Đảng đã cho ta mùa xuân đầy gông cùm

 Theo: danlambaovn
Antoni. Hồng Ân. (KVTT) – Năm hết, đông sắp tàn và xuân cũng đã muốn ùa về trên quê hương Việt Nam, không khí hương xuân nay đã ngập tràn trên các con phố, nhắc đến chữ “xuân” lại nhớ đến bài hát “đảng đã cho ta một mùa xuân” của nhạc sĩ Phạm Tuyên. Một bài hát đi vào lòng người một cách “đau nhói”, kể cả nhạc sĩ chắc cũng phải ngậm đắng nuốt cay viết lên những lời giả dối để tồn tại. 
Nhạc sĩ Phạm Tuyên là con của học giả Phạm Quỳnh, một nhà văn hóa, là người đấu tranh bất bạo động cho chủ quyền độc lập, tự trị của Việt Nam, ông chống lại sự bảo hộ của Pháp và kiên trì chủ trương chủ nghĩa quốc gia với thuyết Quân chủ lập hiến. Ông Phạm Quỳnh bị đảng cộng sản bắt và giết chỉ vài ngày sau khi tuyên ngôn độc lập được đọc tại Hà Nội ngày 02/09/1945, viết một bài hát ca ngợi kẻ đã giết cha mình là đã “cho ta một mùa xuân đầy ước vọng” thật không dễ gì cho nhạc sĩ Phạm Tuyên, không biết ông có nỗi khổ riêng hay ông quá mù quáng trước cs.
Mùa xuân đến, nhắc đến chữ xuân chợt nhớ đến có câu hát “đảng đã cho ta một mà xuân đầy ước vọng” nhưng chưa một lần biết đến nổi 2 câu trong bài hát. Tôi search trên google tìm kiếm được cái lời bài hát, càng đọc càng thấy lòng đau buốt, đau khi nghĩ đến mùa xuân của dân tộc một màu đen, đau khi phải nếm mùi mùa xuân gông cùm của đảng cộng sản, bài hát có đến 9 chữ đảng được nhắc đi nhắc lại trong bài.
Đảng đã cho ta một mùa xuân đầy ước vọng, đảng đã đem về tuổi xuân cho nước non, vừng dương hé sáng khi khắp nơi ta có đảng, tiến theo cờ đảng là thấy tương lại sáng tươi, đảng đã cho ta mùa xuân cả cuộc đời, đảng truyền cho ta một niềm tin ở tương lai, đảng đã mang lại tình yêu thương khắp nơi, vượt bao gian khó ta tiến lên đi theo đảng, khi lí tưởng đảng rực sáng trong tim chúng ta.
Ấy vậy mà biết bao nhiêu năm nay vẫn có lớp lớp người đi tìm kiếm mùa xuân cho dân tộc, đi tìm vầng dương chiếu sáng cho tương lai của quê hương. Trên con đường đó, đã có biết bao người đã được đảng CSVN tặng thưởng cho những “mùa xuân ước vọng” nơi chốn lao tù, bóp nghẹt lí tưởng khai sáng cho đất nước của những con người yêu nước hằng luôn muốn đất nước lớn mạnh.
Thay vì những mùa xuân ước vọng, mùa xuân cả cuộc đời, một niềm tin ở tương lai, tình yêu thương khắp nơi, thì đảng đã đem đến một màu đen tối tăm cho dân tộc. Những giọt nước mắt tang tóc của những cái chết oan bi thương của dân lành bởi sự độc ác của công an, những gôm cùm dành cho những người dân yêu nước, sự đàn áp với dân lành. Vẫn vang vọng đâu đây tiếng kêu oan của người dân bị nhà cầm quyền cướp đất… Khắp nơi trên đất nước đều là những cảnh bi thương, tang tóc mà người dân phải gánh chịu, bao nhiêu năm chế độ độc tài cs cai trị đất nước là ngần ấy năm đất nước vẫn chưa có mùa xuân trọn vẹn, vẫn chưa có sự ấm no hạnh phúc cho nhân dân.
Mùa xuân này, vẫn còn rất nhiều bà mẹ, ông bố của 17 thanh niên yêu nước đã bị công an bắt cóc, người thân của chị Đỗ Thị Minh Hạnh, của Anh Nguyễn Tiến Trung và còn rất nhiều người khác đang ngóng chờ con mình về đoàn tụ cùng gia đình trong dịp tết. Nhưng còn đâu bố mẹ ơi, bởi những người con của bố mẹ vì đi tìm mùa xuân mới cho đất nước nên đành phải hi sinh tuổi xuân mà ngậm ngùi trong chốn lao tù. Vẫn còn những người vợ người con ngóng bố, chờ chồng là những người yêu nước khác cũng đang bị cộng sản cầm tù, họ đang mong mỏi gia đinh được đoàn tụ trong dịp tết. Mùa xuân của thiên nhiên đã ùa về, nhưng mùa xuân của độc lập, tự do, dân chủ, công lý nào đã thấy hé mở, hay ló rạng như đảng cs đã hô hào đâu. Nên họ vẫn phải hi sinh cuộc sống êm đềm, bỏ qua cái vị kỉ của bản thân để mong mang lại cho đất nước mùa xuân mới. Bởi vậy nên những người bố, mẹ, vợ của các tấm gương yêu nước hãy yên lòng, vì gông cùm, tù đày chỉ làm cho ý chí và lòng yêu nước của họ tăng gấp bội lần, “nhân nghĩa sẽ thắng hung tàn”.
Thời gian vẫn cứ trôi, thời tiết cũng vậy, 4 mùa xuân, hạ, thu, đông vẫn tuần hoàn theo quy luật của thời gian, nhưng người người vẫn luôn khát vọng được nhìn thấy một mùa xuân yên hòa trên đất nước, tôi cũng vậy. Nhưng chừng nào mới thấy được mùa xuân trọn vẹn khi đảng CS vẫn còn cai trị đất nước. Đất nước vẫn bao trùm một màu đen, một màu đen của bạo lực, của sự bắt bớ… “đảng đã cho ta một mùa xuân đầy gông cùm” là đây.

5 comments on “Đảng đã cho ta mùa xuân đầy gông cùm

  1. Cũng như hầu hết những văn nghệ sỹ lớn của đất nước, những con người có tầm hồn nhạy cảm, những con người luôn lắng nghe được tiếng lòng của đồng loại …tôi chắc chắn rằng Phạm Tuyên không thể cất đươc tiếng hát về đảng CS nữa rồi.

    Sau ngững bài hát thơ ca nhạc hoạ máu lửa của chiến tranh ngày nay chúng ta không thể thấy những tác phẩm rung động lòng người, Quốc ca cũng không thể viết lại, nền văn hoá nghệ thuật chỉ còn là những tiếng rên rỉ của những dục vọng bản năng hoặc hô khẩu hiệu như ngững kẻ đui mù….

    Với CS chằng ai muốn viết, chẳng ai muốn mở lòng, sự u tối của ngục tù làm sao tìm được cảm hứng sáng tạo ….

  2. Nguyễn Trãi có nói : Dùng nhạc không phải để vui chơi,mà chính là để uốn nắn lòng người,chăm lo đời sống.
    …Ngày xưa khi hãy còn là con nít,nhóm nhóc chúng tôi hay vào vườn cây hàng xóm ” ăn vặt ” trái cây.Thích nhất là vườn xoài của 1 cụ bà,mỗi khi đến mùa trái chín hương hơm bay khắp vườn.Bà theo đạo,ăn chay,đọc kinh & rất dễ dãi với chúng tôi.Nhưng bọn nhóc chúng tôi khi xưa là tiểu quỷ,tiểu yêu…dù được bà cho ăn uống nhưng cái thói phá táng vẫn không chừa.Xoài của bà lủng lẳng trên cây chúng tôi trèo & cạp mỗi trái 1 miếng rồi cạp qua trái khác.Một lần bà giận quá,bà xin ” nghỉ tu 5 phút để ” mắng chúng tôi.
    Hôm nay sẵn dịp tôi nhắc lại câu chuyện này,vì lòng tôi cũng có sự uất giận giống bà,tôi….xin 5 phút để tự do mắng cái đám…cái thứ Xướng Ca Cẩu Loại dòng nhạc đỏ.
    Lời ca tiếng hát,âm thanh nhịp điệu chúng vặn óc ra sáng tác đều là những cái tuyệt mỹ đánh vào lòng người,chúng sáng tạo ra những cái tuyệt mỹ nhất để phục vụ cho cái tàn bạo,xấu xa bỉ ổi nhất.Thế không gọi là xướng ca cẩu loại thì gọi là gì?
    Lời nhạc đó vẫn còn đi vào lòng người,vẫn tiếp tục cổ súy cho cái mục đích cặn bã của cha/thầy chúng.
    Tôi là kẻ yêu nhạc,nhưng rất hận cái lũ xướng nô này.

    • Bạn nói đúng lắm. Trong gia đình tôi, tôi cấm tiệt, không tàng trữ, xử dụng nhạc đỏ cs, dù vợ tôi đẻ ở Bắc, cùng quê với tội đồ dân tộc Việt!

  3. Vô phước cho Học giả Phạm Quỳnh có thằng con bất hiếu, bất mục…. làm nhục nhã gia phong dòng tộc khi đi ca tụng con quỷ, đảng quỷ khát máu giết bao nhiêu người dân Việt trong đó có cha của hắn

  4. Dù sao cũng cám ơn Bác và Đảng mà tui có dịp nếm mùi địa ngục đỏ dưới ánh sáng mặt trời!

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s