CHỪNG NÀO CÓ MỘT Ô KHẢM VIỆT NAM?

Ngày xưa, khắp Nam kỳ, lục tỉnh, bà con người Hoa sống chan hòa cùng người Việt, rải rác khắp các thôn làng, từ đi rong mua ve chai dến mở quán tiệm nhỏ. Còn như Chợ Lớn thì đã trở thành khu phố Tàu đã từ lâu., dến nỗi trong Nam quen thuộc với thành ngữ “nói quảng, nói tiều”. Không phải là nói tiếng Quảng Đông, Triều châu mà là nói ngửa, nói nghiêng, nói tới, nói lui. Ngày nay, bà con người Hoa dù còn ở lại VN hay qui hồi cố quận Quảng Đông cũng đều sống thân phận người dân bị vùi dập, áp bức, bất công bởi vì, dù là Tàu hay Ta đều là xã nghĩa cả. Cho nên nghe tin bà con người Hoa ở làng Ô Khảm, tỉnh Quảng Đông ngay bên kia biên giới, tranh đấu với cường quyền bước đầu có kết quả cũng mừng. Mừng cho bà con rồi nghĩ tới thân phận mình. Dù Ta hay Tàu cũng cùng chung một thứ rọ. Nay bạn người Hoa đã bước tới được một bước, ta tính sao? Có triển vọng gì về một Ô Khảm bên nầy biên giới chăng?

Ô KHẢM BÊN XỨ QUẢNG ĐÔNG

Hồi tháng 9,2011, người dân Làng Ô Khảm, thị trấn Lộc Phong, Huyện Sán Vĩ, Tỉnh Quảng Đông bị cường quyền cướp đất, nói là để “qui hoạch theo dự án (?)”, đứng lên biểu tình đập phá bức tường vây bao bọc khu đất sắp bị cường quyền chiếm đoạt. Họ cũng xông vô lục soát hồ sơ trong trụ sở xã, nghĩa là dân làng làm chủ tình hình. Lúc ấy, bọn cường quyền yếu thế nên không làm gì được. Chúng đơi cho đến tháng 12, 2011, mới bắt nguội ông Tiết Cẩm Ba, ngưòi đại diện dân làng trong cuộc biểu tình hồi tháng 9. Cũng giống như trường hợp anh công nhân Nguyễn Công Nhât bên xã nghĩa An Nam, khi vô đồn thì ông Tiết là ông già mạnh khỏe. Ngày hôm sau, công an Ô Khảm loan báo ông Tiết bất ngờ bị suy tim, chở lên bệnh viện Lộc Phong, chưa kịp cứu chửa thì đã tịch. Gia đình đòi xác thì chúng chỉ đưa ra tờ chứng chỉ giảo nghiệm pháp y, ghi là chết vì bị trụy tim, chớ không phải vì lý do gì khác. Cả hai vạn dân làng phẩn nộ hè nhau tống cổ cả bọn vừa “bí tỉ” xã vừa đám nha trảo “còn đảng, còn mình,” cả và bộ sậu ra khỏi Làng. Cũng giống như  trường hợp nhà Anh Đoàn Văn Vươn, huyện Sán Vĩ huy động binh lực trùng trùng kéo đến tính xông vô Làng đàn áp. Chẳng ngờ rằng Ô Khảm Tàu không phải Vinh Quang An Nam, cả hai vạn dân làng ồ ạt xông ra, rào bít cỗng làng, tay gậy, tay gộc chống giữ. Không giống như dân thôn La Dương, Hà Đông An Nam, khi chị phụ nữ  liều thân phản kháng cường quyền cướp đất, bị máng xe xúc đất quật một cái, chết tươi, chỉ biết ném đất, la ó, chạy lăng xăng mà không dám xúm nhau đập chết tươi  thằng lái cần cẩu sát nhân để trừng trị tương xứng “răng đổi răng, mắt đổi mắt” cho công bằng! Dân làng Ô Khảm đồng lòng kháng cự nên bọn cường quyền không thể giết sạch một lần gọn ghẻ cả hai vạn dân, mới phải lui ra xa 5 cây số án binh, tính kế. Cả làng chỉ duy nhất có một con ngòi giao thông ra bên ngoài, chuyển vận lương thực. Cường quyền bố trí quân lực chân bít con ngòi, triệt đường vận lương. Dân làng thà chịu đói, quyết không khuất phục. Lại còn chuẩn bị kéo nhau lê Thị Trấn Lộc Phong vấn tội bạo quyền. Quan trọng hơn hết là họ biết lập ngay một “Ban tự quản”, mở luôn một “rung Tâm Thông Tin”, vận động loan truyền tin tức  ra cả thế giới dều biết việc gì đang xãy ra ở Ô Khảm, thậm chí họ còn tiếp tế cháo cho phóng viên y như lực lượng canh giữ làng của họ.

Cuối cùng, cường  quyền Tỉnh Quảng Đông phải nhượng bộ, cử Phó bí thư Tỉnh ủy Zhu Minguo đến thương thảo. Tay nầy phải công nhận các yêu sách của dân làng là đúng.  Bí thư tỉnh ủy Quảng Đông Uông Dương, hiện nay đang gấm ghé một ghế vua trong số 9 vua tập thể Bắc Kinh, lên giọng kẻ cả: Trả lại xác chết ông họ Tiết cho gia đình, thả hết người bị bắt, trả lại đất cho dân làng và cử đại diện của dân làng là ông Lâm Tố Loan làm thôn trưởng để tổ chức bầu cử Ban Đại Diện mới. Đến đây tạm kết thúc cuộc nổi dậy của dân Làng Ô Khảm can trường.

MỘT CƠ HỘI Ô KHẢM VN ĐÃ VƯỢT QUA

Ở đời, muôn sự tùy thuộc vào chữ nếu. Nến như cái ngày 5 tháng giêng 2012 ấy, những người chủ đầm ở Cống Rộc cũng cảm thấy uất ức như Đoàn Văn Vươn cũng như cảm nhận được  nghiệt cảnh của anh Vươn ngày một, ngày hai sẽ tới phiên họ mà không để  gia đình anh Vươn đơn độc đương đầu lũ ưng khuyển, bạo quyền, đồng lòng cùng nhau chết sống, tay cuốc, tay gậy quyết giữ gìn sản nghiệp gầy dựng nên bằng mồ hôi, nước mắt và máu thì cuộc diện ngày ấy có thể khác! Nếu như may mắn hơn, như bên Ô Khảm, “một con ngựa đau, cả tàu không ăn cỏ,” dân làng Vinh Quang nhận thấy tình cảnh nhà anh Vươn bị chà đạp bất công, biết bất bình đứng lên làm việc nghĩa vinh quang, cả làng kéo ra bảo vệ khu đầm Cống Rộc, bảo vệ tài sản của người dân làng thân thuộc, sự  thể có thể như bên Ô Khảm: Anh em nhà anh Vươn không bị bắt bỏ tù, nhà không bị phá sập, đầm, vườn được trả lại. Bọn tham quan , ô lại Tiên Lãng, Vinh quang bị cách chức để dân làng tự bầu Ban Quản Trị. Trường hợp nầy có thể giống như bên Tàu, chưa chừng anh kỷ sư Vươn có thể được dân làng bầu lên làm thôn trưởng như ông Lâm Tố Loan bên Ô Khảm?!

Xem vậy thì thấy câu “nhiễu điều phủ lấy giá gương, người trong một nước phải thương nhau cùng” là vô cùng quan trọng trong tình cảnh Đất nước ngặt nghèo! Lại nhớ câu, “Một cây làm chẳng nên non, ba cậy chụm lại nên hòn núi cao”, nếu như mọi người tâm niệm và thực hành thì không có súng đạn nào đàn áp được. Cứ xem gương Ô Khảm mà coi: Bị bao vây ngặt nghèo, họ can đảm ăn cháo cầm hơi, chiến đấu vẽn vẹn MƯỜI MỘT ngày là đạt kết quả.

TRIỄN VỌNG MỘT Ô KHẢM VIỆT NAM

Nhìn đoạn video clip về vụ “cưởng chế” cướp  đất thôn La Dương, Hà  Đông khi thấy cô gái nhỏ can trường đứng cản trước chiếc máng thép của chiếc xe cần trục đồ sộ, chợt nhớ tới hình ảnh của anh sinh viên người Hoa, liều thân đứng cản xe tăng bạo quyền Tàu đỏ năm nào trên quảng trường Thiên An Môn. Bỗng, thoắt một cái, chiếc máng thép đập vào cô gái nhỏ áo hồng, té nằm thẳng cẳng trên mặt đất, chết tươi tức thì, không một tiếng kêu! Thật là khiếp đảm, thật là man rợ, người xem lặng ngắt, tê liệt! Vì sao mà  cùng một bộc, con mẹ Việt Nam mà đối xử nhau tàn bạo làm vây?!

Tội ác nầy để lại ngàn thu!

Tại sao bà con thôn La Dương cam chịu như vậy?

Để cường quyền ngang nhiên giết chóc mãi vậy sao?

Nếu như cả một giải từ Hải Phòng vòng qua Hà Đông, mọi người đoàn kết, đồng lòng, cùng sát cánh nhau hành động, bạo quyền dù binh lực trùng trùng cũng không thé nào áp chế được. Việc kết hợp thành phong trào “Nông dân khởi nghĩa” trong tình hình hiện tại là khả thi vì bạo quyền còn đang lúng túng chưa tìm được kế sách ứng phó các sự cố rời rạc như trường hợp Đoàn Văn Vươn. Bà con người Hoa ở Ô Khảm ngay bên kia biên giới làm được, người Việt ta cớ sao lại tê liệt? Để cho lũ côn đồ mặc sức băm vằm như cá nằm trốc thớt như vậy!

LỜI KẾT

Viết tới đây, chợt nhận được bản trích doạn 23 điều tiên đoán của chiêm tinh gia Canada Nikki Perazo, thật là kinh khiếp. Trong 23 điều, csvn chiếm 4 điều. Ba điều nói, toàn bộ đảng csvn bị thảm sát, còn một điều nói, con em bọn chúng đi du học nước ngoài cũng bị oan hồn theo đòi nợ!? Tài liệu nầy dù thật, dù giả, dù đúng, dù sai cũng vẽ ra một thảm trạng hãi hùng! Vấn đề cơ trời không ai muốn hay không muốn mà được.

Chỉ cầu mong đúng theo sự phân tích về kinh tế, chánh trị của học giả Gordon Chang, hai đảng cs Việt, Hoa sụp đổ trong năm 2012 thế thôi!

Câu, “Ác giả, ác báo. Thiện giả, thiện báo” xem chừng đã tới hồi thực hiện!

Nguyễn Nhơn

( Trước thềm năm mới Nhâm Thìn )

3 comments on “CHỪNG NÀO CÓ MỘT Ô KHẢM VIỆT NAM?

  1. Hồi chuông dây chuyền Ôn Châu và Ô Khảm là Hồi chuông báo động cho Việt Nam
    ==================================

    Ôn Châu – Ô Khảm nhìn về Việt Nam Xuân Nhâm Thìn

    Hồi chuông báo động cho Việt Nam mòn Hy vọng – Niềm tin !

    Thành phố Hoa Phượng đỏ : Biến cố Tiên Lãng

    Nạn nhân vào đường cùng tức nước vỡ bờ quyết tử chớ không xin

    Không đổi mới tức là sắp tự sát !

    Ôn Châu – Ô Khảm bên kia trời Nước TỀ

    Tín hiệu thay đổi bên này đàn em Nước VỆ

    Trước hàng vạn doanh nghiệp tư nhân phá sản

    Hệ ngân hàng nguy cơ sụp đổ dây chuyền

    Toàn cảnh đột biến trước Đêm Giao thừa lừng lững phải đến

    Chuyên gia vài trí thức hàng đầu của Quê Hương ơi !

    Chuẩn bị sẵn sàng lên đường cùng đồng bào đồng hương cùng Đất Nước

    Viễn ảnh đột biến Xuân Nhâm Thìn Việt Nam vươn mình lên !

    TRIỆU LƯƠNG DÂN

  2. tôi chợt nhớ một câu nói của người lính Mỹ trong phim GIÁP SẮT (giai đoạn chiến tranh tết Mậu Thân) = người VN quý trọng sự sống còn, hơn là tự do…nếu sự thật là thế thì Ô Khảm VN chỉ là viễn cảnh…mọi người chỉ chống trả đơn lẻ khi bị xâm phạm đến cá nhân? làm thế nào để tập hợp lại cùng tự vệ? đến khi nào các lực lượng đối lập với nhà cầm quyền hiện nay mới thôi chia rẽ?

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s