Mọi nhà nô nức tất niên – xót xa Bùi Hằng tuyệt thực lần 2

Phượng Bích

Sáng nay bố đi gặp hội các chiến hữu nên không ăn cơm nhà. Thấy tôi lễ mễ xách đồ ra cửa từ sớm, bố hỏi thì tôi trả lời: con đi thăm nuôi Bùi Hằng.
Sở dĩ trước đây tôi vẫn im lặng vì vẫn nuôi một chút hy vọng, rằng có thể đi ké thằng con trai để được gặp Bùi Hằng một lần, cốt tiếp thêm lửa cho cô ấy trong những ngày đông giá rét cuối năm này. Chao ôi, tôi cứ hồi hộp nghĩ giây phút chúng tôi được nắm lấy tay nhau qua ô cửa tò vò, có lẽ sẽ rất nhiều nước mắt…
Lẽ ra tôi phải tỉnh ngộ ngay từ ban đầu, rằng Bùi Hằng là một trại viên đặc biệt được giám sát hết sức chặt chẽ, nên nếu có ai đó muốn “giúp” cũng không dám ra tay “nghĩa hiệp”. Trước khi thằng bé vào gặp mẹ, tôi dặn cháu:
-Con nhớ phải hỏi mẹ thiếu những gì, để lần tới các bác còn mua bổ sung. Sắp Tết âm rồi, hỏi mẹ có ăn bánh chưng không?…Nhớ nói với mẹ, ở ngoài này, các cô chú các bác không ngày nào không nhớ đến mẹ con…
Đến đây tôi bỗng  nghẹn lời, không dám nói tiếp vì sợ sẽ khóc trước mặt mọi người.
Trước đó, lúc phải xuống đi bộ để giảm tải cho xe vì đường đang đổ bê tông nên đầy những đống sỏi đá, mọi người đã tranh thủ dặn dò Bùi Nhân, nói các nhân sĩ trí thức và bạn bè của mẹ, trong đó cao tuổi nhất là cụ thiếu tướng 96 tuổi Nguyễn Trọng Vĩnh, đã viết thư gửi Chủ tịch nước yêu cầu trả tự do cho mẹ. Tôi chen vào: đặc biệt là giáo sư Ngô Đức Thọ thương mẹ con lắm đấy.
Trong cái rét chợt trở nên đậm hơn trong làn mưa bụi, tôi và thằng con to xác của Bùi Hằng rùng mình vì lạnh. Hai bác cháu xách đồ tiếp tế đi qua cái trạm gác chẳng có ma nào trong đó. Vào đến nhà thăm nuôi, qua thái độ của hai công an viên ở đó, tôi hiểu chẳng thể năn nỉ họ” rủ lòng bác ái” cho tôi nán lại chút ít nên cứ tự giác quay ra.
Bốn người chúng tôi gồm cựu bộ đội đặc công, kiêm cựu “tù 5 ngày Hỏa Lò” Phan Trọng Khang, Xuân Diện, T30 và tôi chui tất vào ô tô ngồi đợi. Chuyện trò trên giời dưới bể chán, chúng tôi quay ra hát dân ca cho nhau nghe. Xuân Diện hát bài Nhớ bạn, còn tôi thì hát bài Ngồi tựa mạn thuyền. Hát xong thì vỗ tay tự thưởng cho nhau. Bên trong trại, lúc trước thì chẳng thấy ai, giờ lại có hai anh công an đầu trần lững thững dạo qua dạo lại bên trong cổng.
Sau gần 2 tiếng đồng hồ thì Bùi Nhân ra. Chúng tôi nhao nhao hỏi:
– Mẹ thế nào?
Nó lắc đầu:
– Con không được gặp vì không có sổ thăm nuôi
Cả hội khốn khổ kêu trời. Có trách cứ cũng chẳng để làm gì nữa. Thế là bao nhiêu chờ đợi, hẹn hò nhau mãi mới tổ chức được chuyến đi cuối cùng thành công toi. Chả thế mà mọi người cứ bảo dù gì thì nó vẫn còn là một thằng bé, tuy to xác thế nhưng vốn chưa bao giờ phải lo nghĩ gì. Đùng một cái mẹ bị bắt, tự dưng phải gánh vác mọi chuyện trong nhà nên nó ngơ ngác là phải.
Có vò đầu bứt tai cũng chẳng giải quyết được gì, chúng tôi đành lên xe quay về Hà Nội.
Dọc đường nghe Bùi Nhân kể mẹ nó lại tuyệt thực. Nguyên nhân là vì sau đợt tuyệt thực lần trước, Bùi Hằng không ăn được cơm nên yêu cầu cho ăn cháo nhưng trại vẫn bắt ăn cơm. Lý do nữa là ngay từ lần thăm nuôi trước, Bùi Hằng cho biết cô ấy có viết ba lá thư, một cho Bùi Nhân, một cho Xuân Diện và một cho tôi. Nhưng chỉ có giấy báo phát từ nơi nhận là của Bùi Nhân, còn của Xuân Diện và của tôi cô ấy không nhận được. Cô ấy hiểu như vậy là họ đã không gửi thư đi, và thực tế là chúng tôi không hề nhận được thư của cô ấy. Lần trước Bùi Nhân có kể, khi nghe nó nói có bác Phương Bích đang chờ ở bên ngoài, Bùi Hằng đã bật khóc.
Trong cuộc đời của Bùi Hằng có nhiều bạn bè, nhưng có lẽ tôi là một trong những người bạn thường sát cánh bên cô ấy, xuống đường biểu tình phản đối Trung Quốc gây hấn trong thời gian qua ở Hà Nội. Cùng là phụ nữ, lại ít nhiều từng đồng cam cộng khổ với nhau, từng nắm tay nhau cùng bước vào Hỏa Lò, cùng nắm tay nhau khi trở về trong vòng tay đồng đội. Nay thì người bên trong kẻ ở ngoài, làm sao không khỏi đau lòng cho được. Đối với chúng tôi thì cái trại này nó chẳng khác gì nhà tù, thậm chí còn tệ hơn nhiều vì họ có thể gia hạn tùy thích, vì nói như công an trả lời Bùi Nhân thì Bùi Hằng chưa cải tạo tốt là vì còn tuyệt thực. Không biết lần này Bùi Hằng sẽ tuyệt thực bao lâu? Thông thường sau một đợt nhịn ăn dài thế, người ta phải ăn đồ loãng mới tiêu hóa được và không bị đau dạ dày. Nay phải ăn cơm, mà cơm trại thì chắc chả khác gì cơm tù. Thế này thì sau khi ra trại, không hỏng tinh thần thì cũng hỏng người mất thôi.
Tất cả chúng tôi đều cảm thấy xót xa. Đến như cựu quân nhân dạn dày như bác Phan Trọng Khang, vốn trước đây có ý cho rằng Bùi Hằng có phần xốc nổi nay cũng cho rằng đây là một sự hy sinh của Bùi Hằng, không xá gì đến cả tính mạng mình cho cuộc đấu tranh chung vì lẽ phải này. Thực sự ngay lúc này, tôi không biết mình có thể làm gì để giúp Bùi Hằng, dù chỉ để trước mắt cho cô ấy được cái quyền ăn cháo. Có lẽ ngay bây giờ, tôi sẽ viết một bức thư gửi Hội chữ thập đỏ các cấp yêu cầu can thiệp …còn hơn là cứ ngồi tự hỏi phải làm gì bây giờ.

7 comments on “Mọi nhà nô nức tất niên – xót xa Bùi Hằng tuyệt thực lần 2

  1. Mot nguoi dau tranh bat khuat nhu Bui Hang thi ai cung kinh trong va kham phuc’
    Chi co thang tay sai cong an Truong Duy Nhat la viet bai boi ban Bui Hang.
    .Tien su cai thang mat day khon nan nay, Dung bao gio ai tin thang tay sai cong an truong Duy Nhat la nguoi dau tranh cho dan chu ca,,
    May ngay nay Truong duy Nhat phia ra lá thu cua Tom Cat de danh bong cho cuoc dau tranh dan chu cua no, Ai ngu lam moi tin chuyen nay..

  2. @CXN
    Bên anhbasam có bái “VỀ MỘT VỊ ĐẮNG “của tác giả Hạ đình Nguyên,đọc thấy THẤM lắm.
    Thương cho những trí thức NAI TƠ từng MƠ VỀ GIẢI PHÓNG MIỀN NAM,bây giờ cũng đang BỊ KHỚP MÕM!

  3. Với tôi, có lẽ không có cái Tết nào buồn như Tết này. Buồn cho cả đại dân tộc VN, buồn cho những cá nhân đang trong vòng lao lý vì những lý do vô lý mà bị giam cầm.

  4. Những Nụ cười bất khuất vì Nhân bản Nhân quyền
    ======================================

    Kính tặng Ba em : Đoàn Huy Chương và Đỗ Thị Minh Hạnh + Nguyễn Hoàng Quốc Hùng

    Với tất cả lòng trân trọng cảm mến của Người viết ….

    Cả ba Em tuổi đời còn rất trẻ

    Bản án bạo tàn sao quá khắt khe !

    Ba Em âm thầm Lương tâm cống hiến

    Bắt giam vẫn kiên cường không khuất phục

    Trong phiên tòa không luật sư không nhân chứng !

    “Dân chủ ta gấp triệu lần bọn Tư bản .. .” tự lật mặt nạ không chừng ! !

    Đoàn Huy Chương vừa tròn hai mươi lăm tuổi

    Nhận án bảy năm tù chỉ vì bênh Dân oan lương Dân !

    Quên nghĩ riêng cho mình : người chồng trẻ nguời cha trẻ !

    Chim Én báo hiệu Mùa Xuân :

    Thế hệ Trẻ đang vùng lên đứng dậy chuyển mình !

    Minh Hạnh bình thản cười kiêu hãnh

    Trước Tòa án phản Nước hại Dân

    Cười tươi như Hoa Hướng Dương nở

    Đôi mắt đẹp Chim Câu tình chân

    Nụ cười điểm Ngàn Năm Hà Nội ! …

    Nhận bảy năm tù vì giới công nhân

    Trước vành móng ngựa em thanh thản

    Lương tri soi sáng nồng ấm Lương tâm ….

    * * *

    Bất bạo động nhưng Em – Tòan Thắng

    Chiến công đầu Dân Quyền Vĩnh hằng

    Tiếp nối Cha anh Mùa Thu Cách Mạng

    Mắt đẹp nở nụ cười tươi khuyết Trăng !

    Hiến dâng Thanh Xuân Em xin nguyện

    Dùng chính Tình Yêu như tầu phá băng

    Sống trọn nghĩa trọn tình vì Tổ Quốc

    Giữa đêm đen nhiễu nhương Ánh Hải đăng

    Quốc Hùng – Người Tình của Minh Hạnh

    Giữa phiên tòa : Anh trong sáng trời xanh

    Nhận án chín năm tù vì Dân vì Nước

    Vì Tự do đi trọn Con đường Anh

    Minh Hạnh vẫn tươi cười sau tuyên án

    Nháy mắt chào Người Tình – chào bạn đồng hành

    Hai em rất yêu nhau nhưng Đường đã chọn !

    Trong tường ngục tù bất khuất Tuổi Xanh

    Nơi ấy hai Em sẽ cùng nhau chờ đợi

    Ngày đòan viên : Nước mắt giọt lệ xin dành

    Giờ chia ly : Nụ cười lạc quan hứa nhau trao tặng

    Thơ tôi vững tin Chế độ sẽ chết nhanh

    TRIỆU LƯƠNG DÂN

    Tòa án Nhân dân tỉnh Trà Vinh thì công khai nhưng
    diễn ra thì bí mật ! !

    Tòa án Nhân dân tỉnh Trà Vinh, trong phiên tòa không
    luật sư, không nhân chứng ! ! …

    Cả ba anh chị tuổi đời còn rất trẻ, nhưng bản án đối với
    họ rất nặng nề. Cả ba anh chị đã âm thầm cống hiến, đã
    làm đúng Lương tâm Lương tri của mình. Khi bị bắt,
    Cả ba anh chị vẫn kiên cường không khuất phục.

    Anh Đoàn Huy Chương sinh năm 1985 bị tuyên án 7
    năm tù vì tội bảo vệ công nhân dù đã có vợ và con nhỏ

    Chị Đỗ Thị Minh Hạnh sinh năm 1985 bị tuyên án 7
    năm tù giam vì dám đứng ra bảo vệ cho những
    người công nhân.

    Anh Nguyễn Hoàng Quốc Hùng sinh năm 1981 bị
    tuyên án 9 năm tù cũng vì tội bảo vệ công nhân

    Sau khị tuyên án, Chị Đỗ Thị Minh Hạnh vẫn tươi
    cười nháy mắt chào gĩa từ Chiến hữu đồng hành là
    Anh Đoàn Huy Chương và Người Tình của mình
    là Anh Nguyễn Hoàng Quốc Hùng

    Dù Chị Đỗ Thị Minh Hạnh và Anh Nguyễn Hoàng
    Quốc Hùng đã rất yêu nhau nhưng vì Lý tưởng
    bênh vực quyền lợi cho giới Công nhân Dân oan
    Dân lành bị bóc lột thậm tệ

    cho nên hai Anh Chị đã chọn con đường phải tạm
    lìa xa nhau chờ đợi Ngày đoàn viên trong bức tường
    ngục tù nơi ấy là nơi gần Thập kỷ hai Anh Chị
    sẽ chờ đợi nhau……

    Nhưng tôi tin chắc Chế độ bất nhân sẽ tự giải thể
    hoặc bị hành triệu Dân lành Dân oan vùng lên
    xóa bỏ SỚM HƠN DỰ TÍNH ….

  5. Tại sao chưa thấy GoPetition kiến nghị trả tự do ngay lập tức cho chị Bùi Hằng để mọi người ký tên ủng hộ? Chúng ta cần đưa vụ này ra Liên hiệp quốc, chính phủ Mỹ, EU, HRW, IA để dư luận thế giới ủng hộ chúng ta. Chúng ta không thể chấp nhận hành động vi hiến trắng trợn của nhà nước CHXHCNVN mafia này.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s