơn 33 năm dài. Người lính chỉ biết tuân hành mệnh lệnh của cấp chỉ huy, nhưng qua bức thư góp ý nầy, mong các Anh thứ lỗi cho những suy nghĩ của chúng tôi.Các Anh, cho dù đã chậm, nhưng chúng tôi vẫn mong mỏi các Anh ở một ngày về.
Trân trọng,
Nhân Trần

13 comments on “Tâm thư của một phế binh Việt Nam Cộng Hòa

  1. Kết thúc chiến tranh bao giờ cũng có người chiến thắng. Thắng, thua, vinh quang, say xưa, hận thù….. nhiều thứ mà cuộc chiến đã lùi xa làm 2 phía phải điều chỉnh. Tôi xin gửi vài lời tâm sự:
    Tôi bắn bên kia quả đạn màu hồng
    Nhận lại tầm xa ùynh oàng pháo cối
    Cả hai, máu chảy ruột mềm.
    Vĩnh biệt nhé, chiến tranh bão lửa
    Ta lại là ta, hai phía, một con đường:
    Việt Nam – bốn phương là Tổ Quốc!

  2. Gửi Súng Cho Tao
    Nguyễn Cung Thương

    Tao cụt một chân một tay
    Nhưng còn một tay
    Viết thư giùm cho thằng mù hai mắt
    Nghe nói ở xứ người chúng mày “cày” như trâu
    Nhưng không quên đồng đội
    Chia đôla cho chúng tao, như chia máu ngày nào
    Tao cũng sớt cho mấy thằng bạn: phế binh Việt Cộng!
    Chúng cũng què đui sứt mẻ như nhau
    Bởi đảng của chúng bây giờ là lũ đầu trâu…
    Có điều tao không thể hiểu
    Bao nhiêu năm qua
    Chúng mày cứ mãi dặn dò
    Thế giới văn minh, đừng làm gì bạo động
    Liệu chúng mày có thể hoà hợp được không
    Với lũ kênh kênh hổ báo?
    Những con thú cực kỳ giàu có
    Mang ” thẻ đỏ , tim đen ”
    Nợ Nga, sợ Tầu, lạy Mỹ
    Với quan thầy cung cúc tận tụy
    Quay về đàn áp dân đen
    Chúng đóng đinh Jesus lần nữa
    Bịt Miệng Cha, trói Phật, nhốt Sư quản lý chùa
    Chúng tao lết lê trên thành phố Cáo Hồ
    Nên biết rõ từng tên đại ác
    Trên bàn tiệc máu xương dân tộc
    Nhà hàng nào chúng cũng ăn nhậu
    Bé gái nào cũng bị chúng mua trinh!
    Chúng ta sẽ tỉa từng thằng
    Đất nước cần nhiều “quốc táng”
    Bớt được mạng thằng Cộng Sản nào
    Thì địa ngục xã hội chủ nghĩa này
    Còn có chút sáng láng hơn
    Hãy gửi tiền cho những nhà tu
    Để họ mở cửa nhà tù
    Còn chúng tao là chiến sĩ
    Hãy gửi về cho chúng tao vũ khí
    Thằng cụt tay sẽ chỉ cho thằng mù mắt bấm cò
    Thằng còn chân sẽ cõng thằng què quặt
    Trận chiến sau cùng này sẽ không có Dương Văn Minh!

    Nguyễn Cung Thương
    Sàigòn, VN

  3. Bài thơ “Gởi súng cho tao” từng gây chấn động cho mọi người cách đây đã khá lâu. Hôm nay, xin chuyển lại bài thơ này cùng những bài thơ trả lời (cũng có thể gọi là xướng họa như trong thơ văn ngày xưa). Những bài thơ trả lời này cũng được viết lên từ những con tim rướm máu, không kém phần bi phẩn và hùng tráng.
    http://www.thctct.com/index.php?option=com_content&view=article&id=428:bai-th-qgi-sung-cho-taoq-tng-gay-chn-ng&catid=64:su-tm&Itemid=124

  4. Và khi các anh từ Mỹ về thăm lại quê hương với rủng rinh USD trong túi…Các anh dày xéo đùa giởn trên thân xác của con thâm chí cháu chúng tôi . Và 1 lần nửa chúng tôi xin chan thành ghi nhớ và cảm tạ các sỉ quan chỉ huy của chúng tôi!!!

  5. bài thơ rất hay ! bài viết rất chân thật…họ không cần những đồng tiền bố thí thương hại…con cháu bọn tư bản đỏ sống ở hải ngoại đầy đàng đó ! có ai dám chạm đến chúng không? thậm chí chúng còn thách thức…gữi về vài mươi trái stinger thực tế hơn…

  6. Cuộc chiến huynh đệ tương tàn hơn 20 năm nay vẫn còn nhiều đau khổ. Ai thắng ? ai thua? bon tướng tá cả hai bên đều thắng, nhân dân cả hai miền đều thua. Nhân dân mất 4 000.000 (bốn triệu) con em mình.Nay bọn chóp bu tư bản đỏ vẫn thắng chỉ có dân đen là khổ thôi.Chung tôi người miền bác cũng mong đuổi được bọn cộng sẩn đi thì tốt biết bao! Người Việt xây dựng đất nước với chế độ đa đảng thi mới hòa giả và hòa hợp được. Còn cộng sản thì còn hận thù.

  7. Gửi các Huynh trưởng,Đồng đội đang ấm no ngoài lãnh thổ VN,
    Chúng tôi còn đây,dù đang thoi thóp nhẩm bài “HỔ NHỚ RỪNG” ôn lại những ngày tháng KIÊU HÙNG trên BỐN VÙNG CHIẾN THUẬT .Chúng tôi vẫn không đến độ HÈN và VÔ CẢM dù bao tai họa đã ụp vào chúng tôi.
    Nên nhớ : chúng tôi chỉ DỪNG thôi vì chúng tôi CHƯA HỀ GIẢI NGŨ.
    Mong quý vị sống xứng đáng với TỔ QUỐC – DANH DỰ – TRÁCH NHIỆM của Chiến binh Cộng Hòa.Đừng làm xấu mặt những người Ở LẠI.

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s