Tiên lãng… nhách – Trống đánh xuôi, kèn thổi ngược, phạm luật tùm lum!

Hoàng Thanh Trúc (Danlambao) – Đúng như một nữ luật gia VN đã nói, Pháp Luật trong nước nhiều như một “rừng luật”, nhưng khi áp dụng thì toàn là “luật rừng” như hiện nay thì nên thêm chữ “rú”, bởi nó còn tệ hơn rừng.

Vụ việc cưỡng chế đất đai ở huyện Tiên Lãng càng ngày càng lòi ra nhiều cái “Lãng Nhách”. Hôm 12/1, UBND TP. Hải Phòng đã tổ chức họp báo. Trong phần trả lời phóng viên báo chí, 2 cơ quan trả lời rất “lãng nhách”: Giao một miếng đất nhưng các “quan” căn cứ vào nhiều thời điểm và các điều luật khác nhau:

Ông Bùi Quang Sản – Giám đốc Sở TNMT Hải Phòng trả lời: Việc UBND huyện Tiên Lãng giao đất cho dân là để nuôi trồng thủy sản vào ngày 4.10.1993 (trước khi Luật Đất đai 1993 có hiệu lực) nên việc giao đất áp dụng Luật Đất đai năm 1987 (?!) (thời điểm này chưa quy định thời hạn giao đất). Do đó, việc UBND huyện Tiên Lãng giao đất dưới 20 năm là phù hợp. Nay hết hạn thì phải thu hồi, việc giao tiếp sẽ phải theo quy hoạch và kế hoạch sử dụng đất của huyện.
Ông Lê Văn Hiền – Chủ tịch UBND huyện Tiên Lãng: Chúng tôi giao đất theo Điều 79 Luật Đất đai 1993 (?!). Tuy nhiên, hiện nay theo Điều 80, Luật đất đai năm 2003 (?!), hết hạn thì phải thu hồi lại. Các hộ cứ đòi giao, nhưng chúng tôi yêu cầu bàn giao lại để cho thuê. Nguồn: http://www.xaluan.com/ 
Phóng viên câu hỏi: Việc cưỡng chế có nhầm vị trí hay không vì quyết định cưỡng chế chỉ áp dụng đối với phần diện tích 19,3ha (phần đầm ngoài giáp biển), nhưng đoàn cưỡng chế triển khai đối với toàn bộ 40,3ha?Ông Lê Văn Hiền: Không có chuyện nhầm.Phóng viên: Vậy tại sao 2 căn nhà của anh em ông Vươn và Quý trên diện tích đầm trong (21ha) giáp đê biển lại bị cưỡng chế và đập phá hoàn toàn? 

Phóng viên Báo Pháp luật và Xã hội: Việc phá hủy 2 ngôi nhà đó có phải hành vi hủy hoại tài sản của công dân hay không?

Ông Lê Văn Hiền: Do căn nhà đó có các đối tượng ẩn nấp gây án. ( – Lãng nhách )Phóng viên : Nhưng trên thực tế hiện nay, toàn bộ diện tích đầm trong cũng đã bị UBND xã tiếp quản, quản lý. Bằng chứng là khi phóng viên xuống tác nghiệp thì bi cấm, vì sao?

Ông Lê Văn Hiền: Do sợ mìn các đối tượng cài vẫn còn sót lại sẽ gây nguy hiểm, mất an toàn… (- Lãng nhách)
Một thanh niên lao vào định giật máy ảnh phóng viên Báo Pháp luật TP.HCM khi về Tiên Lãng tác nghiệp. Ảnh PHS.
Trong buổi họp báo, ông Vũ Hữu Thư – Chánh văn phòng – người phát ngôn của UBND TP.Hải Phòng đề nghị các nhà báo “không nên đi quá sâu vào nguyên nhân vụ việc, hoàn cảnh nhà ông Vươn”, mà nên đi sâu phân tích hành vi vi phạm pháp luật của các đối tượng(?!). Nguồn:http://www.xaluan.com/. Nó “lãng nhách” vì ông Vũ Hữu Thư can thiệp quá sâu vào tôn chỉ chức năng của báo chí là chí công vô tư tìm hiểu nguyên nhân chính xác của mọi sự việc trong quang minh chính trực.

Đây là căn nhà Ông Đoàn Văn Quý (em ông Vươn), ông CT/UBND huyện Tiên Lãng xác định đây là nơi ẩn nấp của đối tượng gây án, khi lựợng CA vào nhà thì căc nhà trống không, toàn bộ gia đình ông Vươn đã bỏ đi, đây là tang chứng vật chứng tại hiện trường liên quan vụ án mà quá trình điều tra phải đưa can phạm về để đây tái dựng lại hiện trường, nghiêm trọng hơn, căn nhà trống này không nằm trong diện tích cưỡng chế, sao lại tùy tiện phá hủy, đây là hành vi cố ý hủy hoại tang chứng vật chứng, tài sản nhân dân, vi phạm pháp luật.


Căn nhà 2 tầng ở giữa đầm của gia đình Anh Đoàn Văn Quý đã bị san bằng bình địa, hoàn toàn bất hợp pháp, toàn bộ hơn 20 ha có nền nhà trong ảnh, không nằm trong diện tích bị cưỡng chế thu hồi, Thêm một hành vi trái Pháp Luật từ cơ quan nhà nước. Ảnh: Nguyễn Hưng. 

Ông Lê Văn Hiền thừa nhận: có xảy ra việc cưỡng chế khu vực nằm ngoài diện tích trong quyết định cưỡng chế. Tuy nhiên, lãnh đạo huyện Tiên Lãng lý giải: “Mặc dù ngôi nhà này không nằm trong diện tích cưỡng chế thu hồi đất theo Quyết định 461, nhưng do ngôi nhà này đã xảy ra vụ tấn công vào lực lượng cưỡng chế, là địa điểm xảy ra việc phạm tội nên cơ quan chức năng của H.Tiên Lãng phải sử dụng biện pháp phá ngôi nhà”(?!). Ông Lê Văn Hiền không giải thích tại sao lực lượng chức năng lại kéo quân thẳng vào nhà và đất nơi chưa có lệnh cưỡng chế để phải chịu sự chống trả quyết liệt từ người dân(?!). Nếu cơ quan chức năng thực hiện đúng nội dung văn bản, chỉ vào nơi có lệnh cưỡng chế thì vụ án không xảy ra! Ông cứ một mực cho rằng phải phá hủy căn nhà vì nơi ấy là chỗ ẩn núp của can phạm dù có hay không can phạm nơi đó(?!) (Hình như ông không cần biết nó là tang chứng, vật chứng cần phải bảo vệ?). Vậy thì xin hỏi ông Hiền Chủ Tịch huyện, nhà ông có vài thằng ăn cướp trang bị súng, mìn xông vào nhà cướp không thành, chúng nó dùng nhà ông tổ chức ổ kháng cự quyết liệt, khi bắt hết chúng, cơ quan chức năng cũng lấy lý do như ông nói ở trên tiếp tục phá hủy nhà ông, liệu ông có vui lòng đồng ý? Hay một tác nhân khủng bố vào lăng “bác” định đặt mìn phá giấc ngủ “bác”, bắt được nó trong ấy rồi phá luôn lăng bác chăng? (Thêm một cái lãng nhách của con nít nữa)

Ông Hiền cũng thanh minh thêm: Tại quyết định ngày 9.4.1997 của UBND Huyện Tiên Lãng giao 19,3 ha đầm cho gia đình ông Vươn để nuôi trồng thủy sản (NTTS) đã nêu rõ: khi hết thời hạn giao đất, người được giao sử dụng đất phải trả lại cho Nhà nước mà không được bồi thường công cải tạo. Tuy nhiên, nhiều PV chứng minh quyết định trên không có bất cứ điều khoản nào quy định như ông Hiền nói thì ông Hiền chống chế, việc không bồi thường khi thu hồi đất được thực hiện tại… luật Đất đai năm 2003 (?!) trong khi hồ sơ giao đất thì 1987 và 1993 như ông Sản và ông Hiền xác định ở trên? (Thiệt là lãng nhách) – hết chỗ nói.

Các câu hỏi của PV nhiều cơ quan báo chí tập trung ở các nội dung chính: đất giao cho gia đình ông Vươn có phải đất nuôi trồng thủy sản (NTTS) không? Đất nông nghiệp khi được giao cho hộ sản xuất có thời gian là 20 năm, tại sao Tiên Lãng lại đặt ra mức hạn 14 năm? Trình tự, thủ tục thu hồi đất của chính quyền có đúng pháp luật hay không?

Ông Hiền giải thích, đây là đất bãi bồi, chỉ có đất nông nghiệp thì mới được giao 20 năm. Nhưng ông không trả lời được là tại sao, khi phải có “căn cứ quy hoạch nuôi trồng thủy sản của UBND/huyện” thì mới có các biên bản để làm cơ sở quyết toán thuế đối với các hộ dân ở đây, trong các biên bản tính thuế ấy đều xác định đó là đất nông nghiệp? (Cũng lãng nhách vì nói láo)

Ông Đoàn Văn Vươn trong trang trại của mình trước ngày xảy ra vụ việc.

Lãnh đạo Sở TN-MT TP. Hải Phòng, ông Bùi Quang Sản trả lời: thời điểm UBND H.Tiên Lãng giao đất cho ông Vươn là 4/10/1993, tính theo luật Đất đai 1987 nên H. Tiên Lãng giao đất là đúng. Với câu trả lời này, GĐ Sở TN-MT Hải Phòng đã không biết, hay lờ đi không muốn biết, QĐ cưỡng chế 3307 của UBND huyện Tiên Lãng chỉ tiến hành thu hồi phần diện tích đầm theo QĐ thu hồi 461 là 19,3ha của ông Vươn và QĐ giao đất được ký vào năm 1997, chứ không phải là tất cả 40 ha (cũng lãng nhách vì tráo trở).

Chủ tịch UBND huyện Tiên Lãng, ông Lê Văn Hiền trả lời: ông Vươn đã “lấn” ra biển 19,3 ha, sau đó đề nghị huyện hợp thức hóa, còn thời hạn giao đất cho gia đình ông Vươn chỉ có 10 năm là do… ông Vươn đề nghị giao như vậy(?!) – (VietNamNet). Ông Hiền ơi, chỉ có thằng điên thì mới bỏ công khai hoang mà lại xin giao đất ngắn ngày, sao kịp thu hồi vốn liếng công sức hả ông, ông nghĩ người ta dễ tin lời ông lắm à ? (Cả vú lấp miệng em, quá ư lãng nhách)

Cũng trong cuộc họp báo chiều 12/1 tại trụ sở UBND TP Hải Phòng. Ông Phó chánh án TAND TP. Hải Phòng cho biết: Sau khi quyết định có hiệu lực pháp luật, ông Vươn có đơn khiếu nại gửi Tòa án thành phố. Do sơ xuất trong việc nghiên cứu và trả lời đơn, thẩm phán Ngô Văn Anh đã có sự nhầm lẫn giữa trả lời ông Luân thành trả lời ông Vươn. Nội dung của công văn này nếu trả lời ông Vũ Văn Luân là hoàn toàn chính xác. Tuy có sự nhầm lẫn nhưng về bản chất vụ án không thay đổi. Sao sự nhầm lẫn gần hai năm không ai có trách nhiệm đính chính hay triệu tập hai đương sự để thay đổi lại văn bản? (Một sự nhầm lẫn vô lý, cực kỳ lãng nhách).

Cuộc cưỡng chế vừa qua thi hành theo Quyết định số 461 (ngày 7-4-2009) là thu hồi 19,3 ha đầm của gia đình ông Đoàn Văn Vươn nhưng huyện đã làm quá tay khi thu hồi cả 40 ha, bao gồm cả 21 ha theo Quyết định 460 (ngày 23-4-2008) của UBND huyện Tiên Lãng hiện vẫn còn quyền sử dụng chưa được phép cưỡng chế. Toàn bộ diện tích đất bị thu hồi đúng là 40 ha, (trong đó 21 ha chưa đến thời điểm thu hồi) đang làm thủ tục thu hồi (?), còn 19 ha đã làm xong thủ tục”, nhưng đoàn cưỡng chế lại không chịu kéo quân vào diện tích 19 ha, người ta thích đập nhà, dù căn nhà chưa được phép cưỡng chế!

Tham dự cuộc họp báo do UBND TP. Hải Phòng tổ chức còn có ông Bùi Quang Sản, Giám đốc Sở TN-MT; ông Phạm Văn Phích, Phó chánh án TAND TP. Hải Phòng; ông Vũ Sỹ Hưng, Phó trưởng phòng CSĐT Tội phạm về trật tự xã hội, Công an TP. Hải Phòng. Tuy nhiên, rất nhiều vấn đề liên quan chưa được giải thích cụ thể.

Khi phóng viên hỏi vấn đề dư luận đang rất quan tâm là liệu UBND huyện có cưỡng chế nhầm vị trí đất và tháo dỡ hai ngôi nhà của hai anh em ông Quý ông Vươn? Không trả lời thẳng vào câu hỏi, ông Lê Văn Hiền cho biết “hai căn nhà trên phần đất được cho là cưỡng chế nhầm sở dĩ đã bị tháo dỡ (thực tế đã bị đánh sập hoàn toàn – PV) là do khi cưỡng chế các đối tượng gây án đã ẩn nấp trong đó” (khi CA vào tiếp thu thì nhà trống trơn). Ông Hiền giải thích rằng “sau khi cưỡng chế, chính quyền không để người nhà ông Vươn vào sản xuất phần diện tích 21ha chưa bị cưỡng chế và ngăn cản phóng viên tác nghiệp là do sợ còn sót mìn do các đối tượng gây án cài trước đó. Tại sao 21 ha ao đầm có tài sản (thủy sản chăn nuôi) không thuộc diện cưỡng chế còn lại của anh em nhà ông Vươn, Quý đang bị bắt giam thì chính quyền sở tại lại cấm luôn người nhà hai gia đình này, vợ con, các đương sự không cho vào quản lý sãn xuất? Đã không còn nhà ở (bị ủi sập như đã nói trên) lại thêm đói khát ai chịu trách nhiệm? (- Thật là lãng nhách, thuyết phục được công luận không ?? )

Mối thắt gút, một phần nó nằm ở đây 

Ngày 7-4-2009, UBND huyện Tiên Lãng ban hành quyết định 461/QĐ-UBND thu hồi đất đối với phần diện tích 19,3ha. Và đến ngày 24-11-2011 ban hành quyết định 3307/QĐ-UBND cưỡng chế đối với phần diện tích này. UBND huyện Tiên Lãng chưa có quyết định cũng như kế hoạch cưỡng chế đất nào đối với phần đất được giao theo quyết định 447/QĐ-UBND. Nghĩa là, chỉ thực hiện cưỡng chế thu hồi đối với phần diện tích 19,3ha chứ chưa thực hiện cưỡng chế với phần diện tích 21ha. Trả lời Tuổi Trẻ, chủ tịch UBND xã Vinh Quang Lê Thanh Liêm nói “phần diện tích 21ha vẫn thuộc chủ quyền gia đình ông Vươn”. Thế nhưng, điều đáng nói ở đây là khi thực hiện cưỡng chế, đoàn công tác lại đi thẳng vào ngôi nhà thuộc phần diện tích 21ha, nghĩa là vị trí không thuộc phạm vi cưỡng chế. Và đây chính là địa điểm xảy ra vụ án. Nếu diễn biến đúng khách quan như thế thì cái đáng trách do cực đoan không hẳn dư luận đẩy về phía gia đình hai anh em ông Vươn, Quý, Nhưng thực địa thì nó diễn ra đúng như vậy, công lý nào cho hai gia đình này khi mọi chỉ dẫn về pháp quyền trên đất nước này cho thấy: Con kiến vẫn là con kiến, có đi lòng vòng cũng không lăn nổi củ khoai.

Còn theo quy định của Luật đất đai 2003 đang áp dụng, cụ thể, điều 67 của Luật đất đai 2003 quy định: Khi hết thời hạn, người sử dụng đất được Nhà nước tiếp tục giao đất, cho thuê đất nếu có nhu cầu tiếp tục sử dụng, chấp hành đúng pháp luật về đất đai trong quá trình sử dụng và việc sử dụng đất đó phù hợp với quy hoạch sử dụng đất đã được xét duyệt. Tức là khi chưa có chủ trương thì đất được giao chỉ bị thu hồi vào mục đích quốc phòng, an ninh hay để làm các công trình, dự án. Nói là như vậy nhưng thường thì không phải vậy, ví dụ: Tháng 11/2011 cả hai bộ Quốc Phòng và Bộ xây Dựng cùng “Đổng Tâm Hiệp lực” trong một văn bản xin biến 176 ha đất quốc phòng thuộc một trường bắn chủ lực quan trọng bậc nhất của quân đội (trường bắn Miếu Môn) Hà Nội để xây dựng làm “trường bắn biệt thự” sân golf, thì vài con kiến cứng cựa như ông Vươn ở xã Vinh Quang huyện Tiên Lãng nói trên bị những củ khoai nó lăn đè xẹp ruột chắc chẳng phải là chuyện lạ .

Trưa 10.1, trong khi PV Thanh Niên cùng một số đồng nghiệp đang tác nghiệp tại khu vực đầm của ông Đoàn Văn Vươn thì bất ngờ bị một nhóm côn đồ xông tới giằng lấy máy ảnh và định hành hung. Một người tên Chương lao thẳng xe máy vào phóng viên Báo Pháp luật TP.HCM và chửi bới, lăng mạ, giật máy ảnh của phóng viên này. Khi một số người dân can ngăn, người thanh niên này mới chịu dừng tay nhưng vẫn tiếp tục chửi bới phóng viên. Ngay sau đó, một nhóm khoảng gần chục thanh niên từ phía đầm kéo đến yêu cầu các phóng viên không được chụp ảnh.

Riêng vấn đề đất nuôi trồng thủy sản phải giao 20 năm theo luật Đất đai, nhưng H. Tiên Lãng lại giao tùy tiện mỗi hộ một hạn mức, ông Khánh nói: “Tôi không nắm đầy đủ về luật nhưng địa phương có thể căn cứ vào tình hình thực tế để giao thấp hơn, 4 năm, 5 năm, 10 năm… miễn là không quá 20 năm. Khi ký vào các văn bản giao đất, các chủ đầm đã đồng ý là hết thời hạn thì phải bàn giao lại cho huyện, không đòi bồi thường”.

Tuy nhiên, khi Phóng viên hỏi lại UBND huyện Tiên Lãng thực hiện việc này căn cứ vào điều luật nào, ông Khánh trả lời: “Cái này phải hỏi cơ quan chuyên môn” (?!)

Mọi sự kiện, mọi tội ác khi xảy ra đều có động cơ nguyên nhân dù tốt hay xấu của nó, có lúc điều đó là đúng nhưng chưa hẳn là tốt, ngược lại đôi khi đó là sai trái nhưng không hẳn là xấu.

“Nhiều cán bộ quản lý ở nhiều địa phương hay nói câu buông sõng: “Nhà nước thì thu hồi đất nào cũng được”. Đó là cái nhầm lẫn rất cơ bản. Nhà nước cũng phải thu hồi đất theo quy định của pháp luật. Chiểu theo pháp luật hiện hành về thời hạn sử dụng đất, chắc chắn là họ sai. Chiểu theo quy định về giải quyết thế nào khi đất nuôi trồng thủy sản hết thời hạn, chắc chắn họ cũng sai” (Giáo Sư Đặng Hùng Võ) . 

Ông Phạm Văn Danh, nguyên Bí thư đảng ủy xã Vinh Quang nói: “Lúc nó xuống (Anh Vươn) xin làm, tôi lắc đầu khuyên là không làm nổi đâu, nhà nước còn không làm nổi nữa là… Nhưng để thực hiện “canh bạc” với trời đất, ông Đoàn Văn Thiểu, bố của Vươn đã phải bán đàn vịt 1.000 con và 20 tấn thóc. Vươn huy động tất cả anh chị em cùng bà con, làng xóm cùng tiến ra vùng biển hoang… Nhiều năm vật lộn với trời đất giờ được đền đáp bằng bờ kè hơn hai km, tạo nên bãi bồi màu mỡ, giải quyết công ăn việc làm cho nhiều lao động địa phương. Khu đầm, bờ đê còn là lá chắn vững chãi cho khu dân cư phía trong đê, an toàn hơn trước. Tôi và cả xã Vinh Quang không ngờ”. Ảnh: Nguyễn Hưng. 

Nhìn cái tướng mạo ông Chánh văn phòng UBND huyện Tiên Lãng Ngô Ngọc Khánh mà thấy “nản cả lòng”, Veston một nơi, người một ngả, tướng mạo này thì cái “IQ” chắc cũng ngang bằng cái băng casset chỉ vừa đủ dùng cho việc lập lại, nên ông ta nói: “Nói đúng ra, anh Vươn chẳng có công lao gì, hoàn toàn ăn không. Anh đắp đê để thu lợi cá nhân chứ có ích gì cho xã hội?”

Một cánh đồng mà Tỉnh, Huyện đều chạy mặt bỏ hoang hóa, thì hôm nay sau hơn chục năm anh Vươn biến thành bờ đê chắn sóng gió cho hàng trăm hộ dân, thành ao vườn tạo ra sản phẩm. Còn tốt hơn rất nhiều so với ông “Chánh VP ” ngồi đấy như cái “của nợ” của nhân dân chứ có ích gì đâu.  Ảnh: Nguyễn Hưng.

Hoàng Thanh Trúc


http://danlambaovn.blogspot.com/

10 comments on “Tiên lãng… nhách – Trống đánh xuôi, kèn thổi ngược, phạm luật tùm lum!

  1. http://phamvietdao2.blogspot.com/2012/01/oi-ieu-thua-voi-ong-ang-hung-vo.html

    ĐÔI ĐIỀU THƯA VỚI ÔNG ĐẶNG HÙNG VÕ
    Trương Nhân Tuấn.

    Cựu thứ trưởng Đặng Hùng Võ vừa lên tiếng về vụ Đoàn Văn Vươn trên báo Tuổi Trẻ hôm qua là một điều đáng mừng. Ý kiến của ông Võ dễ thuyết phục vì không dựa lên tình cảm mà dựa lên luật lệ nhà nước. Hy vọng các cơ quan hữu trách theo tinh thần của Thứ trưởng Đặng Hùng Võ để giải quyết thỏa đáng vấn đề này. Tuy vậy, các ý kiến của ông Võ, trên phương diện kỹ thuật, theo tôi vẫn có một vài lấn cấn, không phải do kiến thức, mà đến từ “cơ chế” của nhà nước. Tôi nghĩ rằng luật lệ áp dụng cho trường hợp “thu hồi đất” của ông Vươn có một số điều mâu thuẫn, nhất là các điểm về thể lệ giao đất, diện tích tối đa đất được giao, thời hạn được sử dụng đất, phương thức thâu hồi đất… Ngoài ra còn có những mâu thuẫn giữa tính công bằng của xã hội chủ nghĩa với quyền tư hữu của kinh tế thị trường, hoặc giữa « tư điền » là tập tục ngàn năm của dân tộc Việt với « sở hữu đất đai thuộc về toàn dân » của chủ nghĩa xã hội. Nếu đúng như tôi nghĩ, trường hợp cá biệt của Đoàn Văn Vươn, nếu chỉ dựa hoàn toàn trên pháp luật (mà pháp luật có điều không ổn) thì việc giải quyết chắc chắn sẽ gây nên những điều oan ức. Việc nổ súng đáng tiếc trong khi giải tỏa đất đã nói trước việc này. Hy vọng ông Võ (hay người có thẩm quyền khác) sẽ lên tiếng giải thích. Các thắc mắc của tôi gồm các điểm:

    1/ Phân loại khu vực đất:

    Thứ trưởng Đặng Hùng Võ nhận xét: “theo Luật đất đai năm 1993, cụ thể là theo nghị định 64 về việc giao đất sản xuất đối với đối tượng ở đây là giao đất sản xuất trồng cây hằng năm, nuôi trồng thủy sản, làm muối… “

    Tôi nghĩ khác. Khu vực gọi là “đất” mà ông Vươn sử dụng từ năm 1993 không thuộc vào bất kỳ một loại “đất” nào đã được qui định theo điều 11 bộ Luật đất đai năm 1993 hay điều 13 bộ Luật đất đai năm 2003.

    Thật vậy, trước khi « khu vực đất » này được giao cho ông Vươn thì nó không thể gọi là « đất » để « trồng cây hàng năm », cũng không thể gọi đơn thuần là « đầm » để « nuôi trồng thủy sản », và nó cũng không thể sử dụng vào việc « làm muối » như Thứ Trưởng Võ đã nói. Nếu chiếu theo Luật Hồng Đức thì khu vực này không thuộc diện « điền » (không thể trồng trọt hay làm muối – diêm điền), cũng không thuộc diện « thổ » (không thể định cư), và cũng không thuộc diện « trạch » (không thể nuôi cá).

    Đây là một khu vực đất đang bồi, thường xuyên ngập nước biển và hàng năm chịu nhiều thiên tai bão lụt. Theo luật của các (nước Tây phương) hay Luật về thổ trạch ở VN các thời kỳ trước, vì lý do an ninh, các vùng đất này không được nhà nước cấp cho dân, hay không khuyến khích cho dân khai hoang, vỡ hóa… nhằm định cư hay khai thác kinh tế.
    Vấn đề đặt ra, theo pháp luật, nhà nước có thể cấp cho ông Vươn khai thác « khu vực đất » đó hay không? Nhà nước có trách nhiệm gì nếu tai nạn do thiên tai (bão, lụt) đổ xuống?

    2/ Tính không hợp lý của việc thâu hồi đất trong bộ Luật về đất đai.

    Nhưng “khu vực đất” này vẫn được chính quyền địa phương Hải Phòng cấp cho ông Vươn khai thác, bất chấp những hiểm nguy có thể gây ra cho cá nhân và gia đình ông Vươn.

    Để biến khu vực “đất không thể sinh sống” thành một khu vực xếp vào hạng “điền trạch” (tức vừa định cư vừa nuôi thủy sản), ông Vươn đã sử dụng kiến thức kỹ sư của mình để làm các việc sau :
    a) Đắp một con đê dài 2 cây số để ngăn lũ lụt, (con đê này đem lại lợi ích cho nhiều gia đình lân cận, chứ không hẳn cho cá nhân ông Vươn)
    b) Trồng cây vẹt để giữ đất bồi đồng thời để che bão
    c) Đổ đất, cát, đá… làm nền
    Làm các công trình (a) và (b) ông Vươn đã biến một vùng bờ biển hiểm nguy thành một cái « trạch » (đầm nước) có an ninh. Công trình (c) biến một góc « trạch » thành « điền » (đất trồng trọt) và “thổ” (đất xây cất). Sau 17 năm gầy dựng, ông Vươn đã tạo ra một « khu vực điền – thổ – trạch » có diện tích là 40 ha. Điều đáng chú ý là khu vực này, theo lời dân sống ở đó, trước khi giao cho ông Vươn, “nhà nước không dám khai phá”.

    Nhà nước thâu hồi đất này dựa trên điều 6 Luật đất đai 2003, theo qui định khoản đ) « chuyển mục đích sử dụng đất » hay các điều qui định ở mục 4. Dĩ nhiên nhà nước có quyền, theo Hiến pháp và Luật, nhưng thử đặt giả thuyết : nếu « khu vực đất » đó không giao cho ông Vươn, tức vẫn còn là một vùng đầm lầy phủ sóng và luôn chịu gió bão, liệu nhà nước có qui hoạch hay lên kế hoạch sử dụng khu vực này hay không ?
    Nếu câu trả lời là “không” thì không có lý do gì nhà nước hôm nay lại thâu hồi khu vực đất ấy.

    Trong khi điều 12 qui định: Nhà nước có chính sách khuyến khích người sử dụng đất đầu tư lao động, vật tư, tiền vốn và áp dụng thành tựu khoa học và công nghệ để “Khai hoang, phục hoá, lấn biển, đưa diện tích đất trống, đồi núi trọc, đất có mặt nước hoang hoá vào sử dụng” (khoản 1)
    Ông Vươn đã tin tưởng vào điều luật đó, đã đem kiến thức khoa học, tiền vốn và công sức để làm các điều mà nhà nước khuyến khích.
    Vậy mà nhà nước đã có quyết định thâu hồi (trong khi thời hạn sử dụng chưa mãn).
    Người ta không thể vừa “khuyến khích” vừa “thâu hồi “. Ở đây “khuyến khích” có nghĩa là cho làm, “thâu hồi” có nghĩa là không cho làm. Mâu thuẫn ở đây khá rõ rệt. Việc này làm mất niềm tin của dân chúng vào nhà nước và luật của nhà nước?

    3/ Về diện tích sử dụng đất và thời hạn sử dụng:

    Thứ trưởng Võ nói rằng “thời hạn giao đất được Luật đất đai quy định là 20 năm.” … “Luật quy định hạn mức được giao đối với một hộ gia đình cá nhân không được vượt quá 2ha”.

    + Về diện tích đất được giao. Khu vực đất của ông Vươn tạo nên là do công sức của ông và gia đình trong việc đắp con đê dài 2km để ngăn lũ và trồng các hàng cây vẹt để giữ đất. Đất của ông Vươn tân tạo được tính từ con đê chận lũ.

    Đặt giả thuyết, nếu nhà nước lúc đầu đã qui định ông Vươn chỉ được giao 2 ha đất, thì chắc chắn ông Vươn sẽ không nhận. Vì nhận cũng không làm được gì! Muốn cải tạo đất thì phải làm con đê chận lũ và trồng vẹt giữ đất bồi. Tức là, hoặc ông Vươn tân tạo được 40 ha đất thổ trạch, hoặc không tạo ra khoảnh đất nào cả. Không ai bỏ công sức làm con đê, trồng rừng vẹt để nhận 2 ha, ngoại trừ việc nhà nước bỏ công để làm (như trường hợp Nguyễn Công Trứ ở huyện Tiền Hải, sẽ nói bên dưới).

    Ông Vươn đã được Nhà nước cấp giấy chứng nhận quyền sử dụng đất lần đầu vì thế thuộc diện người đang sử dụng đất ổn định (điều 4 phần 3), như vậy đã 17 năm qua.
    Qui định ông Vươn chỉ có 2 ha sử dụng là mâu thuẫn với thực tế. Thực tế ở đây là nhà nước hàm ý công nhận quyền sử dụng của ông Vươn trên toàn vùng đất mà ông này khai thác. Trong 17 năm nhà nước không phản đối, thì nhà nước đã chấp nhận thực tế đó.
    Nhà nước, qua cơ quan tư pháp, có nhiệm vụ bảo vệ công lý. Nếu hôm nay nhà nước nói ngược lại, thì còn đâu là công lý?

    + Về thời hạn được sử dụng đất, theo tôi cũng không thể áp dụng trong trường hợp của ông Vươn. Bởi vì, trong 17 năm sử dụng, thời gian cải tạo khu vực đất không thể không chiết tính ra. Mặt khác, ông Vươn đã đầu tư rất nhiều công và của. Huê lợi thâu từ việc sử dụng đất vẫn chưa trả hết nợ.

    Khu vực sinh sống của ông Vươn đã được qui định theo điều 66, khoản 2,3 và 4, là « đất sử dụng ổn định lâu dài ». Mặt khác, điều 67 về thời hạn sử dụng đất, cho phép sử dụng đến 50 năm ở các loại cây trồng lâu dài. Trường hợp của ông Vươn thì luật không qui định, nhưng về tính hợp lý, cũng phải để cho ông Vươn sử dụng ít ra 50 năm. Với thời hiệu này ông Vươn mới có thể thâu được huê lợi tương xứng với công lao, của cải mà ông đã đổ xuống.

    Nhà nước không thể vịn vào bất kỳ lý cớ gì để thâu hồi đất này của ông Vươn, như đã nói ở phần 2. Vì nó không công bằng. Nếu đất đó để yên, không có ông Vươn ra sức cải tạo, thì không thể đưa vào sử dụng.

    + Ngày xưa, sẽ nói bên dưới, vua chúa có toàn quyền trên số phận của mỗi thần dân, nhưng cũng không có các hành vi bạo ngược trưng thâu đất tư điền một cách tự tiện. Huống chi ngày hôm nay, chế độ xã hội chủ nghĩa, nguyên tắc là đem công bằng cho mọi người trong xã hội. Mà nguyên tắc của công bằng là, trước khi bảo vệ quyền sử dụng đất của mỗi người, thì phải tôn trọng đúng mức quyền sử dụng đất (thời hiệu sử dụng) của từng cá nhân.

    Như vậy còn đâu tính công bằng của XHCN do hiến pháp qui định mà nhà nước phải thực thi ?

    4/ Về “tư điền” và sở hữu toàn dân:

    + Theo Phủ Biên Tạp Lục của Lê Quí Đôn, một tập tục ngàn năm của Việt Nam được lưu truyền từ đời này sang đời kia, đến trước thời xã hội chủ nghĩa :
    “Nếu có người tự đem sức lực của mình khai khẩn những nơi rừng rú bỏ hoang, khi đã thành điền phải khai rõ, liền cho phép coi như là “bản bức tư điền”. Chỉ nhà nước mới có quyền thu thóc tô, còn dân xã không được tranh ruộng tư ấy. Cái lệ ấy thành ra vĩnh viễn”.

    Tức đất hoang mà người dân bỏ công khai phá, như trường hợp ông Vươn, sẽ thuộc vào loại « bản bức tư điền », tức sẽ trở thành ruộng riêng của ông Vươn (và con cháu sau này của ông).

    Một trường hợp khai khẩn đất hoang ở nước ta, vào đầu thế kỷ 19, cần nhắc ở đây, là việc thành lập huyện Tiền Hải ở Nam Định của cụ Nguyễn Công Trứ. Huyện Tiền Hải trước kia vốn là một bãi đất bồi (bãi Tiền Châu), việc khai khẩn gọi là « doanh điền », do cụ Nguyễn Công Trứ hướng dẫn với sự ủng hộ của triều đình qua việc giúp đỡ tiền bạc và dụng cụ khai phá. Những người dân khai khẩn vùng đất mới bồi này, phần lớn được làm chủ các khoản đất do dọ tạo ra (gọi là tư điền) và có bổn phận đóng thuế cho nhà nước.

    + Dưới thời thực dân cũng thế, người dân nào khai khẩn đất hoang thì đất đó thuộc quyền sở hữu của người đó. Trong khi đó, chính quyền thực dân đã giúp đào kinh chằn chịt khắp nơi để cho dân xả nước phèn, biến một vùng đất phèn, đồng chua thành một kho lúa gạo to lớn của miền Nam hiện nay. Dưới thời Mỹ xâm lược, chế độ tay sai bán nước Mỹ-Diệm, họ cũng tổ chức các khu “doanh điền”, lập “đồn điền” ở Tây Nguyên, khuyến khích dân khai khẩn đất hoang, giúp tiền bạc, xây cất nhà cửa cho dân định cư. Tất cả đất khẩn hoang cũng như nhà cửa đều thuộc quyền sở hữu vĩnh viễn của người dân.

    + Trong khi dưới thời XHCN, đất đai thuộc sở hữu toàn dân, nhưng lại do nhà nước quản lý.

    Trường hợp khai khẩn “khu vực đất” của ông Vươn thì không hề được sự giúp đỡ của nhà nước xã hội chủ nghĩa như trường hợp đất doanh điền ở Tiền Hải, đất khẩn hoang ở Nam bộ hay đất doanh điền, đồn điền ở Tây nguyên.

    Nếu thời trước các nhà nước phong kiến, thực dân hay tay sai bán nước Mỹ Ngụy không trưng thâu đất, mặc dầu việc khai khẩn là có sự trợ giúp của nhà nước về tài chánh và công cụ, thì hôm nay, nhà nước không hề giúp điều gì cho ông Vươn, thì tại sao lại thâu hồi ?

    Các qui định của xã hội chủ nghĩa có đi ngược lại đạo lý giống nòi hay không ?

    5/ Thủ tục thâu hồi đất, mâu thuẫn giữa XHCN và kinh tế thị trường:

    Như đã nói ở điều 2, việc khai khẩn của ông Vươn là một « công trình », gồm nhiều phần : con đê dài 2km, rừng vẹt, đầm nuôi cá, đất trồng trọt và đất xây dựng nhà cửa. Ngoài chi phí vật chất như tiền của, sức lao động, công trình này bao gồm hai thành quả: vật chất và trí tuệ.

    Ông Vươn là một kỹ sư. Nếu công trình này không có đóng góp của kiến thức khoa học và việc đầu tư suy nghĩ lâu dài thì khu đất này sẽ không bao giờ được thành tựu như thế. Nếu giao đất cho tay ngang, người này chưa chắc sẽ hình hung ra việc đóng cừ xây đê hay trồng cây vẹt để giữ đất, đó là chưa nói đến việc phải định hướng con đê như thế nào, trồng cây vẹt ra làm sao để khỏi bị sóng đập tan và giữ được đất. Tức công trình đó còn là một công trình của trí tuệ.

    Theo hiến pháp và luật định, đất đai sở hữu của toàn dân, do nhà nước quản lý. Nhưng vì có nền « kinh tế thị trường » và gia nhập WTO, do đó nhà nước VN phải tôn trọng các luật lệ do WTO qui định, (theo điều 3 khoản 2 bộ Luật đất đai 2003) trong đó có điều luật phải tôn trọng quyền sở hữu tài sản cũng như sở hữu trí tuệ của tư nhân.

    Nhà nước có thể thâu hồi đất mà bỏ qua quyền sở hữu trí tuệ cùng sở hữu tài sản của ông Vươn ? Không giải quyết ổn thỏa là tạo ra sự xung đột giữa hai bộ luật (luật quốc tế và luật quốc gia) mà theo lẽ VN phải đặt luật quốc tế lên trên.

    Mâu thuẫn ở đây là mâu thuẫn của nền “kinh tế thị trường” với định hướng “xã hội chủ nghĩa”.

    Nhưng sự mâu thuẫn này đã tạo ra tại VN một tầng lớp giàu mới do kinh doanh về đất đai. Con số này chiếm đến 40%. Như thế, việc này gián tiếp tạo cho VN một nền kinh tế què quặc, do việc tư bản nội địa không đầu tư vào kinh doanh hay sản xuất mà đầu tư vào một ngành không tạo ra công ăn việc làm hay của cải vật chất cho xã hội. Nó chỉ mở một môi trường tốt đẹp tại VN cho hàng hóa dỏm của TQ vào thống lĩnh thị trường.

    6/ Kết luận: Đôi điều với Thứ Trưởng Võ như thế. Theo tôi, về pháp luật, nếu có sự mâu thuẫn (như đã dẫn ra) thì ánh sáng công lý sẽ không bao giờ rọi dến các nơi tối tăm, ở các vùng sâu, xa, như ở xã Vinh Quang, huyện Tiên lãng, tỉnh Hải Phòng. Việc lên tiếng của ông Võ là một điều tốt, vì nó rất cần thiết cho việc xét xử ông Vươn. Nhưng ở những mâu thuẩn giữa đạo lý giống nòi với đạo lý xã hội chủ nghĩa hay giữa kinh tế XHCN và kinh tế thị trường thì cần điều chỉnh lại. Xã hội chủ nghĩa trên nền tảng Mác Lê đã đi vào quá khứ, do tính lỗi thời của nó. Nếu VN tiếp tục kéo dài, tầng lớp dân oan ngày càng lớn, các nỗi bất bình sẽ có ngày bùng nổ, trong khi lớp cường hào ác bá đỏ sẽ có môi trường tốt để hoành hành.

    Hy vọng nhiều người khác cũng sẽ lên tiếng như Thứ trưởng Võ. Đó cũng là việc công ích cho xã hội.

    • Chào bạn SuThat,
      Lần sau bạn ko spam nhiều thế, gửi email cho tôi nhờ đăng thì tôi sẽ đăng, mọi ng cùng đọc cả, Cám ơn bạn,
      Thân ái,
      Chau Xuan Nguyen

  2. Cùng là đại biểu quốc hội , danh nghĩa là người đại diện cho nhân dân , nói thay tiếng nói của nhân dân , làm việc vì lợi ích chính đáng của nhân dân , thế mà :
    phóng viên trao đổi về vụ việc xảy ra ở Tiên Lãng được báo chí thông tin trong nhiều ngày qua, ông Trần Đình Long, Phó Chủ nhiệm Ủy ban Pháp luật của Quốc hội, nói: “Tôi không theo dõi vụ việc này…”.
    Thật là đại biểu vô lại , vậy tên Long nầy theo dõi vụ việc gì , tiền , gái , chức vụ ,…chăng ?

    http://nld.com.vn/20120115121714639p0c1002/phai-boi-thuong-nha-cho-ong-doan-van-vuon.htm

    http://xuandienhannom.blogspot.com/2012/01/phai-boi-thuong-nha-cho-ong-oan-van.html

  3. http://www.pagewash.com////nph-index.cgi/000010A/uggc:/=2fphnena.oybtfcbg.pbz/
    ĐẤT VÀ NGƯỜI!
    (Cua rận)

    Ở xóm mình có bà tên là Rao.
    Bà có 2 con trai, nhỉnh hơn mình vài tuổi. Còn ông chồng thì chết đã lâu.

    Ngày cải cách ruộng đất gia đình nhà bà được xếp là cố nông, lại tích cực đấu tố địa chủ phong kiến tay sai đế quốc sài lang, nên thuộc diện thành phần cốt cán của cuộc cách mạng vĩ đại đổi đời để dân cày có ruộng.
    Vậy là bà Rao được chia 5 sào ruộng, lại được chia quả thực một nửa cái nhà ngói của địa chủ Tiếm.

    Ông Tiếm bị quy địa chủ bóc lột vì nhà có hai mẫu ruộng, một con trâu. Ông cày ruộng, bà làm hàng xáo. Thỉnh thoảng lúc thời vụ cũng phải thuê người làm. Thuê người làm là bóc lôt. Điều ấy được khẳng định một cách hùng hồn từ Trung ương tới địa phương. Vậy ông Tiếm là kẻ thù của giai cấp.

    Chưa hết, lúc có tiền ông Tiếm còn mua được chức Lý Cựu (Cựu Lý trưởng)… nhưng thực ra ông chưa được làm lý trưởng ngày nào. Không đương mà cựu là như thế- chức mua mà! Chả là ngày xưa Hội đồng Hương thôn bán chức công khai để lấy tiền sửa lại cái đình làng. Chức Lý cựu chỉ để lấy oai chứ chả có quyền hành gì. Có chức sắc thời phong kiến ắt hẳn là tàn tích của chế độ phong kiến, là kẻ thù của chế độ mới… đáng để loại trừ.

    Ông Tiếm mất nhà, mất đất… ngậm ngùi dẫn vợ con ra cuối làng làm cái lều ở tạm. Bụng bảo dạ cũng còn may không bị án tử hình.

    Bà Rao lên đời. Ở nhà ngói. Vênh vang lắm. Bà nói bằng giọng người ở tỉnh, bảo với các con: “Mẹ con ta từ lay xa dời con cua dốc” (Cua rốc là cua đồng, ở quê tôi vẫn gọi thế)
    Ruộng bà để cỏ mọc. Vì lười nên dù có vào tổ đổi công nhưng chẳng ai người ta làm cho.
    Được ít hôm bà bán nhà, bán đất vừa được chia. Nhiều tiền lắm. Mấy mẹ con bồng bì ra cắm đất ngay cạnh cái lều chỗ ông Tiếm đang ở. Ông bà Tiếm hùng hục quật lập đào bới san lấp… được độ sào đất, tưởng yên thân; thì bà Rao nhảy đến ở ké. Ông kêu toáng lên đưa đơn Ủy Ban Hành chính giải quyết.
    Nhưng bà Rao còn kêu to hơn. Bà kể lể tham gia cách mạng Cải cách ruộng đất. Bà là người có công lôi bọn bóc lột ra ánh sáng…
    Ủy ban thương bần cố nông nghèo khổ lại là tầng lớp cách mạng tiềm tàng. Vả lại đất ông Tiếm đang ở tự dưng thành đất có tranh chấp. Đã có tranh chấp thì chia đôi, bên nào cũng có phần là yên chuyện.

    Ông Tiếm lại mất đất lần nữa. Ông phải chia đôi mảnh đất của mình vừa quật lập cho bà Rao một nửa.

    Bà Rao lại có đất ở, lại có nhiều tiền bán đất bán nhà ngày xưa của chính địa chủ Tiếm. Mấy mẹ con sống sung sướng lắm! Ngày ngày thằng cu Thìn con thứ hai bê cái nồi đất đi mua phở ở ngoài đầu đường quốc lộ. Ba mẹ con xì xụp húp phở… mùi nước phở thơm lừng.

    Cả đời ông địa chủ Tiếm cũng chưa biết đến cái bát phở nó như thế nào. Nhưng cái mùi phở thơm lừng làm cả nhà ông chỉ biết nghênh mặt hướng về nhà bà Rao bần cố nông, hít hít mũi tưởng tượng và… nuốt nước bọt.

    Ông Tiếm lụi cụi biết thân biết phận kẻ thù giai cấp nên chẳng dám ho he. Ruộng còn vài sào chó ỉa, ông giao cho bà vợ. Còn ông đi làm thợ mộc.

    Ngày xưa làm thợ mộc thường được chủ nhà mời ăn cơm trưa. Ông Tiếm làm cho người ta nhưng bữa cơm trưa ông không uống rượu, chỉ mỗi bữa ba bát cơm- kể cả cơm độn cũng ba bát, chỉ một con tôm kho, một ít rau và lưng bát nước rau hoặc canh. Thế là xong bữa. Khác hẳn những ông thợ khác ăn uống bê tha, sáng giũa cưa trưa mài đục… Ông Tiếm làm rất chăm chỉ đẫy ngày đẫy buổi. Buổi tối hôm trước ông ngồi giũa cưa, mài chàng đục sắc lẻm sáng loáng. Sáng đến nhà chủ là làm ngay. Ông làm ra sản phẩm vừa chắc vừa đẹp, tiền công vừa phải. Thành thử ông là thợ mộc có uy tín. Quanh năm không hết việc.

    Bà Tiếm cùng các con cắm mặt mò cua bắt ốc, chăm vài sào ruộng chó ỉa được chia lại (vì thành phần không được vào Hợp tác xã). Lúa tốt. Hợp tác xã ghét lắm nhưng đành chịu.

    Dần dà kinh tế cũng khá lên. Người ta đồn ông mua một cái soong nhôm bốn đồng hai hào, cho tiền vào đấy lấy dây thép ràng lại. Nhà ông lại càng bị ghét vì…giầu. Các con học hành tử tế nhưng chẳng được đi đâu ngoài việc đi bộ đội.

    Năm Bảy sáu- người chủ mua đất quả thực của bà Rao đi kinh tế mới. Ông Tiếm phá cái soong bốn đồng hai đếm tiền mua lại miếng đất cha ông với giá bốn nghìn năm trăm đồng. Hôm nhận đất, ông cùng vợ con thắp hương giữa sân khấn vái Tổ tiên đã phò trợ cho vợ chồng con cái hai chục năm bòn gio đãi sạn nuôi chí bền để hôm nay lấy lại được mảnh đất cha ông. Ấy là nhờ bề trên khôn thiêng phù hộ. Ấy là điềm nhà vẫn còn sự hưng vượng. Rồi ông khóc. Vợ con ông cũng khóc.

    Mà đúng số ông may thật vì chỉ ít lâu sau đổi tiền: mười ăn một. Với số tiền ấy nếu có cũng chỉ mua được vài con gà. Đấy là nói về sau này.

    Lại nói về mẹ con bà Rao thời mới bán đất ăn chơi được mấy tháng rồi cũng hết tiền. Hai anh con giai là Mão và Thìn lồng ngồng là Đoàn viên, nhưng chẳng chịu đi làm nên không có công điểm HTX. Dẫu vậy vẫn được HTX chia thóc điều hòa. Thóc điều hòa chỉ ăn vài tháng là hết. Rút cuộc lại đói vẫn hoàn đói.
    Hai tay con giai bỏ đi đâu không biết. Bà mẹ ở nhà lại đến từng nhà xin bòn từng cái lá rau già, lại mò mẫm cua ốc ngoài đồng…

    Vài năm sau thì bà Rao mất. Hai ông con giai về lại gạ bán đất cho ông Tiếm. Ông Tiếm bảo mua. Nhưng con ông Tiếm không đồng ý. Mặc dù các con ông giống tính ông bà chăm chỉ tằn tiện, chịu khó bươn chải nên bây giờ giầu có lắm rồi. Họ bảo không mua.
    – Đất của gia đình ta quật lập, bây giờ lại phải bỏ tiền ra mua là cớ làm sao?
    Ông Tiếm bình tĩnh bảo:
    – Vì đấy là đất của nhà ta nên bằng mọi giá ta phải lấy về. Giữ được đất thì nhà mới thịnh. Cứ nghiệm mà xem: kẻ nào bán đất đai của cha ông đi thì chắc chắn kẻ ấy mạt vận ngay. Vua chúa cũng vậy thôi! Các con cứ giở sách sử mà xem, cấm có sai một mảy.
    Các con ông nghe ra. Gia đình ông mua lại mảnh đất của chính mình mà ngày xưa bà Rao chiếm dụng.
    Bây giờ thì ông lại giầu nhất làng mặc dù ông đã già lắm rồi, móm hết cả răng.

    Có người dọa ông Tiếm: không khéo lại bị quy địa chủ lần nữa.
    Ông cụ chả nói gì… móm mém cười…

    Vừa rồi lại nghe nói chỗ đất nhà ông cụ Tiếm lại bị đưa vào diện quy hoạch. Nhà nước đang chuẩn bị thu hồi cho doanh nghiệp.

    Tôi hỏi chuyện đó có thật không. Ông cụ Tiếm chả nói gì… mắt nhênh nhếnh nước, hấp háy nhìn… Rồi thở dài.

  4. chauxuannguyen :
    Chào bạn SuThat,
    Lần sau bạn ko spam nhiều thế, gửi email cho tôi nhờ đăng thì tôi sẽ đăng, mọi ng cùng đọc cả, Cám ơn bạn,
    Thân ái,
    Chau Xuan Nguyen

    Chuyện anh Đoàn Văn Vươn ở huyện Tiên Lãng thương tâm quá . Tôi phải lên tiếng mạnh và nhiều cho đỡ giận. Mong anh em thông cảm. Thân.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s