Kim Lan – Làm gì?

Theo: dânluận

Chúng ta ai ai cũng muốn thay đổi đất nước Việt Nam từ một nước Đảng chủ, thành một nước thực sự dân chủ. Tuy nhiên phải làm như thế nào và bắt đầu từ đâu thì lại không có ai nói đến.

Sự thối nát của Đảng Cộng sản Việt Nam đã quá rõ ràng, có lẽ chẳng cần nhắc lại. Trong bối cảnh chính trị quốc tế phức tạp, nền kinh tế thế giới suy thoái nặng nề, càng làm cho tình hình Việt nam càng trở nên bi đát. Bên ngoài thì giặc Trung Quốc đe dọa xâm lăng, bên trong thì giặc Đảng CSVN thi nhau bòn rút của công, tham ô, dâm loạn.

Lãnh đạo Đảng và Nhà nước chia bè, kéo cánh, hãm hại lẫn nhau, rồi nhân thể hại cả dân lành, không quan tâm đến cảnh dân đói khổ. Cấp nhỡ thì nịnh trên nạt dưới, làm những việc mà trước đây chỉ thấy dưới thời Pháp thuộc. Dân đen thì tha hồ cày thuê cuốc mướn, hầu hạ phục dịch những kẻ có tiền, có quyền, hoặc những kẻ lưu manh đểu giả. Kẻ dốt nát thì như giun như dế, ai xéo lên cũng xong, ai bảo gì cũng nghe, ai bắt sao cũng chịu, chẳng khác gì trâu ngựa, dê chó. Vào chốn công sở thì những khuôn mặt dê chó nghênh ngang quyền bính, nhìn người khác bằng một phần tư con mắt. Những kẻ a dua, dâm nịnh uốn lưng, ngửa cổ phục vụ các quan Đảng để mong được cất nhắc, hưởng lợi, trông ngoan như cừu con trước Đức Chúa Lời. Lời lẽ thì đâu đâu cũng như “kính thưa đồng chí A!” hoặc “đồng chí B kính mến!” dùng những từ như sư như sãi nhưng bụng dạ thì xảo trá, nham hiểm khôn lường, nếu có điều kiện sẵn sàng ra tay cho đồng chí của mình đi Tây Trúc mà thỉnh kinh ngay tức khắc. Nạn mua quan bán chức tràn ngập mọi nơi, nếu có nhiều tiền như Đoàn Nguyên Đức (HAGL) thì chức Thủ Tướng, Tổng bí thư mới mua được, còn các chức thấp hơn như Bộ trưởng, Thứ trưởng, Tỉnh trưởng, thì cỡ vài chục tỷ đến trăm tỷ, còn các chức khác như Đại sứ, Tham tán, chủ tịch huyện v.v… thì giá rẻ, phải chăng,cứ có vài tỷ là xong. Lý lẽ của Đảng thì xảo trá gian manh, luôn có lợi cho mình, bè phái của mình và người nhà mình, có hại cho người khác. Luật lệ thì rối rắm như canh hẹ, ai nghĩ thế nào cũng được, ai hiểu thế nào cũng xong. Tha hồ cho kẻ gian bẻ cong như cành dâu, níu vít như cáp cần cẩu, thành ra nước có luật mà tựa hồ đất nước không luật.

Tệ hại nhất là sự vô liêm sỉ của các cấp lãnh đạo Đảng và nhà Nước, họ nói dối ngày, nói dối đêm, 24/24 giờ mà cứ như nói thật, làm sai rõ như ban ngày mà cứ đổ tội cho đêm. Họ tưởng rằng dân trí Việt nam vẫn như trước đây, nói gì họ cũng tin, bảo gì họ cũng gật. Đôi lúc tôi có cảm giác những lãnh đạo Đảng và Nhà nước không còn một chút lòng tự trọng. Họ hô hào đổi mới, chống tham ô tham nhũng trong Đảng, nhưng trong suốt 25 năm đổi mới, chưa bắt được một tên cấp cao tham nhũng, chưa xử bắn được một cấp vừa nào, mà những kẻ này phải nhiều như nước sông Đà. Vì sao vậy? Bởi vì ai là người tham nhũng? chỉ có Đảng viên mới có chức có quyền, mới tham nhũng được, còn người dân đen như tôi, không Đảng, không chức thì may lắm tham ô không khí đẻ thở đã là tốt lắm rồi. Ông anh tôi là một Đảng viên, chức nhỏ, mới đây chấm mút một tý, ăn chia không đều, không may bị đồng chí của mình tố giác, bị bắt. Vừa rồi phải chạy chọt cúng cho Giám đốc công an tỉnh mấy trăm triệu mới được chúng tha, ông than thở “thật đúng là con chó (chỉ ông ấy) ăn cắp được miếng thịt thì tý nữa bị chúng đánh chết, còn con hổ (lãnh đạo Đảng và Nhà nước) ăn cắp con voi thì chẳng làm sao, thế mới biết là trong cái Đảng này cũng không có sự công bằng”, từ đấy ông ấy ghét Đảng lắm. Những cái xấu xa đến ghê tởm của tập đoàn Mafia chính trị và kinh tế này (Đảng CSVN) thì thật trời không dung, đất không tha,nhiều như đất, kể quanh năm không hết, biết bao nhiêu giấy mực cho vừa.

Mặc dù vậy không thể nói rằng những kẻ lãnh đạo Đảng CSVN là những kẻ ngu dốt, chúng hoàn toàn không ngu một tý nào. Có thể ví chúng với những kẻ trí thức lưu manh, hoặc lưu manh giả danh chí thức. Chất lưu manh chúng học được ở đâu vậy? câu hỏi này thật khó trả lời. Tuy vậy có thể ngắn gọn là học ở mọi nơi, mọi chỗ vì ở Việt nam chỗ nào cũng đầy rẫy sự đểu cáng. Khi còn bé chúng học ở bố mẹ chúng, ở trường phổ thông, trong các tổ chức Đội, Đoàn. Lớn lên nữa thì trong các tổ chức Đảng các cấp. Một trong các tổ chức lừa đảo lớn nhất, đó là trường Nguyễn Ái Quốc trung ương. Tại đây chúng không học gì ngoài lừa đảo bằng các văn từ mỹ miều như CNXH, hoặc định hướng XHCN. Tuy nhiên không ai hiểu gì về XHCN cả. Theo định nghĩa tôi nghe được khi còn bé thì CNXH là một chủ nghĩa trong đó mỗi người dân sẽ làm theo năng lực, hưởng theo nhu cầu. Nhiều năm đã trôi qua, điều này gần như đã trở thành hiện thực đối với các Đảng viên ĐCSVN. Quả nhiên là các Đảng viên cộng sản Việt nam đang làm theo năng lực (chỉ có điều là năng lực quá thấp), hưởng theo nhu cầu (quá cao). Vì vậy chỉ với khoảng 3 triệu Đảng viên (bao gồm cả các lưu manh giả danh đảng viên) mà 90 triệu người dân Việt nam phục dịch vẫn không đủ. Ngoài ra còn một bộ phận không nhỏ các bần cố nông Việt nam nhờ đi theo chúng mà có ăn nên vẫn mù quáng ủng hộ chúng, mà không chịu hiểu rằng: chúng đã biến chất thành hoàn toàn xấu. Tôi đã có những cuộc nói chuyện riêng với các cựu chiến binh Việt nam, những người về hưu và cả các Đảng viên đương chức. Khi tôi hỏi nếu Việt nam thay đổi thể chế chính trị thì họ sợ gì nhất, các câu trả lời như sau:

1. Sợ đổ máu.

2. Sợ mất chức.

3. Sợ mất tiêu chuẩn hưu chí, các chế độ chính sách khác.

4. Sợ mất nước, do giặc ngoại xâm tranh thủ nhảy vào.

5. Các quan chức cấp cao thì sợ đi trại cải tạo, như họ đã làm với các quan chức chế độ Sài Gòn cũ.

6.Sợ mất việc.

Tuy nhiên ai ai cũng khẳng định rằng, chẳng bao lâu nữa thì ĐCSVN sẽ bị hạ bệ, thay vào đó là một chế độ thực sự dân chủ, đa đảng, đa nguyên. Muốn làm được việc đó theo tôi, trước hết phải đả thông tư tưởng của những người mà tôi vừa nêu ở trên. Để họ yên tâm theo chính quyền mới. Những việc này phải làm từ từ theo kiểu mưa lâu thấm đất. Phải khơi dậy trong mỗi người Việt nam tính độc lập, không phụ thuộc vào suy nghĩ của bất kỳ một tổ chức chính trị nào. Trải qua 80 năm lãnh đạo của ĐCSVN, người dân Việt nam đã trở nên lười biếng về suy nghĩ, không muốn có những đổi mới mà họ không biết sẽ đi về đâu. Chúng ta nên chỉ cho họ thấy rằng: họ không còn gì để mất, nếu có mất thì chỉ mất ĐCSVN cùng các sự nghèo hèn và đói khổ.

2 comments on “Kim Lan – Làm gì?

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s