Nguyễn Ngọc Già – Cùng suy nghĩ thêm với Ngô Bảo Châu (Phần II)

theo: dân luận

Tin liên quan:

Ngô Bảo Châu đã lo lắng khi vừa đoạt giải Fields: “Từ khi được thông báo về giải thưởng Fields, tức là cách đây vài tháng cho đến ngày hôm qua, là một khoảng thời gian đây lo âu đối với tôi. Lo lắng lớn về cái trách nhiệm hiển nhiên của người nhận giải đối với đất nước. Lo lắng nhỏ về cái không gian riêng tư của mình sẽ bị người khác xâm phạm” (1). Sự lo lắng của anh ngày càng hiển hiện hơn. Cuộc đời có lẽ sẽ chẳng có gì phàn nàn, khi không xuất hiện chữ “nếu”(!).

Ngô Bảo Châu có lẽ cũng thế, “nếu” anh không hai lần ký vào kiến nghị hủy bỏ các dự án khai thác bauxite. Lại càng đúng, “nếu” như anh không nêu ý kiến cá nhân về việc xử án đáng xấu hổ của nhà cầm quyền đối với TS. Cù Huy Hà Vũ trong một bài viết ngắn không đầy 300 chữ, nhưng gây tranh cãi nóng rực lúc bấy giờ. Có lẽ sau vụ việc quá ồn ào này, anh Châu mới thật sự thấm thía khi ngày nay nói rằng: “…trước khi lên tiếng về một vấn đề nào đó, người trí thức hơn ai hết cần phải hết sức ý thức về ảnh hưởng của nó”trong một buổi trả lời phỏng vấn phóng viên báo Tuổi Trẻ (2). Chính vì vậy, tôi tin mãi cho đến sau này, anh Châu mới thấm thía rõ “sức mạnh mềm” từ “người của công chúng”. Đó cho thấy, Ngô Bảo Châu hoàn toàn là người giản dị và trong sáng.

Tôi không có ý định tranh luận để tìm ra một định nghĩa về “trí thức” gắn với trách nhiệm hay vai trò người trí thức đối với xã hội, đất nước, đặc biệt đất nước Việt Nam trong tình hình hiện nay. Tôi nhìn anh Châu dưới góc độ “người của công chúng” hoặc giả là “người nổi tiếng”. Cái gọi là “đánh bóng tên tuổi” ở xứ sở này mà nhiều người, đặc biệt phía cầm quyền hay gán ghép và luôn tìm cách xuyên tạc, phỉ báng nếu “thần tượng” ấy không phải do họ dựng lên. Đó là sự thâm độc và vô nhân đạo.

Ngô Bảo Châu trở thành “hàng” “quý, hiếm, lạ” và vẻ như đang dần dần được chính thể này dựng thành “biểu tượng” của trí tuệ Việt Nam cho thế hệ trẻ noi theo?! Thế hệ trẻ ngày nay có vẻ ngày càng “bất trị” và “hay cãi”, dù cho “Cuộc học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh” vẫn diễn ra mà không lôi kéo được lớp người này. Phải chăng, trong óc những kẻ cầm quyền đang nghĩ đến sự thay thế cái tên Hồ Chí Minh bằng Ngô Bảo Châu cho “cuộc học tập và làm theo…”? Thay thế một cách êm đềm, tinh tế và khéo léo tựa như móng vuốt bọc kín bởi lớp lông mềm mại của bàn chân Hổ?

Cái tên Ngô Bảo Châu có vẻ có sức quyến rũ mãnh liệt và hấp dẫn đầy mời mọc đối với giới trẻ??? Trong khi giới trẻ bao giờ cũng là mục tiêu nhắm tới của nhà cầm quyền, khi mà họ muốn chính thể này vẫn vững như bàn thạch! Ai tai!

Dường như cái mà giới cầm quyền mong muốn cao hơn nhiều, xa hơn nhiều, sâu hơn nhiều, chính là cái phía sau của “Viện toán cao cấp”, kể cả sau cái tên đầy hấp lực “Ngô Bảo Châu”? 650 tỉ để đổi lấy cả một thế hệ trẻ hơn chục triệu người với tư cách là “con ngoan, trò giỏi” và riu ríu cúi đầu trước thần tượng của họ có là cái giá quá rẻ?! Và sự “lây lan” “thần tượng” là không tránh khỏi trong mỗi gia đình có người yêu mến Ngô Bảo Châu?! Đó có thể là mục tiêu trước mắt và cũng là mục đích lâu dài của nhà cầm quyền?

***

Xem ra Quý Thanh nói khí phải: “Cuộc sống thì rộng hơn toán học và mang nhiều những phức tạp trong mỗi toan tính của con người”.(3). Điều đáng lo cho Ngô Bảo Châu chính là câu nói này đây.

Lần giở lại tài liệu liên quan đến Ngô Bảo Châu, chúng ta thấy số tiền 650 tỉ này đã được ông Thủ tướng phê duyệt từ 2010 (4), tuy nhiên khi nghe ông Phó Thủ Tướng Nguyễn Thiện Nhân hùng hồn tuyên bố:

“Và lần đầu tiên một chương trình về Toán học được dành ngân sách 650 tỷ đồng, tương đương trên 20 triệu USD nhưng Chính phủ không yêu cầu Viện phải nghiên cứu cái gì. Sử dụng số tiền như thế nào là quyền của GS Ngô Bảo Châu, hội đồng khoa học và của lãnh đạo Viện trong tương lai”,

tôi đâm ra hoảng thật sự. Hoảng cho anh Châu và cho Việt Nam chúng ta.

Hoảng, bởi một ông Giáo sư tiến sĩ lại là Phó Thủ tướng một quốc gia như ông Nhân lại có thể phát ngôn (xin lỗi) hồ đồ và phi pháp như thế. Ông Nhân phát ngôn như thể đang xé xoàng xoạc các bộ luật: Luật ngân sách, Luật kế toán, Luật thanh tra, Luật cán bộ công chức và nhiều bộ luật khác có liên quan dày đặc với số kinh phí 650 tỉ đồng được gọi là “ngân sách nhà nước”.

Càng đáng trách hơn, khi chúng ta biết ông Nhân đã từng tham gia khóa đào tạo “Chuyên gia Thẩm định Dự án Đầu tư” tại Đại học Harvard(5). Thú thật, tôi không biết ông Nhân học được gì tại Harvard về chuyên môn”thẩm định dự án đầu tư” mà lại có thể phát ngôn như thế! Xin lỗi, phát ngôn của ông Giáo sư – Tiến sĩ – Phó Thủ tướng mà ngỡ như bà… hàng xén! Bà hàng xén (cứ tạm cho rằng rất mực thương con) phút chốc bỗng trúng số độc đắc cặp 1.000 tờ, biến thành tỉ phú và vui mừng hớn hở dốc cả cái hầu bao vừa trúng số đó cho đứa con – đặc biệt giỏi toán. Bà hàng xén bất chấp đứa con đó chưa bao giờ kinh qua quản lý và càng quá trong trắng trước “nanh vuốt” cuộc đời của hùm beo lang sói đang vây quanh và nhỏ dãi trước “món ngon” – 650 tỉ đồng!. Dường như bà hàng xén tin tưởng con là thiên tài toán học thì con mình sẽ trở thành một người đa tài và đầy kinh nghiệm ở mọi lãnh vực và bảo con rằng: “Hãy cầm toàn bộ số tiền mà u có được, ra mà đua chen với đời bằng tài năng thực sự mà u biết con có thật!” và nữa, “Chắc chắn con thành công và giúp cả nhà ta mở mặt với đời, con nhé!”.

Hoảng hơn nữa, khi Ngô Bảo Châu không dấu sự vui mừng trong cùng bài báo về một hình thức mới của cái gọi là “Viện toán cao cấp” có vẻ thông thoáng, đột phá và vững tin vào “tương lai tươi sáng” của một “cột mốc quan trọng trong lịch sử còn non trẻ của Toán học Việt Nam” mà không thấy Ngô Bảo Châu đả động gì đến phát ngôn của ông Nhân (có mòi vi phạm pháp luật nghiêm trọng).

Không biết Ngô Bảo Châu có bao giờ nghĩ đến những mưu mô hiểm ác của “đời” không? Thật băn khoăn khi nghĩ rằng, đã bao giờ anh Châu cầm bảng cân đối kế toán để đọc và hiểu trong ấy phản ánh gì? Mặc dù, bảng kế toán chỉ là thuộc loại toán sơ cấp ứng dụng thôi! Anh có bao giờ nghĩ đến những hợp đồng khống? Những “chi phí khác” dày đặc mà những tay cáo già kế toán có thể phù phép, mà mắt đến như Tiến sĩ kinh tế Phan Tường Vân còn phải ôm hận cách đây hơn chục năm về trước? Anh Châu có hiểu chi phí trích trước, chi phí phân bổ sau là thế nào không? Trích khấu hao có bao nhiêu cách? Bút toán chênh lệch tỉ giá (*) đầy nguy hiểm và vô cùng sơ hở trở thành mảnh đất màu mỡ cho những tay kế toán “thật thà như đếm… thiếu”?! Những chứng từ, hóa đơn có thể mua và giả mạo thật tinh xảo? Những vé máy bay, những hóa đơn mua sắm tài sản, công cụ, tiếp khách, ăn uống… mà những tay kế toán trưởng tham lam có thể ma mãnh viết thêm, nâng giá, những loại “quỹ đen, quỹ đỏ” mà chỉ có CFO, kế toán trưởng mới biết, mặc dù nó được phản ánh đầy đủ trên bảng cân đối nhưng là bảng để cho anh Châu ký, còn bảng khác chúng “tự quản” để khi thanh tra, kiểm toán chúng sẽ áp chữ ký của anh vào đấy v.v và v.v…Ai sẽ giúp Châu? Anh Châu có thể đặt niềm tin vào ai trên tư cách Viện trưởng và chịu mọi trách nhiệm về Viện Toán cao cấp?

650 tỉ đồng giao anh toàn quyền quyết định mà không đòi hỏi phải nghiên cứu cái gì ư? Anh tin? Châu có biết, số tiền đó (cứ cho là được phê duyệt và thông qua) có thể giải ngân trong 10 năm, trong 5 năm, nó cũng có thể giải ngân trong 1 năm và thậm chí có thể giải ngân trong vài tháng, nếu “họ” muốn, tất nhiên phải có chữ ký của… anh đấy! Anh có thể sẽ vui vẻ và không chút hồ nghi khi đặt bút ký vào từng kế hoạch giải ngân mà chính anh hoàn toàn biết rõ luôn! Cái quan trọng, xin nhắc anh là: Giải ngân càng nhanh, càng nhiều thì con đường dẫn đến “thân bại danh liệt” càng nhanh đấy Châu ạ!

Hãy nhớ lại những hợp đồng, những vốn vay nước ngoài mà xem! Vốn cam kết quốc tế nghe có vẻ rất “sướng tai”, nhưng giải ngân là bao nhiêu thật sự chẳng có số liệu nào khả tín, và đấy, giải ngân ở góc độ chính quy, tuân thủ định chế tài chính không phải là điều dễ dàng như móc kẹo trong túi. Làm sao có thể tin được cái gọi là “không cần biết anh là ai, không cần biết anh từ đâu, không cần biết anh xài ra sao”! “Yêu anh vì chỉ biết đó là Châu”???!!! Họ đang lợi dụng anh đấy, Châu ạ! Có thể ngày hôm nay, họ lợi dụng tên tuổi anh thôi, nhưng năm, mười năm sau khi Nguyễn Thiện Nhân không còn, Nguyễn Tấn Dũng cũng biến thì ai biết điều gì xảy ra ở cái xứ sở toàn là “cát cứ”, “kiêu binh” và đầy hỗn loạn này?!

Hãy nhớ về những Vinashin mà thậm chí cả những chủ nợ còn đang đau đầu vì thói gian manh, xảo trá người cộng sản, đấy Châu ạ! Họ rồi sẽ phải trả giá, nhưng đau buồn hơn họ trả bằng tiền thuế của người dân, trong đó có phần thuế của người thân của anh.

Ngô Bảo Châu có thể đang nhầm lẫn giữa chuyên môn toán và quản lý.

***

danluan00016.jpg

Không hiểu sao khi nghĩ về anh Châu, tôi hay liên tưởng đến Nghệ sĩ Đặng Thái Sơn. Anh Sơn thì đã rõ rồi, tránh xa tất cả những gì dính líu đến người cộng sản. Việt Nam – Hà Nội là nơi để anh Sơn nhớ về như một kỷ niệm êm đềm và là chốn “nương nhờ chút thở than” của quá khứ vừa buồn tủi, vừa êm đềm và không kém phần bi tráng của gia đình anh ấy (6). Nếu Đặng Thái Sơn lên tiếng phản biện xã hội như Ngô Bảo Châu thì sao?

Việt Nam ta cứ hay đóng khung hình ảnh trí thức với dáng vẻ thâm trầm, nhẹ nhàng, đạo mạo, từ tốn… như GS.TS Nguyễn Phú Trọng và nhiều người khác.

Tôi thích hình ảnh Ngải Vị Vị phanh áo với chữ “FUCK” in trước ngực để lên án chế độ CSTQ gian manh.

Tôi cũng thích TS. Cù Huy Hà Vũ khi văng tục:

“Đ.m tao nói mày nghe đã là vì đất nước thì phải nói”

“Đ.m nó chứ, làm chính trị ở cái nước này thì chỉ có vào Đảng”.

“Tao đéo đảng phái nào hết, thằng nào làm sai là mình phải nói cho nó chừa đi, thế dân mới đỡ khổ, nước mới mạnh được…”

Tôi mong một ngày gần đây, những trí thức nổi tiếng và có tầm ảnh hưởng lớn trong dân chúng, thoát khỏi vỏ ốc, ra khỏi tháp ngà để đồng loạt đứng lên điểm mặt bọn cầm quyền và hét lớn cho toàn dân Việt và thế giới nghe thấy rằng:

“Đ.M TỤI BÂY DÁM BÁN NƯỚC HẢ?”

“Đ.M TỤI BÂY LỪA ĐẢO DÂN HẢ?”

“Đ.M TỤI BÂY, ĐỒ MẤT GỐC!”

Và lúc đó, sự thay đổi kỳ diệu cho đất nước này đến mà không cần đổ máu.

Nguyễn Ngọc Già
________________

(1) Nguyễn Ngọc Già – Cùng suy nghĩ thêm với Ngô Bảo Châu (Phần I)(Dân Luận)

(2) Giáo sư Ngô Bảo Châu: Bạn trẻ vẫn đầy niềm tin tương lai (Tuổi Trẻ)

(3) Báo Công An Nhân Dân: Về sự ngộ nhận của Giáo sư Ngô Bảo Châu(Dân Luận đăng lại từ báo CAND)

(4) Nguyễn Ngọc Già – Cùng suy nghĩ thêm với Ngô Bảo Châu (Phần I)(Dân Luận)

(5) Nguyễn Thiện Nhân (Từ điển bách khoa toàn thư mở – wikipedia.org)

(*) Bút toán chênh lệch tỉ giá chắc chắn xảy ra, ví dụ ký hợp đồng thỉnh giảng đối với các giáo sư nước ngoài, thù lao giảng bài, nghiên cứu, thuyết trình phải tính bằng USD, nhưng nguyên tắc phải hạch toán ra VNĐ.

(6) Trò chuyện với Đặng Thái Sơn (Kỳ cuối): Những kỷ niệm thơ ấu và Hà Nội (Thể thao và Văn hóa)

14 comments on “Nguyễn Ngọc Già – Cùng suy nghĩ thêm với Ngô Bảo Châu (Phần II)

    • NHƯNG không khéo BỊ LỢI DỤNG qua lại hỗ tương DÍNH VỚI bọn phong cùi UNG HỦI ấy khi cần làm NỘI Y che CÁI TÀY HÁY khỏi mẵ váy xầm xướng ĐỂ KHỎI LÒI cái gốc NƯỚC TỀ …..thì chúng sẵn sàng như bà MAI TRAN

      gs ngo cung giong nhu mon nu trang cua che do thoi ko hon ko kem

      từ NỮ TRANG thành NỘI Y che CÁI TÀY HÁY hồng hồng đỏ ..đỏ MẤY HỒI !

      ha h ah aha a ! ha h ah aha a ! ha h ah aha a ! ha h ah aha a ! ha h ah aha a !
      Từ GIẢI CÁNH ĐỒNG có giới hạn ĐẾN bất tận QUẢ LÀ CHUYỆN DÀI bi hài kịch !

      Cười ra nước mắt ha h ah aha a ! ha h ah aha a ! ha h ah aha a ! ha h ah aha a ! ha h ah aha a ! ha h ah aha a ! ha h ah aha a ! ha h ah aha a ! ha h ah aha a ! ha h ah aha a !

      Dù sao tôi vẫn tin GS Châu THỐNG MINH tự tránh rơi vào MÊ HỒN TRẬN + MA TRẬN …quyến rũ VẠT CHẤT , tôi vẫn tin anh đủ bản lĩnh để tìm ra đáp số cho “bài toán tối ưu” của mình.

  1. CHỬI ĐỘC TÀI TOÀN TRỊ CS VIỆT NAM MỘT CÁCH CAY ĐỘC VÀ CÓ VĂN HÓA, BẢN LĨNH KHÔNG AI HAY HƠN GIÁO SƯ NGÔ BẢO CHÂU
    Posted on Tháng Một 25, 2012
    Tôi vốn không đặc biệt thích Giáo sư Ngô Bảo Châu. Cái bổ đề toán học mà ông đã giải được cũng chẳng mang lại niềm kiêu hãnh gì đặc biệt cho tôi, mỗi khi có dịp đi công tác nước ngoài, bị một thằng Nhật lùn hoặc một tay Hàn quốc bậm trợn nào đó hỏi “Mày là người nước nào?”.
    “Tao là người Việt Nam” trả lời và cảm thấy muối mặt khi nhìn thấy nụ cười nữa miệng của chúng nó.

    Nhưng tôi lại đặc biệt thích cái văn phong ngắn gọn, mạnh mẽ đến sổ sàng của tay Giáo sư toán chết tiệt này.

    Có những bài viết ngắn gọn của ông trong vòng vài trăm từ như bài viết “Về sự sợ hãi” hay bài viết về việc “Bám theo lề là việc của con cừu không phải việc của con người tự do” đã một thời gian làm cư dân mạng sôi lên “sùng sục”.

    Trước thềm năm mới Nhâm Thìn 2012 trong một bài trả lời phóng viên báo Tuổi trẻ cuối tuần 20/01/2012 với tựa do báo Tuổi trẻ cuối tuần đặt “Bạn trẻ vẫn đầy niềm tin tương lai”, một lần nữa lại làm không khí trên mạng Facebook cũng như các blog “lề trái”, “sôi lên sùng sục”.

    Ngay trên blog anhbasam.wordpress.com và các blog nỗi tiếng khác như Quechoa.info, Nguyenxuandien… cũng đã có những bài viết bắt bẻ, lên án phát ngôn của vị Giáo sư này.

    Tôi cũng đã đọc qua các bài viết này và có nhận xét của riêng mình về các bài viết này:

    -Các tác giả của những bài viết, cũng như các còm-sỹ với các comment chỉ trích Giáo sư Ngô Bảo Châu hiện có “cái đầu quá nóng” hay “văn hóa đọc” hơi bị “lùn” hoặc thiển nghĩ đây là những ngòi bút của lề phải nối dài, để, hòng che đậy, lấp liếm đi, cái ý chính sâu sắc được giấu sau cách trả lời thông thái và láu lĩnh “kiểu Trạng Quỳnh” của vị giáo sư này.

    Trên blog anhbasam viết:

    “Làm toán” cần kiến thức toán học, còn “tính toán” thì cần tới cái láu lĩnh ở đời. Và có lẽ hai thứ này kết hợp với nhau đã làm nên điều kỳ diệu, để, chỉ trong vòng có mười tháng thôi, biến Ngô Bảo Châu từng gây xôn xao dư luận với bài viết ngắn gọn, khúc chiết, mạnh mẽ mà vẫn khéo léo đến lạ, bàn “Về sự sợ hãi”, thành một con người khác hẵn.

    Theo tôi, sống trong một đất nước hiện bị cưỡng ép dưới một thể chế Độc tài toàn trị, quyền tự do ngôn luận, dĩ nhiên bị đàn áp bằng mọi thủ đoạn “đê hèn”. Từ “bắt nóng”, “bắt nguội”, vu vạ đủ mọi thứ “tội trời ơi đất hỡi” như anh Điếu cày bị vu tội “trốn thuế”, chị Minh Hằng bị đưa vào trại “phục hồi nhân phẩm”, mà không thông qua bất cứ bản án nào v.v….

    Thì việc ưu tiên hàng đầu của những người đấu tranh cho TỰ DO DÂN CHỦ NHÂN QUYỀN là:

    1-Phải bảo đảm an toàn cho bản thân và gia đình, trong mức có thể.

    Chẳng phải sau sự kiện blogger Cô gái Đồ Long bị bắt dạo nào, hàng loạt các blog như Quechoa, Kwan… đóng sập mục phản hồi đó chăng?

    2-Khôn khéo vận dụng những ưu thế có được, bằng mọi cách, mọi lúc, để có thể phản biện, đấu tranh, vạch ra những cái xấu xa, bỉ ổi của Độc tài toàn trị, thậm chí có thể chửi sa sả trên đầu bọn Đôc tài toàn trị mà vẫn ung dung, tự tại.

    Đạt được điều này, theo tôi, trong đầu thế kỷ 21 này, cho đến ngày hôm nay, ở Việt Nam không có ai trực diện và xuất sắc như Giáo sư Ngô Bảo Châu.

    Đa số các chỉ trích chỉ nhằm vào câu trả lời của Giáo sư Ngô Bảo Châu với phóng viên báo Tuổi trẻ cuối tuần khi phóng viên này đặt câu hỏi với một “cái bẫy” được gài sẵn mà không ai có tí thông minh, không nhận ra:

    “Gần đây phong trào phản biện của giới trí thức ngày càng sôi nỗi. Thậm chí người ta còn cho rằng người lao động trí thức sẽ chưa đạt tầm của một người trí thức nếu chỉ biết làm công việc chuyên môn của mình mà chưa bọc lộ được năng lực phản biện xã hội. Giáo sư suy nghĩ thế nào về trách nhiệm phản biện xã hội của giới trí thức cũng như vai trò của giới trí thức trong xã hội?”.

    Và Giáo sư Ngô Bảo Châu đã trả lời:

    “Tôi không đồng ý với việc coi phản biện xã hội như chỉ tiêu để được phong hàm “trí thức”. Đến bao giờ chúng ta mới thôi thi đua để được phong hàm trí thức?.”

    Rõ ràng là câu trả lời quá chuẩn.

    Chị Minh Hằng, Người buôn gió, Mẹ Nấm, chị Phương Bích, anh Điếu cày, anh Ba Sài Gòn và hàng nghìn, hàng vạn các blogger trong đó có tôi dù có tham gia phản biện xã hội với mong muốn xã hội ngày càng công bằng, văn minh, dân chủ, tự do hơn cũng xin không dám nhận hai chử “trí thức”.

    Trong khi những bọn đầu thì to, óc như trái nho, toàn bả đậu thì bằng mọi thủ đoạn đế lấy cho bằng được những tấm bằng Tiến sỹ, Thạc sỹ “Nam Thái Bình Dương” để có cái mẽ trí thức.

    Có tra tự điển của tất cả các nước trên toàn thế giới thì cũng chẵng thể nào kiếm ra được định nghĩa khác với câu trả lời của Giáo sư Ngô Bảo Châu, quan niệm về người trí thức. Một câu trả lời thông minh, đủ để không sa vào cái bẫy được giăng sẵn của tay phóng viên “được dạy dỗ cẩn thận” những đòn phép câu chử của ban Tuyên giáo.

    Nhưng liền tiếp đó ông phát biểu tiếp:

    “Mặc khác cần trân trọng những trí thức hoặc không trí thức, tham gia công tác phản biện xã hội. Không có phản biện, xã hội chết lâm sàng”.

    Rõ ràng phản biện không phải là một “thiên chức” độc quyền của giới trí thức. Phản biện xã hội là một “thiên chức” của tất cả những ai có “lương tri” mà không phụ thuộc vào trình độ học vấn hay học hàm học vị.

    Thật vậy xã hội Việt Nam hiện nay đã và đang “chết lâm sàng” trước những suy đồi đạo đức trên tất cả các bình diện.

    Những Sầm Đức Xương, Nguyễn Trường Tô, những ván cờ tướng bạc tỷ, những vụ tư vấn tâm sinh lý trong các nhà nghỉ, trên võng của các thẩm phán, những cú lừa đảo, chiếm dụng nghìn tỷ bạc của hàng loạt các giám đốc chi nhánh Ngân hàng Agribank, Vietinbank, và cú chìm xuồng của Vinashin mà chẳng có thằng nào con nào bị kỷ luật theo quyết định của Bộ Chính Trị???.

    Những clip nữ sinh đánh nhau lột quần, lột áo, khoe hàng. Những vụ án mạng thương tâm mà thủ phạm cũng như nạn nhân mới chỉ ở độ tuổi lớp 7, lớp 8, chỉ vì mâu thuẩn nhỏ nhặt…

    Những cú đánh chết người, những phát súng trên phố đông người của lực lượng cảnh sát.

    Những vụ mãi lộ trên khắp các cung đường huyết mạch từ Nam ra Bắc mà người có công điều tra ra những vấn nạn nhức nhối của lực lượng này là phóng viên Hoàng Khương, hiện đang ở đàng sau song sắt nhà tù???

    Cả dất nước đã và đang chết lâm sàng, không phải chỉ sau khi có quyết định QĐ 97/2009/QĐ-TT cấm các tổ chức Khoa học Công nghệ do các cá nhân thành lập phản biện công khai hay Nghị định 35/2005/NĐ-CP cấm tụ tập đông người, NĐ 36/2005/NĐ-CP cấm khiếu nại tập thể. Đất nước Việt Nam, Xã hội Việt Nam, con người Việt Nam đã chết lâm sàng kể từ khi Hồ Chí Minh đứng trên lễ đài tuyên bố độc lập 02/09/1945.

    Giáo sư Ngô Bảo Châu phát biểu tiếp:

    “Những người có học, có trí thức thật ra cần phải tỉnh táo khi tham gia việc phản biện xã hội. Học hàm, học vị không thể đảm bảo rằng cái anh nói ra mặc nhiên đúng”

    Có những cái mà đến vị lãnh tụ của giai cấp vô sản trên toàn thế giới đã cho là “chân lý”, thì đến ngày nay thực tế lịch sử chứng minh rằng những chân lý ấy chỉ đáng vứt vào sọt rác của nhân loại.

    “Với thói quen làm việc khoa học của mình, cái mà anh có thể làm là đưa ra những lập luận vững chắc và có tính thuyết phục. Nhà lãnh đạo “văn minh”, có “bản lĩnh” (tôi xin mạn phép đóng ngoặc những từ này của Giáo sư Ngô Bảo Châu) sẽ biết lắng nghe những lập luận đó. Họ có thể làm theo hoặc không làm theo kết luận của anh. Trong trường hợp họ không làm theo, vẫn dưới giả thiết là lãnh đạo “văn minh và có bản lĩnh”, lãnh đạo sẽ phải đưa ra những lập luận ít nhất cũng vững chắc bằng những lập luận của anh để bảo vệ quan điểm của mình.

    Tôi quan niệm vai trò của trí thức là vậy, anh ta có vai trò gây sức ép lên người lãnh đạo, nhưng cũng như lãnh đạo anh ta không độc quyền chân lý”.

    Qủa thật không thể nào phát biểu khôn khéo hơn, với thói quen làm việc khoa học của mình, Giáo sư đã lập luận sắc bén và láu lĩnh không kém cạnh gì Trạng Quỳnh, khi đưa ra một CHÂN LÝ: không có ai độc quyền chân lý.

    Lãnh đạo hiện tại của nhà nước CHXHCN VN có “Văn minh”, có “bản lĩnh” không??? khi mà kết tội Luật sư Cù Huy Hà Vũ với cái cớ ban đầu là HAI BAO CAO SU ĐÃ QUA SỬ DỤNG???

    Có “Văn minh và đủ bản lĩnh” không??? khi kết tội anh Điếu cày trốn thuế và kết án hai năm, khi trong hợp đồng cho thuê nhà có ghi rõ điều kiện: bên thuê nhà phải có trách nhiệm đóng thuế thu nhập cho bên cho thuê???

    Có “Văn minh và đủ bản lĩnh” không??? khi vừa hết hạn tù lại kết tội anh Điếu cày tội chống phá nhà nước trong khi anh đang thụ án trốn thuế trong tù???

    Có “Văn minh và đủ bản lĩnh” không??? khi bắt chị Minh Hằng giam mà không hề có một phiên tòa xét xử nào???

    Có “Văn minh và đủ bản lĩnh” không??? khi không đưa ra được bất cứ một luận cứ khoa học nào đủ sức thuyết phục để vẫn cho khai thác Boxit, để tới bây giờ sau khi Bộ Giao thông vận tải phải bỏ ra hàng ngàn tỷ đồng để nâng cấp cầu đường để vận chuyển quặng Boxit, hiệu quả kinh tế là con số âm khổng lồ.

    Có “Văn minh và đủ bản lĩnh” không??? khi ban hành Quyết định QĐ 97/2009/QĐ-TT để cấm các tổ chức Khoa học Công Nghệ do các cá nhân thành lập phản biện công khai.

    Rõ ràng với lập luận khoa học và vững chắc và khôn khéo của mình, Giáo sư Ngô Bảo Châu, đã chứng minh rằng lãnh đạo hiện tại của CHXHCN VN, thiếu “Văn minh” và “không đủ bản lĩnh”

    Hơn thế nữa, ông còn phát biểu:

    “Người lãnh đạo có bản lĩnh sẽ có hành động nhất quán, chứ không được chăng hay chớ. Đi cùng với sự nhất quán là tính chủ quan, ở đây nếu lắng nghe ý kiến phản biện, người lãnh đạo sẽ tránh được những sai lầm không thể cứu vãn. Theo tôi phẩm chất quan trọng nhất của người lãnh đạo là tính lương thiện, ít nhất là lương thiện vừa đủ để không tự lừa mình bằng những điều viễn vông và không tự bao biện cho những sai lầm của mình.”

    Vậy theo quan niệm trên của Giáo sư Ngô Bảo Châu, lãnh đạo hiện tại của CHXHCN có tí lương thiện nào không khi chẳng những bỏ ngoài tai mọi phản biện xã hội mà còn bắt giam những người bất đồng chính kiến từ chuyện bé tới chuyện lớn. Nếu như nghe phản biện thì đã không có nỗi nhục Vinashin, không có những khoản lỗ cũng như những nguy hiểm treo lơ lững trên đầu khi Chính phủ vẫn nhất quyết cho khai thác Boxit chỉ vì đó là chủ trương lớn của Đảng???

    Có tí lương thiện nào không khi tự lừa mình và cả đất nước dân tộc bằng những cách tính “đếm cua trong lỗ” đầy tính viễn vông của lũ trẻ con như

    -Chỉ số IQ cao nên làm đường sắt cao tốc???.

    -Đến 2030 thu nhập bình quân/đầu người VN sẽ là 30.000USD/năm???.

    -Không nên bán chứng khoán lúc này. Nếu là tôi(Nguyễn Sinh Hùng) tôi sẽ không bán???.

    Có tí lương thiện nào không khi bao biện cho vụ Vinashin rằng thì là do lỗi khách quan nên Bộ Chính trị quyết định không kỷ luật ai trong thành phần Chính phủ hết???

    Với lập luận trên rõ ràng giới lãnh đạo hiện tại của CHXHCN VN, không có tí nào là lương thiện

    Giáo sư Ngô Bảo Châu còn nêu quan niệm:

    “Đối với người lãnh đạo, chia sẽ thông tin là một việc khó, như từ bỏ một phần quyền lực của mình. Thông tin hoàn toàn mở, anh lãnh đạo sẽ phải tranh luận với anh trí thức trong tình huống”cân bằng vũ trang” và chưa chắc anh lãnh đạo thắng.

    Nhưng thành ra cởi mở thông tin, tranh luận với trí thức, với những người nằm ngoài bộ máy chính là một cách tiếp năng lượng cho lãnh đạo, rằng với giả thiết lãnh đạo “văn minh và có bản lĩnh”. Để làm được việc anh lãnh đạo luôn phải phụ thuộc vào bộ máy của mình. Nếu không cởi mở, dừng tranh luận, những quyết định của anh sẽ dần dần chịu ảnh hưởng của bộ máy, phục vụ lợi ích của bộ máy chứ không ưu tiên phục vụ xã hội nữa”

    Một cú đánh gót nữa ghi điểm cho Giáo sư vì từ trước tới giờ có khi nào lãnh đạo ở tư thế “cân bằng vũ trang” với trí thức hoặc nhân dân đâu? Từ “Nhân văn giai phẩm” với những Trần Dần, Phùng Quán, Văn Cao, Hữu Loan, Hoàng Cầm… cho đến Cù Huy Hà Vũ, anh lãnh đạo thời nào cũng vũ trang tới tận răng với An ninh, mật vụ, cảnh sát và cả bộ máy truyền thông thông tin, sẵn sàng bóp chết thằng trí thức hoặc thằng nào trong tay chỉ có ngòi bút hoặc bàn keyboard, dám mở miệng phản với biện xã hội. Cũng theo lập luận trên khi không cởi mở, dừng tranh luận, theo logic, dĩ nhiên lãnh đạo CHXHCN VN chỉ phục vụ cho lợi ích của trước hết bản thân mình, kế đó là nhóm lợi ích có ăn phần sau đó mới tới bộ máy và quyền lợi xã hội, dĩ nhiên bị vứt sang một bên.

    Hiện tại lãnh đạo CHXHCN VN có phục vụ lợi ích xã hôi không???

    Khi mà những Tập đoàn kinh tế với những lợi thế về vốn, về sự độc quyền thao túng thị trường liên tục thua lỗ hàng ngàn, hàng chục ngàn tỷ đồng và những khoản lỗ này liên tục được phân bổ lên giá thành sản phẩm như những đợt lên giá điện, nước, chậm chạp trong việc hạ giá xăng dầu khi giá thế giới về mặt hàng này lao dốc trên thị trường thế giới???

    Người dân lãnh đủ những hậu quả làm ăn yếu kém của các tập đoàn kinh tế nhà nước độc quyền.

    Phần trả lời câu hỏi kết luận của tay phóng viên, thiển nghĩ Giáo sư Ngô Bảo Châu đã trả lời khôn khéo, đủ để không bị chụp cho bất kỳ cái mũ nào khi ông tránh bàn luận các vấn đề mà ông không biết rõ ngoài Toán học.

    Ngoài việc đưa ra những phản biện, phải có lập luận chặt chẽ để đóng góp cho xã hôi, cho đất nước, người trí thức hơn ai hết dĩ nhiên phải ý thức được ảnh hưởng của phản biện mà mình đưa ra.

    Các bài viết, những comment bắt bẻ, chỉ trích Giáo sư Ngô Bảo Châu chỉ chăm chăm vào phần trả lời quan niệm của Giáo sư về định nghĩa người tri thức mà không nói đến nội dung toàn bài phát biểu của Giáo sư.

    Viết như thế chẳng khác nào đòn bẩn đánh dưới háng, một trò thường thấy của các cơ quan thuộc bộ 4T như trong việc biên tập lại lời phát biểu của Linh mục Ngô Quang Kiệt, khi cắt bỏ đi toàn bộ lời phát biểu của Linh mục ở đoạn sau.

    Không có gì tự tố cáo mình là cánh tay nối dài của Ban Tuyên Giáo một cách ngu xuẩn hơn, khi lên tiếng chỉ trích, bắt bẻ Giáo sư Ngô Bảo Châu bằng những lập luận phiếm diện như thế.

    Theo tôi, hiện tại ở đầu thế kỷ 21, cho tới thời điểm này tại Việt Nam, không có ai can đảm và đủ bản lĩnh để chửi bọn Độc tài toàn trị cộng sản Việt Nam một cách trực diện nhưng khôn khéo và láu lĩnh bằng Giáo sư Ngô Bảo Châu.

    Có những người kiệt xuất như Giáo sư Ngô Bảo Châu, không riêng gì các bạn trẻ mà có thể nói toàn dân tộc Việt Nam vẫn đầy niềm tin vào tương lai không cộng sản.

    Sài Gòn 25/01/2012(mùng 3 Tết Nhâm Thìn)

    Oanh Yến Thị Phạm
    Nguồn:www.baotoquoc.com

  2. BÀI HỌC NHÀ HỌC THUẬT Cư sĩ Nguyễn Hữu Kha, pháp danh Thiều Chửu

    SINH NHẬT TRĂM NĂM
    ====================

    Tưởng niệm Thiền Sư Đạo Sĩ Thiều Chửu – Nhà Học thuật yêu Nước chân chính

    Thế kỷ trước quận Đống Đa
    Đông Kinh Nghĩa Thục tình nhà thân sinh
    Tù đày Côn Đảo (1) sóng kình
    Nội thương dạy bảo Ngũ Kinh thuần thành
    Sống đạo hạnh nghĩ cao thanh
    Tự nghiên ngoại ngữ bao ngành thiên tư
    Thấm nhuần giáo lý cảo thư
    Túc duyên Phật pháp sĩ cư vào đời
    Công tác từ thiện khắp nơi
    Tăng ni phụ giảng ngàn lời pháp luân
    Dấn thân tâm nguyện cõi trần
    Trường chay giản dị quê chân
    Thời gian trân quý chia phần góp xây
    Dịch kinh viết sách hăng say
    Mồ côi chăm trẻ đêm ngày Người thương
    Bút hiệu: chổi quét bụi đường
    Tâm linh chánh đạo sáng gương soi đời
    Vô minh tham nhiễm muôn nơi
    Nỗi lòng vẩn đục bao thời trầm luân
    Canh tân đạo pháp ân cần
    Cảo thơm Đuốc Tuệ góp phần chấn hưng
    Khóa Hư Lục bản dịch xưng
    Bộ kinh cứu khổ hiến dâng cho đời
    Trúc Lâm Thiền phái đày vơi
    Nhân Tông Thánh Tổ muôn lời thiền tông
    Người thương yêu Nước hết lòng
    Chiến tranh khốc liệt long đong khắp vùng
    Khó khăn xây dựng chốn bưng
    Cất nhà trường học không dừng mở ra
    Chối chức Bộ trưởng (2) vẫn ta
    Đường tu trì lợi tha mà chọn xin
    Lương dân quý trọng niềm tin
    Bậc Thầy đạo hạnh nổi chìm nhân gian
    Cải cách ruộng đất lan tràn
    Đau buồn thống khổ hàm oan dân lành
    Thêm lời vu cáo gian manh
    Trầm luân Nửa kiếp (3) xin đành tử ly
    Sông Đuống kết thúc đời ni
    Tâm thư bày nổi lòng vì Nhân dân
    Nên làm lợi Nước ích Dân
    Tâm thư gởi học trò thân tu hành
    Trăm Năm sau Ánh sáng Xanh
    Đuốc Tuệ ngời chiếu kinh thành Thăng Long
    Chùa Quán Sứ – Hồ Gươm trong
    Mạch thơ kính trọng gởi vong linh Người

    Nguyễn Hữu Viện
    Paris – Tháng Bảy Mưa Ngâu – 2002


    1. Cư sĩ Nguyễn Hữu Kha, pháp danh Thiều Chửu sinh năm 1902 trong một gia đình nhà nho nghèo ở làng Trung Tự, phường Đông Tác cũ, nay thuộc quận Đống Đa, Hà Nội. Thân phụ là Nguyễn Hữu Cầu, từng tham gia phong trào Đông Kinh nghĩa thục nên bị thực dân Pháp đày đi Côn Đảo (1).

    Từ thuở bé, ông được bà Nội nuôi. Bà văn hay chữ giỏi lại là Phật tử mộ đạo thuần thành. Do đó, ông đã tiếp cận được nếp sống đạo hạnh, tập ăn chay từ năm lên 8 tuổi, và cũng nhờ bà Nội chỉ dạy cận kẽ về Nho học, nên ông đã sớm tinh thông Tứ Thư, Ngũ Kinh. Tuổi thiếu niên học chữ Quốc ngữ, đồng thời tự nghiên cứu thông thạo các ngoại ngữ Anh, Pháp, Hoa và Nhật.

    Bằng tâm nguyện cư sĩ, ông phụ giảng cho Tăng Ni và làm từ thiện .

    Ông trường chay ngày chỉ ăn một bữa. Đơn giản như người chân quê. Dịch kinh, viết sách, tu học và dành nhiều thời giờ chăm sóc trẻ em mồ côi.

    Khi phong trào chấn hưng Phật Giáo ở Bắc Kỳ được khởi xướng, ông cùng với các cụ Trần Trọng Kim, Bùi Kỷ, Nguyễn Văn Vĩnh, … thành lập Hội Bắc Kỳ Phật Giáo năm1934 và năm sau ra đời tạp chí Đuốc Tuệ do ông làm quản trị tại chùa Quán Sứ – Hà Nội và là cây bút đắc lực góp phần cổ vũ phong trào chấn hưng Phật giáo.

    Ông còn là tác giả bộ Hán Việt Tự điển được sử dụng rộng rãi trên cả nước.

    Năm 1945, nạn đói xảy ra ở miền Bắc. Thể hiện lòng từ bi, ông lập Tổng hội Cứu tế, đặt tại chùa Quán Sứ để giúp những người đói khổ, và dựng nên một Cô nhi viện, nuôi dạy hơn 200 trẻ mố côi.

    2. Năm 1945, Hồ Chí Minh mời ông ra làm Bộ trưởng Giáo Dục, nhưng ông từ chối, để tiếp tục con đường đã chọn.

    3. Năm 1954, Hiệp định Genève được ký kết, miền Bắc tiến hành phong trào cải cách ruộng đất, cải tạo tư sản địa chủ. Nhận thấy những đau khổ của không ít nông dân bị hàm oan, ông rất đau buồn, cộng vào sự kiện có lời vu cáo ông về mặt uy tín, và thuộc tầng lớp trí thức tư sản.

    Ngày 15.7.1954, sau khi từ biệt học trò, lễ tạ bốn phương, ông đã kết thúc đời mình vào tuổi 52 tại sông Đuống, thuộc Đồng Mỹ – Thái Nguyên, để giữ toàn khí tiết của người yêu nước chân chính, cư sĩ hoàn thành nhiệm vụ giáo hóa cho đạo và đời.

    Để chứng minh cho sự trong sáng và thanh bạch của mình, ông dã viết bốn tâm thư, ba bức gởi cho chính quyền trình bày nổi lòng của ông với ý kiến đóng góp những điều nên làm và nên tránh để lợi nước ích dân. Một bức thư còn lại, ông gởi cho các học trò của mình, dặn dò cố gắng tu hành, tu tập để giáo hóa đời mà đừng để bị đời hóa.

    Đêm trừ tịch thương thân phận Khuất Nguyên
    ==========================

    Trừ tịch buồn vọng thơ Khuất Nguyên

    Ly Tao tuyệt tác tận lời nguyền

    Sở từ khí phách Hồn Ái quốc

    Ruồng bỏ xua đuổi vẫn Thục Quyên .. ..

    Tổ Quốc lo toan lòng nghĩ đến

    Mong về canh tân lệ đoàn viên

    Tuyệt vọng trầm mình dòng Sông Mịch

    Hoài sa chuông nguyện thơ trinh nguyên

    Nguyễn Hữu Viện
    Paris – Février 1985

  3. ”Gần bùn thì phải hôi tanh mùi bùn ”thôi các bác.Giáo sư Châu giỏi toán thật.Nhưng giỏi toán không có nghĩa là giỏi cả chính trị và kinh tế.Kiểu Tiến sĩ Luật giảng giải về ngành Y ấy mà.Đất nước còn nhiều việc cần phải làm hơn là xây dựng cái Viện Toán học tháp ngà ấy.Chẳng có ai học ở đất nước CS mà thi đậu trên thế giới.Tốt nhất là dùng tiền ấy cho sinh viên du học.

  4. bảo là công trình 650 tỷ, nhưng có lẽ vào túi các quan khoảng 400 hoặc hơn…nhỡ ra cái viện ấy chẳng nên cơm cháo gì thì ông GS là người chịu búa rìu dư luận…thời nay, có cớ gì để làm dự án thì chính phủ sẽ không tiếc tiền, cứ như VN ta giàu quá chả biết để tiền làm gì?..


  5. Amartya Sen : Chân dung TRÍ THỨC TỰ DO

    =================================================

    Một Lương tâm Kinh tế (1) giữa Thời đại khủng hoảng Kinh tế Toàn cầu

    =================================================

    « Amartya Sen is Conscience and “Mother Teresa” of Economics
     Amartya Sen là Lương tâm và “Mẹ Teresa” của Kinh tế học»
    Nhà Kinh tế Mỹ Robert Solow,
    Giải Nobel Kinh tế 1987 vinh danh sự nghiệp một đời cho Lý thuyết Tăng trưởng Kinh tế : Mô hình Solow.

    “Freedoms are not only the primary ends of development, they are also among its principal means.
    Tự do không những chỉ là mục tiêu cuối cùng của phát triển, Tự do cũng là cứu cánh chủ yếu lâu dài ”
    (p.10, ‘Development as Freedom – Phát triển như là Tự do ‘ by Amartya Sen)

    Amartya Sen, Nhà Kinh tế gốc Ấn Độ, người được trao tặng giải Nobel Kinh tế năm 1998. Amartya Sen là người châu Á đầu tiên được Nobel về Kinh tế

    Lương tri dành cho Quê hương cùng Nhân loại
    Đỉnh Toán Kinh tế – Triết gia Đông lẫn Tây kỳ tài
    Đồng cảm sâu xa với hàng tỷ Kiếp người cùng khổ
    Xã hội hài hòa : Tự Do là thước đo không bao giờ sai !
    Định luật Kinh tế bất biến như Định lý Toán học
    Dân chủ mục tiêu cuối cùng cũng là cứu cánh lâu dài
    Nạn đói khắp nơi vì xã hội thiếu vận hành Dân chủ
    Anh hùng Thời đại : bậc Trí thức Công bộc (1) Thiên tài
    TỶ LƯƠNG DÂN
    1. Public Intellectual


  6. Tóan học : Nguồn Chân Thiện Mỹ Nhân bản vô tận …
    ====================================

    Science sans conscience n’est que ruine de l’âme
    Khoa học không Lương tâm chỉ là sự hủy họai Tâm hồn
    Science without conscience is the soul’s perdition

    Văn Hào và Bác sĩ Pháp François Rabelais của Thời Phục Hưng

    (sinh giữa 1483 và 1494 – mất tại Paris, 9 avril 1553)

    Tình yêu Tóan nằm trong Tình yêu Tự Do

    Tóan giao thoa bao Trí tuệ hẹn hò

    Như Thơ nhân danh bao dị biệt

    Tóan thừa số chung cho mọi nghĩ lo

    Bao giờ Định lý còn truy tầm Hiện thực

    Tóan còn bất định giữa đắn đo

    Chừng nào Định đề còn khẳng định

    Nền Tóan ấy còn xa Thực tại dãn co

    *

    Tóan Lý thuyết ý luận lý mơ mộng

    Thuần suy tư không tưởng một bóng hồng

    Dân chủ ngầm hiểu như Khoa học Tóan

    Triết lý / Tôn giáo kéo khỏi chân không

    Đưa Người về tiệm cận Chân Thiện Mỹ

    Tóan giải phóng ngục tù lý luận lông bông

    Vì Quyền làm Người Tóan ơi nhân bội !

    Lưu lại Ngàn thu chút Hương – Tấm lòng …

    Nguyễn Hữu Viện

  7. Bác Gìa thân mến,anh Ngô Bảo Châu là giám đốc khoa học chứ không phải Viện trưởng ( rỏ ràng anh là người đang giảng dạy tại Mỹ khó mà có khả năng nắm việc mắm muối dưa hành ) và Viện còn một người giám đốc điều hành và đó là người sẽ lo chuyện đó.Tất nhiên là giám đốc khoa học cùng Hội đồng khoa học của Viện sẽ quyết định đầu tư cho công trính nào nhưng tôi nghĩ trách nhiệm ghó vào bảng cân đối kế toán nằm ở giám đốc điều hành . Còn cái câu nói có vẻ hớ hênh của ông PTT thì chúng ta phải xem xét kỹ và rõ ràng nó tạo tâm lý suy đoán mọi chuyện lem nhem về tiền bạc ( là ” đặc trưng” của bộ máy Nhà nước ưu việt ta) về phía giáo sư NBC một cách bất lợi nên tạo ra cái phong trào a dua ( dân ta lúc nào cũng hiếu kỳ vậy) ném đá NBC thay vì chỉ nhìn nhân dưới góc độ tranh luận về khái niệm trí thức.Dân ta quả là giàu trí tưởng tượng và với một tính cách trong sáng khoa học như anh NBC thì quả là một sự thử thách lớn.Hy vọng anh sẽ đứng vững và vượt qua dễ dàng hơn lần trước khi phải đóng cửa blog của mình.Càng hiểu được tầm của cái gọi là dân trí nước nhà và hệ quả của hai nền giáo dục NHO GIÁO và CỘNG SẢN nó ảnh hưởng đến tư duy của dân ta như thế nào.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s