TỘI ÁC CỘNG SẢN VIỆT NAM – Biến cố Tết Mậu Thân 1968 – Phần 3

Tại phía Nam, 2 tiểu đoàn VC tiến vào ngoại vi quận 7, quận 8, dân chúng lánh nạn ồ ạt, nhà cửa bị phá hủy rất nhiều. Khi tiếng súng bắt đầu nổ, phía VNCH bị bất ngờ, chỉ có 50% hay 30% ứng chiến, cả Tổng Thống Nguyễn văn Thiệu và Tướng Cao Văn Viên đều bác bỏ yêu cầu của Tướng Wesmoreland đề nghị rút hưu chiến từ 36 xuống còn 24 giờ. Các tướng lãnh đã quá tự tin và thiếu cảnh giác, Tổng Thống Thiệu mới đắc cử về Mỹ Tho quê vợ ăn Tết, Tướng Vĩnh Lộc cũng bỏ về Sài Gòn ăn Tết. Sáng 30 Tết, 29-1 sau khi có tin địch sẽ tấn công Vùng 1 và 2, chính phủ Nguyễn Văn Thiệu vẫn không chú ý tới việc loan báo rút ngắn giờ hưu chiến.

Tại Thủ đô, các đơn vị Dù, TQLC, các lực lượng cơ hữu của thủ đô, cảnh sát dã chiến, thiết giáp, Bộ TTM, Bộ TL Hải Quân… đã chiến đấu dũng cảm, bẻ gẫy mũi tấn công của biệt động thành và đặc công cho tới khi các lực lượng tăng viện của VNCH kéo về kịp thời. TQLC ở Cai Lậy kéo về khiến VC thảm bại, quân đội và cảnh sát đã chận đứng các cuộc tấn công tự sát của địch. Không quân đã yểm trợ hữu hiệu. Từ Mồng 3 Tết VC bắt đầu nao núng, đặc công bị tiêu diệt gần hết, các đơn vị của Trần Văn Trà không thể vào nội thành được, địch thiếu đạn. Sang ngày Mồng 4 Tết VC càng yếu thế và bắt đầu rút. Tính đến 7-2 đã có tới 86,000 dân tị nạn trong các trại.

Tại khu Bắc, thành Cổ Loa, CS bị bắn hạ 180 tên, VNCH có 16 người tử thương. Tại đường Minh Phụng, Chợ lớn ngày 8-2 VC đốt nhà dân để rút lui từ 17, 18, địch chỉ nhằm phá hủy cầu cống, đồn bót nhỏ. Trong tháng 2 và 3 VNCH bị tử thương 323 người, VC có 5,290 người chết, 415 người bị bắt, gần 2000 vũ khí đủ loại bị tịch thu.

Về mặt chính trị, CS hoàn toàn thất bại, dân chúng không hề tham gia nổi dậy như họ hằng mơ ước, như đài Hà Nội đã rêu rao. Dân chúng đã không hưởng ứng biểu tình do CS tổ chức mà còn chỉ điểm cho chính quyền VNCH biết những nơi có cơ sở VC, những nơi địch lẩn trốn. Các cơ sở nằm vùng bị bại lộ tan rã gần hết, chính phủ VNCH có cơ hội gần gũi với nhân dân hơn, người dân thù ghét CS qua các hành động tàn ác đốt nhà, bắn giết, tàn sát tù binh… Thiệt hại vật chất của ta lên rất cao, đô thành phải tiếp nhận khoảng 200 ngàn người tỵ nạn. Ngày 23-2 Bộ Trưởng Quốc Phòng Mc Namara từ chối đơn xin tăng viện của Tướng Wesmoreland. Gần một tháng sau, ngày 22-3, Johnson tuyên bố thay thế Wesmoreland và Ðô Ðốc Grant Sharp, Tư lệnh Thái Bình Dương. Ngày 31-3-1968, ông cũng tuyên bố không ra tái tranh cử, hạn chế oanh tạc BV, công khai nhờ Nga và Anh tìm cách hòa giải cuộc chiến tranh VN.

Công trường 9 VC được lệnh tấn công Trung Tâm Huấn Luyện Quang Trung, Bộ Tư Lệnh Sư Ðoàn 25 Mỹ để chận đứng sự tiếp cứu Sài Gòn, một trung đoàn khác tấn công Thủ Ðức. Công trường 7 VC có 2 trung đoàn, một tấn công Sư đoàn 1 BB Mỹ ở Lai Khê, đánh Bình Dương, Bộ TL Sư đoàn 5 VNCH.

Công trường 5 cho 2 trung đoàn 274 và 275 tấn công BTL dã chiến Mỹ ở Long Bình, BTL Quân Ðoàn 3 VNCH ở Biên Hòa. Các lực lượng quanh thủ đô gồm vài tiểu đoàn hỗ trợ cho cuộc tấn công Sài Gòn. 3 giờ sáng ngày Mồng 2 Tết 29-1, Trung đoàn 274 VC đánh phi trường Biên Hòa, tràn vào hàng rào phía Tây. Máy bay trực thăng tới cứu, dùng hỏa châu soi sáng mục tiêu và hạ được 114 tên. Trung đoàn VC tấn công BTLQÐ 3 thất bại và bỏ chạy. Ngày hôm sau trung đoàn này rút về Trảng Bom bị bắn hạ khoảng 100 tên. Toàn bộ trận đánh địch bị tử thương hơn 500, 40 tên bị bắt.

Tại Cần Thơ, VC đưa 2 tiểu đoàn U Minh và Tây Ðô tham dự cuộc tấn công này. Cần Thơ canh phòng lỏng lẻo, trực gác chỉ có 30%, 3 giờ sáng ngày 2 Tết tiểu đoàn Tây Ðô khởi sự tấn công Bộ TLQÐ 4 nhưng bị đẩy lui, tiểu đoàn U Minh tràn vào khu đại học, đài phát thanh, hai bên tranh nhau từng căn nhà. Đêm Mồng 2 Tết địch âm thầm rút ra khỏi thành phố.

Tại Vĩnh Long, VC tập trung 3 tiểu đoàn 306, 308, 857 tấn công thị xã. Chúng cải trang xâm nhập thành phố từ trước Tết. Địch không chiếm được khám đường tỉnh nơi giam giữ trên 800 tù nhân CS. Sang ngày Mồng 2 chúng phải rút. VC tấn công tòa hành chánh, phi trường nhưng không chiếm được mục tiêu và đã bị trực thăng tiêu diệt hết. Ngày Mồng 6 Cộng quân bị đánh bật ra khỏi thành phố. Một nhân chứng tại đây trong ngày Tết cho biết lính VC tác chiến rất dở. Mười ngày sau, tối 15-2 địch lại tấn công đợt hai nhưng cũng thất bại, 300 tên bị tử thương, thường dân chết và bị thương khoảng 200 người, 4,500 nhà cửa hư hại 50%.

Kiến Hòa có hai hòn đảo Bến Tre và Mỏ Cầy nằm giữa ba chi lớn của sông Tiền giang: đảo Bến Tre gồm 2 phần Bình Ðại ở phía Bắc và Giồng Trôm ở phía Nam. VC đột nhập tỉnh đêm Mồng 2 Tết, chúng bao vây các khu quân sự chiếm các khu phố. Tỉnh trưởng Kiến Hòa tử trận, sáng Mồng 3 Tết Trung đoàn trưởng trung đoàn 10 điều động 2 tiểu đoàn về giải tỏa, 2 tiểu đoàn Mỹ cũng được đưa vào trận địa. Không quân VN và Ðồng minh oanh kích dữ dội các chốt tử thủ của VC khiến cho nhà cửa tại Bến Tre bị hư hại đến 50%, khoảng gần 100 người thường dân tử thương.

Tướng Westmoreland với chiến lược lùng diệt địch đã tảo thanh những mật khu lớn của VC như Tam Giác Sắt, Chiến Khu C, D, song song với chương trình bình định và xây dựng nông thôn. Chương trình cũng đã giúp cho miền Nam thêm vững mạnh. Nguyễn Chí Thanh định tung một cuộc tấn công vào các thành phố ngắn hạn rồi triệt thoái, Thanh chết Mùa Thu 1967, Võ Nguyên Giáp bèn biến kế hoạch ấy thành tổng công kích. Từ sau 1965, Cộng quân đụng với hỏa lực hùng hậu của Mỹ đã bị thương vong rất nhiều, CSBV đã phải bắt lính cả những thanh niên 17, 18 tuổi để phục vụ cho nhu cầu chiến trường.

Hà Nội lại áp dụng chiến lược cũ kỹ có từ thời chống Pháp, cố đấm ăn xôi lỳ lợm để hỗ trợ cho phong trào phản chiến tại Mỹ. Thập niên 50 Việt Minh đã làm cho người Pháp phải ghê sợ, chán ghét cuộc chiến tranh Ðông Dương, 19 chính phủ đã bị đánh đổ vì không giải quyết được cuộc chiến, nay Mỹ lại đi đúng vào vết xe đổ của Pháp. Ðầu năm 1968 Tướng Wesmoreland đã đề nghị với Tướng Wheeler, tổng tham mưu trưởng gửi thêm tăng viện 200 ngàn quân trước cuối năm 1968 để mở rộng chiến tranh qua Miên, Lào hoặc đánh qua vĩ tuyến 17 để tiêu diệt hậu cần VC. Kế hoạch rất hợp lý về phương diện quân sự nhưng Bộ Trưởng Quốc Phòng Mc Namara không chấp nhận. Tổng Thống Johnson không quyết định dứt khoát, người Mỹ không thống nhất hành động. Tại Mỹ các tướng lãnh không có thẩm quyền về chiến lược, họ là những nhà chuyên môn quân sự nhưng lại bị các nhà chính trị lãnh đạo. Các nhà chính trị Mỹ dường như không muốn chiến thắng mà họ muốn cù cưa kéo dài chiến tranh. Có giả thuyết cho rằng Hành pháp Mỹ đã bị tài phiệt, tư bản giựt dây kéo dài chiến tranh để họ bán vũ khí hoặc tiêu thụ số súng đạn tồn kho từ Thế Chiến Thứ Hai.

Nói về mặt quân sự, VNCH thắng VC ngay trong tuần lễ đầu. Mặc dù Hà Nội tung vào mặt trận tới 84 ngàn quân nhưng từ ngày Mồng 5 trở đi Cộng quân đã bị dồn vào thế bị động, chúng phải rút lui và chịu nhiều rất thiệt hại về nhân mạng.

Theo tài liệu của Bộ Tổng Tham Mưu QLVNCH, trong tháng 2-1968 VC bị giết 41,180 người, tháng 3-68 bị bắn hạ 17,192, người tổng cộng 58,372 người, bị bắt làm tù binh toàn bộ 9,461 người. Trong số 84,000 cán binh được đưa vào trận Tổng Công Kích chỉ còn 16,168 tên chạy thoát, chưa tới 20%. Vũ khí bị ta và đồng minh tịch thu là 17,439 khẩu súng đủ các loại. Phía VNCH có 4,950 người tử trận, 926 người bị mất tích, 15,097 người bị thương. Phía đồng minh có 4,120 người tử trận, 19,265 người bị thương, 600 người mất tích. Về vũ khí ta mất hơn 2,000 khẩu súng, 63 máy bay bị tiêu hủy, 154 chiếc bị hư hại nặng, 99 chiếc bị hư hại nhẹ. Ðồng minh có 60 máy bay bị tiêu hủy, 60 chiếc hư hại nặng, 116 chiếc hư hại nhẹ. Thường dân chết trên toàn quốc có tới 14,300 người, bị thương 24 ngàn, tị nạn 627 ngàn người.

Thiệt hại vật chất của VNCH rất cao tại Huế: 2/3 tổng số nhà cửa bị phá hủy. Vùng 2 có 12 ngàn căn nhà bị phá hủy. Vùng 3 có 10 ngàn căn bị phá hủy. Sài Gòn có 19 ngàn căn bị hủy. Vùng 4 có 19 ngàn căn bị tiêu hủy. Những tỉnh bị thiệt hại nặng nề nhất là Kontum, Pleiku, Ban Mê Thuộc, Mỹ Tho, Bến Tre, Vĩnh Long, Châu Ðốc, Cần Thơ, Sài Gòn, Huế và Phan Thiết. Vùng Cao nguyên và Vùng 2 tương đối khả quan hơn. Kinh tế cũng bị ảnh hưởng tai hại, ngoài các thành phố thị trấn bị tàn phá, có tới 13 xưởng kỹ nghệ đổ nát vì bom đạn, 20 hãng xưởng khác bị hư hại, thiệt hại lên tới 25 triệu Mỹ kim. Nạn nhân chiến tranh lên cao gần 700 ngàn người, ngân quĩ cứu trợ ước lượng 100 tỷ đồng. Tại Sài Gòn đã thiết lập hơn 100 trung tâm tạm cư để tiếp đón khoảng 200 ngàn người chạy loạn, 130 ngàn người không còn nhà cửa.

Chánh Ðạo trong cuốn “Mậu Thân 68 Thắng Hay Bại?” cho biết VNCH có khuyết điểm lớn:

“Về phía Việt Nam Cộng Hòa, chỉ nguyên việc để quân Cộng Sản bí mật chuyển khí giới vào thành phố, hay âm thầm chuyển quân tới tuyến tấn công là một khuyết điểm rất lớn. Các cơ quan an ninh quân sự cũng như dân sự chịu một phần trách nhiệm. Hoặc vì tư lợi, hoặc vì cầu nhàn, họ đã không kiểm soát được những đường dây đưa chất nổ và vũ khí tới các cơ sở cộng sản trong thành phố… Ðó là chưa kể tệ nạn tham nhũng, móc ngoặc đã thành cố tật trong hàng ngũ các đơn vị cảnh sát, an ninh kiểm soát giao thông… khiến CS an toàn đưa vào các thành phố và thị xã hàng tấn thuốc nổ, đạn dược, và vũ khí.”

Ngoài ra giới chức cao cấp như tổng thống, tướng vùng đã quá tự tin cho rằng VC sẽ không vị phạm hưu chiến trong nhưng ngày thiêng liêng của dân tộc. Mặc dù bị tấn công bất ngờ và không đầy đủ quân số ứng trực nhưng binh sĩ VNCH đã làm chủ tình hình sau mấy ngày giao chiến.

Người Mỹ cho rằng VNCH và đồng minh yếu kém về tình báo y như trận Pearl Harbour hồi Thế chiến Thứ hai, VC bảo mật tốt, hoàn toàn bất ngờ, cuộc Tổng Công Kích làm ngạc nhiên cấp lãnh đạo và quần chúng Mỹ. Tuy nhiên VC cũng đã phạm vào nhiều sai lầm trầm trọng đưa tới thảm bại trong cuộc tấn công tự sát này.

Hà Nội đánh giá sai hoàn toàn tâm lý quần chúng miền Nam, thấy dân chúng biểu tình, tuyệt thực chống chính phủ liên miên như vụ Phật Giáo miền Trung năm 1966 thì tưởng rằng hễ phát động Tổng Công Kích là nhân dân sẽ ùa theo ngay để cùng cách mạng lật đổ chính quyền Mỹ Ngụy. Hà Nội hy vọng cuộc Tổng Công Kích sẽ tiêu diệt và làm tan rã đại bộ phận ngụy quân ngụy quyền, tiêu diệt một phần quan trọng sinh lực và phương tiện chiến tranh của Mỹ và đập tan ý chí xâm lược buộc đế quốc phải chịu thua để tiến tới thống nhất đất nước.

Lê Duẩn nói dùng binh lực đánh quị các đơn vị chủ lực của địch, tổng tấn công các thành phố lớn và phát động hàng triệu quần chúng tại các tỉnh và miền quê nổi dậy tổng khởi nghĩa. Nhưng thực tế cho thấy quần chúng không nổi dậy hưởng ứng tổng khởi nghĩa mà họ còn chỉ điểm cho cảnh sát, quân đội bắt VC. Họ bồng bế nhau chạy trốn CS về vùng Quốc gia. Chính vì thất bại nên VC đã đốt nhà dân, tàn sát tù binh, dân lành vô tội để trả thù. CSBV đánh giá quá thấp lực lượng Mỹ ngụy, họ tưởng rằng đánh vào đầu não bộ máy quân sự là địch chạy như vịt ngay. Nhưng thực tế cho thấy mặc dù có yếu tố bất ngờ, VC đã bị đánh bật ra khỏi các thành phố sau mấy ngày giao chiến.

Hậu quả của sự thất bại là 100 tiểu đoàn bị tan rã gần hết, có tới 70% bị tử thương 11% bị bắt làm tù binh, các cơ sở nằm vùng bị bại lộ, tiêu diệt. Một bộ trưởng của Mặt Trận Giải Phóng nói cuộc Tổng Công Kích đã mang lại nhiều hậu quả tai hại không ngờ cho Mặt Trận và CSBV. Hoàng Văn Hoan, cựu bộ trưởng công an BV trốn sang Tầu 1979 nói CS đã bị tổn thất nặng nề trong trận Tết Mậu Thân.

Nhiều người đã đặt nghi vấn tại sao CSBV lại mở cuộc tấn công tự sát như vậy. Toàn bộ lực lượng địch là 84 ngàn người, hầu hết thuộc Mặt Trận Giải Phóng, mặc dù có vũ khí tối tân như AK, B-40 nhưng không có vũ khí nặng, xe tăng đại bác, phòng không… làm sao địch lại lực lượng trên 800 ngàn người của VNCH, trên 500 ngàn quân Ðông Minh Mỹ, Ðại Hàn, Úc… trang bị tối tân. Có thể nói đó là trứng chọi đá. Sir R. Thompson, một chuyên viên về du kích, chiến cho rằng Hà Nội muốn “nướng” hết lực lượng của Mặt Trận Giải Phóng để BV có cớ đưa quân vào. Tướng Weyand phân tích cuộc Tổng Công Kích nói: “Việt Cộng dẫn đầu cuộc tấn công và bị tiêu diệt để bảo đảm thống nhất do BV thống trị”. Ngoài ra một thượng tá VC cũng có nói: ‘Nó cho nướng sạch VC để sau này Bắc Kỳ vào thay thế hết’. Trong cuốn hồi ký Cuộc Chiến Dang Dở trang 260, 26, Tướng Trần Văn Nhật cho biết:

“Tướng Wesmoreland vào cuối năm 1995, trong buổi tiếp tân và phỏng vấn tại nhà tôi, ông nói ‘ông đã biết trước các âm mưu của CSBV sẽ tấn công VNCH vào dịp Tết Mậu Thân 1968, nhưng ông không thể ‘bật mí’ vì có ý định nhử Cộng quân tập trung vào các thành phố để tiêu diệt dễ hơn là tìm đánh chúng trong rừng núi’. Theo ông, nhờ chiến thuật nay nên sau Tết Mậu Thân, toàn bộ các đơn vị của Mặt Trận Giải Phóng Miền nam đều bị loại khỏi vòng chiến”.

Nhưng theo các tài liệu khác như của Tướng Hoàng Lạc thì trước Tết mấy ngày, Tướng Wesmoreland đã cho ông Thiệu biết VC sẽ tổng tấn công, ông đề nghị rút giờ hưu chiến từ 36 tiếng còn 24 tiếng nhưng ông Thiệu không tin và không chịu nghe theo.

Cuộc tấn công của CS vào dịp Tết Mậu Thân nhằm vào lúc cuộc tranh cử đợt đầu giữa các ứng cử viên trong đảng bắt đầu. Cuộc tổng tấn công để gây tiếng vang đã được bộ máy tuyên truyền của Liên Xô giúp sức “đổ dầu vào lửa” cho phong trào phản chiến tại Mỹ cháy to hơn. Giới truyền thông phản chiến Mỹ đã thổi phồng cuộc tấn công lên thành chiến thắng lớn lao của Cộng quân khiến cho người dân nghi ngờ những lời tuyên bố lạc quan của chính phủ Mỹ. Tướng Wesmoreland phúc trình cuối năm 1967, trước Tết mấy ngày cho rằng Cộng quân đã bị đẩy lui khỏi những vùng đông dân, VC đã bị hoàn toàn yếu thế, nhưng mấy ngày sau địch tung ra trận Tổng Công Kích tàn khốc gây ảnh hưởng lớn lao đến báo chí truyền hình Mỹ tạo bước ngoặt cho cuộc chiến tranh Việt Nam. Cuộc Tổng Công Kích đã khiến cho nhóm nghiên cứu của Bộ Trưởng Quốc Phòng đề nghị Mỹ hạn chế can thiệp vào VN để thay thế bằng Việt Nam hóa chiến tranh (Vietnamization). Tướng Green, cựu tư lệnh TQLC lại bi quan nói dù có giết hết VC ta cũng vẫn có thể thất trận.

Ngoài việc tiếp tay cho các phong trào phản chiến Mỹ, bộ máy tuyên truyền của Nga Xô còn phát động phong trào chống Mỹ tại nhiều nước trên thế giới, nhất là tại Âu Châu để tạo dư luận áp lực Mỹ phải rút quân bỏ VN.

Có nhiều nhà bình luận phía Mỹ cũng như VN đã nhìn nhận trận Mậu Thân là một khúc quanh đối với tinh thần ủng hộ của người dân Mỹ cho cuộc chiến tranh VN, nó khởi đầu một khúc quanh bi đát cho số phận miền Nam. Phong trào phản chiến càng lên cao dữ dội hơn, hành pháp đã nghĩ tới hòa giải, Việt Nam hóa chiến tranh, rút quân về nước.

Dư luận chung cho rằng trận Tổng Công Kích Mậu Thân kéo dài mấy tuần là một thảm bại về quân sự của Bắc Việt và Mặt Trận Giải Phóng, nhưng thắng lợi về tuyên truyền của họ đã tạo một khúc quanh của tinh thần ủng hộ của người Mỹ cho cuộc chiến (Commonly referred to as the Têt offensive, this period of several weeks is generally regarded as a military disaster, but a psychological and propaganda victory for the NFL and North Forces, as this marked a sharp turning point in American sentiment and support for the war effort – Massacre at Hue, from Wikipedia, the free encyclopedia).

Cuộc Tổng Công Kích đã khiến cho các lực lượng CS bị thiệt hại nặng nề cả về quân số cũng như tinh thần. Tuy nhiên nó lại tạo hậu quả bất lợi trên dư luận quần chúng Mỹ và đẩy mạnh phong trào phản chiến lên cao hơn (The large scale offensive resulted in drastic human and morale losses of the Communist forces. However, the offensive cause an extreme negative effect in the American public opinion and boost the more bitter protest against the war . From “My war”, unpublished by L.T, More about the 1968 Tet offensive).

Cho tới gần đây, bộ máy tuyên truyền của Hà Nội đã luôn ca ngợi trận Mậu Thân là một chiến thắng lớn lao về quân sự và không hề thấy họ nói đến thắng lợi của nó trên tinh thần nhân dân Mỹ… Hiển nhiên giới lãnh đạo Hà Nội đã đạt được một chiến thắng vô giá mà họ không dự định (Until lately, The Hanoi propaganda and political indoctrination system has always claimed the Tet offensive their military victory, and never insisted on their victory over the morale of the American public… Obviously, Hanoi leaders won a priceless victory at an unintended objective. From “My war”…)

Khi Huế vừa được các đơn vị Việt Mỹ tái chiếm, đài VOA có nói: “Hôm nay ngày 26-2-1968, cố đô Huế đã được hoàn toàn giải tỏa, chấm dứt một cuộc chiến tranh bẩn thỉu nhất kéo dài từ gần một tháng qua…”

Người Mỹ gọi cuộc chiến VN là cuộc chiến tranh bẩn thỉu (dirty war), một kẻ thù bẩn thỉu không từ một chiến thuật, chiến lược bẩn thỉu nào để giành thắng lợi. Họ tỏ ra khinh bỉ một kẻ thù tiểu nhân dùng toàn những thủ đoạn đê hèn, đánh cả trong ngày Tết một ngày thiêng liêng nhất của dân tộc, lợi dụng ngưng bắn, lợi dụng hưu chiến để tấn công, miệng nói hòa bình tay rình đánh trộm. CS đã tỏ ra quá hèn khi mở chiến dịch tấn công ngày Tết lợi dụng lúc nhân dân đang vui mừng Xuân mới. Cuộc Tổng Công Kích đã khiến cho Mặt Trận Giải Phóng bị tổn thất gần hết lực lượng cơ hữu, bị dân chúng tại các thành phố cũng như thị trấn căm thù oán ghét vì địch đã tỏ ra quá tàn ác nhẫn tâm sát hại hàng nghìn hằng vạn lương dân vô tội, đốt nhà dân để tháo chạy, chôn sống, tàn sát tù binh… Sau Tết Mậu Thân, nhiều thanh niên hăng hái tình nguyện nhập ngũ tại các trung tâm huấn luyện quân sự để tòng quân giết giặc.

Mặc dù CS bị thất bại về quân sự và thất nhân tâm, nhưng cuộc Tổng Công Kích mặc nhiên lại mang nhiều bất lợi cho miền Nam. Như đã nói ở trên, nó trở thành một khúc quanh bi thảm trong cuộc chiến tranh Ðông Dương lần thứ hai. Người Mỹ đã bắt đầu ghê tởm kẻ thù cố đấm ăn xôi, lì lợm, họ nghĩ rằng không thể thắng nổi thằng nghèo đói đánh thí mạng cùi, một kẻ thù thí quân sẵn sàng đẩy thanh niên vào chỗ chết. CSBV đã thành công trong chiến lược cố đấm ăn xôi từ cuộc chiến tranh chống Pháp 1946-1954, họ đã tỏ ra lì lợm, dai như đỉa đói khiến cho người Pháp đã phải quá chán ghét, ghê sợ cuộc chiến tranh Ðông Dương đòi rút quân càng sớm càng tốt, 19 chính phủ đã bị đánh đổ trong suốt 8 năm khói lửa. CSVN được Nga Xô tiếp tay đã ra sức mở mặt trận chính trị tại Pháp, đẩy mạnh phong trào chống chiến tranh, nay BV một lần nữa lại áp dụng cái chiến lược cũ rích ấy, họ đã ra lệnh cho các cán binh phải giết cho nhiều người Mỹ để thúc đẩy phong trào phản chiến tại hậu phương đế quốc. CS đã làm cho đế quốc phải ghê tởm mình tức là họ đã thành công, đã khiến cho đế quốc phải rút quân bỏ lại chiến trường bẩn thỉu.

Cuộc Tổng Công Kích đã khiến cho phong trào phản chiến bùng nổ dữ dội hơn lên, người dân Mỹ cho rằng không thể thắng được cuộc chiến tranh dai dẳng này. Chính phủ cũng bắt đầu thấm mệt vì vừa phải đương đầu với kẻ địch, lại phải đương đầu với phong trào chống chiến tranh ngay trong nước. Tổng Thống Johnson không tái tranh cử nhiệm kỳ 2 từ 1969-1973 để tìm cách rút chân ra khỏi VN. Ngày 10-5-1968 phiên họp đầu tiên của Hòa Ðàm Ba Lê bắt đầu. Tháng 1 năm 1969 Nixon nhậm chức tổng thống, thực hiện Việt Nam Hóa chiến tranh, rút quân về nước. Khi chuyển sang giai đoạn Việt Nam hóa chiến tranh, người Mỹ đã nghĩ đến việc rút quân bỏ Việt Nam. Từ 1970 họ bắt đầu đi đêm với Trung Cộng. Ngày 9-7-1971 Kissinger bí mật gặp Chu Ân Lai tại Bắc Kinh… Việt Nam đã bắt đầu trở thành món hàng mua bán đổi chác giữa các thế lực siêu cường.

Trọng Ðạt

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s