Tết nhớ Nguyễn Bính

Lời dẫn: Đã 46 năm kể từ chiều 29 tết ( không có ngày 30) năm Bính Ngọ, 1966, nhà thơ Nguyễn Bính đã chết trong nghèo đói, bệnh tật tại nhà ông lang Hứa ( Đỗ Văn Hứa – bút danh Tân Thanh). Về cái chết của Nguyễn Bính, có một số bài báo nói khác, cho rằng Nguyễn Bính chết no, chứ không phải chết đói như bọn “diễn biến hòa bình” xuyên tạc.
Mấy chục năm trước, tôi (Trần Mạnh Hảo) có gặp ông lang Hứa tại tư gia nhà thơ Vũ Quốc Ái ở Nam Định. Ông lang Hứa làm thơ, bút hiệu Tân Thanh kể rằng : sau 1958 Nguyễn Bính bị nhà nước đuổi về quê vì làm báo “Trăm Hoa”. Báo này do nhà nước xúi và bỏ tiền cho Nguyễn Bính làm, học theo phong trào trăm hoa đua nở trăm nhà đua tiếng bên Trung Quốc của Mao Trạch Đông; cốt lừa cho trăm hoa cùng nở rồi “ thịt” hết hoa vàng hoa trắng hoa tím hoa nâu… tức là trừ hoa hồng đỏ máu cách mạng ra còn nhổ hết.

Nguyễn Bính về quê làm nhân viên hợp đồng sửa bản in cho ty văn hóa Nam Định nên đói khổ lắm. Năm 1966, cơ quan ty văn hóa Hà Nam Ninh sơ tán lên huyện Lý Nhân, nên Nguyễn Bính hay đến nhà ông lang Hứa ở thôn Mạc Hạ, xã Công Lý (một người mê thơ Nguyễn Bính) tá túc. Tết đến, không có tiền, Nguyễn Bính tới nhà ông Hứa mượn đỡ chút tiền về cho bà Lai (là vợ) và cháu Hùng mới ba tuổi có chút tiền ăn tết. Bà Lai làm nghề đan len nuôi chồng con nên rất cực. Trưa 29 tết ( tức ngày 30 tết) Bính Ngọ, Nguyễn Bính do đói quá, lại làm tí rượu, chóng mặt, ra bờ ao nhà ông Hứa rửa mặt, rơi xuống ao. Ông Hứa và người nhà vớt Nguyễn Bính lên bờ. Nhà thơ thổ huyết, tắt thở. Gia đình vội cáng ông lên bệnh viện huyện cho khỏi liên lụy… Nguyễn Bính mất khi mới 48 tuổi.

Trong ba bài thơ dưới, có nhắc đến tên các bài thơ, tập thơ nổi tiếng của Nguyễn Bính : “Lỡ bước sang ngang”, “ Nước giếng thơi”, “Đêm sao sáng”, “Hành phương Nam”…

Thi sĩ Nguyễn Bính, tên thật là Nguyễn Trọng Bính (1918-1966)
BÚT ĐÀO HUYỆT GIẤY MÀ CHÔN MÌNH DẦN
Trần Mạnh Hảo

Cái thời Nguyễn Bính nguồn cơn
Vẫn đôi bướm ấy đến vờn mùng tơi
Mượn mưa phùn xỉa tăm chơi
Nửa đêm gió bấc rít hơi thuốc lào

“Trăm hoa” dễ được hoa nào
Về xem bướm hoá thi hào vườn dâu
Về xem cái kén mọc đầu
Ruột gan rút hết từng câu nhân tình

Tài cao đẩy thấp phận mình
Vỉa nồi niêu vẫn còn kinh hề mồi
Thơ không thể đổ vào nồi
Ngắm mình trong “nước giếng thơi” hết hồn

“Đêm sao sáng” cạn hoàng hôn
Bút đào huyệt giấy mà chôn mình dần
Một đoàn bươm bướm đưa chân
Hai hàng lục bát khiêng phần mộ thơ…

T.M.H.

NHỚ NGUYỄN BÍNH

“Lỡ bước sang ngang” thời gió mưa
Trăm hoa đua nở mắc mưu lừa
Hỏi nghìn “nước giếng thơi” miền Bắc
Cứu nổi thiên tài chết khát chưa ?

T.M.H.

GIAO THỪA NHỚ NGUYỄN BÍNH

Trái tim không giấy chứng minh thư
Đầu anh bờm xơm cỏ hắc ín
Câu lục bát vô gia cư
Tạm trú trong lời ru khép nép

Anh mang theo xuống đất cái thời
Đến nghĩ ngợi cũng phải cần xin phép

Hoa cau như gạo rơi
Lừa bao anh gà dò đến nhặt
Văn chương nào đùa dai

Có Nguyễn Bính đi qua làng chân đất
Câu thơ anh đền mọi thứ dông dài
Khi cuộc đời bị nhiệt
Có thơ anh làm rau má nhọ nồi

Lỡ bước sang ngang
Tình yêu quá giang trang giấy
Chiếc thuyền con thơ tuyển tập anh đâu hay
Trên chiếc thuyền này
Đỗ Phủ từng chết đói
Đám mây màu cháo trắng còn bay

Năm ấy giao thừa trên ổ rơm
Anh gục xuống nhờ bạn bè vuốt mắt
Miệng còn chóp chép thèm cơm
Anh chết rồi còn bạc tóc

Ôi giấc mơ bị thương
Hết “Hành phương Nam”, lại phải hành phương Bắc
Thờ thế vô tâm như kẻ qua đường

Người ta đã chôn anh cùng với ba ngày tết
Tháng giêng không còn anh ngồi lặng đếm mưa phùn
Li rượu trắng để tàn nhang uống hết
Chiếc điếu cày gió bấc rít thâu đêm

Nhà thơ ạ
Không ai lừa được thời gian
Anh chưa vay đã vội trả
Sao chúng ta cứ phải đồng nghĩa với cơ hàn
Cơn gió đói khoác tàu chuối rách
Mà gió bấc kia ưa phách lối luận bàn

Nguyễn Bính ơi
Với anh đêm nay sao trời
Có khi là những hạt cơm rơi…

Tết Nam Định 

One comment on “Tết nhớ Nguyễn Bính


  1. NHÂN XUÂN NHÂM THÌN XIN TƯỞNG NIỆM và thắp NÉN TÂM HƯƠNG cho những Cánh Chim đầu đàn NHÂN VĂN GIAI PHẨM …


    ======================

    Nhà Thơ vĩnh biệt sóng Hồ Tây .. ..

    =====================

    Có những phút ngã lòng

    Tôi vịn câu thơ đứng dậy

    Phùng Quán

    Căn xép bên Hồ Tây

    Hồn Chu Văn An đó

    Chòi ngắm sóng chân mây

    Vi ba say lúy túy

    Bút tích họa còn đây

    Nhà Thơ vừa vĩnh biệt

    Mặt trời khuất phương Tây

    Anh tạ từ bạn bè

    Anh tạm biệt Hà Nội

    Giã từ Huế cố đô

    Giã từ Đời Cách mạng

    Hiến dâng suốt bao Thời

    Giã từ nhiều oan nghiệt

    Triền miên đau trăn trở

    Trầm thống nơi cõi trần

    Hồ Tây ngừng lộng gió

    Chòi gỗ sóng con đò

    Thôi hết rồi ngắm sóng

    Đàm đạo văn chương so

    Đêm tàn câu cá trộm

    Hồ Tây buồn Sao hôm

    Tiền «văn chui» bán cá

    Nuôi con cho ra hồn

    BẤM VÀO XEM

    CHÂN DUNG Nhà Thơ Phùng Quán

    Trút hơi thở cuối cùng

    Nhà Thơ lớn Dân Tộc

    Niên kỷ Hai hào hùng

    Lệ vỡ ngày lâm chung .. ..

    BẤM VÀO XEM

    Mười Năm Một Nén Hương Tâm (tưởng niệm Nhà Thơ Dân Tộc Phùng Quán)

    Paris – ngày 22 tháng 1 năm 1995

    Nghe tin Nhà Thơ qua đời qua Đài phát thanh RFI Paris


    Sức Mạnh Vô Địch trong Thi Phẩm TRẦN DẦN
    ============================

    Ta đi
    Không thấy phố thấy nhà
    Chỉ thấy mưa sa
    Trên mầu Cờ Đỏ
    (Trần Dần)

    BẤM VÀO XEM
    Chân dung Trần Dần qua ký họa bút chì năm 1986 của Nguyễn Đình Đăng

    “Ông Ba Mươi” mất hơn Thập kỷ …

    Chúng vẫn còn sợ quả lạ kỳ !

    “Cọp ngày” Hồn vẫn còn tại thế :

    Lâm tặc đạo tặc sợ oai nghi

    Anh đâu phải là loài cọp giấy !

    Bóng chữ ám ảnh chúng Sử thi

    Uy danh Nhà Thơ Hùm Yên Thế

    Quan đỏ quan tham vỡ mật thì (chì)

    Trần DẦN = Ông Ba Mươi = Ông Cọp thật = Cọp ngày = Hùm Yên Thế (HOÀNG HOA THÁM) mất hơn Thập kỷ (1997) … cho đến nay Lâm tặc đạo tặc Quan đỏ quan tham VẪN CÒN SỢ đến vỡ mật, ám ảnh chúng mất ăn mất ngủ …

    Một Tiếng Nói Lương tri vừa lịm tắt .. ..
    ===========================

    Như một nén hương lòng gởi về một góc trời Hà Nội nơi Nhà Thơ Nhân Văn Giai Phẩm đang yên nghỉ giữa Trái Tim của Tổ Quốc ….
    BẤM VÀO XEM

    CHÂN DUNG Nhà Thơ Lê Đạt


    “Một nghệ sĩ thật sự bao giờ cũng nói theo Lương tâm của mình, không nói theo tiếng của người khác. Nghệ sĩ cần nhất là làm gì cũng phải có Lương tâm.”

    Nhà thơ Lê Đạt

    Người Phu chữ thanh cao vừa đi

    Chân mây Tiên khuất Hạc thiên di

    Lịch sử đời Người chưa khép lại

    Giữa thăng trầm Dân tộc hùng bi

    Bóng Chữ chập chờn dài lận đận

    Tâm huyết nửa Thế kỷ diệu kỳ

    Lãn Ông phố – Hồn thơ Lê Đạt

    Đêm xanh (ĐEN) Hà Nội – Tiếng Lương tri .. ..

    Nguyễn Hữu Viện

    ÔI LÀM SAO QUÊN ĐƯỢC DÒNG NHẠC VĂN CAO … ???????

    NHÂN XUÂN NHÂM THÌN XIN TƯỞNG NIỆM và thắp NÉN TÂM HƯƠNG cho NHẠC SĨ VĂN CAO … Cánh Chim đầu đàn NHÂN VĂN GIAI PHẨM …

    ======================

    Mười năm là khoảnh khắc .. ..

    ======================

    BẤM VÀO XEM Chân dung NHẠC SĨ VĂN CAO …một tấm hình khá đẹp

    Trữ tình lãng mạng dòng sông Hồng

    Dấn thân sông Lô – Tổ Quốc trông

    Non Nước véo von xa tiếng địch

    Tiến quân Ca xung trận vọng đồng

    Bến xuân bao giờ Đàn chim Việt ???

    Thiên Thai âm hưởng suối hư không

    Mười năm rồi ngỡ tưởng khoảnh khắc

    Cánh hạc bay về đỉnh thinh không .. ..

    Nguyễn Hữu Viện

    Paris, ngày 10 tháng 7 năm 2005

    Kỷ niệm 10 Năm Húy Nhật Văn Cao

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s