Dối trá hỗ trợ dối trá

 Theo: danlambaovn
Nguyễn Quang Vinh – Sau khi xảy ra vụ cưỡng chế tại Tiên Lãng, có nhiều cuộc họp báo. Những cuộc họp báo đó đều do huyện Tiên Lãng, hoặc là thành phố Hải Phòng tổ chức. Ngần ấy cuộc họp báo đều khẳng định: Lực lượng cưỡng chế đã đập bỏ nhà của anh Đoàn Xuân Quý và Đoàn Văn Vươn vì được cho là nơi trú ẩn của những người chống lại lực lượng cưỡng chế. 

                
Ai cho phép người có tên là Đỗ Trung Thoại này vu khống nhân dân?
Gần hơn, khi bị báo chí chất vấn vì sao ngôi nhà hai tầng của anh Đoàn Văn Quý không nằm trong phần đất bị cưỡng chế vẫn đập bỏ, Liêm- Chủ tịch UBND xã Vinh Quang nói, tôi cũng không biết nhà anh Quý có nằm trong phần đất bị cưỡng chế hay không. Hiền, anh Liêm- Chủ tịch UBND huyện Tiên Lãng thì thú nhận, việc đập bỏ hoàn toàn ngôi nhà hai tầng của anh Đoàn Văn Quý là nhầm, nhầm tức là sai, hơn thế, tức là khẳng định, chính lực lượng cưỡng chế đã đập bỏ nhà hai tầng của anh Đoàn Văn Quý.
Xoẹt cái, Đỗ Trung Thoại, Phó chủ tịch UBND thành phố Hải Phòng nói, phá nhà anh Quý là do người dân bức xúc.
Đó là một lời dối trá.
Dối trá với Thủ tướng ( ngay khi Thủ tướng yêu cầu làm rõ thông tin về Tiên Lãng), dối trá với báo chí, dối trá với nhân dân, dối trá với lực lượng cưỡng chế và dối trá với chính anh ta.
Dối trá để làm gì? Chẳng lẽ anh ta dối trá để được đứng trong đội ngũ những kẻ dối trá, nhóm cường hào mới. Chẳng lẽ anh ta đang gồng sức cùng anh em Hiền- Liêm hỗ trợ nhau để dối trá?
Anh ta tự bịa đặt chuyện người dân phá nhà anh Quý rồi dám bảo báo chí viết sai. Trơ trẽn và thớ lợ.
Anh ta chiều tối nay có đọc lại trên một loạt các tờ báo đã viết bài vạch trần bản chất lời tuyên bố dối trá của anh ta không nhỉ?
Hãy xem những bức ảnh chưa được công bố ngay khi lực lượng cưỡng chế bao vây, ném quả nổ vào nhà anh Quý và sau đó cho lực lượng vào đập phá tan tành nhà anh Quý. Tất cả những người trong ảnh là ai?
Tôi, trên tư cách một nhà văn, nhắc lại cho Đỗ Trung Thoại nghe câu này: Khi anh đã quyết đổi trắng thay đen, khi anh đã thấy dấu hiệu sai phạm của các cấp chính quyền với dân rồi anh đổ vấy sang cho nhân dân, tại thời điểm anh công bố điều dối trá này, đó là hành vi của một thằng hèn.
Ai cho phép anh vu khống nhân dân, đổ bùn vào nhân dân?
Anh đọc một ngàn lần mấy câu thơ sau của nhà thơ Trần Nhương viết về khi xảy ra vụ Tiên Lãng:
NHÂN DÂN CỦA TÔI ƠI 
Trần Nhương 
Chập tối ngày Ông Táo lên trời
Tôi đọc tin mà rưng rưng muốn khóc
Ôi nhân dân nhân hậu bao dung
Nhân dân mang hồn cốt Việt
Một sản phụ Mùa Thị Nhu không có tiền
Gia đình đành mang về đợi chết
Chỉ vài ngày biết tin đã có hơn 300 triệu đồng cứu mạng
Một Đoàn Văn Vươn giáp Tết tai ương
Một trang mạng cá nhân đã hô hào giúp đỡ
Hơn 80 triệu đồng thêm chiếc bánh chưng xanh
Thêm một cân giò, thêm một phong mứt Tết
Nhân dân là lá lành đùm lá rách
Nhân dân là chị ngã em nâng
Nhân dân là một con ngựa đau cả tầu bỏ cỏ
Nhân dân là một miếng khi đói bằng một gói khi no
Những kẻ leo lẻo vì nhân dân
Đẩy nhân dân đến đường cùng phải liều mình chống lại
Leo lẻo vì nhân dân bòn rút từng đồng tiền thuế
Ăn của người bão lụt mất nhà
Ăn của người quá cố
Đuổi nhà bà mẹ anh hùng
Cướp nơi thờ liệt sĩ
Cứ leo lẻo không còn liêm xỉ
Hỡi những kẻ sinh ra từ nhân dân
Nếu không có nhân dân lấy đâu ra quyền trượng..
Nhân dân của tôi ơi
Cám ơn Người đã làm ta vững dạ
Nhân dân ngàn lần cao cả
Hơn tất cả thánh thần hư vô…
NHỮNG BỨC ẢNH CHƯA ĐƯỢC CÔNG BỐ
Nhân dân ở đâu dám vào chỗ này?
Lực lượng cưỡng chế ném quả nổ phát lửa tại cửa sổ tầng 2 nhà anh Đoàn Văn Quý
Con trai anh Đào Văn Vươn nói, cháu bị người của lực lượng cưỡng chế đánh bằng dùi cui ( sau 12 ngày vẫn còn vết hằn thâm tím)
Có thêm chút niềm vui trong ngày: 
Từ xã Vinh Quang, huyện Tiên Lãng, tiến sĩ Nguyễn Xuân Diện gọi cho mình lúc 5 giờ chiều, nói đang ngồi với thân nhân anh Đoàn Văn Vươn và trao cho họ 60 triệu đồng tiền ủng hộ của mọi người . Cám động không biết nói gì.
Sau đó, khoảng 6 giờ, luật sư Minh từ Sài Gòn điện ra nói, đã gặp và báo cáo việc nhận lời bào chữa miền phí cho Đoàn Văn Vươn với ông Trương Trọng Nghĩa, Luật sư, Phó Chủ tịch Liên đoàn Luật sư Việt Nam, Phó Chủ nhiệm đoàn Luật sư Thành phố Hồ Chí Minh, đại biểu Quốc hội. Ông Trương Trọng Nghĩa rất hoan nghênh và cho biết đang quan tâm đặc biệt vụ Tiên Lãng

11 comments on “Dối trá hỗ trợ dối trá

  1. Nếu đúng tay Thoại phát ngôn câu “… dân bức xúc đã phá nhà anh Vươn, nhà anh Quý…” thì tư cách tay Thoại này không bằng con lợn! Không thể nói thêm được gì với những kẻ như tay Thoại này!

  2. Nói là dân bức xúc đi phá nát cái lăng Ba Đình chưá xác ướp ông Hồ Chí Minh thì còn có lý , rất đáng tin ,còn nói dân đi phá nhà anh vươn thì như chuyện xạo ngày cá tháng 4 ,nếu mà nói như thằng Thoại thì không bắt truy tố được 1 người dân nào phá nhà anh Vươn thì ,sau này dân bức xúc có quyền đi phá nhà thằng mà dân bức xúc ,lúc đó là không còn cái nhà đảng viên nào luôn . Đúng là thằng thoại làm quan to mà óc như trái nho ,kiếm đường đổ thưà cũng đổ thưà ngu nữa ,ngu vậy có ngày là hại chết mấy ông cấp trên đó ,ông 3 dũng muốn ngồi yên thêm vài năm tẩu tán tài sản thì phải loại thành phần ăn bẩn mà còn dốt nát này ra ,ông ăn khôn thế kia chưá thằng đàn em ăn ngu mất mặt tổ chức vậy mafia cs vậy .

  3. Tôi đã từng gặp những thằng trơ trẽn nhất nhưng thú thật chưa bao giờ tôi biết được một thằng trơ trẽn siêu hạng như thằng Thoại nầy .
    Một là nó bị thần kinh , hai là nó là con gì đó chứ không phải là con người nữa .

    • Nó chỉ là cuôn băng Catsset tua đi tua lại thôi bác ạ! trả lời họp báo mà nó đọc văn bản đánh sẵn đấy chứ…nhưng loại cán bộ như nó anh Châu chắc chắn không cần.

      • Anh Châu nói rất đúng, phải vào tù! Nước Mỹ cho dù anh là Tổng Thống cho đến quan chức nhỏ ở địa phương (đôi khi chỉ lảnh có 1 đôla/năm) mà nói láo trắng trợn và có âm mưu (conspiracy) chiếm đoạt tài sản và làm trái luật như thế là 100% mất chức và ở tù…vài năm.

  4. Kính mời quý vị tham khảo bài viết của ông Nguyễn Hưng Quốc, đặc biệt là lý do thứ 4 và 5 mà ông đã nêu ra để hiểu thêm về cái gọi là “quan trí” hiện nay.

    Trích dẫn

    Trong bài “Tại sao họ bị biến chất nhanh thế?”, tôi ngạc nhiên về sự biến chất trong nhận thức, lý tưởng, đạo đức và nhân cách của những người cộng sản thuộc thế hệ thứ nhất. Trong những lúc chuyện trò, bạn bè tôi, nhất là những người đi du học trước năm 1975, còn bày tỏ một ngạc nhiên khác: Không hiểu sao khả năng tuyên truyền của cộng sản lại sút giảm nhanh chóng đến thế?

    Một nhận định như thế bao hàm một sự so sánh: sự tuyên truyền của họ trước 1975 thì giỏi, sau đó thì kém. Trước 1975, tôi còn khá nhỏ, lại chẳng bao giờ để ý đến chính trị, nên thành thực mà nói, không thể đánh giá được nhận định ấy một cách chính xác được. Nhưng cũng thành thực mà nói, tôi tin đó là sự thật. Không tuyên truyền giỏi, họ không thể lôi kéo được sự ủng hộ rộng rãi của dân chúng trên thế giới như thế, không thể chinh phục được rất nhiều trí thức lớn, kể cả những trí thức thuộc loại lớn nhất của thời đại, từ Jean-Paul Sartre ở Pháp đến Bertrand Russell ở Anh và Susan Sontag ở Mỹ như thế. Nói chuyện với nhiều trí thức Úc, ở vào thời điểm này, 35 năm sau khi chiến tranh Việt Nam đã kết thúc, tôi vẫn bắt gặp thấp thoáng đâu đó chút nuối tiếc đối với những huyền thoại từ Việt Nam mà một thời họ từng ngưỡng mộ.

    Nhiều người Việt Nam sống ở hải ngoại trước năm 1975 kể: mỗi lần nghe một cán bộ từ miền Bắc sang nói chuyện, khán giả như ngây ngất, có thể nói bị mê hoặc, thấy con đường cách mạng tuy gian khổ nhưng tràn đầy ánh sáng và vinh quang: với nó, người ta sẵn sàng hy sinh tất cả, kể cả sự nghiệp và tính mạng. Bởi vậy, không có gì đáng ngạc nhiên khi nhiều Việt kiều ở khắp nơi, từ Pháp đến Thái Lan, ùn ùn về miền Bắc chịu cực chịu khổ, thậm chí, chịu nhục suốt một thời gian dài.

    Vậy mà, bây giờ, mọi sự khác hẳn.

    Khác, ở cấp vĩ mô: Dường như cả guồng máy tuyên truyền bị đổ vỡ, không thể nhận ra bất cứ một chính sách hay một luận điểm gì có chút thuyết phục. Khác, ở cấp vi mô: Dường như khả năng hùng biện của các cán bộ, kể cả cán bộ cao cấp, cũng bị đánh mất: mỗi lần họ mở miệng là người ta lại thấy buồn cười. Gần đây, mỗi cuối năm, giới báo chí phi chính thống, chủ yếu là các blogger, thường sưu tập các câu nói “ấn tượng” nhất trong năm: Hầu hết đó là những câu nói ngu xuẩn từ cấp lãnh đạo. Nếu tiếp tục việc làm ấy ở quy mô rộng hơn, không chừng chúng ta sẽ có một bộ sưu tầm cực kỳ đồ sộ để lại cho hậu thế.

    Tại sao lại có sự thay đổi lạ lùng như vậy? Tại sao những con người vốn được xem là nói hay bây giờ lại nói năng dở; không những dở mà còn dở hơi, đến như vậy?

    Tại sao?

    Lý do, nghĩ cho cùng, thật ra, khá đơn giản. Trước, sự tuyên truyền của cộng sản chủ yếu dựa trên huyền thoại, trong đó có hai huyền thoại chính: giải phóng dân tộc và giải phóng giai cấp. Hai huyền thoại ấy gắn liền với hai lý tưởng phổ quát của nhân loại từ xưa đến nay: độc lập và bình đẳng. Ai cũng mơ độc lập và bình đẳng. Nhưng chưa ai thấy được một sự độc lập và bình đẳng trọn vẹn. Những giấc mơ ấy thật đẹp nhưng cũng thật xa vời. Xa, nên chúng không thể được kiểm chứng. Những huyền thoại được xây dựng trên những giấc mơ không được kiểm chứng vượt ra ngoài sự thách thức của lý trí phê phán, do đó, ngay cả những trí thức nhiều hoài nghi nhất cũng có thể dễ dàng bị khuất phục. Người ta tin theo huyền thoại như theo đuổi một tương lai, ở đó, mọi sự phán đoán và đánh giá đều bị trì hoãn hoặc tạm trì hoãn.

    Nhưng trì hoãn đến mấy thì nó cũng có giới hạn. Giới hạn ấy là ngày 30 tháng 4, 1975. Từ thời điểm ấy, giấc mộng giải phóng dân tộc đã hoàn tất và giấc mộng giải phóng giai cấp đã bắt đầu thành hiện thực. Không còn lý do gì để trì hoãn được nữa. Người ta không thể viện dẫn một tương lai xa xôi nào để thoái thác trách nhiệm đối với hiện tại được nữa. Nhưng khi không còn bám víu vào một tương lai xa xôi và vô định, huyền thoại tự động sẽ tan vỡ. Nó chỉ còn là những hiện thực trần trụi. Hiện thực ấy lại nham nhở đến độ mọi sự khen ngợi đều trở thành lố bịch và mọi sự bào chữa đều trở thành ngu xuẩn.

    Lý do thứ hai, cũng gắn liền với huyền thoại là sự tin tưởng. Trước, có thể chính những người lãnh đạo đảng cộng sản cũng tin tưởng vào những lý tưởng mà họ theo đuổi. Sự tin tưởng ấy thổi lửa vào lý luận của họ và vào cả giọng nói của họ nữa. Biến họ thành những nhà hùng biện sôi nổi và nồng nhiệt. Bây giờ, huyền thoại đã đổ, không phải đổ ở Việt Nam mà trên phạm vi toàn thế giới, không ai còn có được sự nhiệt tình hôi hổi như trước kia. Mà nếu có, trong hoàn cảnh hiện nay, một sự nhiệt thành như thế rất dễ bị xem là biểu hiện của sự trì độn. Nó càng mất sức thuyết phục.

    Lý do thứ ba, để tuyên truyền có hiệu quả, người ta cần có khoảng cách. Bụt, muốn thiêng, phải ở chùa xa. Càng xa càng tốt. Trước 1975, miền Bắc là một xã hội hoàn toàn khép kín. Trên thế giới, không mấy người biết nó thực sự ra sao cả. Người ta chỉ nghe nói. Và tưởng tượng. Ngay chính ở miền Bắc, dân chúng cũng không mấy người biết lãnh tụ của họ thực sự ra sao cả. Chỉ lâu lâu, thật hoạ hoằn, mới thấy lướt qua đâu đó. Những điều họ biết về lãnh tụ của họ cũng chỉ là những điều mà họ nghe nói. Và tưởng tượng thêm. Cái gọi là chủ nghĩa xã hội lại càng xa vời. Nó ở đâu đó trong những giấc mơ. Điều người ta thấy trước mắt chỉ là một “thời kỳ quá độ”. Sau này, với sự phát triển của xã hội và truyền thông, người ta không thể bưng bít sự thực mãi được. Những ung thối trong lòng các nước xã hội chủ nghĩa phát triển trên thế giới bị phơi bày công khai. Hình ảnh và lời ăn tiếng nói của giới lãnh đạo cũng bị phơi bày trên tivi hoặc trên YouTube. Ai cũng thấy. Cái thấy ấy xoá nhoà mọi khoảng cách, bóp chết mọi cơ hội để huyền thoại nảy nở. Đó là lý do tại sao có lần tôi cho chính YouTube sẽ lần lượt treo cổ các nhà lãnh đạo Việt Nam.

    Lý do thứ tư là chính bản thân giới lãnh đạo cộng sản tự ý từ bỏ con đường tuyên truyền rất sớm. Họ chỉ nỗ lực tuyên truyền khi họ chưa có quyền lực. Nắm được chính quyền rồi, người ta bỏ ngay mọi nỗ lực tuyên truyền để chuyển sang nhồi sọ. Tuyên truyền và nhồi sọ sử dụng các phương tiện giống nhau, từ truyền thông đến giáo dục. Nhưng trong khi tuyên truyền nhắm đến sự khai sáng và thuyết phục, nhồi sọ chỉ nhắm đến việc là mê muội và thần phục – thần phục một cách mê muội. Tuyên truyền có thể đi đôi với lý trí phê phán (critical reason), trong khi nhồi sọ thì triệt tiêu hẳn loại lý trí ấy, và chỉ cho phép loại lý trí công cụ (instrumental reason) được phát triển mà thôi. Được nuôi dưỡng trong môi trường văn hoá nhồi sọ như thế, chính các cán bộ lãnh đạo cũng mất dần khả năng thuyết phục, nghĩa là khả năng tuyên truyền.

    Từ đó, chúng ta dễ thấy thêm lý do thứ năm này nữa: khả năng. Gần đây, nhiều người hay nói đến nhu cầu phát triển “quan trí”: Theo họ, vấn đề của Việt Nam hiện nay không phải là dân trí: Dân trí Việt Nam đã phát triển khá cao. Nhiều người được học hành tử tế. Một số khá đông được học hành ở ngoại quốc. Số khác, nếu không được du học hoặc du lịch thì cũng có nhiều cơ hội để tiếp cận các thông tin mới trên thế giới. Vấn đề, theo họ, là ở trình độ giới lãnh đạo, tức “quan trí”: Nó quá thấp.

    Trong hoàn cảnh và với những con người như vậy, chuyện nói dở và tuyên truyền dở là chuyện…chẳng có gì đáng phải ngạc nhiên cả!

    Hết trích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s