Tầng lớp trí thức Việt Nam vẫn cần sự lãnh đạo của đảng ?

Theo: ngoclinhvugia’s blog

Vũ Ái Quốc

Thứ tư, 25 Tháng 1 2012 21:24

http://ethongluan.org/component/content/article/1233-tang-lop-tri-thuc-viet-nam-van-cansu-lanh-dao-cua-dang.html

Trả lời phỏng vấn của phóng viên đài BBC về vai trò lãnh đạo của đảng cộng sản, giáo sư Chu Hảo cho rằng: “Chưa nhất thiết giải thể sự lãnh đạo của đảng với tầng lớp trí thức ở trong nước”

Giáo sư cũng cho rằng: “Tính chính đáng của đảng cộng sản Việt Nam vẫn còn rất nhiều trong lòng dân. Lịch sử đã để lại những dấu ấn rõ ràng và được toàn dân thừa nhận về vai trò của đảng cộng sản đưa Việt Nam từ một nước không ai biết đến trở thành một nước độc lập. Đưa Việt Nam qua hai cuộc chiến tranh, thống nhất đất nước”.

Phát ngôn của một giáo sư, một trí thức XHCN tiêu biểu đã thu hút sự quan tâm của đông đảo bạn đọc trong đó có cả những thường dân như tôi. Sau một thời gian đọc và suy ngẫm phát ngôn của giáo sư, của các ý kiến phản hồi, tôi có một vài thắc mắc mong giáo sư giải đáp.

Câu hỏi thứ nhất: Giáo sư nói: “Tầng lớp trí thức theo định nghĩa mà tôi (giáo sư) hiểu chưa hình thành ở Việt Nam từ sau năm 1954 và sau năm 1975 ở Miền Nam”. Nói như giáo sư, thì người đọc như tôi hiểu là trước năm 1954 ở Việt Nam, từ trước năm 1975 ở Miền Nam đã có tầng lớp trí thức theo định nghĩa mà giáo sư hiểu là có: “Khả năng độc lập tư duy, khả năng dám bảo vệ chính kiến của mình, khả năng dự báo và tạo ra dư luận lành mạnh trong xã hội.”

Xin giáo sư cho biết tôi hiểu như vậy có đúng không? Nếu đúng thì xin giáo sư giải thích vì sao tầng lớp này lại chưa hình thành, đúng hơn là bị biến mất và không được hình thành ở nước ta từ những thời điểm đó đến nay? Đó có phải là nhờ có sự lãnh đạo sáng suốt của Đảng hay không? Là việc làm chính đáng của Đảng không?

Câu hỏi thứ 2: Trong thời gian qua, nhờ sự lãnh đạo của Đảng, đội ngũ trí thức XHCN, đã đạt được những thành tựu to lớn gì trên các lĩnh vực: Nhân quyền, dân chủ, kinh tế, giáo dục, văn hóa, khoa học… để thế giới phải biết đến, ngoài các cuộc chiến tranh khốc liệt?

Câu hỏi thứ 3: Vì sao giáo sư lại nói: “Chưa nhất thiết giải thể sự lãnh đạo của đảng với tầng lớp trí thức ở trong nước. Nếu như đảng cộng sản Việt Nam mở rộng dân chủ và thực sự tôn trọng tự do học thuật, thực sự tạo ra những cơ chế dân chủ để thực sự phát huy sự năng động, sáng tạo tư duy, để có thể bảo vệ được những người có những ý kiến thiểu số, nhưng chưa hẳn đã là sai trong thời điểm hiện tại”.

Cái NẾU mà giáo sư đưa ra tôi xem như một đề đạt của giáo sư với Đảng. Giáo sư có tin là Đảng sẽ nghe mách nước của giáo sư để tiếp tục duy trì sự lãnh đạo của Đảng đối với đội ngũ “trí thức” không? Hay Đảng lại phớt lờ và tiếp tục “TRÓI” “trí thức” như lâu nay?

Câu hỏi thứ 4: Giáo sư là người hiểu biết rộng và đi nước ngoài nhiều, xin giáo sư cho biết: Rất nhiều nước trên thế giới và trong khu vực không có Đảng cộng sản, họ không có được sự lãnh đạo của Đảng cộng sản, đội ngũ trí thức của họ có những thiệt thòi, thua kém gì so với “trí thức” nước ta? Đất nước của họ không có Đảng cộng sản có phát triển “nhanh, mạnh, vững chắc đến giàu đẹp văn minh” như nước ta không?

Câu hỏi cuối cùng: Đội ngũ đảng viên ngày này, có lý tưởng, phẩm chất, đạo đức lối sống như đội ngũ đảng viên trước 1975 không? Tính chính đáng của Đảng trong dân còn nhiều (nếu đúng như giáo sư nói) xuất phát từ đâu? Động cơ mục đích của những người muốn vào Đảng ngày nay là gì?

Rất mong sự hồi âm của giáo sư trên diễn đàn này.

Trân trọng cảm ơn giáo sư.

Vũ Ái Quốc

18 comments on “Tầng lớp trí thức Việt Nam vẫn cần sự lãnh đạo của đảng ?


  1. CÁI tạm GỌI LÀ Tầng lớp trí NGỦ Việt Nam vẫn cần sự lãnh đạo của đảng = QUAN trường 35 XU

    CÁI tạm GỌI LÀ Tầng lớp trí NGỦ Việt Nam vẫn cần sự lãnh đạo của đảng = Sâu mọt và giòi bọ

    CÁI tạm GỌI LÀ Tầng lớp trí NGỦ Việt Nam vẫn cần sự lãnh đạo của đảng = Cái lồng SƠN SON THẾP VÀNG 16 CHỮ DZÀNG DẺO + 4 DỐT

    Về mặt bằng cấp kinh nghiệm nghề nghiệp chưa kể kiến thức tương đối bách khoa và THÁI ĐỘ của Người Trí thức từng giờ từng ngày …

    Nhưng tôi Nguyễn Hữu Viện KHÔNG BAO GIỜ dám đứng vào CÁI tạm GỌI LÀ Tầng lớp trí NGỦ Việt Nam , CÁI tạm GỌI LÀ VỊT KÌU iÊU Nước …

    Xin cho tôi Nguyễn Hữu Viện một người Dân lành Dân đen bình thường ….

  2. tầng lớp trí thức của VN hiện nay có cần thiết cho đấu tranh bất bạo động trong cuộc đấu tranh trường kỳ với tầng lớp cai trị CSVN hiện nay ?

    Mùa xuân ả rập cũng đã minh chứng đấu tranh tự phát của giai cấp công nông là đấu tranh giai cấp của sự sống còn giữa tầng lớp cai trị và bị trị do đó tầm quan trọng của tầng lớp trí thức trong công cuộc đấu tranh với chế độ CSVN hiện nay cũng đã giảm bớt rất nhiều Nó chỉ đóng vai trò rút ngắn thời gian đấu tranh và củng cố sắp xếp sau cuộc đấu tranh mà thôi ,,,

    hiện nay do truyền thông thông tin Internet lan rộng ít nhiều đã giảm bớt sự lệ thuộc vào trí thức trong các cuộc đấu tranh … 36 năm và 66 năm đã là thời gian đủ để xóa nhòa đi tầng lớp trí thức đấu tranh vì DÂN CHỦ TỰ DO cho người dân họ chỉ là những bóng mờ ảo trong ánh đèn cai trị tinh vi của chế độ CSVN mà thôi … Minh chứng cho thấy ở VN ra ngõ gặp … TIẾN SĨ , THẠC SĨ .. đầy đường vì thế cần một giai cấp trí thức chính nghĩa cho cuộc đấu tranh sinh tồn với chủ nghĩa thực dân mới (CỘNG SẢN VIỆT NAM) là một sự ảo vọng xa vời tiềm ẩn gắn liền với thất bại với CNCS.

  3. Tầng lớp trí thức Việt Nam vẫn cần sự lãnh đạo của đảng VC bán nước ? của trí thức gia Chu Hảo .

    Mao trạch Đông là tiên sư cha (cscn) của Hồ chí Minh đã nói : “trí thức là cục cứt” . Đúng quá đi chứ ! có trí thức TC,VC nào nỗi tiếng vang danh (tàn độc, ghê tởm, kinh hoàng…) hơn Mao , Hồ đâu?
    Một điều tủi nhục cho đất nước Việt Nam giới “trí thức” được đảng và nhà nước VC xử dụng như : Một công cụ để tuyên truyền của guồng máy độc quyền cai trị để buôn dân bán nước .

  4. Tri thức VN đa phần các ông ấy toàn nghiên cứu cái gì ấy, nói năng thì gió chiều nào che chiều ấy chẳng có trách nhiệm xã hội gì cả, chỉ cốt sao không ảnh hưởng đến mình là được… vớ vẩn đầu chả phải phải tai thì chết nên em cứ tôn trọng chủ nghĩa cải lương… sống chết mặc bay tiền thầy vẫn đầy đúi là được… thôi không trông chờ vào các bác ấy được đâu, nay mai cho các bác ấy đi làm marketing bán hàng dong cho nó đắt hàng


  5. Thuê Cừu Thông thái lanh tranh gác Chuồng vàng máng lợn …
    ==================================

    Giờ đây động đất cội nguồn
    Hỡi giới trí thức có buồn hay không ?
    Đất Mẹ nổi sóng Biển Đông
    Trí thức còn ngủ còn trông đợi gì
    Chớ hỏi trí ngủ biết chi
    Nên vấn Trí thức sống vì AI đây ?
    Trí thức là bậc Hiền tài
    Chữ TÂM chẳng có là tai họa đời !
    Rõ ràng bã lợi danh hơi
    Còn to hơn cả đỉnh trời nên quên !
    Tạo trí ngủ đắp chiếu mền
    Quên đi Sứ mệnh ơn đền Nước Dân
    Chuồng vàng máng lợn bạc ngân
    Chúng nhét Trí ngủ chút cần hão danh
    Thảy ít cám lợn vốn heo giành
    Thuê Cừu Thông thái lanh tranh kiếm mồi
    Biệt thự hồng ân sả thôi
    Hắn đớp hắn hít thôi rồi …..vong thân !

    TRIỆU LƯƠNG DÂN

  6. Ôi…Ông trí ngủ nghe đây: nếu không có đảng – nước VN vẫn là nước VN VÀ TRÍ THỨC SẼ TRÍ THỨC hơn

  7. http://www.nguoi-viet.com/absolutenm2/templates/?a=143530&z=7
    Tin hay không tin.
    Ngô Nhân Dụng

    Sau vụ anh Ðoàn Văn Vươn ở xã Vinh Quang huyện Tiên Lãng bị cướp đất rồi bị bắt, nhiều người Việt trong nước đã đặt câu hỏi trên các mạng lưới: “Liệu vụ này có bị chìm xuồng không?” Rồi tự trả lời, “Chúng tôi chả còn biết tin vào đâu nữa!” Một độc giả khác trấn an: “Hãy tin vào đảng vào trung ương…” Nhưng có người phản bác ngay: “Các bác vẫn còn cái trung ương để tin. Em thì chẳng. Dứt khoát như thế cho nó nhanh. Còn tin vào đâu?”

    Một cách cụ thể, một vị độc giả trên mạng đề nghị: “Hãy làm một cuộc trưng cầu dân ý bằng cách cho mọi người bỏ phiếu với hai khả năng (chọn lựa): Tin – Không tin.” Và vị này đoán kết quả sẽ “có đến 90 % người dân không tin vào vai trò lãnh đạo của đảng nữa.” Một vị khác đồng ý: “Tôi nghĩ… việc mất lòng tin của dân là nhãn tiền.”

    Thực sự bây giờ mà đặt câu hỏi dân Việt Nam còn tin hay không tin đảng cộng sản thì hơi phí thời giờ. Ðó là một vấn đề chẳng cần nêu ra làm gì nữa, câu trả lời ai cũng biết rồi. Có thể đặt ngay một câu hỏi là “Ðảng cộng sản có còn tin vào đảng nữa hay không?” Và có thể trả lời ngay là KHÔNG. Cũng trả lời “Dứt khoát như thế cho nó nhanh!”

    Hãy thử tự đặt mình vào địa vị các đảng viên và lãnh tụ cao cấp của đảng mà tự hỏi: “Nếu TIN thì TIN vào cái gì? Có cái gì để TIN hay không?” Hỏi rồi, nhìn quanh nhìn quẩn, thực tình, chẳng thấy có cái gì để tin hết! Chính họ cũng không thấy có gì để tin vào đảng của họ nữa, “Nói dứt khoát như thế cho nó nhanh!”

    Trước hết, đảng viên cộng sản còn ai tin vào mục đích sau cùng của các đảng cộng sản là làm cách mạng vô sản toàn thế giới hay không? Các đảng viên cộng sản bây giờ còn tin rằng kinh tế tư bản đang rẫy chết, sắp sụp đổ như ông tổ Karl Marx đã tiên đoán trước đây hơn 150 năm hay không? Các đảng viên cộng sản bây giờ còn ai muốn nghiên cứu học tập những lý thuyết viển vông như Duy Vật Biện Chứng hay Duy Vật Lịch Sử nữa hay không?

    Những giáo điều căn bản của đảng cộng sản, họ không tin, thì họ tin vào cái gì? Ngay cả những lãnh tụ cao cấp nhất trong đảng cũng chỉ chăm chắm lo làm giầu, lo củng cố địa vị cho con cháu; có ai bây giờ còn tự xưng mình là một “chiến sĩ vô sản?”

    Cơn khủng hoảng niềm tin trong nội bộ đảng Cộng Sản Việt Nam đã bắt đầu ngay từ khi họ chiếm được miền Nam Việt Nam. Những đảng viên người miền Bắc thấy rõ người dân trong Nam từng có mức sống cao hơn và có nhiều quyền tự do hơn trước khi “được Ðảng giải phóng.” Những chính sách kinh tế thất bại gây ra nạn đói, cho thấy chủ trương và tài cán của các lãnh tụ là số không. Các cuộc chiến tranh với Khờ Me Ðỏ và Trung Cộng cho thấy cái gọi là chủ nghĩa quốc tế vô sản là hoàn toàn dối trá, bịp bợm. Cảnh sụp đổ của Liên Xô và khối cộng sản ở Âu Châu đã mở mắt tất cả những đảng viên vẫn còn mơ hồ. Khi đảng cộng sản quyết định “đổi mới” thì người ta đã thấy chẳng qua chỉ là trở về với những phương pháp cũ, trước bị đảng cộng sản thay đổi! Nếu còn ai tin tưởng vào đảng cộng sản thì niềm tin đó cũng chấm dứt khi người ta nhìn thấy cảnh các cán bộ từ trên xuống dưới chạy đua trên con đường biến thành tư bản đỏ. Không phải tất cả các đảng viên cộng sản đều hy vọng thành tư bản đỏ, vì chỉ có một thiểu số giành được quyền làm giầu. Những người còn lại phải bám vào đảng để sống.

    Riêng đám lãnh tụ đầu đảng bây giờ chỉ còn lo củng cố địa vị mà làm giầu. Họ tìm cách học tập rồi chắp vá những mánh khóe của các chế độ độc tài khác trên thế giới, cố làm sao bảo vệ quyền hành, và bảo đảm đám con cháu sẽ còn được hưởng thụ như họ càng lâu càng tốt. Tất cả là một mạng lưới kết hợp chặt chẽ với nhau để giữ quyền và đục khoét. Ở cấp xã, cấp huyện thì tiêu biểu là xã Vinh Quang, huyện Tiên Lãng. Ở cấp cao hơn thì tiêu biểu là bọn những tập đoàn PMU 18, Xa lộ Ðông Tây ở Sài Gòn, Vinashin. Tất cả đều nhắm mục đích vơ vét thật nhanh, vì biết ngày sụp đổ không còn xa nữa. Leo lên ngồi được vào một cái ghế rất tốn kém, thời gian kiếm chác không biết được bao lâu, cho nên phải nhất trí vơ vét thật nhanh! Như một người dân đã viết trên mạng: Họ đầu tư thì họ phải cố thu hồi!

    Tóm lại, bây giờ, đảng cộng sản cũng không còn tin vào chính nó nữa. Những bài diễn văn vẫn đề cao những chủ nghĩa lạc hậu, vẫn hô to các khẩu hiệu rỗng tuếch; chính họ cũng không còn tin lời họ nói nữa. Ngay việc họ vẫn tự gọi tên đảng của họ là đảng cộng sản đã là một điều dối trá trơ trẽn rồi. Người dân coi họ chỉ là một bè lũ Mafia.

    Nhưng một hậu quả thê thảm sau hơn nửa thế kỷ cộng sản cai trị, là họ cũng phá vỡ hết cả niềm tin của mọi người dân Việt Nam. Ðảng cộng sản ngay từ đầu đã chủ trương phá các tôn giáo, vì sợ lòng trung thành với đảng bị chia sẻ. Họ hủy bỏ trật tự của các gia đình, là nơi vẫn chứa đựng các giá trị nhân bản như tình thương yêu giữa cha mẹ và con cái, niềm tin vào phúc đức tổ tiên, truyền từ thế hệ này qua thế hệ khác. Họ biến công việc giáo dục thành một khí cụ tuyên truyền, xóa sạch tinh thần “tôn sư trọng đạo” mà các tiền nhân từ Chu Văn An đến Nguyễn Ðình Chiểu đã xây dựng trong hàng ngàn năm. Họ bỏ mặc các giáo chức sống nghèo khổ, phải lo kiếm ăn nhiều hơn là lo giáo dục; làm mất uy tín của các thầy giáo, cô giáo, mà từ đời xưa vẫn được coi là lớp người làm gương mẫu cho thanh thiếu niên Việt Nam. Họ coi cả hệ thống tư pháp là một dụng cụ cai trị, không người dân nào tin tưởng vào luật pháp nữa. Trật tự xã hội chỉ dựa trên nỗi sợ hãi trước guồng máy công an.

    Hậu quả của các chính sách cộng sản là tạo nên một xã hội bơ vơ không còn ai tin vào các giá trị tinh thần. Trước đây 30 năm, tập truyện Thằng Người Có Ðuôi của nhà văn Thế Giang đã cho thấy những thứ tội ác diễn ra lạnh lùng, ngay cả cảnh người lớn đối xử ác độc với trẻ em. Trước đây 25 năm Nguyễn Huy Thiệp đã mô tả tình trạng con giết cha, vợ bỏ chồng, anh em, bạn bè lợi dụng lẫn nhau; trong một xã hội hoàn toàn không có các tiêu chuẩn luân lý. Nhưng trong văn chương của Nguyễn Huy Thiệp cũng như Thế Giang độc giả còn thấy bóng dáng của lòng từ bi, của những khát vọng hướng về Cái Thiện. Ngày nay, đọc tiểu thuyết Xe Lên Xe Xuống của Nguyễn Bình Phương chúng ta thấy ông cực tả tình trạng trống rỗng tinh thần ở một mức độ kinh hoàng hơn nữa. Cái Thiện hoàn toàn vắng mặt. Các nhân vật trong Xe Lên Xe Xuống không quan tâm đến một giá trị luân lý nào cả. Ðộng cơ của họ khi cư xử với nhau, khi đối phó với hoàn cảnh bên ngoài, đều là do lòng tham và nỗi sợ. Họ chỉ đi tìm tiền bạc, quyền hành, và nhục dục. Họ nhìn người khác đều chỉ thấy đó là những vật có thể dùng để thỏa mãn các mục đích này. Hình ảnh duy nhất còn mang lại niềm tin trong toàn cảnh tiểu thuyết này là tình anh em ruột thịt, qua những ký ức về thời thơ ấu của nhân vật chính, khi hai anh em đối xử với nhau như những con người, không vụ lợi.

    Có thể đó là một điều mà Nguyễn Bình Phương nêu lên như mầm mống để nuôi hy vọng cho một nước Việt Nam tốt đẹp hơn. Cuốn tiểu thuyết đặt trong bối cảnh cuộc chiến tranh Việt Hoa tàn khốc những năm 1979, và 1984, cuối cùng, chứa đựng một nỗi khát khao: Phải sống lại tình anh em máu mủ, như thời chúng ta còn là những đứa trẻ thơ.

    Bởi vì các chế độ chính trị sau cùng đều tàn lụi cả. Các chủ nghĩa, các lý thuyết đều chỉ có giá trị nhất thời. Những người giầu có nhất, quyền lực cao nhất, sau cùng cũng sẽ bị lãng quên. Quyền hành, danh vọng, tiền bạc, khi chết không ai mang theo được. Nhưng tình tự dân tộc, tình thương yêu giữa người Việt Nam với nhau giống như tình anh em ruột thịt, vẫn tồn tại. Mọi người Việt Nam dù ở trong nước hay ở nước ngoài đều chia sẻ những nỗi nhục nhằn cay đắng của các nhân vật trong Xe Lên Xe Xuống, trong cơn hoạn nạn đất nước bị xâm lăng. Tất cả đều xúc động khi đọc tin tức về gia đình ông Ðoàn Văn Vươn. Tình đồng bào đó vượt lên trên mọi bức tường chia rẽ chúng ta, dù là tường lửa.

    Bây giờ chẳng cần đặt ra câu hỏi người dân còn tin chính quyền cộng sản hay không nữa. Nhưng chúng ta có thể tin vào tình thương yêu giữa đồng bào với nhau. Mối quan tâm lớn là chính chúng ta phải xây dựng lại niềm tin giữa người Việt Nam với người Việt Nam. Bắt đầu bằng tấm lòng thành thật, bằng lời nói đúng sự thật, và thái độ sẵn sàng tin tưởng vào những người cùng thành tâm thiện chí. Chỉ có sự thật xây dựng được niềm tin.

  8. So với Kami và VTTT thì tụi em thấy anh CXN là 1 thiên tài quân sự. Vì anh đánh toàn ngay chỗ “hiểm” (kho lương=nhà Bank) trong “Chiến tranh tiền tệ” với đối phương. Làm em nghĩ giống thời Tam quốc chí có 1 câu chuyện như sau: Trong trận chiến ở Quan Độ thời Đông Hán, Tào Tháo và Viên Thiệu đối đầu nhau rất lâu. Tào Tháo chỉ có 2 vạn quân mã, lương thảo hậu cần chỉ đủ cho 1 tháng. Viên Thiệu có hơn 10 vạn quân binh và lương thảo đầy đủ. Do đó, Tào Tháo phải nghĩ kế làm giảm sức mạnh đối phương bằng cách đánh vào kho lương thảo của Viên Thiệu. Từ đó, sĩ khí của quân Viên Thiệu sa sút và bại trong tay Tào Tháo. Mặt khác, do ông Sang và anh CXN biết chiêu hiền đãi sĩ nên được người dân ra sức phò tá trong khi ông kia chỉ lo đưa người nhà lên nên dẫn đến kết cục thảm bại phải không anh/chị?
    Xin bái sư và chỉ giáo tụi em thêm ạ!

    https://chauxuannguyen.wordpress.com/2012/01/27/ong-nguy%E1%BB%85n-t%E1%BA%A5n-dung-di-dau-bi%E1%BB%87t-tam-trong-5-ngay-t%E1%BA%BFt/#comment-12778

  9. Hồ chó chỉ là súc vật ác ôn.
    Đảng chó là bè lủ lang sói gian ác.
    Trí thức nào chịu để chúng lảnh đạo?

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s