ĐÒI HỎI DÂN CHỦ PHẢI TRIỆT ĐỂ VÀ RỐT RÁO


Ngô Quốc Sĩ

Theo AoTrangOi

Dân chủ hóa toàn cầu là xu hướng thời đại đang đuợc thế giới cổ võ và theo đuổi sau khi cuộc chiến tranh lạnh chấm dứt. Các nước thuộc khối Liên Sô cũ, đặc biệt là Đông Âu, và mới đây là các quốc gia Trung Đông và một số quốc gia Á Đông đã và đang bước vào tiến trình dân chủ với những mức độ và nhịp điệu khác nhau. Câu hỏi đặt ra là tiến trình dân chủ phải được thự hiện thế nào? Nhanh hay chậm? Nửa vời hay triệt để rốt ráo?

Nhìn vào những diễn biến chính trị thế giới hiện nay, người ta ghi nhận tiến trình dân chủ hóa toàn cầu vẫn còn gặp nhiều khó khăn, nếu không nói là chậm chạp hay trì trệ. Thật vậy, tại một số quốc gia Trung Đông như Tunisia, Ai cập, Lybia, Yemen và có thể Syria, người dân đã hớn hở đón nhận ngọn gió mát của Mùa Xuân Ả Rập, Nhưng tại nhiều quốc gia khác, như Iran, Bắc Triều Tiên, Cuba, Trung Quốc và Viêt Nam, ngọn gió dân chủ vẫn còn qúa yếu, chưa đủ sức tạo được những chuyển đổi chính trị đáng kể.

Tại Tunisia, trào lưu dân chủ đã bừng lên mãnh liệt theo ngọn đuốc tự thiêu của chàng sinh viên Bouazizi, xô ngã thành trì độc tài chuyên chế của Ben Ali chỉ trong một thời gian thật ngắn! Tại Ai cập, các đợt sóng dân chủ cũng đã cuộn lên với đòn bẫy của nhóm thanh niên 6 tháng 4, truất phế Hosni Mubarak ra khỏi quyền lực với bản án tử hình, chỉ còn chờ ngày tra cổ vào dây thòng lọng chờ sẵn! Đặc biệt nhất là tại Lybia, tên đao phủ cai trị với bàn tay sắt Gadhafi, cũng đã chết thảm nhục nhã duới sức phản công của quần chúng võ trang vì chính nghiã.

Đó là những quốc gia may mắn đã phế bỏ đuợc các chế độ độc tài toàn trị, với ý thức dân chủ làm đòn bẫy và với sức mạnh quần chúng làm yếu tố quyết định. Nhưng bên cạnh đó, ngoài những nước còn ngoan cố, quyết bám chặt lấy chế độ độc tài như Iran, Bắc Triều Tiên, cũng có những quốc gia tập tững buớc vào dân chủ, nhưng còn qúa dè dặt, thiếu nhận thức và quyết tâm, nên còn dậm chân tại chỗ, nếu không nói là thụt lùi. Trong những quốc gia này, phải kể đến Trung Quốc, Cộng Hòa Nga và đặc biệt là Việt Nam.

Trung Quốc, nhờ óc cởi mở Đặng Tiểu Bình, đã chuyển hóa nền kinh tế quốc doanh qua nền kinh tế thị trường, lấy thành phố Thượng Hải làm mẫu mực. Kết qủa, Trung Hoa đã phát triển kinh tế, nghiễm nhiên trở thành cường quốc kinh tế tại Á Châu bên cạnh Nhật Bản, Nhưng phải nói ngay rằng, Trung Quốc còn theo đuổi thể chế chính trị độc tài chuyên chế, nên chưa thể tiến xa trên con đuờng hội nhập vào thế giới dân chủ. Thủ Tướng ôn Gia Bảo đã có lần lên tiếng đề nghị cải tổ hệ thống chính trị, nhưng hình như tiếng nói của ông chẳng ai thèm để ý. Lời nói của ông cũng chỉ để làm cảnh, thiếu thực chất, nên đã sớm chìm vào lãng quên! Thế rồi, Trung Quốc vẫn tiếp tục đàn áp dân chủ, cướp đoạt tự do và xâm phạm nhân quyền!

Trường hợp Cộng Hòa Nga thì cánh cửa dân chủ đã thực sự rộng mở với Gorbachev và Yeltsin. Nhưng đến Putin thì tiến trình dân chủ bị khựng lại. Putin, sau 2 nhiệm kỳ Tổng Thống, hiện giữ chức Thủ Tướng đang chuẩn bị nắm chức Tổng Thống thêm vài nhiệm kỳ nữa. Là một cựu trùm KGB, hình như Putin còn nối tiếc qúa khứ, nên muốn xoay chiều ngọn gió dân chủ hướng về dĩ vãng đã bị chôn vùi. May thay, ý đồ của Putin đang bị dân Nga chống đối quyết liệt với những cuộc xuống đường biểu dương sức mạnh khắp các thành phố, có nơi lên cả trăm ngàn người! Chính Gorbachev cũng đã phải lên tiếng kêu gọi Putin từ chức để tránh cho nước Nga khỏi bị thế giới cô lập và khỏi rơi vào cảnh nồi da xáo thịt..Có thể nói, lá cờ dân chủ đến hôm nay cũng chưa thật sự phất phới tại cộng hòa Nga. Dân Nga còn phải tranh đấu thêm một thời gian nữa!

Nhìn về Việt Nam, phải nói ngay rằng, trào lưu dân chủ đang bị chắn lối bởi những thế lực phản tiến hóa và phản bội dân tộc. Việt Nam cũng bắt chước Trung Quốc, mở cửa cho nền kinh tế thị trường, nhưng cũng lại bắt chước Trung Quốc, thắt bóp chính trị, tiếp tục theo đuổi cái gọi là “xã Hội Chủ Nghĩa”. Chính vì không thể cắt bỏ cái đuôi “xã hội chủ nghĩa” nên nền kinh tế vẫn ì à ì ạch, vẫn khập khiểng, không thể tiến xa. Nhất là vì còn theo đuổi nền chính trị xã hội chủ nghĩa, nên còn ngoan cố bám lấy chế độ độc tài toàn trị, độc tôn lãnh đạo. Đó là nguyên nhân của tham nhũng, thối nát, của hạn chế dân chủ, tuớc đoạt tự do, xâm phạm nhân quyền. Đó cũng là nguyên nhân của ý đồ bán nước của tập đoàn Việt Gian, mong dựa thế ngoại bang để giữ vững chiếc ghế lãnh đạo và bảo vệ cái túi cá nhân để tiếp tục hưởng thụ các đặc quyền đặc lợi.

Chỉ có Miến Điện , đang lóe lên những tia sáng dân chủ với sự tái xuất hiện của bà Aun Sang Sukyi sau 19 năm bị quản chế bởi những thế lực phản dân chủ. Thế giới đang nhìn về Miến Điện với nhiều hy vọng và khích lệ. Hình ảnh của người đàn bà mảnh mai, nhưng có tâm hồn cao thượng, có lý tưởng tuyệt vời, có quyết tâm sắt đá, đang là sức mạnh thu hút và thuyết phục. Theo bà Aun Sang Sukyi, con đường dân chủ là con đường tất yếu, không thể bị cản trở hay thoái lui. Bà khẳng định: “Thể chế dân chủ là tiến trình không thể dừng lại.” Bà sẵn sàng đương đầu với những khó khăn, và tin tưởng dân chủ sẽ toàn thắng: “Tôi không phủ nhận sẽ có nhiều trở lực và hiểm nguy, nhưng nhất định phải vuợt qua..Tôi thiết nghĩ, năm nay, chúng ta sẽ thấy tiến trình dân chủ được thực hiện thế nào..Tù nhân chính trị có được trả tự do không? Tự do thông tin đuợc thực hiện đến mức nào? Những buớc mạnh dạn thể hiện chế độ pháp trị tiến hành ra sao?” Hãy mừng cho Miến Điện. Hãy chúc cho Aun Sang Sukyi thành công!

Tóm lại, dân chủ là xu hướng chung của thời đại. Nhưng thể hiện quyết tâm theo đuổi xu hướng đó còn tùy thuộc vào lãnh đạo và nhất là sức mạnh dân tộc của mỗi quốc gia. Câu hỏi căn bản là ngọn gió dân chủ từ Mùa Xuân Ả rập đang thổi vào Miến Điện, có len vào Việt Nam để chọc thủng bức màn dối trá và bạo lực đang đày đọa dân tộc không? Nghe đâu Đại Hội Đảng Cộng Sản Việt Nam lần thứ XI có đề cập tới nhu cầu “tự chỉnh đốn Đảng Cộng Sản”. Chỉnh đốn những gì, chỉnh đốn ra sao, nào ai mà biết? Có điều hiển nhiên như lời Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu, là “Đừng nghe những gì cộng sản nói, mà hãy nhìn những gì cộng sản làm”. Thế nên, để đẩy mạnh tiến trình dân chủ hóa Việt Nam, không thể trông chờ Đảng cộng sản Việt Nam tự chỉnh đốn, mà phải vững tâm đi tới, quyết giải thể chế độ cộng sản độc tài toàn trị để mở rộng cánh cửa dân chủ pháp trị và đa nguyên. Hãy lấy câu nói lịch sử của Tổng Thống Yeltsin làm chỉ hướng đấu tranh: “Công sản chỉ có thể thay thế, chứ không thể thay đổi.” Nói khác tiến trình dân chủ hóa không thể vá víu, nửa chừng, khập khiểng, mà phải thật triệt để và rốt ráo vậy!

Ngô Quốc Sĩ

2 comments on “ĐÒI HỎI DÂN CHỦ PHẢI TRIỆT ĐỂ VÀ RỐT RÁO

  1. Khẩn: Mời đồng bào ký Thỉnh Nguyện Thư lên LHQ

    THỈNH NGUYỆN THƯ

    Yêu cầu Liên Hiệp Quốc và Các Nước Thành Viên đã ký trong Hiệp Định Paris 1973 tái hợp Hội Nghị Quốc Tế Về Việt Nam nhằm trả lại Sự Thật Lịch Sử và Công Bằng cho Quân, Dân Việt Nam Cộng Hòa và Hoa Kỳ

    Ngày 7 Tháng 1 Năm 2012

    Kính Gởi : – Ông BAN KI-MOON Tổng Thư Ký Liên Hiệp Quốc
    – Chính Phủ Các Nước HOA KỲ, PHÁP, ANH, NGA, CANADA, HUNGARY, BALAN và INDONESIA,
    Chúng tôi ký tên dưới đây là những Quân, Dân, Cán, Chính của Nước Việt Nam Cộng Hòa hiện đang còn sống tại Việt Nam hoặc đang lưu vong tỵ nạn Cộng Sản trên khắp Thế Giới và những người yêu mến đất nước Việt Nam Cộng Hòa, trân trọng gởi lời thỉnh cầu nầy đến Ông Tổng Thư Ký Liên Hiệp Quốc và Chính Phủ các Nước đã ký kết trong Hiệp Định Paris 1973 ngoại trừ Cộng Hòa Nhân dân Trung hoa, Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa (Đã đổi tên Nước) và Chính Phủ Cách Mạng Lâm Thời Cọng Hòa Miền Nam Việt Nam (Đã không còn nữa).
    – Xét rằng biến cố 30/4/1975 là thời điểm mà Cộng Sản Hà Nội đã dùng vũ lực, leo thang chiến tranh, để cưỡng chiếm Việt Nam Cộng Hòa. Đó là một chiến thắng gian lận, vì Cộng Sản Hà Nội đã hoàn toàn vi phạm Hiệp Định Paris mà chính họ đã ký kết trước đó vào ngày 27 tháng 1 năm 1973, và Định Ước Quốc Tế về Việt Nam vào ngày 2 tháng 3 năm 1973, trong những tài liệu đó họ đã cam kết tôn trọng sự toàn vẹn lãnh thổ của Nước Việt Nam Cọng Hòa, cam kết chấm dứt chiến tranh, tái lập hòa bình để tiến tới một cuộc tổng tuyển cử công bằng tự do dưới sự giám sát của quốc tế. (Điều 9 và Điều 15/ HĐParis)
    – Xét rằng sau khi xâm lăng Việt Nam Cộng Hòa. Cộng Sản Hà Nội đã bắt bớ, cầm tù, đày ải và sát hại hàng triệu quân, dân, cán, chính VNCH, thì đó là một tội ác chiến tranh, tội ác diệt chủng chống nhân loại hoàn toàn trái với công pháp quốc tế cũng như hiến chương Liên Hiệp Quốc. Cần biết là Việt Nam Cọng Hòa trước năm 1975 cũng là một hội viên kỷ thuật, một quan sát viên của Hội Đồng Liên Hiệp Quốc.
    – Xét rằng sau ngày Cộng Sản Hà Nội xâm lăng Việt Nam Cộng Hòa, tính cho đến nay họ vẩn thi hành một chính sách vô cùng dã man, phi nhân bản đối với những người không kịp vượt thoát ra khỏi Nước: Đó là chính sách lùa dân lên vùng kinh tế mới, hay cưởng bách thi hành nghĩa vụ lao động, nghĩa vụ quân sự để cướp đoạt nhà cửa, đất đai ruộng vườn và tài sản, đồng thời cô lập trả thù, gây khó khăn tới mức độ cùng quẫn, đối với hàng trăm ngàn thương phế binh, cô nhi quả phụ tử sĩ Việt Nam Cọng Hòa cũng như thân nhân và gia đình của họ.
    – Xét rằng trong 35 năm qua, Cộng Sản Hà Nội vẫn không ngừng dùng bạo lực sắt máu để đàn áp, hành hạ, tra tấn, đánh đập, thậm chí bỏ tù, thủ tiêu quân, dân, cán, chính Việt Nam Cộng Hòa còn đối với những người bất đồng chính kiến lên tiếng vì tự do dân chủ nhân quyền, vì tự do tôn giáo đều bị Cộng Sản Hà Nội lập tức khủng bố cô lập, đặt ra ngoài vòng pháp luật và thẳng tay triệt hạ khiến hàng triệu người phải bỏ nước ra đi lánh nạn, hàng trăm ngàn người khác đã bị Cộng sản Hà Nội bắt bỏ tù giam giữ đày đọa, hoặc giết chết, rất nhiều người bị tử nạn trên đường biển, đường bộ. Đó là chưa nói đến chính sách xuất cảng bóc lột người lao động, kỷ nghệ tình dục trẻ em, bao che tội ác, buôn lậu và tham nhũng …v..v…
    – Xét rằng hải đảo Hoàng Sa, Trường Sa cũng như thềm lục địa của NướcViệt Nam Cộng Hòa được nới rộng đến 350 hải lý, từ vĩ tuyến 17 trở xuống là thuộc chủ quyền của Nước Việt Nam Cộng Hòa, điều nầy đã được minh thị rõ ràng trong văn bản Hiệp Định Geneve 1954 và đồng thời cũng được bảo đảm sự toàn vẹn lãnh thổ qua Hiệp Định Paris 1973. Do đó việc Chính Phủ Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa dùng vũ lực để xâm chiếm hải đảo và biển của Nước Việt Nam Cộng Hòa là hoàn toàn vi phạm.
    – Xét rằng Việt Nam Cộng Hòa vẩn còn tồn tại và hiện hữu đại diện bởi một Chính Phủ VNCH Ngoài Lãnh Thổ.
    Bởi các nhận định nêu trên.
    Chúng tôi, là những quân, dân, cán, chính của Nước Việt Nam Cộng Hòa từ trong Nước, ngoài Nước. Trân trọng thỉnh cầu Ông Tổng Thư Ký Liên Hiệp Quốc cũng như Chính Phủ các Nước Thành Viên liên hệ trong Hiệp Định Paris 1973. Hảy vì công lý và lương tâm nhân loại. Hảy vì danh dự và trách nhiệm trong việc tham gia ký kết Hiệp Định Paris 1973.
    – Thứ Nhất : Yêu cầu Liên Hiệp Quốc lên tiếng can thiệp với các Nước hiện đang tranh chấp về ảnh hưỡng hay chủ quyền trên biển đông cũng như hải đảo Hoàng Sa, Trường Sa là của VNCH phải ngưng ngay mọi hành động xâm phạm vào chủ quyền của Nước Việt Nam Cộng Hòa dựa trên căn bản Hiệp Định Geneve 1954 và Paris 1973.
    – Thứ Hai : Yêu cầu các Nước thành viên tham gia ký kết trong Hiệp Định Paris 1973 dựa trên điều 7 b hảy đồng thuận việc tái hợp hiệp định Paris trong một Hội Nghị Quốc Tế Về Việt Nam để giải quyết tất cả mọi vi phạm.
    – Thứ Ba : Yêu cầu Chính phủ Cọng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam hậu than của Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa hảy tôn trọng quyền tự quyết của nhân dân Miền Nam Việt Nam bằng cách tổ chức hoặc không gây trở ngại để nhân dân Miền Nam tổ chức bầu cử thể hiện chính trị của mình, dựa trên diều 9 và 15 của Hiệp Định Paris 1973.
    – Thứ Tư : Trong tinh thần hiếu hòa và nhân bản. Chính Phủ Việt Nam Cọng Hòa có thể chấp nhận một giải pháp dung hòa để tránh mọi xung đột đổ máu đó là : Toàn bộ Miền Bắc và Miền Nam Việt Nam sẽ đặt dưới sự điều hành, giám sát và bảo vệ hòa bình của Liên Hiệp Quốc trong thời hạn ít nhất là 2 năm, trước khi tiến tới một cuộc Tổng Tuyển Cử tự do công bằng để cho nhân dân 2 miền Nam, Bắc tự quyết định chọn lấy một thể chế chính trị trên đất nước Việt Nam cũng như chọn người lãnh đạo điều hành Chính Phủ từ địa phương tới trung ương. Dựa trên điều 9 và điều 15 của Hiệp Định Paris 1973 về quyền tự quyết và thống nhất đất nước.
    – Thứ Năm: Trong mọi trường hợp, nếu Cộng Sản Hà Nội và Cộng Sản Trung Hoa vẫn bất hợp tác, cố tình xé bỏ Hiệp Định, xem thường Liên Hiệp Quốc và Các Nước Thành Viên đã tham gia ký kết trong Hiệp Định Paris 1973. Chúng tôi, quân, dân, cán, chính VNCH từ trong Nước, ngoài Nước tha thiết kêu gọi sự hỗ trợ của thế giới tự do về cuộc chiến đấu chính nghĩa của chúng tôi dưới mọi hình thức, nhằm giải phóng quê hương đã bị Cộng Sản Hà Nội và Trung Cộng xâm lăng một cách trắng trợn.
    Ðồng Ký Tên
    QUÂN, DÂN, CÁN, CHÍNH VIỆT NAM CỘNG HÒA
    (Ghi Chú) Ðể tham gia ký tên trong Bản Thỉnh Nguyện Thư nầy . xin bấm vào đây : http://vietnamconghoa.com/ bấm vào chử Tiếng Việt và bấm vào nơi ký tên. Có thể ghi cả gia đình trong cùng một địa chỉ. Sau khi Ký tên sẻ không còn thấy tên hay địa chỉ của quý vị trong Thỉnh Nguyện Thư nữa. Nếu được sự phổ biến và tiếp tay của quý vị thì quý hóa lắm.
    Mọi liên lạc xin gọi về VNCH Foundation 714-305-9025
    E-mail : vnchf@yahoo.com

  2. SÁCH LƯỢC CHO MỸ ĐỐI VỚI IRAN VÀ CHÂU Á THÁI BÌNH DƯƠNG (CHỦ YẾU LÀ TRUNG QUỐC) NĂM 2012.

    Hiện nay ở Châu Á, Trung Quốc đang chiếm ưu thế “đàn anh” đối với các nước nhỏ như: Việt Nam, Lào, Campuchia, Singapore, Triều Tiên (là đồng minh)…
    Theo suy nghĩ của tôi, Mỹ muốn thắng Trung Quốc hãy dung chiến thuật: “Chia nhỏ chúng ra mà đánh”.
    Giống như muốn bẻ 1 bó đũa, bạn không thể bẻ gãy hết 1 lần mà hãy chia nhỏ chúng ra từng chiếc mà bẻ sẽ dễ dàng hơn. Trước tiên, muốn đánh và làm cho Trung Quốc sợ (đả thảo kinh xà) nên đánh thằng yếu trước như: …

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s