Hoàng Khương, một nạn nhân nữa trợt trên nền “tư pháp vỏ chuối”!

Nguyễn Ngọc Già

Theo: Dân Luận

danluan00014.jpg

” …Khi bọn Nazi tóm cổ những người cộng sản, tôi đã không lên tiếng, vì tôi không phải cộng sản. Khi chúng tóm cổ những người hoạt động công đoàn, tôi đã không lên tiếng vì tôi không phải người hoạt động công đoàn. Khi chúng nhốt những người xã hội chủ nghĩa vào tù, tôi đã không lên tiếng vì tôi không phải người xã hội chủ nghĩa. Khi chúng nhốt những người Do Thái vào tù, tôi đã không lên tiếng vì tôi không phải Do Thái. Rồi khi chúng tóm cổ tôi thì chẳng còn ai để lên tiếng cho ai nữa.” — Mục sư Martin Niemöller

Hình ảnh tốt đẹp, xả thân bảo vệ bình an cho xã hội của lực lượng công an ngày càng rơi rụng trong mắt người dân để thay bằng hình ảnh sắt máu, hung thần, cướp cạn trong mọi vấn đề, bất chấp “vụ án Hoàng Khương” có kết luận điều tra chính thức cho rằng anh phạm tội, cũng không làm ai có thể yên lòng tin tưởng vào “nền tư pháp vỏ chuối”! Đúng! tất cả chúng ta đang đạp lên vỏ chuối và việc sớm hay muộn, trước hay sau tất cả chúng ta sẽ té đập mặt xuống cái nền “pháp trị XHCN”! Trợt ngã trong trạng thái đập ót vào cái nền toàn vỏ chuối ấy chỉ có “chấn thương sọ não”! Nhẹ, “bán thân bất toại”. Nặng, “toàn thân bất động”.
danluan00014.jpgNền tư pháp vỏ chuối

Dù “vụ án Hoàng Khương” so với vụ án “PMU 18″ khác nhau khá xa về mức độ nghiêm trọng của nội dung câu chuyện, nhưng vẫn toát lên một chân lý – CÁC NHÀ BÁO CHỐNG NHỮNG THẰNG THAM NHŨNG, HỐI LỘ & BẢO VỆ NGƯỜI LƯƠNG THIỆN – những mong mỏi của tuyệt đại đa số quần chúng mãi chưa có gì thay đổi khả dĩ hơn cho một tiêu đề rất hay ho luôn luôn xuất hiện mọi nơi, mọi lúc, ấy là cái “Độc lập – Tự LO – Hạnh phúc”.

Hiển nhiên chúng ta cần tự LO cái “hạnh phúc” hão huyền, khi chúng ta đang sống trong đất nước “độc lập” với cờ sáu sao xuất hiện thật “hồn nhiên” cùng nền “dân chủ vạn lần hơn” bọn tư bản giẫy (mà mãi không) chết(!)

Những nhà báo có tiếng và có lòng cho đồng nghiệp vẫn không quên Nguyễn Văn Hải, Nguyễn Việt Chiến, khi đang lên tiếng cho Hoàng Khương, trong khi đó những người đứng đầu báo Tuổi Trẻ đang làm thất vọng ngay chính đồng nghiệp của họ bằng việc rốp rẻng, nhanh nhảu “hợp tác” với cơ quan điều tra và Tòa soạn này làm cho các nhà báo cảm thấy có phần thờ ơ mà chữ khách quan được mỉa mai bởi dấu ngoặc kép(!) Huy Đức kêu gọi tự thân báo Tuổi Trẻ cần đứng bên cạnh Hoàng Khương và gia đình anh với tư cách cơ quan ngôn luận (1). Không biết yêu cầu rút thẻ nhà báo của Hoàng Khương có được riu ríu móc từ túi của Khương khi bản án vẫn chưa chụp vào đầu anh? Khỏi hỏi, nhất định nó là thế!

Liệu có sự công tâm của cơ quan điều tra đối với người có trên 50 bài báo phanh phui tiêu cực công an như Hoàng Khương? Cũng khỏi hỏi, bởi có vẻ “Trứng” đã nằm gọn trong móng vuốt của “Ác”.

Tuổi Trẻ và Thanh Niên đã dúm dó, nhăn nheo sau khi Nguyễn Văn Hải và Nguyễn Việt Chiến bị kết án với hình ảnh Bùi Thanh, Nguyễn Công Khế… ra đi với nón (bảo hiểm) do Nguyễn Tấn Dũng ban tặng, cùng “giọt nước mắt lề phải” (2) lăn dài trên má nhà báo Đoan Trang. Từ đó, nhà báo câm nín và “kìm chế” bằng những bài báo nhàn nhạt hay lao vào những vụ việc “tình, tiền, hiếp, sướng, lộ vú, tốc váy”… Nào có thoát! Hoàng Hùng bị vợ đốt chết vì mê trai và cờ bạc, mãi cho đến nay điều tra vẫn nhì nhằng không xong! Chủ tịch Hội nhà báo – Mã Diệu Cương trong cái áo blouse trắng vào thăm Hoàng Hùng chẳng qua là kẻ hết thời, hết “số má” khi chuyển từ Đài Truyền hình Tp.HCM (HTV) với danh vị “phó tổng giám đốc” về đó ngồi làm “cái bản mặt” cho anh em báo chí! Còn Đỗ Danh Phương – Tổng biên tập báo Người lao Động (nơi nhà báo Hoàng Hùng công tác), giới báo chí ai có lạ Danh Phương là đàn em của Diệu Cương khi còn ở HTV.

Khôn cũng chết, dại cũng chết, biết cũng… chết luôn.

Khốn nạn cho các nhà báo!

“Cô Gái Đồ Long” – một blogger nổi tiếng, từng cộng tác với báo Công An cũng suýt ăn phải cơm tù khi động vào một “bố già” và một “bố trẻ”.

Những ai trước đây đã từng đặt niềm tin vào bọn giông giống mafia cũng đừng nghĩ “trị đảng” được, như Blogger Trương Duy Nhất vừa mới kêu gọi dựa vào dân. Dân nào? Hãy nhớ “nền tư pháp vỏ chuối” mà chúng ta đang đối mặt. Dù vài ngàn Nhà báo, Luật sư cùng “xông pha lên đàng” thì trước mắt họ, vỏ chuối đã được “gài bẫy” ngổn ngang, ai cũng có thể đập ót và lãnh hậu quả đau thương.

Không cần và không còn tin cho dù chút đỉnh sót lại trong mỗi bạn đọc nếu như chúng ta nhớ lại các vụ án động đến “bọn còn đảng còn mình” và “bọn lợi ích nhóm”! Trần Văn Thanh còn đó, Phạm Xuân Quắc còn đây.

Tôi đã cất công trong những ngày tết năm ngoái để phân tích vụ án Cù Huy Hà Vũ thông qua bản cáo trạng lần đầu tiên trong các vụ án chính trị được phóng lên mạng thật sớm sủa với lòng nhiệt tâm cộng nỗi bức xúc lớn lao, những mong vạch trần thói gian trá và bóp méo sự thật, mong góp chút ý với lực lượng Luật sư hùng hậu bảo vệ anh Vũ sẽ làm được gì đó khả dĩ. Cuối cùng là gáo nước sôi “bảy năm tù giam + 3 năm quản chế” hất thẳng vào mặt những ai còn tin vào CÔNG LÝ.

Giới Nhà báo và giới Luật sư – hai giới có đầy đủ chức năng và vị trí để lên tiếng bảo vệ công lý vẫn đang chưa có lối ra dù họ đã nỗ lực vô cùng. Phải chăng vì vậy thân nhân của Trần Huỳnh Duy Thức, Nguyễn Văn Hải (Điếu Cày), Cù Huy Hà Vũ, cùng với gia đình Huỳnh Ngọc Tuấn, Huỳnh Thục Vy, Huỳnh Trọng Hiếu đã buộc phải kêu tới quốc tế, tới Liên Hiệp Quốc?

Một xã hội của bọn giống như bọn mafia đã phơi bày trước mắt tất cả, với những thủ đoạn báo thù và không một con tin nào, không một kẻ tiểu tốt nào được phép “phạm thượng” dù đó là “bố già” hay “bố sồn sồn”, thậm chí là “bố trẻ”, mãi cho đến khi tên tiểu tốt ngoi lên làm một “ông bố mới” nữa để tiếp tục “chơi trò mèo” như tên Tom Cat vừa “chơi” với Bùi Thanh Hiếu và Trương Duy Nhất! Nếu Bùi Thanh Hiếu và Trương Duy Nhất bị bắt với tư cách nhà báo, đó là chỉ dấu báo hiệu có thêm “ông bố” nữa vừa “chào đời” với sức mạnh vô song cùng tham gia bữa “tiệc” chia phần mâm cỗ với máu và tiếng cười sằng sặc.

Tất cả những “ông bố” thay vì ít nhất có thể làm cho thủ hạ có tôn ti trên dưới hơn, nhưng ngược lại “các bố” chẳng có “bố” nào đủ “cơ” để bóp cổ “bố” nào. Ít ra, bọn mafia chính hiệu còn có thể thống.

Người Việt Nam phải giải quyết chuyện Việt Nam, nhưng điểm tựa CÔNG LÝ vẫn chạy trốn khỏi tay chúng ta trên “nền tư pháp vỏ chuối”.

Hãy ủng hộ, lên tiếng cho các Nhà báo, các Luật sư chân chính, nếu mọi người tin rằng mỗi người một tay cùng họ quét sạch những vỏ chuối đang cản đường đi tới CÔNG LÝ.

Liên Hiệp Quốc! Hiệp hội văn bút Quốc tế! Hiệp hội Nhà báo Quốc tế! Hiệp hội Luật sư Quốc tế! Có nghe người Việt Nam kêu gọi không???

Nguyễn Ngọc Già
________________

http://danluan.org/node/11151 (1)

http://danluan.org/node/10933 (2)

3 comments on “Hoàng Khương, một nạn nhân nữa trợt trên nền “tư pháp vỏ chuối”!

  1. Người có trí não bình thường không cần phải thông minh, “động não” lắm lắm cũng không thể không thấy việc Hoàng Khương bị bắt là một trò hèn đốn mạt của tà quyền CS:

    Miệng thì hô chỉnh đốn đảng (Ng P Trọng vừa rao đấy), để cứu nguy chế độ có nguy cơ sụp đổ, tay thì lại đi bắt bớ (1 cách vô liêm sỉ) người có công vạch trần những nguyên nhân dẫn tới sụp đổ đó?!!!

    Nếu là công an gài bẫy người, hoặc trơ mặt phạm pháp luôn, để bắt, để trấn ai đó vào tù (như vụ bắt ngang xương vô luật lệ 2 chị Tạ Phong Tần và Bùi thị minh Hằng) thì hỏng sao, chả ai nại luật nại lý ra với chúng nó cả. Tất cả đều hợp lý, vì là để “bắt tội phạm”

    Hay 1 thằng trung tá CA phường quèn ở Giáp Bát đánh gãy cổ chết ông Trịnh xuân Tùng (chỉ vì không chịu ông Tùng mặc cả giảm giá từ 150 ngàn xuống 100 ngàn) thì êm ru, chả ai nói tới, chả ai nại luật, chả ai bắt nó, chả thấy nổi 1 tấm hình trên báo của tên sát nhân trung tá CA ghê tởm kia? chúng nó dấu biệt, tuyệt không 1 chút tăm hơi, mặc cho cô con gái của nạn nhân là trịnh Kim Tiến gởi đơn khiếu nại 5, 7 lần, việc giết người trôi qua nửa năm trời vẫn im ru, cả lũ bọn chúng vẫn câm mồm.

    Còn nay, chính chúng nó nại luật nại lý “hối lộ 15 triệu” để làm hùng làm hổ, một cách mau lẹ trấn áp, khủng bố tinh thần Hoàng Khương (và các phóng viện khác còn lại), bắt tạm giam v.v…mà ai cũng biết rằng, để có những bài viết vạch bọn sâu làm sụp đổ đảng (như Trọng nói) thì việc lằng nhằng 15 triệu kia chỉ là một cơ mưu bất đắc dĩ của Hoàng Khương mà thôi. Bọn VC là 1 lũ súc vật vô liêm sỉ.

    Vô liêm sỉ nhất ở chỗ tham những, phá hoại (như vụ 84 ngàn tỉ Vinashin) thì “tôi không có lỗi” – lời 3 Dũng-, còn phóng viên có công dãi nắng dầm sương vạch trần bọn tham những nhơ bẩn thì bị ví, bị nại “luật” với chỉ loanh quanh có 15 triệu để bắt anh ta cho được.

    Có hèn có nhục thì cũng vừa vừa chút thôi, có đâu mà hèn nhục tởm đến thế???? cái “chủ nghĩa vô địch” đâu rồi? “đạo đức văn minh” đâu rồi? “công bằng” đâu rồi?

    84 ngàn tỉ thì không có tội lỗi gì, chả lẽ cái thứ cóc nhái 15 triệu là tội ư?

    Làm con tính chia 15 triệu cho 84 ngàn tỉ thì ta có số thành sau: 0.0000001785714285, tức là xấp xỉ 0,0179 phần triệu!!! Trời ơi, nó nhỏ tới độ ta không hình dung ra nổi nữa.

    Thế mà bọn chúng nại luật ra bắt anh Khương???
    Vậy thì sụp đổ là cái chắc thôi? Còn kêu la gì nữa?
    Tôi tin chắc vụ bắt anh Khương là dấu hiệu chắc chắn về sự phân rã 100% nơi đảng CS.

    Thằng to đầu thì la chỉnh đốn kẻo sụp, thằng nhí nhách địa phương thì cứ mặt dày tiếp tục phá hại! chúng nó với nhau mà có coi nhau ra cái điếu gì đâu???

    Ngày tàn của Việt cộng là không còn xa và không thể cứu vãn, chắc chắn!!!

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s