VỤ TIÊN LÃNG: NGUYÊN CHỦ TỊCH NƯỚC LÊ ĐỨC ANH LÊN TIẾNG

Theo:— nguyencuvinh

Cám ơn Đại tướng, nguyên Chủ tịch nước Lê Đức Anh đã lên tiếng vụ Tiên Lãng. Chúc Đại tướng khỏe.

_______________________________________

Trên Tuổi Trẻ, giáo sư Đặng Hùng Võ nguyên Thứ trưởng Bộ Tài nguyên môi trường sau khi đưa ra nhiều chứng cứ pháp lý để khẳng định nhiều cái sai của Lãnh đạo huyện Tiên Lãng, xã Vinh Quang, đã chốt một câu cực hay: Lãnh đạo huyện Tiên Lãng phải nhận sai thì đó là cách làm…đúng.

Đặc biệt, nguyên Chủ tịch nước Lê Đức Anh, Đại tướng, mấy ngày qua ông đã theo dõi chăm chú tất cả những diễn biến xảy ra ở Tiên Lãng. Ông có những nhân định sắc sảo, chí lý mà chắc chắn các cơ quan quản lý nhà nước, chính phủ, thành phố Hải Phòng phải lưu tâm. Nguyên Chủ tịch nói rằng, vụ việc dùng mìn, vũ khí tự chế để chống người thi hành công vụ ở xã Vinh Quang, huyện Tiên Lãng là bất thường, khiến Cụ phải suy nghĩ.

”Trước tiên phải nói rõ rằng: Việc phản ứng một cách tiêu cực bằng cách dùng súng bắn trả lực lượng chức năng là sai trái và cơ quan chức năng phải xử lý nghiêm khắc. Tuy nhiên, còn rất nhiều điều cần phải tiếp tục điều tra làm rõ và trả lời rõ ràng để dư luận hiểu. Thứ nhất, nếu Đoàn Văn Vươn là một người lương thiện được người dân địa phương quý mến, vậy lý do gì khiến anh ta phải có hành vi tiêu cực như vậy. Điều này cần khẩn trương làm rõ. Thứ hai, tại sao sự việc lại để kéo dài nhiều năm, tại sao có sai sót mà không quản lý được, phải chăng chính quyền địa phương có sự buông lỏng quản lý. Gần hai chục hecta chứ đâu phải nhỏ như chiếc chén. Mặt khác, việc cơ quan công an tiến hành cưỡng chế mà không có sự kết hợp chặt chẽ với chính quyền địa phương để nảy sinh phức tạp cũng là một thiếu sót. Nếu mình làm được tốt thì những hành vi chống trả lực lượng chức năng đã không xảy ra” – Hết dẫn.

Trong khi đó, Chánh văn phòng UBND huyện Tiên Lãng khi tiếp cận riêng với các nhà báo, mồm miệng vẫn cứ xoen xoét, do ngu hay do quá tận tụy làm vật tế thần cho chủ tịch huyện mà dám nói những câu cực kỳ láo xược: Báo chí muốn xuống xã Vinh Quang lấy thông tin phải có ý kiến lãnh đạo ( Tiên sư ông, chúng tôi là nhà báo, chúng tôi xuống với nhân dân ở địa phương nào chẳng được, ai dám cấm, đi xuống dân mà còn phải xin ý kiến lãnh đạo hóa ra các ông coi dân là vật nuôi?). Thằng này lại nói, nếu không có ý kiến lãnh đạo mà xuống khu vực đó, người ta ngăn cản là đúng ( Tiên sư ông, chẳng lẽ tôi lại văng tục với ông lần nữa). Thằng Chánh này gào lên nhiều điều, bảo vệ cái sai cho lãnh đạo. Nhưng hãy nhớ điều này Chánh ạ, khi vụ việc đã làm rõ, thì mày còn chỗ nào mà chui xuống đất. Đến như nguyên Chủ tịch nước, đại tướng Lê Đức Anh, tuổi cao sức yếu, chỉ tiếp cận thông tin ( mà là thông tin chính thống thôi đấy nhé) bằng sự nhạy cảm của một nguyên thủ, cũng nhận ra ngay vụ này ở Tiên Lãng có vấn đề, thế mà mày ở đấy, nhắm mắt, mở mồm, xoen xoét bảo vệ, đến khi mày chết, chúng nó không ngó ngàng gì đâu con. Tới khi nhà báo hỏi mày, nhân dân cho biết việc thu hồi đầm hồ của anh Vươn là để giao lại cho một số người là người nhà, bà con của Chủ tịch huyện có đúng không thì mày đột ngột hạ giọng ngọt xớt anh anh em em với nhà báo và nhảy vọt sang một bên, né câu trả lời. Bực mình với mày quá, làm tao không được ngủ trưa.

Tình hình đang chuyển biến tích cực, tích cực được hiểu là: Những tiếng nói, những chứng cứ đang chống lại thói cậy quyền cậy thế của lãnh đạo huyện Tiên Lãng và xã Vinh Quang. Mưu toan cướp đất của dân để thu vén cho người thân thích, cánh hẩu của lãnh đạo Tiên Lãng ngày càng lộ diện. Và ngay cả việc phá nhà của anh Quý ở cái mảnh đất không có quyết định giải tỏa cũng đã làm rõ việc này: Chúng nó đã quyết tâm cướp đất và trả thù dân sâu sắc đến thế nào, cuồng quá hóa ngu xuẩn.

Đọc thêm ở đây:Ở ĐÂY

27 comments on “VỤ TIÊN LÃNG: NGUYÊN CHỦ TỊCH NƯỚC LÊ ĐỨC ANH LÊN TIẾNG

  1. Lé Đức Anh cũng là thằng CS chột mà thôi.
    Chính nó cũng là nguồn gốc gây ra tai hoạ cho muôn dân Việt ngày hôm nay.
    Chính nó cũng đẻ ra nuôi dưỡng lũ cướp ngày hôm nay.
    Chính nó cũng là tội phạm.
    Nó giữ quyền độc tài của đảng cướp chứ không chọn vì nhân dân.

    Nó biết dân căm chúng nó lắm, điều nó nói chỉ như “lấy chân xoa đầu chó …”

  2. Mấy ngày này, tết về, phố ngày thường giờ thành phố hoa, bỗng con bé phóng viên bảo: anh nhìn này, nhìn này trật tự đi cướp sạch những cành hoa đẹp người ta bày bán. Mình bảo: Chả sao cả bọn này được luật pháp bảo kê! Lại nghĩ Trần Thị Mịn (em dâu Đoàn Văn Vươn) khóc với BBC: “Họ lấy cả, không đền bù gì, nhà em lên bờ chỉ có nước chết thôi” rồi “Giặc đến nhà, đàn bà cũng phải đánh”. Vậy là chính quyền XHCN ưu việt gấp mấy vạn lần chính quyền của bọn Tư sản với đủ công an nhân dân, bộ đội nhân dân được định nghĩa bằng một từ ngắn gọn: Giặc!
    Giáo dục không hướng thiện, pháp luật không răn ác! Còn chúng ta tôn thờ chủ nghĩa Makeno, trong niềm nhát sợ rất hèn của mình!
    http://www.hantimes.com/2012/01/lam-nham-ve-mot-nen-oc-ton.html

  3. BẤM VÀO XEM HÌNH
    LÊ ĐỨC ANH KẺ MỞ ĐƯỜNG THÂN TRUNG QUỐC; MỞ GIAI ĐOẠN “16 CHỮ VÀNG “… quả là con cháu LÊ CHIÊU THỐNG như LÊ KHẢ PHIÊU tên ký nhượng đất biển ẢI NAM QUAN + Nửa THÁC BẢN GIỐC

    THỨ HAI, NGÀY 26 THÁNG MƯỜI HAI NĂM 2011

    TƯỚNG LÊ ĐỨC ANH: KẺ MỞ ĐƯỜNG THÂN TRUNG QUỐC; MỞ GIAI ĐOẠN “16 CHỮ VÀNG “…

    http://phamvietdao2.blogspot.com/2011/12/tuong-le-uc-anh-nguoi-mo-uong-than.html

    Đồng chí Lê Đức Anh đã nói với tôi, Cục trưởng Đối ngoại: Trung Quốc là một nước lớn, láng giềng gần gũi với ta, nếu hai nước luôn ở tình trạng đối đầu căng thẳng thì không xây dựng được đất nước mà còn bị phương Tây lợi dụng. Trung Quốc lại có nhiều điểm tương đồng với ta, nhất là điểm tương đồng cơ bản là còn tính chất XHCN. Trước tình hình quốc tế phức tạp hiện tại, ta cần chủ động sớm mở ra quan hệ bình thường với Trung Quốc. Vì lợi ích dân tộc ta, ông cha ta xưa kia cũng có truyền thống chủ động quan hệ với Trung Quốc những lúc hai bên gay cần, nhưng vẫn không mất độc lập, chủ quyền mà còn có điều kiện đấu tranh với mặt tiêu cực, không phù hợp của họ. Đồng chí có nhiệm vụ và có điều kiện quan hệ với Đại sứ quán Trung Quốc, tác động vào việc bình thường hóa quan hệ giữa Việt Nam và Trung Quốc, nhưng phải giữ bí mật vì ở trong ta đang còn những quan điểm khác nhau.
    Dưới sự chỉ đạo trực tiếp của đồng chí Lê Đức Anh, Cục trưởng Đối ngoại đã tổ chức bốn cuộc gặp với Đại sứ Trung Quốc là Trương Đức Duy vào cuối tháng 5 đầu tháng 6/1990.

    LÊ ĐỨC ANH đưa ra sáng kiến đưa Việt Nam vào VÒNG CHƯ HẦU TÀU qua Hiệp Ước THÀNH ĐÔ ký năm 1991 với Đặng Tiểu Bình và GIANG TRẠCH DÂN

    Tướng tá từ PHÙNG QUANG THANH trở xuống

    toàn là TƯỚNG LỢN tướng bưng bô VÒNG TAY lẫn cả VÒNG CHÂN ngư Đái tướng PHÙNG QUANG THANH cầm CHIM cho Khổng Huyền Hựu con cháu bọn KHỔNG CHẾT

    trước thằng THÁI THÚ Khổng Huyền Hựu KHÔNG CO QUỐC KỲ của hắn và chỉ có LỤC TINH (trùng !!) HỒNG KỲ và TOÀN CẢNH VẠN LÝ TRƯỜNG THÀNH ngay trong Dái sứ quán TRUNG QUỐC giữa THĂNG LONG Hà Nội …

    Còn bọn đầu sỏ TƯỚNG TÁ Việt cộng NAY chúng bán Nước như đÁi tướng LÊ ĐỨC ANH qua ký Hiệp Ước THÀNH ĐÔ năm 1991

    như đÁi tướng LÊ KHẢ PHIÊU ký nhượng biển nhượng đất nhượng ẢI NAM QUAN, nửa Thác Bản Giốc của TỔ TIÊN

    như đÁi tướng PHÙNG QUANG THANH ‘lén’ gặp Đại sứ Trung Quốc vòng tay vòng chân vào đÁi sứ quán CÚI ĐẦU

    với THÁI THÚ Khổng Huyền Hựu KHÔNG CÓ quốc kỳ Việt Nam chỉ có LỤC TINH (trùng) HỒNG KỲ ngay giữa THĂNG LONG – HÀ NỘI

    và hàng loạt ủy viên BỘ TRÍNH CHỊ , bộ trưởng thứ trưởng liên tiếp VÀO TRÌNH gặp Đại sứ Trung Quốc vòng tay vòng chân vào đÁi sứ quán CÚI ĐẦU với THÁI THÚ Khổng Huyền Hựu KHÔNG CÓ quốc kỳ Việt Nam chỉ có LỤC TINH (trùng) HỒNG KỲ ngay giữa THĂNG LONG – HÀ NỘI

    Ngay

    chúng vừa tổ chức NGÀN NĂM khai mạc trùng ngay NGÀY QUỐC KHÁNH Tàu Bắc Kinh
    BẾ mạc trùng ngay NGÀY QUỐC KHÁNH Tàu Đài Bắc

    Chính tên Chủ TỊT Quốc Hội NGUYỄN PHÚ TRỌNG lú thắp cái gọi Nà “ĐUỐC THIÊNG” khai mạc trùng ngay NGÀY QUỐC KHÁNH Tàu Bắc Kinh

  4. Tôi thấy ông Lê Đức anh này bậy bạ quá , 1 thời cạp ,vét kém chi ai nay đuôi mù ngồi 1 chỗ ,chắc sắp về với ông Hồ tớ nơi giờ lên tiếng có vẻ tốt lành với công chúng ,mà về mặt đồng Đảng thì gọi là bán đứng đàn em kiếm chút mùi thơm cuả hoa cứt lợn .

    Thiệt là đạo đức ( Giả ) Hồ Chí Minh tới lúc chết , đảm bảo khi ông chết có 1 số đàn em ông lén bỏ đồ trấn yểm mồ mả ông đây . Nên nhớ hôm nay là các ông chết rồi thì 100 năm sau sử sách sẽ ghi hết các ông vào 1 loại là mọt dân ,hại nước ,có phát biểu 100 câu lúc sắp chết cho vưà lòng dân thì cũng không bù được 1 đồng tiền tham nhũng các ông đút túi ,chưa tính các tội bán nước , tôi tin lịch sử sẽ là toà án cuả các ông thế hệ CS thứ nhất ,và người phải chịu án là con cháu các ông ,án nhục tới muôn ngàn đời ,chỉ có đổi họ chối bỏ gia phả mới thoát cái án nhục . Thằng CS nào đọc dòng này tao ghi hôm nay ,thì hãy chống mắt sống thêm 30 năm nưã mà nghe toàn thể dân VN chửi bọn mày như hủi .Coi dám ra đường mà nhận là con cháu CS không ,làm CS thì sẽ mang cái án chung thân gia phả CS .

    xin lỗi 1 chút bức xúc khi nhìn thằng chuá tham nhũng đạo đức giả .

    • Tôi nghĩ rằng Lê Đức Anh cũng sẽ chịu cùng chung số phận như Lê Đức Thọ, sẽ bị dân ném phân đầy mồ đến mức gia đình và con cháu phải bê mồ chúng về nhà dấu cho khỏi nhục thôi. Nhưng lịch sử thì làm sao mà bê đi đâu dấu được.

  5. Sự lo nghĩ muộn màng cho người dân của tên chột mắt bán nước Lê đức Anh :
    Dấu hiệu của lương tâm cắn rứt hay một chút gì gọi là hối lộ , lo lót cho quỷ sứ khi cảm thấy mình đã gần đất xa trời , ngày đối diện với sự phán xử của Diêm Vương đã gần kề ?

    • LÊ ĐỨC ANH KẺ MỞ ĐƯỜNG THÂN TRUNG QUỐC; MỞ GIAI ĐOẠN “16 CHỮ VÀNG “… quả là con cháu LÊ CHIÊU THỐNG như LÊ KHẢ PHIÊU tên ký nhượng đất biển ẢI NAM QUAN + Nửa THÁC BẢN GIỐC

      2 tên việt gian này PHẢI TÙNG XẺO NHƯ thằng ĐỘC TÀI đầu bù tóc rối KADAGFI xứ Li-Bì !!!

  6. Những tên việt gian CS cứ nghỉ là chúng có quyền ăn c’t cho no rồi sau 30 năm đẻ ra được lời vàng ngọc và có giá trị!

      • Anh Xuân,
        Tôi hiểu vấn đề thông tin, chỉ vạch ra trò hề của lủ CS từ cao đến thấp, từ xưa đến giờ.
        Nếu ngoài lời nói, ông ta phải hành động. Ví dụ ít ra yểm trợ tài chánh cho g/đ đang có nhà có đất bây giờ là homeless thì mình chửi hắn làm gì?
        Thân ái,

      • Chào bác Châu Xuân Nguyễn, nếu không có gì phức tạp lắm đề nghị bác tạo thêm dấu đánh giá comment (bàn tay chỉ lên và chỉ xuống) để bạn đọc khuyến khích còm sĩ comment, được đánh giá cao còm sĩ sẽ hăng hái comment hơn và web site sẽ có nhiều bạn đọc hơn nữa. Thank you.

  7. Thứ hai, tại sao sự việc lại để kéo dài nhiều năm, tại sao có sai sót mà không quản lý được, phải chăng chính quyền địa phương có sự buông lỏng quản lý(trích) BA XẠO! Chính vì bọn cộng sản con cháu ông Anh Chột quản lý quá chặt(vì đất đai chúng coi như của quan mà) nên chúng cứ thấy chỗ nào ngon là muốn xơi.Lão định ngụy biện chạy tội cho bọn côn đồ theo kiểu ný nuận bọn cộng sản ngày xưa hay xài ( nay quê độ quá không dám xài nữa vì nghe không lọt lỗ tai tý nào): Thiếu trách nhiệm gây hậu quả…

  8. Mặt khác, việc cơ quan công an tiến hành cưỡng chế mà không có sự kết hợp chặt chẽ với chính quyền địa phương để nảy sinh phức tạp cũng là một thiếu sót. Nếu mình làm được tốt thì những hành vi chống trả lực lượng chức năng đã không xảy ra”.(trích) Cũng lại XẠO CHÓ nữa.Hàng trăm cán bộ chiến sĩ có đủ mặt quân dân chính Đảng mà nói không có chặt chẽ.Bọn cướp ngày này luôn có sự thống nhất chặt chẽ,có đầy đủ ý kiến ban ngành chức năng,tập trung mọi sức mạnh chúng có trong tay để cướp mà nói không có sự phối hợp.Cái chính là chúng không ngờ là sự phản kháng mạnh mẽ của anh Vươn và sự hèn nhát của đám gọi là công an- cơ động chỉ quen ác với dân (tay không vũ khí) chứ còn gặp dân thứ dữ thì bọn chó lộ cái mặt hèn hạ liền( đốt nhà,đánh vợ con người ta hòng bắt người ta ra hàng).Nhìn cái mặt thằng trùm du côn Đỗ Hữu Ca khi chỉ huy cưỡng chế là biết chúng sẽ sẵn sàng làm bất cứ cái gì đối với người dân (như chính cái ông CHỘT đang thuyết giáo vậy-một kẻ khét tiếng sắt máu mà nhiều người rùng mình khi nghĩ đến).Có lẽ nó đang trách bọn đàn em là sao không chuẩn bị sẵn XE TĂNG hay MÁY BAY TRỰC THĂNG để khi cần là san bằng sự kháng cự của anh Vươn mà lại để họ trốn mất tiêu làm nhục mặt đám còn đảng còn mình của ông.

  9. Hãy xem tên luu manh nhất hạng Lê Đức Anh này lừa đảo các tồng chí của hắn để leo cao ra sao:
    1-Lê Đức Anh không phải là công nhân cao su như tự khai trong lý lịch mà là người phụ trách việc chế biến thực phẩm cho chủ đồn điền và các quan chức Pháp ở Lộc Ninh (chef des cooperatives) từ đầu thập kỷ 40 của thế kỷ 20, được anh chị em công nhân cao su đặt cho biệt danh là “cai lé” do chột mắt vì bệnh đậu mùa. Lê Đức Anh là người giúp việc thân cận của chủ đồn điền De Lalant, một sĩ quan phòng nhì của Pháp. Lương của y cao như lương của Chef de camp.

    Năm 1955, sau khi bộ đội Nam Bộ tập kết ra miền Bắc, đồng chí Trần Văn Trà là Tư lệnh kiêm Chính uỷ, đồng chí Nguyễn Văn Vịnh là Phó Chính uỷ, đồng chí Đồng Văn Cống làm Tham mưu trưởng, Lê Đức Anh làm Tham mưu phó. Thấy Lê Đức Anh không được vào Đảng uỷ, đồng chí Đồng Văn Cống hỏi thì đồng chí Vịnh trả lời “Qua lớp chỉnh Đảng ở Việt Bắc, lý lịch của Lê Đức Anh không rõ, nên không giới thiệu”.

    Trong một lần tâm sự với Lê Đức Anh, đồng chí Đồng Văn Cống hỏi “nghe người ta nói cậu là surveillant?”. Lê Đức Anh không trả lời. Đồng chí Đồng Văn Cống hỏi tiếp: “hay cậu là 2è bureau (phòng nhì)?”. Lúc ấy Lê Đức Anh mới nói: “tôi làm công chức cho đồn điền”

    Đến Đại hội Đảng lần 4 năm 1976, đ/c Đồng Văn Cống, Lê Đức Anh và Nguyễn Chánh Nam bộ cùng dự đại hội, sinh hoạt trong Đoàn Quân sự. Khi xem danh sách giới thiệu vào Trung ương khoá 4, thấy ghi Lê Đức Anh là công nhân cao su, đ/c Đồng Văn Cống hỏi: “sao cậu khai là công nhân ?”. Lê Đức Anh ấp úng trả lời “họ ghi sai, tôi là công chức!”

    2. Lê Đức Anh không phải là Đảng viên từ năm 1938 mà từ tháng 4 năm 1945, khi Ban cán sự Đảng Thủ Dầu Một tuyên bố tổ chức y vào Đảng và giao nhiệm vụ cho y về gây dựng cơ sở cách mạng ở đồn điền cao su Lộc Ninh trong một cuộc họp có 8 người, trong đó có đồng chí Năm Thi tham dự, vì thấy y tỏ ra hăng hái trong phong trào công nhân cao su ở Lộc Ninh sau ngày Nhật đảo chánh Pháp. Cuộc họp đó do Bí thơ Văn Công Khai chủ trì bàn việc phối hợp với phe Đồng minh chống phát xít Nhật theo chủ trương chung của Mặt trận Việt Minh.

    Do man khai đảng viên từ năm 1938, nên năm 1998, Lê Đức Anh được tặng huy hiệu 60 năm tuổi Đảng, được báo chí, truyền hình rầm rộ đưa tin trên cả nước!

    Đầu năm 2002, để tiếp tục “hợp thức hoá” đảng tịch của mình, Lê Đức Anh cho công chiếu trên đài truyền hình Trung ương bộ phim tài liệu nhan đề “Đồng chí Lê Đức Anh” vào tối mùng 4 Tết. Không tìm được “nhân chứng lịch sử” nào sáng giá hơn, người ta cho xuất hiện một ông anh trong gia đình để xác nhận “Lê Đức Anh từng đậu Đíp-lôm (Thành Chung) và vào Đảng năm 1938!”.

  10. …3. Lê Đức Anh đã hai lần để sổng toàn quyền Decoux, thống đốc Nam kỳ Hoffen và chủ đồn điền De Lalant, sĩ quan phòng nhì của Pháp.

    Trong cuộc đảo chánh Nhật-Pháp ngày 9/3/1945, quân Nhật bắt được toàn quyền Pháp ở Đông dương Decoux và thống đốc Nam kỳ Hoffen tại Sài Gòn, sau đó giải về giam ở nhà De Lalant, chủ đồn điền cao su ở Lộc Ninh. Đồng chí Năm Thi được giao nhiệm vụ dẫn một đội vũ trang lên Lộc Ninh tìm cách bắt sống hoặc tiêu diệt tiểu đội bảo vệ của Nhật, rồi tổ chức dẫn độ Decoux và đồng bọn lên Buôn Mê Thuột để đưa ra Bắc chuyển giao cho Trung ương. Đồng chí Năm Thi đã bàn bạc với Lê Đức Anh và nhất trí lên kế hoạch phối hợp hành động. Nhưng đêm hôm sau, y bất ngờ huỷ bỏ kế hoạch, viện cớ sẽ bị quân Nhật kéo lên khủng bố, phá vỡ cơ sở cách mạng của y!.

    Tháng 9/1945, khi chỉ huy quân Anh vào Nam vĩ tuyến 16 tiếp nhận sự đầu hàng của quân Nhật, tướng Gracey đòi Nhật trao Decoux và đồng bọn cho quân đội Anh. Để ngăn cản việc đó, Tỉnh uỷ Thủ Dầu Một chủ trương cắt đường giao thông từ Lộc Ninh về Sài Gòn, bằng cách đốn cây cản đường từ Lộc Ninh về Hớn Quản rồi phục kích tiêu diệt lực lượng áp giải để bắt bọn Decoux, đơn vị của Lê Đức Anh đã được bổ sung thêm vũ khí để thực hiện nhiệm vụ này. Y nhận lệnh nhưng đã tránh né, cử người khác làm thay. Tên này đã lệnh cho tự vệ dỡ cây và mở đường cho bọn Nhật đưa Decoux, Hoffen và De Lalant về Sài Gòn an toàn!

    4. Trong thời kỳ đầu cuộc kháng chiến chống Pháp ở Nam bộ, Lê Đức Anh đã bỏ chạy không tổ chức cho lực lượng võ trang đánh trả quân Pháp tập kích vào Thuận Lợi, phá huỷ một khối lượng lớn cơ sở vật chất dự trữ của miền Đông.

    Để chuẩn bị cơ sở vật chất cho cuộc kháng chiến, ta chủ trương di chuyển máy móc thiết bị, vật tư, lương thực của các đồn điền cao su và các địa phương miền Đông Nam bộ về khu vực Thuận Lợi (Phú Riềng cũ) thuộc Công ty cao su Dầu Tiếng là địa bàn ở sâu trong hậu phương ta. Trong khi quân Pháp tập kích Thuận Lợi, Lê Đức Anh và lực lượng võ trang thuộc quyền của y đang đóng trên đất Thuận Lợi nhưng đã không tổ chức chiến đấu đánh trả quân địch mà bỏ chạy dài về Cổng Xanh, chiến khu Đ. Do đó, Thuận Lợi bị quân Pháp đốt cháy toàn bộ kho tàng, nhà cửa trong ba ngày đêm liền. Nghe tin Tư lệnh Nguyễn Bình sẽ xử tử mình vì tội đó, Lê Đức Anh bèn lánh mặt, đưa quân về vùng Bắc Bến Cát. (Lúc ấy, đ/c Năm Thi là Uỷ viên Thường vụ Tỉnh uỷ, chi đội phó, kiêm tham mưu trưởng Chi đội I Thủ Dầu Một nên biết rõ việc này).

  11. …5. Từ năm 1979 đến 1989, lãnh đạo và chỉ huy quân tình nguyện Việt Nam chiến đấu và giúp bạn ở Campuchia, Lê Đức Anh đã phạm nhiều sai lầm về chính trị và quân sự.

    – Về chính trị : ngoài vụ Xiêm Riệp bắt nguồn từ chủ trương “đánh địch ngầm” do Lê Đức Thọ và Lê Đức Anh đề ra, Lê Đức Anh đã có nhiều biểu hiện và hành vi coi thường bạn, cho kiểm tra nhà ở của một số uỷ viên Bộ Chính trị Đảng nhân dân cách mạng CPC, bao biện làm thay, can thiệp vào công việc nội bộ, bắt bớ Đảng viên của bạn khiến bạn phản ứng và nghi ngờ tình cảm quốc tế trong sáng của Đảng, Nhà nước và quân đội ta.

    – Về quân sự : đã đánh giá quá thấp kẻđịch, chủ trương “trong năm 1980, quét sạch quân địch ngoài địa hình mà trọng điểm là vùng rừng Ô-Ran, đồng thời hoàn thành về cơ bản nhiệm vụ phá tan âm mưu địch dùng phần tử hai mặt lũng đoạn đảng và chính quyền của bạn”(1). Đã chỉ đạo chiến tranh theo kiểu ăn đong, năm này chưa xong thì năm sau, kéo dài đến mười năm vẫn chưa diệt được đối thủ mà Lê Đức Anh gọi là “tàn quân” Pônpốt!

    Từ cuối năm 1979, Lê Đức Anh đề ra chủ trương “khoá chặt biên giới”, “xây dựng tuyến phòng thủ biên giới” với mật danh K5 bằng cách huy động đông đảo nhân dân các địa phương nước bạn, từ rừng núi đến đồng bằng lên biên giới cùng quân tình nguyện Việt Nam và bộ đội bạn chặt cây, đào hào, rải chông và căng giây thép gai nhằm ngăn chặn quân PônPốt từ Thái Lan vào đất Campuchia(!). Mặc dù ta và bạn đã bỏ ra nhiều công sức và tiền của trong nhiều năm, nhưng biên giới vẫn không “khoá chặt” được, địch vẫn mở được hành lang qua biên giới vào nội địa, xây dựng được nhiều căn cứ dọc biên giới, có nơi vào sâu đến 30, 40 kilômét.

    Do chủ trương sai lầm của Lê Đức Anh mà hàng chục vạn cán bộ chiến sĩ quân tình nguyện Việt Nam cũng như bộ đội và nhân dân bạn đã bỏ xác trên tuyến biên giới dài 1.200km cũng như trong nội địa do bị địch đánh úp,do mìn và sốt rét ác tính!

    Mặc dù vậy, đến năm 1983, Lê Đức Anh vẫn cho rằng ở Campuchia chưa có chiến tranh, chỉ mới là những “hoạt động du kích” của “tàn quân PônPốt”. Chúng sẽ bị tàn lụi vào năm 1985 như Nghị quyết của Ban cán sự và Bộ Tư lệnh 719! Khi bộ phận tiền phương của Cục khoa học quân sự Bộ Tổng tham mưu tại Campuchia đề nghị nên có sự đánh giá khách quan hơn, có sự chỉ huy chiến tranh bài bản hơn trên cơ sở nghiên cứu tính chất và đặc điểm của cuộc chiến tranh ở Campuchia để tìm ra quy luật đặc thù của nó, thì Lê Đức Anh nổi giận, ra lệnh cho cơ quan tiền phương Cục Khoa học quân sự gồm 10 đại tá phải rút ngay về nước, trả lại cho Bộ Tổng tham mưu với lý do “tinh giản biên chế ở chiến trường!”.

    Có những sai lầm khuyết điểm như trên, nhưng Lê Đức Anh vẫn thăng tiến rất nhanh, từ Uỷ viên Trung ương khoá 4 lọt vào Bộ Chính trị khoá 5 rồi tiến lên nắm chức Bộ trưởng Bộ Quốc phòng, Chủ tịch nước!

    6. Trong quan hệ gia đình, Lê Đức Anh là người chồng phản bội: Ra Bắc được mấy năm, Lê Đức Anh nói với đồng chí Đồng Văn Cống là sẽ xin lấy vợ khác, vì bà Bảy Anh trong Nam đã lấy chồng, lại thuộc thành phần gia đình phản động làm tay sai cho địch! Đồng chí Đồng Văn Cống nói: “Hôm ở Cao Lãnh tôi thấy chị Bảy khóc rất dữ khi tiễn Anh đi tập kết; nghe nói sau đó chị về công tác ở miền Đông, căn cứ vào đâu mà anh nói Chị đi lấy chồng và theo địch? Tôi không tán thành”.

    Nhưng rồi nhờ sự ủng hộ của Lê Đức Thọ, Lê Đức Anh vẫn bỏ được vợ cũ, lấy được vợ mới. Trong lúc đó thì trong hoàn cảnh đấu tranh khốc liệt và gian khổ ở miền Nam, chị Bảy Anh vẫn một lòng kiên trung chờ đợi và tiếp tục hoạt động cách mạng, làm Uỷ viên tỉnh uỷ Bình Dương cho đến ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng!

    Khi biết chuyện này, các đồng chí Phạm Hùng, Nguyễn Thị Định và đồng bào cán bộ miền Nam đều rất bất bình, cho Lê Đức Anh là một tên vô đạo đức!…

    (Trích thư tố cáo Lê Đức Anh của một số lão thành cách mạng miền Nam gửi Bộ Chính trị)

  12. http://phamvietdao2.blogspot.com/2012/01/oi-ieu-thua-voi-ong-ang-hung-vo.html

    ĐÔI ĐIỀU THƯA VỚI ÔNG ĐẶNG HÙNG VÕ
    Trương Nhân Tuấn.

    Cựu thứ trưởng Đặng Hùng Võ vừa lên tiếng về vụ Đoàn Văn Vươn trên báo Tuổi Trẻ hôm qua là một điều đáng mừng. Ý kiến của ông Võ dễ thuyết phục vì không dựa lên tình cảm mà dựa lên luật lệ nhà nước. Hy vọng các cơ quan hữu trách theo tinh thần của Thứ trưởng Đặng Hùng Võ để giải quyết thỏa đáng vấn đề này. Tuy vậy, các ý kiến của ông Võ, trên phương diện kỹ thuật, theo tôi vẫn có một vài lấn cấn, không phải do kiến thức, mà đến từ “cơ chế” của nhà nước. Tôi nghĩ rằng luật lệ áp dụng cho trường hợp “thu hồi đất” của ông Vươn có một số điều mâu thuẫn, nhất là các điểm về thể lệ giao đất, diện tích tối đa đất được giao, thời hạn được sử dụng đất, phương thức thâu hồi đất… Ngoài ra còn có những mâu thuẫn giữa tính công bằng của xã hội chủ nghĩa với quyền tư hữu của kinh tế thị trường, hoặc giữa « tư điền » là tập tục ngàn năm của dân tộc Việt với « sở hữu đất đai thuộc về toàn dân » của chủ nghĩa xã hội. Nếu đúng như tôi nghĩ, trường hợp cá biệt của Đoàn Văn Vươn, nếu chỉ dựa hoàn toàn trên pháp luật (mà pháp luật có điều không ổn) thì việc giải quyết chắc chắn sẽ gây nên những điều oan ức. Việc nổ súng đáng tiếc trong khi giải tỏa đất đã nói trước việc này. Hy vọng ông Võ (hay người có thẩm quyền khác) sẽ lên tiếng giải thích. Các thắc mắc của tôi gồm các điểm:

    1/ Phân loại khu vực đất:

    Thứ trưởng Đặng Hùng Võ nhận xét: “theo Luật đất đai năm 1993, cụ thể là theo nghị định 64 về việc giao đất sản xuất đối với đối tượng ở đây là giao đất sản xuất trồng cây hằng năm, nuôi trồng thủy sản, làm muối… “

    Tôi nghĩ khác. Khu vực gọi là “đất” mà ông Vươn sử dụng từ năm 1993 không thuộc vào bất kỳ một loại “đất” nào đã được qui định theo điều 11 bộ Luật đất đai năm 1993 hay điều 13 bộ Luật đất đai năm 2003.

    Thật vậy, trước khi « khu vực đất » này được giao cho ông Vươn thì nó không thể gọi là « đất » để « trồng cây hàng năm », cũng không thể gọi đơn thuần là « đầm » để « nuôi trồng thủy sản », và nó cũng không thể sử dụng vào việc « làm muối » như Thứ Trưởng Võ đã nói. Nếu chiếu theo Luật Hồng Đức thì khu vực này không thuộc diện « điền » (không thể trồng trọt hay làm muối – diêm điền), cũng không thuộc diện « thổ » (không thể định cư), và cũng không thuộc diện « trạch » (không thể nuôi cá).

    Đây là một khu vực đất đang bồi, thường xuyên ngập nước biển và hàng năm chịu nhiều thiên tai bão lụt. Theo luật của các (nước Tây phương) hay Luật về thổ trạch ở VN các thời kỳ trước, vì lý do an ninh, các vùng đất này không được nhà nước cấp cho dân, hay không khuyến khích cho dân khai hoang, vỡ hóa… nhằm định cư hay khai thác kinh tế.
    Vấn đề đặt ra, theo pháp luật, nhà nước có thể cấp cho ông Vươn khai thác « khu vực đất » đó hay không? Nhà nước có trách nhiệm gì nếu tai nạn do thiên tai (bão, lụt) đổ xuống?

    2/ Tính không hợp lý của việc thâu hồi đất trong bộ Luật về đất đai.

    Nhưng “khu vực đất” này vẫn được chính quyền địa phương Hải Phòng cấp cho ông Vươn khai thác, bất chấp những hiểm nguy có thể gây ra cho cá nhân và gia đình ông Vươn.

    Để biến khu vực “đất không thể sinh sống” thành một khu vực xếp vào hạng “điền trạch” (tức vừa định cư vừa nuôi thủy sản), ông Vươn đã sử dụng kiến thức kỹ sư của mình để làm các việc sau :
    a) Đắp một con đê dài 2 cây số để ngăn lũ lụt, (con đê này đem lại lợi ích cho nhiều gia đình lân cận, chứ không hẳn cho cá nhân ông Vươn)
    b) Trồng cây vẹt để giữ đất bồi đồng thời để che bão
    c) Đổ đất, cát, đá… làm nền
    Làm các công trình (a) và (b) ông Vươn đã biến một vùng bờ biển hiểm nguy thành một cái « trạch » (đầm nước) có an ninh. Công trình (c) biến một góc « trạch » thành « điền » (đất trồng trọt) và “thổ” (đất xây cất). Sau 17 năm gầy dựng, ông Vươn đã tạo ra một « khu vực điền – thổ – trạch » có diện tích là 40 ha. Điều đáng chú ý là khu vực này, theo lời dân sống ở đó, trước khi giao cho ông Vươn, “nhà nước không dám khai phá”.

    Nhà nước thâu hồi đất này dựa trên điều 6 Luật đất đai 2003, theo qui định khoản đ) « chuyển mục đích sử dụng đất » hay các điều qui định ở mục 4. Dĩ nhiên nhà nước có quyền, theo Hiến pháp và Luật, nhưng thử đặt giả thuyết : nếu « khu vực đất » đó không giao cho ông Vươn, tức vẫn còn là một vùng đầm lầy phủ sóng và luôn chịu gió bão, liệu nhà nước có qui hoạch hay lên kế hoạch sử dụng khu vực này hay không ?
    Nếu câu trả lời là “không” thì không có lý do gì nhà nước hôm nay lại thâu hồi khu vực đất ấy.

    Trong khi điều 12 qui định: Nhà nước có chính sách khuyến khích người sử dụng đất đầu tư lao động, vật tư, tiền vốn và áp dụng thành tựu khoa học và công nghệ để “Khai hoang, phục hoá, lấn biển, đưa diện tích đất trống, đồi núi trọc, đất có mặt nước hoang hoá vào sử dụng” (khoản 1)
    Ông Vươn đã tin tưởng vào điều luật đó, đã đem kiến thức khoa học, tiền vốn và công sức để làm các điều mà nhà nước khuyến khích.
    Vậy mà nhà nước đã có quyết định thâu hồi (trong khi thời hạn sử dụng chưa mãn).
    Người ta không thể vừa “khuyến khích” vừa “thâu hồi “. Ở đây “khuyến khích” có nghĩa là cho làm, “thâu hồi” có nghĩa là không cho làm. Mâu thuẫn ở đây khá rõ rệt. Việc này làm mất niềm tin của dân chúng vào nhà nước và luật của nhà nước?

    3/ Về diện tích sử dụng đất và thời hạn sử dụng:

    Thứ trưởng Võ nói rằng “thời hạn giao đất được Luật đất đai quy định là 20 năm.” … “Luật quy định hạn mức được giao đối với một hộ gia đình cá nhân không được vượt quá 2ha”.

    + Về diện tích đất được giao. Khu vực đất của ông Vươn tạo nên là do công sức của ông và gia đình trong việc đắp con đê dài 2km để ngăn lũ và trồng các hàng cây vẹt để giữ đất. Đất của ông Vươn tân tạo được tính từ con đê chận lũ.

    Đặt giả thuyết, nếu nhà nước lúc đầu đã qui định ông Vươn chỉ được giao 2 ha đất, thì chắc chắn ông Vươn sẽ không nhận. Vì nhận cũng không làm được gì! Muốn cải tạo đất thì phải làm con đê chận lũ và trồng vẹt giữ đất bồi. Tức là, hoặc ông Vươn tân tạo được 40 ha đất thổ trạch, hoặc không tạo ra khoảnh đất nào cả. Không ai bỏ công sức làm con đê, trồng rừng vẹt để nhận 2 ha, ngoại trừ việc nhà nước bỏ công để làm (như trường hợp Nguyễn Công Trứ ở huyện Tiền Hải, sẽ nói bên dưới).

    Ông Vươn đã được Nhà nước cấp giấy chứng nhận quyền sử dụng đất lần đầu vì thế thuộc diện người đang sử dụng đất ổn định (điều 4 phần 3), như vậy đã 17 năm qua.
    Qui định ông Vươn chỉ có 2 ha sử dụng là mâu thuẫn với thực tế. Thực tế ở đây là nhà nước hàm ý công nhận quyền sử dụng của ông Vươn trên toàn vùng đất mà ông này khai thác. Trong 17 năm nhà nước không phản đối, thì nhà nước đã chấp nhận thực tế đó.
    Nhà nước, qua cơ quan tư pháp, có nhiệm vụ bảo vệ công lý. Nếu hôm nay nhà nước nói ngược lại, thì còn đâu là công lý?

    + Về thời hạn được sử dụng đất, theo tôi cũng không thể áp dụng trong trường hợp của ông Vươn. Bởi vì, trong 17 năm sử dụng, thời gian cải tạo khu vực đất không thể không chiết tính ra. Mặt khác, ông Vươn đã đầu tư rất nhiều công và của. Huê lợi thâu từ việc sử dụng đất vẫn chưa trả hết nợ.

    Khu vực sinh sống của ông Vươn đã được qui định theo điều 66, khoản 2,3 và 4, là « đất sử dụng ổn định lâu dài ». Mặt khác, điều 67 về thời hạn sử dụng đất, cho phép sử dụng đến 50 năm ở các loại cây trồng lâu dài. Trường hợp của ông Vươn thì luật không qui định, nhưng về tính hợp lý, cũng phải để cho ông Vươn sử dụng ít ra 50 năm. Với thời hiệu này ông Vươn mới có thể thâu được huê lợi tương xứng với công lao, của cải mà ông đã đổ xuống.

    Nhà nước không thể vịn vào bất kỳ lý cớ gì để thâu hồi đất này của ông Vươn, như đã nói ở phần 2. Vì nó không công bằng. Nếu đất đó để yên, không có ông Vươn ra sức cải tạo, thì không thể đưa vào sử dụng.

    + Ngày xưa, sẽ nói bên dưới, vua chúa có toàn quyền trên số phận của mỗi thần dân, nhưng cũng không có các hành vi bạo ngược trưng thâu đất tư điền một cách tự tiện. Huống chi ngày hôm nay, chế độ xã hội chủ nghĩa, nguyên tắc là đem công bằng cho mọi người trong xã hội. Mà nguyên tắc của công bằng là, trước khi bảo vệ quyền sử dụng đất của mỗi người, thì phải tôn trọng đúng mức quyền sử dụng đất (thời hiệu sử dụng) của từng cá nhân.

    Như vậy còn đâu tính công bằng của XHCN do hiến pháp qui định mà nhà nước phải thực thi ?

    4/ Về “tư điền” và sở hữu toàn dân:

    + Theo Phủ Biên Tạp Lục của Lê Quí Đôn, một tập tục ngàn năm của Việt Nam được lưu truyền từ đời này sang đời kia, đến trước thời xã hội chủ nghĩa :
    “Nếu có người tự đem sức lực của mình khai khẩn những nơi rừng rú bỏ hoang, khi đã thành điền phải khai rõ, liền cho phép coi như là “bản bức tư điền”. Chỉ nhà nước mới có quyền thu thóc tô, còn dân xã không được tranh ruộng tư ấy. Cái lệ ấy thành ra vĩnh viễn”.

    Tức đất hoang mà người dân bỏ công khai phá, như trường hợp ông Vươn, sẽ thuộc vào loại « bản bức tư điền », tức sẽ trở thành ruộng riêng của ông Vươn (và con cháu sau này của ông).

    Một trường hợp khai khẩn đất hoang ở nước ta, vào đầu thế kỷ 19, cần nhắc ở đây, là việc thành lập huyện Tiền Hải ở Nam Định của cụ Nguyễn Công Trứ. Huyện Tiền Hải trước kia vốn là một bãi đất bồi (bãi Tiền Châu), việc khai khẩn gọi là « doanh điền », do cụ Nguyễn Công Trứ hướng dẫn với sự ủng hộ của triều đình qua việc giúp đỡ tiền bạc và dụng cụ khai phá. Những người dân khai khẩn vùng đất mới bồi này, phần lớn được làm chủ các khoản đất do dọ tạo ra (gọi là tư điền) và có bổn phận đóng thuế cho nhà nước.

    + Dưới thời thực dân cũng thế, người dân nào khai khẩn đất hoang thì đất đó thuộc quyền sở hữu của người đó. Trong khi đó, chính quyền thực dân đã giúp đào kinh chằn chịt khắp nơi để cho dân xả nước phèn, biến một vùng đất phèn, đồng chua thành một kho lúa gạo to lớn của miền Nam hiện nay. Dưới thời Mỹ xâm lược, chế độ tay sai bán nước Mỹ-Diệm, họ cũng tổ chức các khu “doanh điền”, lập “đồn điền” ở Tây Nguyên, khuyến khích dân khai khẩn đất hoang, giúp tiền bạc, xây cất nhà cửa cho dân định cư. Tất cả đất khẩn hoang cũng như nhà cửa đều thuộc quyền sở hữu vĩnh viễn của người dân.

    + Trong khi dưới thời XHCN, đất đai thuộc sở hữu toàn dân, nhưng lại do nhà nước quản lý.

    Trường hợp khai khẩn “khu vực đất” của ông Vươn thì không hề được sự giúp đỡ của nhà nước xã hội chủ nghĩa như trường hợp đất doanh điền ở Tiền Hải, đất khẩn hoang ở Nam bộ hay đất doanh điền, đồn điền ở Tây nguyên.

    Nếu thời trước các nhà nước phong kiến, thực dân hay tay sai bán nước Mỹ Ngụy không trưng thâu đất, mặc dầu việc khai khẩn là có sự trợ giúp của nhà nước về tài chánh và công cụ, thì hôm nay, nhà nước không hề giúp điều gì cho ông Vươn, thì tại sao lại thâu hồi ?

    Các qui định của xã hội chủ nghĩa có đi ngược lại đạo lý giống nòi hay không ?

    5/ Thủ tục thâu hồi đất, mâu thuẫn giữa XHCN và kinh tế thị trường:

    Như đã nói ở điều 2, việc khai khẩn của ông Vươn là một « công trình », gồm nhiều phần : con đê dài 2km, rừng vẹt, đầm nuôi cá, đất trồng trọt và đất xây dựng nhà cửa. Ngoài chi phí vật chất như tiền của, sức lao động, công trình này bao gồm hai thành quả: vật chất và trí tuệ.

    Ông Vươn là một kỹ sư. Nếu công trình này không có đóng góp của kiến thức khoa học và việc đầu tư suy nghĩ lâu dài thì khu đất này sẽ không bao giờ được thành tựu như thế. Nếu giao đất cho tay ngang, người này chưa chắc sẽ hình hung ra việc đóng cừ xây đê hay trồng cây vẹt để giữ đất, đó là chưa nói đến việc phải định hướng con đê như thế nào, trồng cây vẹt ra làm sao để khỏi bị sóng đập tan và giữ được đất. Tức công trình đó còn là một công trình của trí tuệ.

    Theo hiến pháp và luật định, đất đai sở hữu của toàn dân, do nhà nước quản lý. Nhưng vì có nền « kinh tế thị trường » và gia nhập WTO, do đó nhà nước VN phải tôn trọng các luật lệ do WTO qui định, (theo điều 3 khoản 2 bộ Luật đất đai 2003) trong đó có điều luật phải tôn trọng quyền sở hữu tài sản cũng như sở hữu trí tuệ của tư nhân.

    Nhà nước có thể thâu hồi đất mà bỏ qua quyền sở hữu trí tuệ cùng sở hữu tài sản của ông Vươn ? Không giải quyết ổn thỏa là tạo ra sự xung đột giữa hai bộ luật (luật quốc tế và luật quốc gia) mà theo lẽ VN phải đặt luật quốc tế lên trên.

    Mâu thuẫn ở đây là mâu thuẫn của nền “kinh tế thị trường” với định hướng “xã hội chủ nghĩa”.

    Nhưng sự mâu thuẫn này đã tạo ra tại VN một tầng lớp giàu mới do kinh doanh về đất đai. Con số này chiếm đến 40%. Như thế, việc này gián tiếp tạo cho VN một nền kinh tế què quặc, do việc tư bản nội địa không đầu tư vào kinh doanh hay sản xuất mà đầu tư vào một ngành không tạo ra công ăn việc làm hay của cải vật chất cho xã hội. Nó chỉ mở một môi trường tốt đẹp tại VN cho hàng hóa dỏm của TQ vào thống lĩnh thị trường.

    6/ Kết luận: Đôi điều với Thứ Trưởng Võ như thế. Theo tôi, về pháp luật, nếu có sự mâu thuẫn (như đã dẫn ra) thì ánh sáng công lý sẽ không bao giờ rọi dến các nơi tối tăm, ở các vùng sâu, xa, như ở xã Vinh Quang, huyện Tiên lãng, tỉnh Hải Phòng. Việc lên tiếng của ông Võ là một điều tốt, vì nó rất cần thiết cho việc xét xử ông Vươn. Nhưng ở những mâu thuẩn giữa đạo lý giống nòi với đạo lý xã hội chủ nghĩa hay giữa kinh tế XHCN và kinh tế thị trường thì cần điều chỉnh lại. Xã hội chủ nghĩa trên nền tảng Mác Lê đã đi vào quá khứ, do tính lỗi thời của nó. Nếu VN tiếp tục kéo dài, tầng lớp dân oan ngày càng lớn, các nỗi bất bình sẽ có ngày bùng nổ, trong khi lớp cường hào ác bá đỏ sẽ có môi trường tốt để hoành hành.

    Hy vọng nhiều người khác cũng sẽ lên tiếng như Thứ trưởng Võ. Đó cũng là việc công ích cho xã hội.

  13. So với bài phỏng vấn hôm trước, CAI PHU ĐỒN ĐIỀN Lê Đức Anh CHA ĐẺ QUÁI THAI hiệp ước THÀNH bán Nước 1991 đã đổi hẳn giọng.

    “Chính quyền phải bồi thường cho gia đình ông Vươn. Cả gia đình họ mất nhiều năm mới có thành quả như hiện nay mà chính quyền lại muốn thu hồi, điều đó là không được! Nếu TP Hải Phòng và Trung ương không xử lý nghiêm việc này thì rất nguy hại. ”

    Lê Đức Anh : Chính quyền huyện, xã đều sai

    by Người Lao Động — Cập nhật : 16/01/2012

    Địa chỉ của liên kết là: httphttp://nld.com.vn/20120116120511162p0c1002/vu-cuong-che-o-hai-phong-chinh-quyen-huyen-xa-deu-sai.htm

    Lão cai đồn điền “chột” LÊ ĐỨC ANH tên này độc ác thật GẦN CHẦU Diêm Vương HẾT CHỨC QUYỀN (nhưng thật sự ảnh hưởng của hai MA (Mười + Anh = Đ.M. tức Đỗ 10 và LÊ ĐỨC ANH vẫn còn NẶNG KÝ vì chúng nắn ra các tên tội đồ ĐANG NẮM QUYỀN bán Nước hại Dân như bọ 4 tên tứ trụ hiện nay …Y lão cai đồn điền “chột” LÊ ĐỨC ANH

    “Thứ nhất, nếu Đoàn Văn Vươn là một người lương thiện được người dân địa phương quý mến, vậy lý do gì khiến anh ta phải có hành vi tiêu cực như vậy. Điều này cần khẩn trương làm rõ.( lão cai đồn điền “chột” LÊ ĐỨC ANH khai man LÝ LỊCH còn là SƯ TỔ của tên Lê Văn (mặt thật NHƯNG KHÔNG ) Hiền!!!! …KHÁ LÁU CÁ và ÁC ĐỘC và KHỎE MẠNH vì thầy TÀU KHỰA trả ơn nuôi lão VÌ CÁI Hiệp ước THÀNH ĐÔ 1991 bán Nước cho ĐẶNG TIỂU BÌNH + GIANG TRẠCH DÂN ….ác thật KẾT TỘI Đoàn Văn VƯƠN vào câu sau:

    CHÉP NGUYÊN VĂN

    Thứ nhất, nếu Đoàn Văn Vươn là một người lương thiện được người dân địa phương quý mến, vậy lý do gì khiến anh ta phải có hành vi tiêu cực như vậy. Điều này cần khẩn trương làm rõ. HẾT CHÉP NGUYÊN VĂN miệng lưỡi ĐẠI MÃNG XÀ

    Phải chăng chính quyền địa phương có sự buông lỏng quản lý. Gần hai chục hecta chứ đâu phải nhỏ như chiếc chén” – Đại tướng Lê Đức Anh.

    BẤM VÀO XEM HÌNH
    LÊ ĐỨC ANH
    tên khai man lý lịch CÓ TREO chữ HÁN chữ TÂM (TIM heo lợn ỉ cái này phải hỏi đồng chí THIẾN HEO hoạn lợn Đ.M. Đỗ Mười ….đúng là 2 tên MA (Mười và Anh = M + A = MA quỉ !!! giời đất ạ SAO cái phương trình lớp MẪU GIÁO lại lọt đúng vào 2 tên ĐẠI MA ĐẦU ma giáo bán NƯỚC hại DÂN như đồng chí THIẾN HEO hoạn lợn Đ.M. Đỗ Mười ….và bác CAI PHU ĐỒN ĐIỀN CAO SU chúa trùm băng ma fia ĐỎ Lê Đức Anh )

    LÊ ĐỨC ANH

    KẺ MỞ ĐƯỜNG THÂN TRUNG QUỐC; MỞ GIAI ĐOẠN “16 CHỮ VÀNG “… quả là con cháu LÊ CHIÊU THỐNG như LÊ KHẢ PHIÊU tên ký nhượng đất biển ẢI NAM QUAN + Nửa THÁC BẢN GIỐC

    Lê Ðức Anh ngoài việc khai man lý lịch còn hành hạ công nhân khi làm cai phu, Phạm Hùng là tình nhân của Nguyễn Thị Trung Chiến, Võ Chí Công là bố vợ của Thân Trọng Hiếu, người đã biển thủ hơn 40 triệu.
    BẤM VÀO XEM HÌNH

    LÊ ĐỨC ANH
    tên khai man lý lịch CÓ TREO chữ HÁN chữ TÂM (TIM heo lợn ỉ !!) phải là chữ “ÁC” mới phải !!!

    CHỮ tim CÒN CHÚT NÀY ĐÂY !! he he hê ….

    “Những ngày vừa qua, tôi theo dõi rất sát sao thông tin về vụ việc bắn người thi hành công vụ ở huyện Tiên Lãng (TP. Hải Phòng). Có rất nhiều điều khiến tôi phải suy nghĩ.

    Thứ nhất, nếu Đoàn Văn Vươn là một người lương thiện được người dân địa phương quý mến, vậy lý do gì khiến anh ta phải có hành vi tiêu cực như vậy. Điều này cần khẩn trương làm rõ.

    Thứ hai, tại sao sự việc lại để kéo dài nhiều năm, tại sao có sai sót mà không quản lý được, phải chăng chính quyền địa phương có sự buông lỏng quản lý. Gần hai chục hecta chứ đâu phải nhỏ như chiếc chén.

    Mặt khác, việc cơ quan công an tiến hành cưỡng chế mà không có sự kết hợp chặt chẽ với chính quyền địa phương để nảy sinh phức tạp cũng là một thiếu sót. Nếu mình làm được tốt thì những hành vi chống trả lực lượng chức năng đã không xảy ra”.


    – Đại tướng Lê Đức Anh.

    “muốn nói oan làm quan mà nói”

    “quan có cần nhưng dân chưa vội, quan có vội quan lội quan sang”

    “miệng nhà quan có gang có thép”

    “miệng quan trôn trẻ”.

  14. Thư ông Lê Đức Anh, nếu giữa ban ngày ban mặt kẻ cướp xông vào nhà ông cướp đi tất cả những gì ông và cả gia đình ông cả đời quần quật làm lụng vất vả mới có được thì ông sẽ sử sự ra sao? Có lẽ nào :
    -Để yên cho chúng cướp là hành động đúng đắn?
    -Chống bè lũ cường hào ác bá ăn cướp trắng trợn là sai trái?

    “Hình như tức quá không thể chịu được, chị Dậu liều mạng cự lại
    – Chồng tôi đau ốm, ông không được phép hành hạ.
    Cai lệ tát vào mặt chị một cái bốp, rồi hắn cứ nhẩy vào cạnh anh Dậu, Chị Dậu nghiến hai hàm răng:
    – Mày trói ngay chồng bà đi, bà cho mày xem!” (Ngô Tất Tố)
    -“Thà ngồi tù chứ để cho chúng làm tình làm tội mãi, tôi không chịu được”.(Ngô Tất Tố).

    Nhớ lúc còn đi học phổ thông chúng tôi cũng phải làm bài :” Suy nghĩ của em về nhân vật chị Dậu qua đoạn trích “Tức nước vỡ bờ” (tiểu thuyết Tắt đèn của Ngô Tất Tố)” và tất cả chúng tôi đều ca ngợi hành động tức nước vỡ bờ này là đúng, là chính đáng. Ai ca ngợi nhiều nhất thì được điểm cao nhất (điểm 10). Bây giờ sự việc lặp lại y như xưa với mức độ mâu thuẫn trầm trọng hơn nhưng lại bị chính quyền lên án là sai trái, công lý ở đâu? Chân lý “ở đâu có áp bức ở đó có đấu tranh” chỉ được phép đúng trong chế độ phong kiến thôi, còn trong chế độ ta thì không được phép?

    Hồi xưa nói khổ như chị Dậu là khổ hết cỡ rồi, ngày nay hàng chục triệu người còn khổ hơn chị Dậu, tình trạng bán con như chị Dậu trở thành quá thường chẳng có gì đáng nói. Tất cả chúng ta đã im lặng để tội ác ngự trị xã hội, để sự thật bị buộc đổi tên là tế nhị. Nếu chúng ta tất cả cùng lên tiếng thì tình trạng của xã hội đâu có thê thảm đến mức độ này.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s