Tạm biệt 2011

Nguyễn Văn Phương – Năm 2011 sắp khép lại, một năm với biết bao biến cố đối với cá nhân và với đất nước. Có lẽ, năm 2011 là năm đáng nhớ nhất trong cuộc đời tôi, với bao buồn vui lẫn lộn. Mỗi con người sinh ra và lớn lên nhờ được nuôi dưỡng bởi mồ hôi, công sức của bố mẹ, tâm hồn của chúng ta được trưởng thành bởi hồn quê, hồn đất, hồn người…bởi những điều ta được dạy dỗ, những điều chúng ta nghe, chúng ta thấy, bởi những người chúng ta gặp, chúng ta yêu thương…bởi những thăng trầm cuộc sống mà chúng ta trải qua, chúng ta tranh đấu. Biết bao những thứ ấy đã hun đúc nên con người của ta hôm nay.

 

Từ nhỏ, chúng ta luôn được học phải đấu tranh cho lẽ phải, công bằng, rằng chính nghĩa sẽ thắng gian tà…tuổi thanh niên phấp phới trong lòng với câu nói nổi tiếng của Paven trong “Thép đã tôi thế đấy” : “Đời người chỉ sống có một lần. Phải sống sao cho khỏi xót xa ân hận vì những năm tháng đã sống hoài sống phí…”. Lý tưởng ấy từng là kim chỉ nam của bao lớp thanh niên một thời oai hùng trong 2 cuộc kháng chiến chống Pháp, chống Mỹ. Và với tôi, đến bây giờ câu nói đó vẫn còn nguyên giá trị.
Mùa hè 2011, một mùa hè mà lòng dân, lòng người VN lại sôi sục hướng về Hoàng Sa – Trường Sa thân yêu. Nơi những con người Việt đang ngày đêm âm thầm chịu đựng sóng gió, đối mặt với bao hiểm nguy từ thiên nhiên, từ những kẻ thù hung tợn phương bắc để quyết tâm bám biển, giữ vững hải đảo xa xôi của tổ quốc. Và thêm một lần nữa, người dân Việt lại xuống đường bày tỏ lòng yêu nước, phản đối lại những hành động xâm phạm chủ quyền một cách trắng trợn của chính quyền Bắc Kinh. Nỗi căm hờn của lòng yêu nước đã thôi thúc tôi xuống đường cùng đồng bảo ở Hà Nội, SG và rất nhiều người Việt khác đang sinh sống, làm việc trên thế giới. Đứng cạnh những con người gọi nhau với 2 chữ thiêng liêng “đồng bào” thật hạnh phúc biết bao. Và từng đoàn người ấy cùng hò hét “đả đảo”, “phản đối” đến cháy cổ họng, mồ hôi nhễ nhại trên từng khuôn mặt mà trông ai nấy cũng vẫn đầy niềm phấn khởi. Có những bà mẹ già lưng còm, chân yếu nhưng tiếng hô vẫn đanh thép, hào hùng. Có những em nhỏ còn đeo trên vai khăn quàng đội viên mà vẫn hiên ngang bước đi trong tiếng dầm dập của đoàn người. Có người bác, người cô không quản ốm đau, bệnh tật vẫn cố gắng bước đi cùng đồng bào…Vui lắm chứ, tự hào lắm chứ, có tình yêu nào lớn hơn tình yêu quê hương dân tộc đâu. Chúng ta sợ ư? Không!, người Việt Nam chúng ta sợ ư? Không! Không bao giờ đất nước này chịu khuất phục trước kẻ xâm lược. Tổ tiên, ông cha ta đã gây dựng và giữ gìn hình hài đất nước cho đến ngày hôm nay, chẳng có lý gì mà con cháu chúng ta bây giờ có thể đánh mất được…không giữ được đó là một nỗi nhục, nỗi nhục muôn đời!
Những con người ấy, đã gặp nhau với chung một lòng yêu nước và họ đã gắn bó, giúp đỡ nhau những lo toan, những khó khăn trong cuộc sống. Những con người ấy họ thật tử tế và chân thành. Ngày cuối cùng của năm 2011, người tôi nhớ đến nhất lúc này là cô Bùi Hằng, người mà hiện giờ đang bị giam giữ, cải tạo 2 năm mà không qua xét xử. Chỉ vì cô Hằng tham gia nhiều lần những cuộc biểu tình yêu nước chống Trung Quốc xâm lược mùa hè qua mà người ta quy cho cô về tội “gây rối trật tự công cộng”. Tôi hỏi rằng: tại sao cái nhà nước này không lo bắt tàu Trung Quốc đang xâm phạm ngoài biển Đông mà suốt ngày chỉ lo đối phó với những người yêu nước tay không tấc sắt? Tại sao họ bịt mồm, họ đạp mặt, bắt bớ, đàn áp những người nói lên tiếng nói yêu nước chống xâm lược? Đây là nhà nước của dân, do dân và vì dân sao ? “TẤT CẢ CHỈ LÀ DỐI TRÁ, BỊP BỢM”. Có lần một tay an ninh hỏi tôi rằng: “Em đi biểu tình này do ai xúi? Tôi nhìn thằng vào mắt hắn và trả lời rằng: LÒNG YÊU NƯỚC – Tôi chợt nghĩ rằng, những người hỏi câu đấy thật ngớ ngẩn, trẻ con. Trong họ chẳng lẽ không có lòng yêu nước sao?họ không thấy căm phẫn khi tổ quốc bị trà đạp, đồng bào bị bắt bớ, bắn giết sao ?. Mong sao, giờ này trong nhà giam cô Hằng được thấy ấm lòng, vì sự đóng góp của cô sẽ mãi được nhân dân ghi nhận.
Một năm qua đi, cho dù có nhiều sự xáo trộn về cuộc sống cũng như công việc nhưng tôi thấy thật hạnh phúc vì mình đã góp một phần nhỏ có ích cho lòng yêu nước. Được sống với lý tưởng mà lòng mình luôn tâm niệm, để không thấy hổ thẹn với trách nhiệm của một người công dân. Năm mới 2012 sắp đến, tôi xin được gửi lời cầu chúc sức khoẻ, bình an đến tất cả các bác, các cô chú, anh chị, các em và mọi người…những người tôi đã gặp hoặc có thể chưa được gặp mặt. Mong mọi điều tốt đẹp sẽ luôn đến với những người tốt, những người có lòng, chân thành với anh em, bạn bè và đất nước!
Thân chào!
Nguyễn Văn Phương

2 comments on “Tạm biệt 2011

  1. Những Nụ cười bất khuất vì Nhân bản Nhân quyền
    ======================================

    Kính tặng Ba em : Đoàn Huy Chương và Đỗ Thị Minh Hạnh + Nguyễn Hoàng Quốc Hùng

    Với tất cả lòng trân trọng cảm mến của Người viết ….

    Cả ba Em tuổi đời còn rất trẻ

    Bản án bạo tàn sao quá khắt khe !

    Ba Em âm thầm Lương tâm cống hiến

    Bắt giam vẫn kiên cường không khuất phục

    Trong phiên tòa không luật sư không nhân chứng !

    “Dân chủ ta gấp triệu lần bọn Tư bản .. .” tự lật mặt nạ không chừng ! !

    Đoàn Huy Chương vừa tròn hai mươi lăm tuổi

    Nhận án bảy năm tù chỉ vì bênh Dân oan lương Dân !

    Quên nghĩ riêng cho mình : người chồng trẻ nguời cha trẻ !

    Chim Én báo hiệu Mùa Xuân :

    Thế hệ Trẻ đang vùng lên đứng dậy chuyển mình !

    Minh Hạnh bình thản cười kiêu hãnh

    Trước Tòa án phản Nước hại Dân

    Cười tươi như Hoa Hướng Dương nở

    Đôi mắt đẹp Chim Câu tình chân

    Nụ cười điểm Ngàn Năm Hà Nội ! …

    Nhận bảy năm tù vì giới công nhân

    Trước vành móng ngựa em thanh thản

    Lương tri soi sáng nồng ấm Lương tâm ….

    * * *

    Bất bạo động nhưng Em – Tòan Thắng

    Chiến công đầu Dân Quyền Vĩnh hằng

    Tiếp nối Cha anh Mùa Thu Cách Mạng

    Mắt đẹp nở nụ cười tươi khuyết Trăng !

    Hiến dâng Thanh Xuân Em xin nguyện

    Dùng chính Tình Yêu như tầu phá băng

    Sống trọn nghĩa trọn tình vì Tổ Quốc

    Giữa đêm đen nhiễu nhương Ánh Hải đăng

    Quốc Hùng – Người Tình của Minh Hạnh

    Giữa phiên tòa : Anh trong sáng trời xanh

    Nhận án chín năm tù vì Dân vì Nước

    Vì Tự do đi trọn Con đường Anh

    Minh Hạnh vẫn tươi cười sau tuyên án

    Nháy mắt chào Người Tình – chào bạn đồng hành

    Hai em rất yêu nhau nhưng Đường đã chọn !

    Trong tường ngục tù bất khuất Tuổi Xanh

    Nơi ấy hai Em sẽ cùng nhau chờ đợi

    Ngày đòan viên : Nước mắt giọt lệ xin dành

    Giờ chia ly : Nụ cười lạc quan hứa nhau trao tặng

    Thơ tôi vững tin Chế độ sẽ chết nhanh

    TRIỆU LƯƠNG DÂN

    Tòa án Nhân dân tỉnh Trà Vinh thì công khai nhưng
    diễn ra thì bí mật ! !

    Tòa án Nhân dân tỉnh Trà Vinh, trong phiên tòa không
    luật sư, không nhân chứng ! ! …

    Cả ba anh chị tuổi đời còn rất trẻ, nhưng bản án đối với
    họ rất nặng nề. Cả ba anh chị đã âm thầm cống hiến, đã
    làm đúng Lương tâm Lương tri của mình. Khi bị bắt,
    Cả ba anh chị vẫn kiên cường không khuất phục.

    Anh Đoàn Huy Chương sinh năm 1985 bị tuyên án 7
    năm tù vì tội bảo vệ công nhân dù đã có vợ và con nhỏ

    Chị Đỗ Thị Minh Hạnh sinh năm 1985 bị tuyên án 7
    năm tù giam vì dám đứng ra bảo vệ cho những
    người công nhân.

    Anh Nguyễn Hoàng Quốc Hùng sinh năm 1981 bị
    tuyên án 9 năm tù cũng vì tội bảo vệ công nhân

    Sau khị tuyên án, Chị Đỗ Thị Minh Hạnh vẫn tươi
    cười nháy mắt chào gĩa từ Chiến hữu đồng hành là
    Anh Đoàn Huy Chương và Người Tình của mình
    là Anh Nguyễn Hoàng Quốc Hùng

    Dù Chị Đỗ Thị Minh Hạnh và Anh Nguyễn Hoàng
    Quốc Hùng đã rất yêu nhau nhưng vì Lý tưởng
    bênh vực quyền lợi cho giới Công nhân Dân oan
    Dân lành bị bóc lột thậm tệ

    cho nên hai Anh Chị đã chọn con đường phải tạm
    lìa xa nhau chờ đợi Ngày đoàn viên trong bức tường
    ngục tù nơi ấy là nơi gần Thập kỷ hai Anh Chị
    sẽ chờ đợi nhau……

    Nhưng tôi tin chắc Chế độ bất nhân sẽ tự giải thể
    hoặc bị hành triệu Dân lành Dân oan vùng lên
    xóa bỏ SỚM HƠN DỰ TÍNH ….

  2. Đất nước Việt Nam ngày mai trông chờ vào các thanh niên như em Nguyễn Văn Phương.Với tấm Lòng Yêu Nước em đã nhìn rõ sự thật :Tất cả chỉ là Dối Trá ,Bịp Bợm.Đảng Cộng Sản VN hôm nay chỉ toàn một lũ dối trá ,bịp bợm.Em Phương nói đúng,dù muộn.Dù Phương chưa từng một ngày được sống dưới chế độ dân chủ.Dù khi mới sinh ra đã phải thở không khí CS.Nhưng với Lòng Yêu Nước em đã hiểu…
    Chàng thanh niên 22 tuổi bắn vào đầu Tổng Thống Gahdafi cũng được sinh ra sau khi Gahdafi cầm quyền 20 năm .Với Lòng Yêu Nước chàng thanh niên đã tỉnh ngộ…

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s