Ông Trọng chỉnh đốn đảng (!)

Theo: báo tổ quốc

Bài phát biểu của tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng tại lễ khai mạc hội nghị trung ương lần 4 khóa 11 ngày 26/12/2011 nhằm gợi ý, định hướng để hội nghị thảo luận gồm 2 phần. Phần đầu “Đề án xây dựng hệ thống kết cấu hạ tầng đồng bộ, phục vụ sự nghiệp công nghiệp hóa, hiện đại hóa đất nước giai đoạn 2011 – 2020″. Phần sau “Đề án một số vấn đề cấp bách về xây dựng Đảng trong tình hình hiện nay” nói ngắn gọn là đề án chỉnh đốn đảng. Phần này đã thu hút được dư luận cả trong, ngoài nước qua hàng loạt bài viết  “Đổi mới và chỉnh đốn đảng”, “Chỉnh đốn đảng vì sự tồn vong của chế độ”, “Chỉnh đốn đảng hãy bắt đầu từ huyện Tiên Lãng”, “Chỉnh đốn đảng vì sự sống còn của chế độ”, “Chỉnh đốn đảng hay là sụp đổ”,…. Bởi đương kim tổng bí thư đã phải công khai thú nhận” Tình trạng suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, tệ tham nhũng, lãng phí, hư hỏng trong một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên, kể cả ở cấp cao, chưa được đẩy lùi mà thậm chí ngày càng có chiều hướng nghiêm trọng hơn, làm xói mòn lòng tin đối với Đảng”. Không có gì mới.    

Vẫn lấy “không ít”, “không nhỏ” để thay cho “nhiều”, “lớn”, “đại bộ phận” kiểu nói thường thấy trong các kiểm điểm đánh giá của lãnh đạo nhằm để người nghe cảm thấy những khuyết điểm, yếu kém,… chưa tới mức độ trầm trọng.

Vẫn là những câu chữ được lặp đi lặp lại trong các báo cáo đánh giá về chất lượng đội ngũ cán bộ, đảng viên từ đại hội 8 tới nay.

Nhưng nó được đương kim tổng bí thư đưa ra cách thời điểm tổ chức đại hội đảng 11 chưa đầy năm. Thời điểm mà những âm vang của đại hội 11 như “dân chủ, trí tuệ”, “đại hội của đoàn kết, dân chủ, trí tuệ, trách nhiệm và đổi mới”,…vẫn chưa dứt làm dư luận thắc mắc không hiểu vì sao mà đội ngũ đảng viên ưu tú được lựa chọn sau đại hội này lại nhanh chóng “xuống cấp” đến thế! Đặc biệt nó chính là nguyên nhân để ông Trọng hỏi rồi tự trả lời ” Trong 3 vấn đề trên phải chăng vấn đề thứ nhất (ngăn chặn, đẩy lùi tình trạng suy thoái về tư tưởng, chính trị, đạo đức và lối sống) là trọng tâm, xuyên suốt và cấp bách nhất?”. Nghĩa là ông đã báo động: chỉnh đốn đảng là công việc cấp bách nhất hiện nay. Đây là một công việc không chỉ đảng viên mà ngay cả nhiều người ngoài đảng cũng biết khá tường tận. Đại hội nào cũng hô hào phải làm, từ “nhiệm vụ quan trọng” tăng lên thành “chủ yếu” đến “then chốt” và giờ đây là “trọng tâm, xuyên suốt và cấp bách nhất”.  Còn hiệu quả chỉ cần xem phần “tồn tại trong công tác xây dựng đảng” ở báo cáo chính trị của các đại hội đảng.

Đại hội 9 kiểm điểm công tác xây dựng đảng trong nhiệm kỳ của đại hội 8 ” Điều đáng lo ngại là không ít cán bộ đảng viên phai nhạt lý tưởng cách mạng, tha hóa về phẩm chất, đạo đức, sức chiến đấu của một bộ phận tổ chức cơ sở đảng suy yếu”.

Tới đại hội 10 thì “điều đáng lo ngại” đã “diễn ra nghiêm trọng”  Tình trạng suy thoái về tư tưởng chính trị, phẩm chất, đạo đức, lối sống, bệnh cơ hội, chủ nghĩa cá nhân, thiếu trung thực và tệ quan liêu, tham nhũng, lãng phí, sách nhiễu trong một bộ phận không nhỏ cán bộ, công chức diễn ra nghiêm trọng”.

Sau một nhiệm kỳ nữa điều “diễn ra nghiêm trọng” đã có “diễn biến phức tạp” ” Tình trạng suy thoái về chính trị, tư tưởng, đạo đức, lối sống trong một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên và tình trạng tham nhũng, lãng phí, quan liêu chưa được ngăn chặn đẩy lùi mà còn tiếp tục diễn biến phức tạp, cùng với sự phân hóa giàu nghèo và sự yếu kém trong quản lý điều hành của nhiều cấp,  nhiều ngành làm giảm lòng tin của nhân dân đối với Đảng và Nhà nước, đe dọa sự ổn định phát triển của đất nước. Cuộc vận động “Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh” chưa thực sự đi vào chiều sâu, ở một số nơi còn mang tính hình thức, hiệu quả chưa cao, làm theo chưa đạt yêu cầu” .

Gần một năm sau theo lời ông Trọng “diễn biến phức tạp” đó đã làm “xói mòn lòng tin với đảng”.

Như vậy công việc chỉnh đốn đảng của các nhiệm kỳ trước và một năm của nhiệm kỳ 11 không có hiệu quả đồng nghĩa với thất bại, với “càng chỉnh càng đốn”. Và một lần nữa ông Trọng lại quyết làm tiếp công việc ” xe cát” của “Dã Tràng”. Để các giải pháp đưa ra mang tính thuyết phục ông lần lượt đưa ra các nguyên nhân của “căn bệnh suy thoái”. Giống như những tiền nhiệm khi bị mất mùa vẫn đổ cho thiên tai(1) ông vờ thăm dò thực ra là nêu chính kiến “Phải chăng nguyên nhân khách quan của mặt yếu kém là do tác động của mặt trái cơ chế thị trường, hội nhập quốc tế ngày càng sâu rộng, các thế lực thù địch đẩy mạnh chống phá, kích động chia rẽ, phân hóa nội bộ Đảng, chia rẽ Đảng với nhân dân”. Nhưng cũng không quên chê bai các đồng chí của mình- những kẻ được “ngồi xổm trên pháp luật”, được núp dưới “chủ trương của đảng” để làm bất kỳ điều gì, được tùy tiện “bịt mồm” những người nói mình xấu, được…-  đã “không thường xuyên tu dưỡng, rèn luyện, mang nặng chủ nghĩa cá nhân ích kỷ, cơ hội thực dụng; buông lỏng các nguyên tắc tổ chức xây dựng Đảng; quan liêu, xa dân, thiếu gắn bó mật thiết với nhân dân; việc tổ chức thực hiện nghị quyết không đến nơi đến chốn, nói không đi đôi với làm, nói nhiều làm ít; kỷ cương, kỷ luật không nghiêm”. Tựa như trách những con mèo không chịu nhịn ăn miếng mỡ để bên cạnh(2).

Biết rằng “thượng bất chính thì hạ tắc loạn” nên đương kim tổng bí thư đã gợi ý những việc cần và có thể phải làm ngay theo thứ tự là ” trước hết là từng đồng chí ủy viên Trung ương, ủy viên Bộ Chính trị, Ban Bí thư tự giác, gương mẫu tự phê bình, kiểm điểm, nhìn lại mình, tự điều chỉnh mình, cái gì tốt thì phát huy, cái gì xấu thì tự gột rửa, tự sửa mình; cảnh giác trước mọi cám dỗ về danh lợi, vật chất, tiền tài, tránh rơi vào vũng bùn của chủ nghĩa cá nhân ích kỷ, tệ hại. Ban Chấp hành Trung ương, Bộ Chính trị, Ban Bí thư tiến hành kiểm điểm, đánh giá, làm rõ trách nhiệm trong việc lãnh đạo, chỉ đạo thực hiện các nghị quyết, chỉ thị của Đảng, đẩy mạnh chỉ đạo việc học tập, rèn luyện phẩm chất đạo đức, lối sống. Người đứng đầu cấp ủy, tổ chức đảng, cơ quan nhà nước chịu trách nhiệm xây dựng và tổ chức thực hiện kế hoạch giải quyết từng vấn đề cấp bách, những việc cần làm ngay, xác định rõ về công việc, thời gian hoàn thành và người chịu trách nhiệm cụ thể. Nghiêm túc thực hiện Quy định về những điều đảng viên không được làm; đẩy mạnh phòng, chống tham nhũng, lãng phí; xử lý dứt điểm một số vụ việc mà dư luận quan tâm; cải tiến, nâng cao chất lượng việc học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh…”. Cũng chẳng có gì mới lạ.

Vẫn là hình thức đấu tranh phê bình trong nội bộ đã có từ khi đảng mới thành lập. Nhưng lâu nay hầu như chỉ áp dụng để thanh lọc những đảng viên có quan điểm chính trị khác biệt. Còn những sai phạm khác như tham nhũng, lãng phí, sa đọa đạo đức, vô trách nhiệm,… của đảng viên nhất là ở cấp cao được phát hiện phần lớn không phải từ hình thức này. Vì từ lâu nó đã ngầm bị vô hiệu hóa. Chẳng hạn phê bình các đảng viên cao cấp nhất là các UVBCT bị đánh đồng là nói xấu đảng, nhà nước hoặc “tiết lộ bí mật quốc gia”, “tiếp tay cho các lực lượng thù địch”. Các đảng viên có chức có quyền thấp hơn thì được”tinh thần đoàn kết” theo nguyên tắc cấp trên bao che cho cấp dưới, cấp dưới nịnh bợ cấp trên “bảo kê”. Các đảng viên không có chức có quyền thì được che giấu vì sợ ảnh hưởng tới thành tích danh hiệu và sự thăng tiến của lãnh đạo đơn vị.

Vẫn là phong trào học tập làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh phát động tốn kém thời gian, tiền của nhưng vô tác dụng.

Nói công việc chỉnh đốn đảng thất bại cũng chưa hẳn là chính xác bởi đảng chỉ hô hào mà không hề làm. Lần này ông Trọng lại khởi xướng. Giả sử có một phép lạ nào đó để giải pháp cũ mèm của ông thực thi được thì sao nhỉ?  Các đồng chí “cốt cán”của ông bị “chặt chém” gần hết. Có nghĩa là đảng của ông bị tiêu vong. Chắc hẳn vị đương kim tổng bí thư đầy năm chỉ muốn chỉnh đốn chứ không hề muốn cái kết cục này. Giải pháp ông đưa ra để “mua vui một vài trống canh”(3), để đánh bóng tên tuổi hay vì một lý do nào khác?

Dân Hà Nội có câu tục ngữ “Giàu như Phú – Lú như Trọng – Lật lọng như Nghiên – Tiêu tiền như Triệu.’’để nói về 4 nhân vật từng giữ các chức quan trọng nhất thành phố, là các ông Phùng Hữu Phú, chủ tịch; Nguyễn Phú Trọng, bí thư; Hoàng Văn Nghiên, phó chủ tịch và Nguyễn Quốc Triệu, phó bí thư. Các ông Phú, Nghiên, Triệu đều đã có các dẫn chứng cụ thể giải thích cho câu tục ngữ trên. Trường hợp ông Trọng hiện chưa có dẫn chứng cụ thể. Nếu ông thực sự muốn chỉnh đốn đảng thì các đề xuất trong bài phát biểu là lời giải thích bổ xung cho ý nghĩa của câu tục ngữ trên.

1/2012 TRẦN HOÀNG LAN

Chú thích:

(1) Ý trong hai câu thơ

“Mất mùa đổ tại thiên tai
Được mùa lãnh đạo thiên tài đảng ta

(2) Câu thành ngữ “Mỡ để miệng mèo”

(3) Trong câu Kiều “Mua vui cũng được một vài trống canh”

13 comments on “Ông Trọng chỉnh đốn đảng (!)

  1. Trích: “… Ủy ban Nhân quyền Tom Lantos của Quốc hội Mỹ cũng lên tiếng chỉ trích tình hình nhân quyền xuống dốc của Việt Nam trong năm qua, nói rằng “Không thể nào biện minh cho việc Việt Nam tấn công các công dân của nước mình,…”

    http://tiengnoidanchu.wordpress.com/2012/01/28/nhan-quy%E1%BB%81n-vi%E1%BB%87t-nam-b%E1%BB%8B-ch%E1%BB%89-trich-m%E1%BA%A1nh-m%E1%BA%BD-ngay-ngay-d%E1%BA%A7u-nam-nham-thin/#comment-3838

  2. DVT :
    Đúng là cơ hội đại trùng hợp khi “may mắn cho VN là gặp thời cơ Mỹ dồn dập trở lại Á châu” không thì có mời Mỹ hợp tác toàn diện trong một thời điểm khác cũng không được, hơn nữa ” đi với Mỹ không sợ mất đất và chỉ có Mỹ mới đủ uy lực ngăn chận đà bành trướng này của Trung quốc”. Và cái quan trọng là chưa tìm ra lý do gì để đổi mới lần 2 “Dân chủ và nhân quyền”, thì lại là một điều kiện của Mỹ mà nhân dân VN hằng mơ ước là một tín hiệu may nắn cho đát nước

    Không có cái gì là tự nhiên mà có đâu ông bạn ạ! Do ông Huỳnh gửi thư cho Hillary đó! https://chauxuannguyen.wordpress.com/2012/01/28/2012-nam-nhan-quy%E1%BB%81n-vn/#comment-12992

  3. Ủng hộ VN hợp tác với Mỹ, vừa có dân chủ lại vừa thoát được anh Tầu, qúa lợi còn chi mà chần chừ

  4. CHỈNH có nghĩa là tốt ta chỉnh để nó được tốt hơn…hoàn thiện hơn. 1 bộ máy mà hỏng hoen gỉ đến cả con bulon ốc vít chỉ đốn…Liệng…vứt vào sọt rác là tốt nhất.

  5. + Thật lòng là tôi đã nghĩ đến việc ra khỏi Đảng nhưng lại không dám thực hiện, tôi không đủ can đảm và mạnh mẽ để chấp nhận một cách kiếm sống mới hoàn toàn mà tôi không tự tin với nó. Mà bỏ Đảng thì chỉ còn cách bỏ cơ quan. Đã suy nghĩ rất nhiều cách mưu sinh khác nhưng vẫn không thấy cái nào là được….

    + …muốn ngoi lên được đòi hỏi phải nhiều thủ thuật lắm, và phải biết luồn cuối thật giỏi, chà đạp người khác mà không bị cắn rứt. Mà cả 2 cái này tôi đều dở, …Chuyên viên như tôi (dù là được xếp vào ngạch cao cấp) bây giờ toàn phải nói vẹt, nói dối đến mức mất tư cách mà chẳng biết phải làm sao.Giờ mới thấy mình hèn nhưng đã muộn. Tự an ủi trấn an mình “mưu sinh mà, thôi đành vậy…”

    + Những người Đảng viên như tôi bây giờ chiếm đa số tuyệt đối trong Đảng, đến 95%. …Đảng viên bây giờ đều chán nản và bi quan, không còn tin vào đường lối chủ nghĩa Cộng Sản và học thuyết Mác Lê-Nin nữa, Đảng viên chỉ hy vọng vào sự đổi mới của Đảng. Nhưng bây giờ Đảng đã không còn đổi mới nữa, đang đi vào ngõ cụt. Hầu hết những Đảng viên như tôi bây giờ đều mong muốn một sự thay đổi, nhưng họ lại sợ thay đổi. ..

    Nhưng cái làm xói mòn niềm tin ở Đảng nhất là tham nhũng và đặc quyền thì Đảng chẳng có một biện pháp hiệu quả nào ngăn chặn, nếu không muốn nói là Đảng phải duy trì nó để sống và để cai trị quan chức…

    + Tôi muốn nói với những người muốn mưu sự lớn và thực sự vì đất nước nhân dân, hãy nhắm vào những gì thiết thực nhất vì cuộc sống của đa số người dân, đừng có giương ngọn cờ dân chủ nhân quyền làm mục đích chính, những điều đó với người dân còn xa vời lắm. Chính quyền hiện nay dù làm ra vẻ chống đối và mạnh tay với những người đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền; giả bộ như là sợ những điều đó đe dọa sự cầm quyền của họ nhưng thực ra họ rất mong muốn những những người đấu tranh này lao vào những mục tiêu như vậy vì chúng chẳng thể nào thu hút quần chúng trong vài chục năm nữa.

    + Đa số Đảng viên và quan chức hiện nay đều hèn nhát như tôi vậy, những người dũng cảm có tư cách thì rất ít, những người này đều không lên cao được. Những kẻ chức vụ càng cao thì không những hèn mà còn nhát, thượng đội hạ đạp. Bản chất bọn chúng là những kẻ sợ sệt đủ thứ, chúng chỉ hung hăng khi nắm quyền lực trong tay và đối xử thô bạo với kẻ dưới hoặc những người không có chút quyền gì. Tôi đảm bảo rằng, khi có một sự thay đổi bọn người này là những kẻ trốn chạy đầu tiên hoặc quay ngoắc tức thì theo lực lượng mới.

    + Sự sụp đổ và thay đổi là chắc chắn và không thể tránh khỏi, nhiều người bảo rằng sẽ rất nhanh, nhưng cũng có người bảo rằng sẽ chưa thể trong một hai năm nữa. Tôi thì nghĩ điều đó không tùy thuộc vào Đảng, vào Chính quyền nữa, cái này ngoài khả năng của họ rồi. Nó tuỳ thuộc vào lực lượng thay đổi có thể hành động lúc nào thì lúc đó sẽ có sự thay đổi.

    ………………………………

    http://phamvietdao2.blogspot.com/2012/01/toi-han-vi-vao-ang-nhung.html
    TÔI ÂN HẬN VÌ ĐÃ VÀO ĐẢNG, NHƯNG…

    Lời bộc bạch của một đảng viên 15 tuổi đảng không dám viết đơn xin ra khỏi Đảng ?

    Lâu nay tôi không viết blog, không comment vì tôi sợ. Tôi nghe được những thằng bạn làm bên an ninh nói rằng đang thực hiện những chỉ thị của cấp trên rất quyết liệt để tìm ra dấu vết tông tích của những blogger “có vấn đề” để có cách xử lý thích đáng. Tôi thực sự sợ, có lẽ là tôi hèn nhát. Nhưng hôm nay tôi muốn viết, tôi buộc phải viết, tôi không giải thích được tâm trạng của mình lúc này, nhưng tôi cảm nhận rõ ràng một sự thôi thúc phải nói ra những gì mình suy nghĩ cho nhiều người đọc. Sự thôi thúc đó đến từ đâu tôi cũng không chắc, nhưng thật tình là tôi vẫn rất run sợ khi post bài này. Tôi không phải là người dũng cảm, nhưng tôi thấy mình cần làm điều đó. Và tôi cũng chỉ có nơi này để viết, để nói ra được sự thật, blog là nơi duy nhất ở xã hội này người ta có thể nói thật, còn lại đều là một cuộc sống dối trá với chính mình và mọi người.

    Tôi đã gần 50 tuổi, đang làm cho một viện nghiên cứu của Nhà nước, đã được 15 năm tuổi Đảng. Thật lòng là tôi đã nghĩ đến việc ra khỏi Đảng nhưng lại không dám thực hiện, tôi không đủ can đảm và mạnh mẽ để chấp nhận một cách kiếm sống mới hoàn toàn mà tôi không tự tin với nó. Mà bỏ Đảng thì chỉ còn cách bỏ cơ quan. Đã suy nghĩ rất nhiều cách mưu sinh khác nhưng vẫn không thấy cái nào là được. Các con tôi phải còn vài năm nữa mới có thể tự lo được. Lương hai vợ chồng cộng lại mới hơn chục triệu. Riêng tôi mỗi năm được thêm vài công trình nghiên cứu, chia ra cũng được khoảng 30-40 triệu đồng. Cái này chính là bổng lộc mà cấp trên ban phát vì nghiên cứu cho có, xong cho vào tủ, chủ yếu là viết theo ý muốn cấp trên rồi lập hội đồng khen nhau mấy câu, thế là xong. Giàu thì chủ yếu là các sếp lớn vì đề tài nào các sếp cũng có tên để chia tiền dù chẳng làm gì, có khi cũng chẳng nhớ nổi cái tên đề tài. Còn chưa kể những thứ quyền lợi mua sắm khác. Nói chung là nếu lên được trưởng phòng thì không phải lo tiền bạc, người ta cúng cho mình. Do vậy mà trong nội bộ người ta đấu đá giành giật nhau ghê lắm, vào Đảng cũng chỉ hy vọng lên được chức cao hơn. Nói thật là ngày xưa tôi vào Đảng cũng với động cơ như thế, nhưng không nghĩ rằng như thế chỉ mới là cái bắt buộc sơ đẳng, muốn ngoi lên được đòi hỏi phải nhiều thủ thuật lắm, và phải biết luồn cuối thật giỏi, chà đạp người khác mà không bị cắn rứt. Mà cả 2 cái này tôi đều dở, có lúc thấy phải làm nhưng làm cũng không đạt yêu cầu. Chuyên viên như tôi (dù là được xếp vào ngạch cao cấp) bây giờ toàn phải nói vẹt, nói dối đến mức mất tư cách mà chẳng biết phải làm sao. Giờ mới thấy mình hèn nhưng đã muộn. Tự an ủi trấn an mình “mưu sinh mà, thôi đành vậy…”

    Những người Đảng viên như tôi bây giờ chiếm đa số tuyệt đối trong Đảng, đến 95%. Hồi tháng 4 năm ngoái, tôi được đọc một bản nghiên cứu của Viện Nghiên cứu Dư luận Xã hội, đây là tài liệu chính thức nghiên cứu theo yêu cầu của Bộ Chính Trị . Qua đó nói rõ rằng Đảng viên bây giờ đều chán nản và bi quan, không còn tin vào đường lối chủ nghĩa Cộng Sản và học thuyết Mác Lê-Nin nữa, Đảng viên chỉ hy vọng vào sự đổi mới của Đảng. Nhưng bây giờ Đảng đã không còn đổi mới nữa, đang đi vào ngõ cụt. Hầu hết những Đảng viên như tôi bây giờ đều mong muốn một sự thay đổi, nhưng họ lại sợ thay đổi. Lý do quan trọng nhất là họ sợ bị trả thù như lịch sử đã từng xảy ra, như Đảng đã từng làm, họ nghe thấy sự hung hăng và cực đoan của các Việt Kiều qua các lần biểu tình chống đối người trong nước qua làm họ sợ. Rồi kiểu tuyên truyền của Đảng cũng tăng thêm điều đó, nếu bạn là Đảng viên, đi họp sinh hoạt Đảng thì sẽ nghe thấy những lời lẽ cảnh báo rất nặng nề, nào là các thế lực thù địch, nào là sẽ không đội trời chung với Đảng viên, âm mưu diễn biến hòa bình có thể mất nước v.v..

    Nhưng cái làm xói mòn niềm tin ở Đảng nhất là tham nhũng và đặc quyền thì Đảng chẳng có một biện pháp hiệu quả nào ngăn chặn, nếu không muốn nói là Đảng phải duy trì nó để sống và để cai trị quan chức…

    Tôi đang đứng trước một trạng thái chông chênh, giữa những lựa chọn không dễ dàng: theo hiện trạng và thói xấu của xã hội để sống dễ dàng hoặc thay đổi để ko theo nó, hay tham gia vào những sự thay đổi của người khác làm xã hội tốt hơn. Tôi muốn 2 cái sau nhưng nhiều lần đã không vượt qua được chính mình. Hàng này tôi bị buộc phải học và thực hành theo gương và đạo đức HCM nhưng toàn là những gì đạo đức giả và ngụy quân tử. Tôi là người luôn kính trọng Chủ Tịch HCM, ngay cả khi đã đọc được những mặt trái của Bác. Tôi giữ thái độ đó vì tôi cho rằng Bác là một con người. Nhưng cách mà Đảng đang tuyên truyền về hình ảnh và đạo đức của Bác, bắt mọi người học tấm gương của Bác là cách mà người ta thường làm để ca ngợi những vị giáo chủ của các tôn giáo. Thật đáng buồn là những điều như vậy chẳng những không làm tôn lên hình ảnh của Bác mà ngược lại, vì Bác không có những điều cần thiết của một giáo chủ tôn giáo. Thời buổi bây giờ không còn là những thế kỷ trước, thông tin quá nhiều, nhanh và dễ kiểm chứng thì không thể tạo ra những myth để dẫn dắt lòng tin của mọi người được. Tôn giáo được tạo ra từ các myth, vốn là những hiểu biết sai lầm, có thể là dối trá nhưng lại mang ý nghĩa huyền thoại, thần thoại. Người ta đang làm cho hình ảnh Bác ngày càng trở nên méo mó và dối trá.

    Gần đây tôi bắt đầu tin dần vào những gì vô hình như là định mệnh, số phận, vận nước… Không tìm thấy căn cứ khoa học nào, nhưng có lẽ niềm tin là tâm linh, không phải biện chứng khoa học. Do vậy, tôi cũng hy vọng như nhiều người dân đang hy vọng, hồn thiêng sông núi sẽ phù hộ cho vận mệnh của đất nước.
    Tôi muốn nói với những người muốn mưu sự lớn và thực sự vì đất nước nhân dân, hãy nhắm vào những gì thiết thực nhất vì cuộc sống của đa số người dân, đừng có giương ngọn cờ dân chủ nhân quyền làm mục đích chính, những điều đó với người dân còn xa vời lắm. Chính quyền hiện nay dù làm ra vẻ chống đối và mạnh tay với những người đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền; giả bộ như là sợ những điều đó đe dọa sự cầm quyền của họ nhưng thực ra họ rất mong muốn những những người đấu tranh này lao vào những mục tiêu như vậy vì chúng chẳng thể nào thu hút quần chúng trong vài chục năm nữa. Họ ra vẻ cái này là gót chân Achille của Đảng nên phản ứng rất dữ dội, làm cho những người đấu tranh cứ tưởng thật là mình đã nhắm vào đúng tử huyệt của đối thủ và cứ thế húc đầu vào đá. Những gì thiết thực đối với quần chúng thì rất nhiều, nhiều vô kể, không thể nhắm đến hết tất cả một lúc được. Những con người sáng suốt sẽ nhận ra một vài điểm thật quan trọng từ những nhu cầu này, nhấn mạnh nó, giương nó lên làm ngọn cờ để tạo ra động lực cho đa số dân chúng thì mới có thể tạo ra lực lượng và thế lực thay đổi cái hiện nay được. Điều đáng mừng là một vài năm gần đây đã thấy xuất hiện vài người có tầm nhìn như vậy, không lao vào những khẩu hiệu dân chủ nhân quyền mà nhìn được những mấu chốt từ những gì rất thiết thực. Tôi có hân hạnh được trao đổi với những người như vậy trên blog và cảm nhận được sức mạnh tư duy của họ cho dù họ không nói gì về điều đó.

    Nếu ai muốn copy bài này để phổ biến thì cứ tự nhiên làm, đừng hỏi ý kiến tôi. Mà cũng mong các bạn hãy làm điều đó vì có thể một ngày nào đó, tôi không đủ sự can đảm, không vượt qua nổi sự hèn nhát nên sẽ xóa hẳn cái blog này. Tôi đã từng nghe cánh an ninh nói rằng sẽ dựa vào quan hệ của con rể Thủ Tướng, là Việt Kiều trong giới tài phiệt, can thiệp với Yahoo để “lôi ra ánh sáng” kẻ nào là Change We Need để trị tội vì đã “vu khống” thanh danh của gia đình “phò mã”. Chuyện ấy cũng vài tháng nay rồi nhưng vẫn thấy Change tiếp tục viết bài, có thể là họ không làm được, và cũng có thể là chưa làm được. Nếu một ngày nào đó mọi người thấy blog này biến mất hẳn thì xin hãy hiểu và thông cảm cho tôi. Tôi rất biết ơn ai đó copy bài này về blog của mình để những gì tôi viết còn lưu lại được.

    Đa số Đảng viên và quan chức hiện nay đều hèn nhát như tôi vậy, những người dũng cảm có tư cách thì rất ít, những người này đều không lên cao được. Những kẻ chức vụ càng cao thì không những hèn mà còn nhát, thượng đội hạ đạp. Bản chất bọn chúng là những kẻ sợ sệt đủ thứ, chúng chỉ hung hăng khi nắm quyền lực trong tay và đối xử thô bạo với kẻ dưới hoặc những người không có chút quyền gì. Tôi đảm bảo rằng, khi có một sự thay đổi bọn người này là những kẻ trốn chạy đầu tiên hoặc quay ngoắc tức thì theo lực lượng mới. Bọn chúng đa số (tôi là thiểu số) đều là những kẻ giàu có, giờ thì lắm tiền nhiều của, sợ chết, và sẵn sàng trở thành kẻ phản bội cho người khác sai bảo nếu được đảm bảo rằng không làm gì bọn chúng.
    Sự sụp đổ và thay đổi là chắc chắn và không thể tránh khỏi, nhiều người bảo rằng sẽ rất nhanh, nhưng cũng có người bảo rằng sẽ chưa thể trong một hai năm nữa. Tôi thì nghĩ điều đó không tùy thuộc vào Đảng, vào Chính quyền nữa, cái này ngoài khả năng của họ rồi. Nó tuỳ thuộc vào lực lượng thay đổi có thể hành động lúc nào thì lúc đó sẽ có sự thay đổi. Còn thay đổi như thế nào thì lại tuỳ thuộc vào cái lực lượng này có muốn làm điều tốt cho người dân hay không. Thật là khủng khiếp nếu đất nước này tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa.

    Hãy tha thứ cho tôi nêu ai đó vô tình bị xúc phạm từ những điều tôi viết, nhưng tôi vẫn tin những người đó rất ít, đếm trên đầu ngón tay. Tạm biệt mọi người, cũng có thể là vĩnh biệt…. Chúc mọi người vui khỏe và an toàn, chúc Việt Nam thay đổi tốt đẹp.

    Tôi đã thực sự ân hận vì đã vào Đảng !

    14 nhận xét:

    + Nặc danhJan 25, 2012 05:46 PM
    Tác giả của bài viết này là người có lương tâm rất đáng kính phục.

    + Nặc danhJan 25, 2012 06:03 PM
    “Tôi đã từng nghe cánh an ninh nói rằng sẽ dựa vào quan hệ của con rể Thủ Tướng, là Việt Kiều trong giới tài phiệt, can thiệp với Yahoo để “lôi ra ánh sáng” kẻ nào là Change We Need để trị tội vì đã “vu khống” thanh danh của gia đình “phò mã”.”

    Họ hù anh đó. Ông tài phiệt việt kiều mà anh đề cập tới không có thể nào xen vào việc làm của Yahoo được. Pháp luật Hoa Kỳ không cho phép làm chuyện đó và họ cũng chẵng vì “nễ” anh chàng việt kiều tài phiệt kia mà phạm pháp với luật lệ của quốc gia họ. Nói thẳng ra thì trước khi Yahoo làm chuyện đó họ phải hỏi han luật sư của họ trước và luật sư của họ sẽ thẳng thừng nói “NO” ngay tức khác không cần phải bàn luận thêm 1 giây phút cùn nào nữa. Anh cứ yên tâm.

    + tuyen.vnJan 26, 2012 03:23 AM
    Gửi tác giả “Tôi ân hận vì đã vào Đảng..”
    Đọc bài viết, tôi rất đồng cảm với bạn. Gia đình tôi đã 2 thế hệ gắn bó với Đảng. Bố tôi cách đây hơn 50 năm đang là cán bộ lãnh đạo cấp huyện, với lòng tin tuyệt đối vào Đảng đã xung phong ra chiến trường và hi sinh ở mặt trận. Còn tôi cũng 30 năm là sĩ quan QĐ và 30 năm tuổi đảng, đã luôn cố gắng làm trọn trách nhiệm của người sĩ quan, đảng viên. Cũng như bạn, tôi ngày càng nhận ra sự suy thoái, tha hóa, giả dối của nhiều người, nhiều tổ chức đảng từ cấp cơ sở cho đến TƯ. Tôi cũng có ý thức đấu tranh chống lại sự tha hóa, suy thoái của những cá nhân, tổ chức đó theo quy định của Điều lệ Đảng, để hi vọng sự hi sinh của hàng triệu người không trở nên vô ích, nhưng kết cục không mang lại kết quả gì, bản thân lại bị trù dập. Vì vậy, tôi đã mất hết niềm tin vào đảng và tự nguyện xin ra đảng. Tôi nghĩ là một công dân tốt còn có ích cho đất nước hơn nhiều lần những kẻ mang danh cán bộ, đảng viên nhưng tha hóa, giả dối và cơ hội. Nếu bạn không còn thiết tha với đảng nữa với những suy nghĩ,nhận xét như bài viết, thì nên viết đơn xin ra đảng. Nếu sau này, đảng thực sự được cải hóa, thực sự chiếm được lòng tin cậy của nhân dân, lúc đó tôi cũng như bạn lại xin gia nhập đảng cũng không sao cả.

    + KichbuJan 26, 2012 06:27 AM
    Bây giờ mấy ai dám nói thật lòng mình như tác giả của bài viết này?
    Cám ơm bác Phạm Viết Đào đã post…cho mọi người được đọc!

    + Nặc danhJan 26, 2012 07:06 AM
    Thời Goc-ba-chốp có danh từ glasnot mà ngữ văn glas là thuỷ tinh, trong suốt,VN có nghị quyết về “minh bạch tài sản” mà 7 năm nay nó vẫn tối mò. Làm từ quan Huyện trở lên. Nếu mà làm theo quyết định côngkhai tài sản thì đổ ụpliền, lấy ai màlàm việc (đàn áp) dân, bầu giả vờ dân chủ cũng không kip. Nó tối mò là như vây.
    Ông TBT có dám làm hay không màthôi, Nghị quyết có 7 năm nay rồi, để lâu cứt trâu hoá bùn. Năm rồng sẽ lộn.

    + Nặc danhJan 26, 2012 08:21 AM
    Cách đây 22 năm , tôi suy nghĩ đúng như bạn bây giờ . Không lưỡng lự , tôi chuồn ngay ! Bây giờ làm phó thường dân , cực nhưng không nhục , tôi ngày càng thấy quyết định của mình là chính xác .

    + VănJan 26, 2012 11:42 AM
    Tôi cũng là đảng viên có 16 năm tuổi đảng.Thực ra khi tôi được giao một công việc chuyên môn với chức danh rất nhỏ (tương đương tổ trưởng)thì được khuyến mãi làm đảng viên cứ như “lạc rang húng lìu kèm bia hơi” thời bao cấp vậy.Mặc dù trình độ,tư duy chính trị về Chủ nghĩa CS hay lý luận Mác – Lênin tôi không có.
    Tôi sắp nghỉ hưu và mong muốn yên ổn không phải tham gia sinh hoạt chi bộ đường phố dù chỉ là hình thức.Vậy tôi phải làm gì mong mọi người chỉ giáo.Xin cám ơn.

    + Nặc danhJan 27, 2012 02:06 AM
    Nếu bạn muốn an phận và không muốn điều gì ảnh hưởng đến gia đình thì khi bạn nhận sổ hưu và chuyển hồ sơ sinh hoạt đảng, bạn không nộp hồ sơ chuyển đảng cho chi bộ nơi bạn ở. Như vậy sẽ không ai gọi bạn sinh hoạt đảng nữa.

    + TinhThucJan 27, 2012 04:06 AM
    Cảm ơn Tác giả bài viết.Hai năm trước, với những hiểu biết mới về bản chất của chủ nghĩa cộng sản, CNXH, kinh tế thị trường kèm định hướng XHCN và hẫng hụt với dự án boxit, với nghị định bóp chết sự phản biện của trí thức … tôi đã làm đơn ra khỏi đảng CSVN. Lý do xin ra khỏi đảng: Qua đối chiếu mục đích và vai trò của Đảng cộng sản Việt Nam đã được xác lập trong Điều lệ Đảng với thực tiễn cuộc sống hiện nay, Tôi thấy mình không thể thực hiện được các nhiệm vụ: “suốt đời phấn đấu cho mục đích lý tưởng của Đảng”; “chấp hành nghiêm chỉnh Cương lĩnh chính trị, Điều lệ Đảng, các nghị quyết của Đảng”; “đấu tranh chống chủ nghĩa cá nhân, cơ hội, cục bộ, quan liêu, tham nhũng, lãng phí và các biểu hiện tiêu cực khác” … theo đúng quy định tại điều 2 của Điều lệ Đảng. (nguyên văn)
    Bây giờ nghĩ lại thấy mình vẫn hèn, không dám nói thẳng nhận thức của mình và cấp ủy không chấp nhận thì tự bỏ sinh hoạt mà không đòi có 1 văn bản quyết định hay giấy chứng nhận mình không còn là đảng viên.

    Nghĩ thêm chút nữa lại thấy may là đã dám hèn mà ko bị gây khó và yên ổn.

  6. Bác sự thật viết dài quá đọc không hết. Em chỉ biết em cung là Đàng viên, nhưng 95% là quá nhiều, em tìm hiểu chỉ mới 30% thôi còn 70% là đương chức đương quyền ăn bổng lộc tức là “ăn cây nào rào cây ấy” , sống chết mặc bay, tiền thầy bỏ túi

  7. đẢNG VIÊN ĐƯƠNG CHỨC BÂY GIỜ ĐÃ HÓA KIẾP LÀM TƯ BẢN ĐỎ RỒI 95% TƯ BẢN ĐỎ LÀ ĐẢNG VIÊN CỘNG SẢN …

  8. Ông nói đúng:”…Ví dụ như bị bệnh thì phải biết nguyên nhân để điều trị tận gốc, chứ uống vài viên thuốc thì chỉ giảm đau nhất thời…”. Nhưng bệnh nặng như bệnh tham nhũng có bằng chứng hẳn hoi thì sao? Bệnh bao che, bệnh vô liêm sĩ, cả vú lấp miệng em, khóa mồm bịt mõm người ta thì sao? Ông nên nhìn vào bằng chứng và sự thật chứ đừng nên nghe lời gian xảo mà tội cho dân oan. Tôi biết ông cũng mắc bệnh tim nhưng có ai lấy đó mà chọc xoáy vào nỗi đau của ông không?

    http://tintuchangngay.info/2012/01/29/d%E1%BB%83-ngay-mai-t%C6%B0%C6%A1i-sang/#comment-80805

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s