Vụ phóng viên Hoàng Khương qua cái nhìn của một nhà báo

Theo: danlambaovn

“Điều rất buồn là chỉ có những nhà báo “lề trái” lên tiếng bênh vực thôi, trong khi tất cả nhà báo “lề phải”, các nhà báo chính thức của đảng và nhà nước thì không bênh vực. Điều đáng trách nhất mà tôi muốn nhắn về trong nước là Hội Nhà báo VN, là hội như là công đoàn bảo vệ những nhà báo có lương tâm, lại im thin thít, không lên tiếng để bảo vệ một trường hợp oan trái như thế này…”Bùi Tín
*
Thanh Quang (RFA) – Vụ nhà báo Hoàng Khương của tờ Tuổi Trẻ bị bắt dù anh khẳng định hành động trong quy trình tác nghiệp chứ không dính líu hối lộ tiếp tục gây phản ứng mạnh mẽ trong công luận.
Đòn thù của công an?
Phóng viên Hoàng Khương (ngồi giữa) được đưa về trại giam Chí Hòa – Photo courtesy of datviet
Câu hỏi được nêu lên là liệu cách tác nghiệp “gài bẫy công an” có ổn không ? Và tại sao cơ quan chủ quản của Hoàng Khương là báo Tuổi Trẻ xem chừng như “phủi tay” với nhân viên của mình ? Thanh Quang tìm hiểu vấn đề này qua cái nhìn của nhà báo hải ngoại lâu năm – là nhà báo Bùi Tín từ Paris.
Nhà báo Bùi Tín: Tôi nghĩ đây vẫn là xu hướng phía cầm quyền rất sợ bị tố cáo tham nhũng vốn đang lan tràn tại VN, đặc biệt rất nặng và phổ biến trong ngành công an. Công an có trách nhiệm đầu tiên là “bạn dân” như đã được ghi trong Điều lệ số 1 của công an. Nhưng chính công an lại quấy dân nhiều nhất; không những quấy mà lại là lực lượng bóc lột, cướp ngày ở VN.
Do đó, phóng viên Hoàng Khương có ý định thực hiện nghề nghiệp của mình một cách công tâm, đồng thời cũng có “mưu mẹo nhà nghề”, tức là tác nghiệp theo nghiệp vụ điều tra của báo chí. Chúng ta đều biết là khi hành động như vậy, nếu phóng viên ngay thẳng, trọng danh dự thì họ có thể tìm mọi cách để phanh phui manh mối. Vì theo luật pháp họ phải có chứng cứ. Phương cách đó chính là “mưu mẹo” của nhà báo này.
Tôi nghĩ đây là đòn trả thù Hoàng Khương của công an thôi. Vì nguyên tắc của công an VN là khi đánh một kẻ nào đó sẽ làm cho những người lương thiện khác run sợ khiến họ không dám phanh phui hành động sai trái của công an nữa. Vừa qua công an VN có dính líu tới những vụ nghiêm trọng lắm liên quan tham nhũng nước ngoài. Như ở Úc châu, có vụ đại tá công an VN liên quan tham những lên tới 10 triệu đô-la. Nhưng VN vẫn bịt kín, không khởi tố mặc dù phía quốc tế có khởi tố rồi. Nên tôi nghĩ vụ Hoàng Khương rất quan trọng và dư luận rất quan tâm.
Thanh Quang: Thưa ông, liệu phóng viên Hoàng Khương chọn phương cách tác nghiệp “gài bẫy công an” như vậy – mà có ý kiến gọi là “nhập vai” nguy hiểm – có nên không, có không ổn không ? 
Nhà báo Bùi Tín: Tôi nghĩ trong trường hợp này phóng viên Hoàng Khương chỉ cần nói cho người khác biết để làm chứng thôi, chứ đây không phải là anh vu cáo. Và chứng cớ rõ ràng như thế thì phải chấp nhận. Nếu cần thì phải đưa vụ việc ra toà án để xử lý, nếu đảng hay Hội nhà báo không đứng ra hòa giải hay ít nhất xác định đây là cách làm việc rất lương thiện. Tôi nghĩ phóng viên Hoàng Khương có rất nhiều bạn bè, cấp trên, cấp dưới hiểu việc anh làm. Tôi nghĩ vụ này phải đưa ra xử lý công khai, có đối đáp chứ không thể làm trong bóng tối, tức chỉ có một chiều là công an dựng đứng lên câu chuyện rồi vu cáo là Hoàng Khương tắc trách, có động cơ xấu.v.v…Như vậy là không được. Tôi thấy trong xã hội VN hiện có những chuyện oan ức như thế.
Cây ngay không sợ gió
Một nhà báo nữ Iraq đang tác nghiệp. AFP photo

Thanh Quang: Ông có so sánh như thế nào không về cách tác nghiệp nhiều rủi ro như vậy của Hoàng Khương ở trong nước với cách tác nghiệp có thể trong chiều hướng tương tự của phóng viên ở nước ngoài, như Mỹ, Anh, Pháp? 
Nhà báo Bùi Tín: Vâng, ngay cả những trường dạy tác nghiệp báo chí, họ cũng cho phép mà. Nhưng tôi nghĩ vấn đề là phải đi sâu điều tra thêm nữa, tìm thêm bằng chứng nữa để xác định rõ rằng phóng viên Hoàng Khương làm việc với động cơ đúng. Và trong khi tác nghiệp thì anh đã làm việc với lương tâm nghề nghiệp, chứ không phải định vu cáo hay ăn tiền bên này, bên kia, hay là vì “động cơ xấu là do đế quốc hay phản động nước ngoài xúi giục” như giới cầm quyền thường chụp mũ.
Việc làm của nhà báo Hoàng Khương rất phổ biến ở ngoài nước. Nhưng những người khôn ngoan đều có chỗ dựa. Và trong khi làm thì phải báo cho giới trách nhiệm biết việc mình làm – cho cấp trên, ban biên tập, một cơ quan chính quyền biết rằng tôi đang làm việc ấy để họ bảo vệ cho mình. Tôi thấy có thể trong trường hợp này, phóng viên Hoàng Khương có sơ ý gì không. Nhưng tôi nghĩ một khi có động cơ trong sáng, trung thực, vì xã hội, vì quyền lợi của đất nước thì anh ấy không ngại gì cả. Nhưng tôi chỉ ngại là chế độ trong nước hiện nay không phải là chế độ bênh vực cho người lương thiện.
Do đó, những người yêu nước phải vào tù, như blogger Điếu Cầy, TS Cù Huy Hà Vũ vào tù chỉ vì tội yêu nước, hay hiện nay chị Minh Hằng bị đi cải tạo rất vô lý; một phụ nữ trung kiên như thế mà hiện đang bị giam tại nơi hồi phục nhân phẩm của những phụ nữ bị HIV. Đó là điều cực kỳ phi lý, cho thấy rõ chính quyền này không phải là chính quyền mang lại an ninh, bảo vệ người ngay thật, mà là chính quyền bao che và thậm chí để xảy ra bất công trong xã hội.
Lãnh đạo phủi tay
Thanh Quang: Điểm mà dư luận hiện thắc mắc đáng kể là ban lãnh đạo báo Tuổi Trẻ xem chừng như “phủi tay” đối với phóng viên Hoàng Khương từng giúp tăng uy tín tờ báo qua những bài phanh phui về tình trạng tiêu cực giao thông, và ban lãnh đạo lại nhanh chóng hợp tác với công an trong chiều hướng bất lợi cho Hoàng Khương ? Ông nhận thấy cách cư xử như vậy của ban lãnh đạo báo Tuổi Trẻ ra sao?
Nhà báo Bùi Tín: Tôi thấy quả đúng đây là điều cần phải nêu rõ trong công luận để cho thấy khi xảy ra vụ việc như thế đối với một phóng viên quý như thế thì ban lãnh đạo lại phủi tay, thậm chí còn hùa với cường quyền để hiếp đáp một nhà báo có công tâm, quý báu đến như thế. Tôi thấy đây là vấn đề mà báo, đài ở nước ngoài và những người trong cộng đồng cần lên tiếng. Nhưng điều may là hiện nay trong nước có một loạt bloggers, mạng thay thế cho mạng của chính quyền, mà những blog, mạng “lề trái” này có tiếng nói ngày càng lớn trong xã hội, càng có uy tín đối với giới trẻ, và họ đã lên tiếng để bênh vực trường hợp này.
Điều rất buồn là chỉ có những nhà báo “lề trái” lên tiếng bênh vực thôi, trong khi tất cả nhà báo “lề phải”, các nhà báo chính thức của đảng và nhà nước thì không bênh vực. Điều đáng trách nhất mà tôi muốn nhắn về trong nước là Hội Nhà báo VN, là hội như là công đoàn bảo vệ những nhà báo có lương tâm, lại im thin thít, không lên tiếng để bảo vệ một trường hợp oan trái như thế này.
Thanh Quang: Thưa ông, sau khi các nhà báo Nguyễn Văn Hải cũng của tờ Tuổi Trẻ và Nguyễn Việt Chiến của báo Thanh Niên lâm nạn vì viết bài tố quốc nạn tham nhũng, thì giờ tới phiên phóng viên Hoàng Khương lâm nạn cũng vì lối tác nghiệp tương tự. Ông có nhận xét như thế nào về vấn đề này không ?
Nhà báo Bùi Tín: Tôi thấy đây là mặt tiêu cực đáng tiếc của báo chí trong nước. Và như tôi vừa trình bày, cái may là đã có một loạt nhà báo tư nhân, nhà báo tự do, và cái may nữa là thời đại này còn có Internet, những hệ thống thông tin cực nhậy để đánh động công luận. Nếu không thì tất cả việc này, trường hợp như Hoàng Khương, đều bị chìm vào quên lãng và rơi vào tình trạng bất công rất lớn. Tôi tin là sớm muộn gì vấn đề này sẽ phải được giải quyết một cách công bằng vì trong thời đại hiện nay, chính quyền trong nước cũng hiểu rằng họ không thể tiếp tục hành xử vô lương tâm, vô trách nhiệm như thế. Và họ cũng phải hiểu rằng trong thế kỷ này, với các phương tiện hiện đại, không có việc gì lấp liếm được.
Thanh Quang: Xin cảm ơn nhà báo Bùi Tín.
2012-01-04

5 comments on “Vụ phóng viên Hoàng Khương qua cái nhìn của một nhà báo

  1. lại thêm một trong muôn ngàn scandals của báo chí và truyền thông vn,thiết tưởng đó là sự bỉ ổi nhất trong lịch sử văn minh của con người cận đại mà báo chí phải luôn là bó đuốc dẫn đầu và dẫn dắt cho mọi hoạt động của các giai tầng xã hội đi theo đường hướng đúng và tích cực,
    Thế nhưng trong chế độ nô lệ cs hiện nay,sự thật và công lý đã và đang bị lăng mạ,chà đạp đén tận cùng,vì bó đuốc ấy đã từ lâu bị dụi tắt,ném vào sọt rác,để rồi công lý đã bị bóp nghẹt, bóp chết ..,để rồi như ta đã thấy chung quanh ta ,hiện hình của ma quỷ lộng hành,từ trên xuống dưới,lớn bé già trẻ lần lượt là nạn nhân,là tác nhân của tội ác dẫy đầy trong xã hội đang tiến tới bờ vực của sự kiệt quệ về đạo đức ,nhân bản,lòng tự trọng,tinh thần bác ái ,tương trợ giữa người với người!..

    và lại thêm những tiếng kêu trong sa mạc của bác bùi tín !!!

  2. 700 tờ báo lá cải hiện nay tại VN , với các TBT là các bút nô thì bọn chúng “câm miệng như hến” trước sự thật để còn có cháo mà húp dù biết như thế là….. nhục.

  3. Tham nhũng và ăn hối lộ là bản chất của chế độ ta. Ở các nước dân chủ cũng có hối lộ nhưng rất hiếm vì đó là hiện tượng. Ở các nước dân chủ nhân viên nhà nước và các nhà lãnh đạo được trả lương cao, nếu ăn hối lộ sẽ bị các đảng đối lập đưa ra tòa nên hối lộ chỉ là hiện tượng. Ở ta nếu không có tham nhũng và hối lộ thì chính phủ không thể tồn tại được quá 6 tháng vì đồng lương của nhân viên nhà nước và các nhà lãnh đạo không đủ sống. Đó là lỗi hệ thống. Để đảm bảo việc chia tài sản tham nhũng được và chia của ăn đút lót được cho công bằng phải có ban chia tham nhũng, nhưng nó được đặt tên là ban chống tham nhũng cho tế nhị và đỡ phản cảm.

    Tại sao lại phải lập ban chia tham nhũng để chia chác cho mất thì giờ?

    Tham nhũng trên tòan thế giới là vi hiến, luật pháp nước nào cũng qui định như vậy, kể cả VN ta.
    Nếu vi phạm thì chỉ cần chiếu theo bộ luật hình sự để xét xử là xong, mức độ xử án tùy mức độ vi phạm và tùy nước nhưng tại sao VN đã có luật hình sự để xử tham nhũng nhưng lại đẻ thêm ra cái ban chống tham nhũng để làm gì?

    Lý do thứ nhất : Bởi vì đảng ta có nhiều phe nhóm, phe nhóm làm ở lĩnh vực tư tưởng như ban tuyên huấn trung ương không thể trực tiếp ăn hối lộ được vì nó không trực tiếp quản lý bất cứ tập đoàn nhà nước nào nhưng nếu không cho phe nhóm đó ăn thì nó sẽ lật phe trực tiếp ăn tham nhũng và phá thối để tất cả cùng nhịn. Vì thế ban chống tham nhũng ra đời để chia phần tham nhũng được cho tất cả các phe nhóm trong đảng ta. Và trọng tài tất nhiên sẽ chia cho mình phần nhiều nhất, đó là thủ tướng vua tham nhũng dễ thương Nguyễn Tấn Dũng. Đó là lý do em Dũng hay nhăn nhở cười và là người giầu nhất VN mà không phải là doanh nhân Đoàn Nguyên Đức.

  4. Lý do thứ 2 là chia chác tham nhũng như thế nào để tránh mất đòan kết trong đảng, cụ thể là trong bộ chính trị. Không thể để 1 cán bộ quèn chia tiền cho 14 đỉnh cao trí tuệ được mà phải 1 người trong hội. Ai nắm tiền (kinh tế) nhiều nhất thì người đó chia. Đó chính là em Dũng hớn hở hay toe tóet cười và giầu nứt đố đổ vách được cử ra làm trưởng ban chia tham nhũng.

    Phóng viên Hoàng Khương chống tham nhũng là chống chế độ ta, nếu HK bị xử tù là chuyện không khó tưởng tượng lắm bởi vì đảng ta rất ghét những ai đạp đổ nồi cơm của đảng.

    Nếu xử tham nhũng thẳng tay thì cả chính quyền ta đi tù hết, thậm chí đồng chí Nguyễn Sinh Hùng thật thà như đếm còn tâm sự : “… Nếu cách chức hết thì lấy ai làm việc. Cứ nói theo quy định của pháp luật, nhưng pháp luật cũng có cái đạo, cứ dẹp đi là bầu không kịp”. Vì vậy nhiệm vụ của ban chống tham nhũng để quyết định thí con tốt nào cho dư luận, giữ lại con xe và con mã lại cho đảng. “Pháp luật cũng có cái đạo”, giời đất ơi, pháp luật thì dính dáng gì đến đạo?

    Ai chống tham nhũng như Hòang Khương đều chung 1 số phận, nhẹ thì vài năm tù vì 1 lý do vớ vẩn nào đó. Nặng thì phản động, âm mưu lật đổ chính quyền, chống chế độ, âm mưu diễn biến hòa bình, chống đối chính quyền cách mạng, tay sai của bè lũ tư bản phương Tây, bị tạt acid như nhà báo Trần Quang Thành, nhiều tội lắm mà tội nào cũng có thể dựa cột được cả.

    Có 1 điểm chung cho cả nhẹ và nặng : đòn thù chúng dành cho gia đình vợ con của họ.

    Đảng ta vô cùng vĩ mô : ĐỂU và LƯU MANH.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s