Đảng đã cho ta mùa xuân đầy gông cùm

Theo blog: Khatvongtuoitre

KVTT – Năm hết, đông sắp tàn và xuân cũng đã muốn ùa về trên quê hương Việt Nam, không khí hương xuân nay đã ngập tràn trên các con phố, nhắc đến chữ “xuân” lại nhớ đến bài hát “đảng đã cho ta một mùa xuân” của nhạc sĩ Phạm Tuyên. Một bài hát đi vào lòng người một cách“đau nhói”, kể cả nhạc sĩ chắc cũng phải ngậm đắng nuốt cay viết lên những lời giả dối để tồn tại.

Nhạc sĩ Phạm Tuyên là con của học giả Phạm Quỳnh, một nhà văn hóa, là người đấu tranh bất bạo động cho chủ quyền độc lập, tự trị của Việt Nam, ông chống lại sự bảo hộ của Pháp và kiên trì chủ trương chủ nghĩa quốc gia với thuyết Quân chủ lập hiến. Ông Phạm Quỳnh bị đảng cộng sản bắt và giết chỉ vài ngày sau khi tuyên ngôn độc lập được đọc tại Hà Nội ngày 02/09/1945, viết một bài hát ca ngợi kẻ đã giết cha mình là đã “cho ta một mùa xuân đầy ước vọng” thật không dễ gì cho nhạc sĩ Phạm Tuyên, không biết ông có nỗi khổ riêng hay ông quá mù quáng trước cs.

Mùa xuân đến, nhắc đến chữ xuân chợt nhớ đến có câu hát “đảng đã cho ta một mà xuân đầy ước vọng”nhưng chưa một lần biết đến nổi 2 câu trong bài hát. Tôi search trên google tìm kiếm được cái lời bài hát, càng đọc càng thấy lòng đau buốt, đau khi nghĩ đến mùa xuân của dân tộc một màu đen, đau khi phải nếm mùi mùa xuân gông cùm của đảng cộng sản, bài hát có đến 9 chữ đảng được nhắc đi nhắc lại trong bài.

Đảng đã cho ta một mùa xuân đầy ước vọng, đảng đã đem về tuổi xuân cho nước non, vừng dương hé sáng khi khắp nơi ta có đảng, tiến theo cờ đảng là thấy tương lại sáng tươi, đảng đã cho ta mùa xuân cả cuộc đời,đảng truyền cho ta một niềm tin ở tương lai, đảng đã mang lại tình yêu thương khắp nơi,vượt bao gian khó ta tiến lên đi theo đảng, khi lí tưởng đảng rực sáng trong tim chúng ta.

Ấy vậy mà biết bao nhiêu năm nay vẫn có lớp lớp người đi tìm kiếm mùa xuân cho dân tộc, đi tìm vầng dương chiếu sáng cho tương lai của quê hương. Trên con đường đó, đã có biết bao người đã được đảng CSVN tặng thưởng cho những “mùa xuân ước vọng” nơi chốn lao tù, bóp nghẹt lí tưởng khai sáng cho đất nước của những con người yêu nước hằng luôn muốn đất nước lớn mạnh.

Thay vì những mùa xuân ước vọng, mùa xuân cả cuộc đời, một niềm tin ở tương lai, tình yêu thương khắp nơi, thì đảng đã đem đến một màu đen tối tăm cho dân tộc. Những giọt nước mắt tang tóc của những cái chết oan bi thương của dân lành bởi sự độc ác của công an, những gôm cùm dành cho những người dân yêu nước, sự đàn áp với dân lành. Vẫn vang vọng đâu đây tiếng kêu oan của người dân bị nhà cầm quyền cướp đất… Khắp nơi trên đất nước đều là những cảnh bi thương, tang tóc mà người dân phải gánh chịu, bao nhiêu năm chế độ độc tài cs cai trị đất nước là ngần ấy năm đất nước vẫn chưa có mùa xuân trọn vẹn, vẫn chưa có sự ấm no hạnh phúc cho nhân dân.

Mùa xuân này, vẫn còn rất nhiều bà mẹ, ông bố của 17 thanh niên yêu nước đã bị công an bắt cóc, người thân của chị  Đỗ Thị Minh Hạnh, của Anh Nguyễn Tiến Trung và còn rất nhiều người khác đang ngóng chờ con mình về đoàn tụ cùng gia đình trong dịp tết. Nhưng còn đâu bố mẹ ơi, bởi những người con của bố mẹ vì đi tìm mùa xuân mới cho đất nước nên đành phải hi sinh tuổi xuân mà ngậm ngùi trong chốn lao tù. Vẫn còn những người vợ người con ngóng bố, chờ chồng là những người yêu nước khác cũng đang bị cộng sản cầm tù, họ đang mong mỏi gia đinh được đoàn tụ trong dịp tết. Mùa xuân của thiên nhiên đã ùa về, nhưng mùa xuân của độc lập, tự do, dân chủ, công lý nào đã thấy hé mở, hay ló rạng như đảng cs đã hô hào đâu. Nên họ vẫn phải hi sinh cuộc sống êm đềm, bỏ qua cái vị kỉ của bản thân để mong mang lại cho đất nước mùa xuân mới. Bởi vậy nên những người bố, mẹ, vợ của các tấm gương yêu nước hãy yên lòng, vì gông cùm, tù đày chỉ làm cho ý chí và lòng yêu nước của họ tăng gấp bội lần, “nhân nghĩa sẽ thắng hung tàn”. 

Thời gian vẫn cứ trôi, thời tiết cũng vậy, 4 mùa xuân, hạ, thu, đông vẫn tuần hoàn theo quy luật của thời gian, nhưng người người vẫn luôn khát vọng được nhìn thấy một mùa xuân yên hòa trên đất nước, tôi cũng vậy. Nhưng chừng nào mới thấy được mùa xuân trọn vẹn khi đảng CS vẫn còn cai trị đất nước. Đất nước vẫn bao trùm một màu đen, một màu đen của bạo lực, của sự bắt bớ… “đảng đã cho ta một mùa xuân đầy gông cùm”là đây.

Antoni. Hồng Ân. (KVTT

4 comments on “Đảng đã cho ta mùa xuân đầy gông cùm

  1. Trong Thời Đại Đồ đểu HCM thì rõ là :

    Khi gương kính của Nhân dân thành lu mờ
    Khuôn mặt con người soi vào càng nhìn thấy rõ
    Nhà thơ Pháp Louis Aragon

    Vào năm 1956, Aragon đã có thái độ với Bản Tường trình của Khrouchtchev ngậm miệng trước các biến cố tại BA LAN

    Trong tác phẩm Le Roman inachevé, Aragon đau đớn tiết lộ những ảo tưởng ảo vọng thiên đường mù chủ nghĩa Cộng Sản của cái năm 1956 khủng khiếp , Aragon đã có thái độ với Bản Tường trình của Khrouchtchev ngậm miệng trước các biến cố tại BA LAN

    « NĂM MỘT NGÀN CHÍN TRĂM NĂM SÁU NHƯ CÚ DAO GĂM ĐÂM VÀO HAI MÍ MẮT TÔI Mille neuf cent cinquante six comme un poignard sur mes paupières ».

    Aragon tố cáo tội ác của chế độ cộng sản xô viết tại Liên Xô và Đông Âu

    Tháng 5 năm 1968, Aragon nhân chứng sự can thiệp của Hồng quân Liên Xô đàn áp đẫm máu Mùa Xuân Praha, Aragon đề tựa bản tiếng Pháp của Milan Kundera đã giận dữ bằng lối văn học viết dòng sau :

    « Và giờ đây cuối cùng đêm đen, qua máy thu thanh chất bán dẫn, chúng ta đã lắng nghe lời kết án về những ảo tưởng vĩnh cửu của chúng ta ….
    Et voilà qu’une fin de nuit, au transistor, nous avons entendu la condamnation de nos illusions perpétuelles… »
    Aragon từng nhận Giả thưởng Lénine vì Hòa bình năm 1956.

    Gặp gỡ nhạc sỹ Phạm Tuyên

    Nhạc phẩm lấy cảm hứng từ bài thơ của nhà thơ chính trị người Pháp – Louis Aragon

    Đảng đã cho ta một mùa xuân đầy ước vọng,
    một mùa xuân tươi tràn ánh sáng khắp nơi nơi.
    Đảng đã đem về tuổi xuân cho nước non,
    vang tiếng hát ca chứa chan niềm yêu đời.
    Đảng Đã Cho Ta Một Mùa Xuân

    TRÍCH PHỎNG VẤN của bác PHẠM TUYÊN

    Đợi NS Phạm Tuyên 88 tuổi mới trao giải thưởng !!!

    Bài này tôi viết vào năm Canh Tý (1960) nối tiếp tình cảm của mình với Đảng sau bài hát đầu tiên. Từ trước đó tôi chưa bao giờ viết những bài mang tính chính luận và cũng không bao giờ dám nghĩ sẽ viết những bài tập trung chủ đề về Đảng. Năm đó kỷ niệm 30 năm thành lập Đảng, chỉ nghĩ rằng: những bài hát ca ngợi gương đảng viên nhiều rồi, còn những bài viết về Đảng dạng chính luận thì rất hiếm và tôi muốn sẽ viết một bài mang tính phổ cập rộng rãi hơn. Khi đọc được một bài của nhà văn đồng thời là chiến sĩ cộng sản Pháp Paul Vaillant Couturier, tôi tâm đắc câu: Chủ nghĩa cộng sản là tuổi thanh xuân của thế giới và điều đó gợi ý cho tôi viết bài Đảng đã cho ta cả một mùa xuân. Lúc này miền Bắc đã được sống trong hòa bình hơn 5 năm, không khí lạc quan phấn khởi nên tôi viết rất hồn nhiên với nhịp điệu đong đưa, vui tươi, nhẹ nhàng. Đoạn kết có câu: Bạn ơi, mùa xuân khắp nơi tươi đẹp quá! Khi lý tưởng Đảng rực sáng trong tim chúng ta thì đó là tình cảm chân thật của tôi. Khi viết xong bài đó, đem phát trên Đài tiếng nói Việt Nam, tôi cũng ngạc nhiên là bài hát phổ biến rất nhanh.
    TRÍCH PHỎNG VẤN của bác PHẠM TUYÊN

    Có một nhà văn Pháp cảm tình với Đảng cộng sản Pháp thường viết báo, làm thơ ca ngợi những hoạt động của một vài tấm gương đảng viên đảng cộng sản.

    Tổng bí thư Đảng Cộng sản Pháp đích thân mời ông gia nhập hàng ngũ của những người cộng sản.

    Nhà văn TỪ CHỐI THẲNG nói rằng:


    Đảng bác cũng như một đội quân xếp hàng. Đã xếp hàng phải là tất thẳng, nhưng người trong hàng ngũ hay u mê thì không bao giò phát hiện được hàng có thẳng hay không.

    Tôi xin bác làm người đứng ngoài lề ngoài cuộc để quan sát xem Đảng của bác có thẳng hay không.

    NGHĨ LẠI thấy bác PHẠM TUYÊN có vấn đề NGU TRUNG Nho Giáo của bác Khổng Chết …hay ít nhất ra bác ấy mắc bệnh Hội chứng Stockholm rất nặng
    NHƯNG CÔNG BẰNG MÀ NÓI, tôi và chúng tôi bạn bè từng sống ở MIỀN NAM TỰ DO đều cùng yêu thích Ca khúc khi năm 1979 tôi hãy còn trong Nước

    Bài hát Tiếng súng đã vang trên bầu trời biên giới của nhạc sĩ Phạm Tuyên

    L’Avenir de l’homme, c’est la femme ..

    Tương lai của loài người, chính là Người đàn bà ..

    “Đàn bà là tương lai của loài người” (La femme est l’avenir de l’homme). ý nói, hạnh phúc của nhân loại trong tương lai tùy thuộc ở tình yêu, ở đôi lứa, và ở người phụ nữ.

    La Femme, c’est la Moitié de l’Humanité

    Ðàn bà , chính là Nửa thân của Nhân loại

    Aragon so sánh hình ảnh Vẻ Đẹp phái Nữ trốn chạy bất ổn khó bắt không lường
    Đàn bà không thực là
    « Ni le visage humain, ni les soupirs ne retrouvent le miroir et l’écho cherché. »
    dérèglement de tous les sens … La femme est dans le feu, dans le fond des flots, dans la fuite des
    feuilles, dans la feinte solitaire où comme un voyageur sans guide et sans
    cheval j’égare ma fatigue en une féerie sans fin»

    « Đàn bà là Tương lai Nhân loại »
    ======================

    La femme est l’avenir de l’homme
    Đàn bà là Tương lai Nhân loại

    Louis Aragon

    Chân dung huyền thoại Mẹ Âu Cơ

    Eva cầm Trái cấm ngây thơ

    « Đàn bà là Tương lai Nhân loại »

    Tái sinh thế hệ mai sau chờ

    Lòng bao dung tràn đầy nhân thế

    Đưa con vào cuộc cao ngọn cờ

    Mẹ dẫn lên rừng – Cha xuống biển

    Mở rộng non sông tránh nguy cơ

    * * *

    « Đàn bà là Tương lai loài Người »

    Con tim yêu ngợi ca ngàn lời

    Cùng Đàn ông soạn giao hưởng khúc

    Khám phá lại muôn vẻ cuộc đời

    « Đàn bà là Tương lai Nhân loại »

    Dâng hiến Tình ca vọng chân trời

    Mang nặng đẻ đau lo sinh sản

    Trân trọng vinh danh Thi ca ơi !

    Nguyễn Hữu Viện

    NHIỆT LIỆT CHÀO MỪNG ngày nào cũng là NGÀY TÁM THÁNG BA !


    Ngoài các giai điệu tình yêu, Aragon còn nhiều bài thơ dấn thân chính trị.

    Bài thơ nổi tiếng nhất có lẽ là Affiche Rouge bích chương đỏ

    Trong thời Đức Quốc Xã chiếm đóng nước Pháp phá vỡ được nhóm kháng chiến

    Họ sẽ bị đưa ra xử tử.

    Bài Bích chương đỏ – L’Affiche rouge do Leo Ferret phổ nhạc trình diễn
    Bâm vào đây xem video Bích chương đỏ – L’Affiche rouge
    Thơ : Louis Aragon – Léo FERE phổ nhạc



    Bích chương đỏ – L’Affiche rouge
    ===================

    Anh không đòi danh lẫn nước mắt
    Chẳng phong cầm lẫn lời nguyện cầu
    Mười một năm – mười một năm rồi qua nhanh
    Anh đơn giản vì tay súng nghĩa vụ
    Sự chết không làm nhụt vũ khí đấu tranh.

    *

    Chân dung anh treo tường đường phố
    Râu tóc đen xồm trông dễ sợ hôi tanh
    Bích chương đỏ ngầu như vết máu
    Phát âm lạ như man rợ cái tên anh
    Như muốn tìm động tác dọa người qua dân lành.

    *

    Chẳng ai hay biết anh chọn Đất Pháp
    Người ngang mắt chẳng dám ai nhìn
    Nhưng giờ giới nghiêm lạc đường tay ngón chỉ
    Viết dưới ảnh anh “Chết vì Nước Pháp” lúc chiến chinh
    Và những buổi sáng buồn khác hẳn tương tranh

    *

    Không gian một mầu tuyết trắng băng trinh
    Vĩnh biệt phút cuối tháng Hai lạnh buốt mình
    Và đúng lúc một anh sống sót lên tiếng:
    “Hạnh phúc cho muôn người còn sống sót muôn nơi
    Tôi chết không hận người Dân Đức ơi người ! ”

    *

    Vĩnh biệt cuộc đời. Vĩnh biệt ánh sáng và gió đông
    Vĩnh biệt khổ dâu – buồn vui, vĩnh biệt đóa hồng
    Xin hãy lấy chồng và nhớ đến anh Em dấu yêu yêu dấu
    Sống diễm phúc nhé trong vạn điều đẹp mơ mòng

    *

    Khi miền Erevan thôi hết chiến tranh
    Mặt trời mùa đông soi sáng đồi cây lá cành
    Thiên nhiên sao ôi đẹp quá khiến tim anh tan vỡ
    Công Bằng rộ nở trên mỗi bước chân ta
    Ôi Mélinée ! Ôi người tình dấu yêu ! Yêu dấu bé mồ côi !
    Sống đẹp nhé em và hiến dâng con cháu cho đời.

    *

    Hai mươi ba người khi hoa súng nở
    Hai mươi ba người dâng hiến trọn thanh xuân
    Hai mươi ba người nước ngoài lại là người anh em mình đấy anh !
    Hai mươi ba người tình yêu đến chết vạn ngàn lần
    Hai mươi ba người thầm gọi Nước Pháp tha thiết tri ân

    http://hanoiparis.com/construct.php?page=poeme&idfam=12&idpoeme=4177


    Nguyễn Hữu Viện chuyển ngữ nhân ngày Léo FERRE qua đời đúng Ngày Quốc Khánh le 14 juillet 1993

    Ðôi Mắt Elsa
    ========
    Louis Aragon 

    http://hanoiparis.com/construct.php?page=poeme&idfam=12&idpoeme=503

    Ðôi mắt em sao sâu thăm thẳm … .. anh buông nghiêng mình khát uống nước mắt em

    Anh thấy tất cả mặt trời về trong mắt em chiếu ngời ảo ảnh

    Tất cả kẻ tuyệt vọng đều gieo trầm mình tự tử trong mắt em

    Ðôi mắt em sao quá là sâu thăm thẳm… .. anh đánh mất trí nhớ đời mình trong mắt em

    Dưới bóng bầy chim là biển động, là đại dương nổi sóng vọng đồng


    Tôi yêu đọc những vần thơ của Nhà thơ dấn thân Pháp Louis Aragon ca ngợi Paris:

    « Rien n’a l’éclat de Paris dans la poudre
    Rien n’est si pur que son front d’insurgé
    Rien n’est ni fort ni le feu ni la foudre
    Que mon Paris défiant les dangers

    Chẳng gì rực rỡ bằng Paris trong thuốc súng
    Chẳng gì sáng trong bằng vầng trán quật cường
    Chẳng gì mạnh hơn cả sét trời và ngọn lửa
    Paris của anh ngạo nghễ trong tai ương”

  2. “Đảng đã cho ta một mùa xuân đầy ước vọng, một mùa xuân tươi tràn ánh sáng khắp nơi nơi. Đảng đã đem về tuổi xuân cho nước non, vang tiếng hát ca chứa chan niềm yêu đời…
    Bây giờ mà nghe lại sao thấy trong lòng trào dâng những gì mà mình …đã ăn ngày hôm trước quá .

  3. Chính đảng cộng sản VN , đứng đầu là Hồ chí Minh đã ra lệnh thủ tiêu Học giả Phạm Quỳnh , cha ruột của nhạc sĩ Phạm Tuyên .
    Trên đời nầy có được mấy ai viết bài ca ngợi kẻ đã giết cha mình ?
    Sau 66 Năm, Lịch Sử và Công Lý Nào Cho Vụ Án Phạm Quỳnh?
    Sơn Tùng
    Ngày 23.8.1945, lấy cớ tìm kiếm vũ khí, một toán Việt Minh đã tới lục soát Biệt thự Hoa Đường ở Huế, nơi cựu Thượng thư Phạm Quỳnh cư ngụ sau khi triều đình Bảo Đại giải thể. Dù không tìm thấy vũ khí, toán Việt Minh cũng “mời” Ông Phạm Quỳnh và người con rể là Nguyễn Tiến Lãng đi theo để tới “họp” với Ủy ban Cách mạng Trung Bộ đóng tại Tòa Khâm sứ Pháp cũ. Sau đó, thân nhân Ông Phạm Quỳnh không được tin tức gì cho đến đầu năm 1946, khi sửa soạn đem Nguyễn Tiến Lãng ra xử, báo chí Việt Minh mới công bố Ông Phạm Quỳnh đã bị “xử tử hình” cùng với Ông Ngô Đình Khôi và người con trai trưởng Ngô Đình Huân (lúc ấy làm thông ngôn cho người Nhật). Việt Minh không cho biết toà nào đã xử những người này, xử bao giờ, bị giết ngày nào và chôn cất tại đâu.

    Mãi tới năm 1956, sau khi Ông Ngô Đình Diệm thành lập thể chế Cộng Hoà tại miền Nam VN, do sự chỉ dẫn của chính giới lãnh đạo Cộng sản Bắc Việt, qua trung gian của viên đại sứ Ấn Độ trong Ủy-hội Quốc-tế Kiểm-soát Đình-chiến theo Hiệp định Genève 1954, gia đình của các nạn nhân mới tìm được nơi chôn xác tại khu rừng Hắc Thú thuộc tỉnh Quảng Trị cách thành phố Huế khoảng 20 cây số về phía Bắc. Ba người (Phạm Quỳnh, Ngô Đình Khôi, Ngô Đình Huân) đã bị giết cùng một lúc (đập vỡ sọ bằng cuốc) và chôn chung một hố vào ngày 6.9.1945.
    http://xoathantuong2.tripod.com/st_sau66nam.htm

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s