Thu Thảo – Tản mạn về BÓC LỘT và CÒNG LƯNG

Ngày còn nhỏ, tôi vẫn thường được nghe những người thân trong gia đình, rồi ngoài xã hội, mà “bài bản” hơn là trường học và cơ quan nơi làm việc…“lên lớp”, “giáo dục”…đại loại:

-Bọn TƯ BẢN là loại độc ác vô độ, Chúng BÓC LỘT nhân dân tận xương tủy, Chúng ăn chơi và bỡn cợt trên thân xác còm cỏi của người lao động, lại còn bắt-ép-đè-đầu-cởi-cỗ dân lành không thương tiếc.

– Bọn TƯ BẢN, chúng sẵn sàng vứt qua cửa sổ hàng tỉ đồng trong một đêm “nhất dạ đế vương” và ném vào con bài hàng triệu đô trong canh bạc đỏ đen, chưa kể những món quà “nhỏ” (nhà lầu, xe khủng, sổ tiết kiệm, phong bì nặng ký…) mà Chúng chỉ chực chờ được “dâng” cho bồ nhí, đại ca, sếp lớn…

– Bọn TƯ BẢN, nói tóm lại, là bọn đại xấu xa, Chúng coi nhân dân như rác. Chúng là biểu trưng của loại người TỘT ĐỈNH VÔ CẢM trước nổi đau của đồng loại, kèm với bản chất: hay lãng công, ưa nghỉ chơi, ghiền “thư giãn, tươi mát”, đốt thời gian không tiếc…mặc cho “thần dân” xếp hàng mỏi mắt đợi chờ, van lạy “ơn mưa móc” của các công đường v.v…

Trong khi người lao động chân chính phải CÒNG LƯNG bán từng giọt mồ hôi và nước mắt (có khi cả máu), để kiếm sống mà KHÔNG CÓ CHÚT TÌNH NGƯỜI…

Hay! Hay quá!

Từ đó, ngày xưa, Ông bà tôi kể lại: Con người Việt Nam vốn yêu nước nồng nàn, lại như cá được nước, nên càng tin. Biết bao nhiêu người không ngần ngại mất người mất của, hăng hái xông pha “Lên đàng” mà “Lòng phơi phới dậy tương lai”. Buổi đầu đời, họ xem đó như một lý tưởng tràn đầy mộng-mơ-thơ-nhạc. Trong số đó người thân nội – ngoại của tôi không phải là ít, và có người từng đứng đầu Bộ, Cục.

Nhưng THỨC KHUYA MỚI BIẾT ĐÊM DÀI, SỐNG LÂU MỚI BIẾT NGƯỜI LÀ PHẢI KHÔNG. Ông bà tôi cũng cảnh báo: Thời gian là đáp số.

Cái gì có trải nghiệm (hoặc sống trong chăn) thì mới rõ, mà nhân chứng thời đại, có thể kể tên: Tác giả của bài thơ “Màu tím hoa sim”tác giả bài “Tiến quân ca”tác giả nhạc phẩm “Nụ cười Sơn cước”…(Có lẽ, ý Ông bà tôi đơn cử các cụ là để khách quan, vì các cụ vừa là Trí thức vừa là người có tâm hồn nghệ sĩ, mang “nghiệp chướng” ban tặng cái đẹp cho đời làm chính, mà ít khi bị chi phối và “mang nặng đẻ đau” bởi quyền lực, vật chất. Nhạc sĩ Việt Khang cũng thế, tiếng hát của anh có thể làm nhói đau con tim biết bao người).

***

Bâng quơ về THỨC và NGỦ, bỗng tôi nhớ lại các vần thơ của cụ Phan Bội Châu, đã lâu lắm rồi:

“Dậy! Dậy! Dậy! Bên áng một tiếng gà vừa gáy
Chim trên cây liền ngỏ ý chào mừng
Xuân ơi! Xuân có biết chăng
Thẹn cùng sông, buồn cùng núi, tủi cùng trăng…

Nhật nhật tân, hựu nhật tân”

***

Bản thân tôi, từ nhỏ, thích học toán. Ghét và dốt nhất môn văn, vì “văn” cứ phải rào trước đón sau. Không như toán, cứ “lý luận” tới bến để tìm ra đáp số mới thôi. Mà toán như tôi, chưa học hết cấp 3, được “gõ đầu trẻ thơ” là may lắm rồi.

Song, dốt thì hay thắc mắc, ví dụ:

– Tại sao có người nhân danh “chiến sĩ” trên tuyến đầu chống BÓC LỘT, lại đi xin và thích ngửa tay nhận “đồng tiền bóc lột” của nước tư bản BÓC LỘT?

– Tại sao đi lao động nước ngoài, thì “người ta” hay giành giật để chọn được đi các nước tư bản BÓC LỘT?

– Tại sao, đi du học cũng vậy, “người ta” cứ chọn trường học của tư bản bóc lột? Thậm chí, mua nhà tại nước BÓC LỘT để vợ con ở nữa?

– Tại sao có người nói: Vụ Đoàn Văn Vươn là trên cả BÓC LỘT?

– .v.v…

Tôi thì rất ghét tư bản bóc lột, nên đoán: trong trường hợp anh Đoàn văn Vươn, có lẽ, không có chuyện BÓC LỘT và CÒNG LƯNG ở đất nước xã hội chủ nghĩa, thưa Quý vị?

***

Người đứng đầu một nước, có lương tâm và trách nhiệm, là luôn ưu tư trăn trở, tìm cách “chấn chỉnh” quan quân để đem lại niềm vui và hãnh diện cho đất nước, dân tộc…ai lại không mong.

Nhưng, Ông bà tôi, không biết do tuổi già “lẩm cẩm” hay có trải nghiệm của bậc trưởng lão, ít ngủ thức nhiều, “lên lớp” đọc cho tôi nghe câu ngạn ngữ của Pháp: “A blanchir la tête d’un nègre on perd sa lessive”

Vốn dốt văn và tiếng Pháp, tôi “ngớ” người ra, bỏ đi hát karaoke với các nhỏ bạn. Tiện thể, tôi nhờ một nhỏ bạn thông minh nhất trong bọn, giải thích để tôi biết thêm về từ TRÍ THỨC. Không chần chừ, bạn tôi bộc trực : “Trí thức là người có TRÍ tuệ và biết đánh THỨC nó bằng cả cái đầu trải nghiệm cùng con tim cháy bỏng”.

Thu Thảo

TB: Sau bài này, chắc Thu Thảo nghỉ “viết lách” để còn lo cho con mọn, cha mẹ già và làm bổn phận “gõ đầu trẻ thơ”. Qua mấy bài viết mới chập chửng “học đòi”, nên có nhiều lỗi với người, kể cả lỗi chính tả, ngữ pháp…Kính mong được lượng thứ. Xin cảm ơn tất cả những góp ý của Quý vị. Xin cảm ơn báo Dân Luận.

2 comments on “Thu Thảo – Tản mạn về BÓC LỘT và CÒNG LƯNG

  1. Người ta nói người khéo trị nước, ở trong thì củng cố cái nguy, ở ngoài thì làm cho quyền của mình được tôn trọng. Nếu muốn người dân tôn trọng mình thì nên tôn trọng dân. Nếu không, nếu làm sai Luật, đi sai nguyên tắc và bao che dây nhợ thì dân nhìn thấy họ không có nhân quyền. Nếu người nước ngoài, nhà đầu tư nhìn thấy quyền lợi của dân không được tôn trọng thì họ cũng không tôn trọng lại vì làm ăn là phải có chữ Tín và nghĩa khí! Thật vậy, họ sẽ không mời người đối ngoại đi dự APEC? Tôi không chắc?

  2. Vừa rồi, dân chúng rất ngưỡng mộ sao chủ tịch nước TTS (đối nội) nhưng lại được mời đi đối ngoại dự APEC danh dự quá?
    Ở VN, có phải theo cấp bậc Tổng bí thư lớn nhất rồi tới CT QHội, chủ tịch nước (đối nội) và Thủ tướng (đối ngoại) không? Nhưng người dân xem báo đài chỉ thấy nói: “Thủ tướng quyền lực vô biên” (BBC) và xem VTV, SCTV…thấy thủ tướng ban hành quyết định (NQ21, ND11…), ra lệnh cho công an này nọ mà không ai dám không nghe theo, và ra quyết định đăng kí truyền hình cáp…ngay cả những quyền về đối nội cũng ít khi nghe nói đến chủ tịch nước hay TBT…? Thống trị trong nước thì gọi là vua như TBT, CT QH hay CTịch nước nhưng nay sao không thấy TT đoái hoài gì đến họ vì đi đâu 5 ngày Tết mà không ai biết? Làm dân hoang mang? Dùng hình phạt mà không kiêng kị gì cả (vì mình cũng có sui gia với ngụy và sanh 3 đứa con…). Như vậy quyền làm sao không nghiêng? Lệnh làm sao xuất phát từ vua (TBT) được? Kinh Thi có câu: Trái mà sai quá thì cành tất gãy toác ra thì ruột cây bị thương. Kinh Đô mà lớn quá thì nguy cho nước, bề tôi mà uy quá thì vua bị khinh rẻ…Nay ông đó chuyên quyền quá nhiều (BBC) thì rốt cuộc rồi không còn các ông cao hơn nữa (như Tổng Bí Thư, Chủ Tịch Quốc Hội…). Nay người ta thấy ông Sang lẻ loi ở triều đình trong khi con gái ông D cổ phiếu quá nhiều, con trai lớn là thứ trưởng, con trai út quản lý 7,000 Đoàn viên bên Anh và I.T thì lo rằng người đời sau quản lý và làm vua nước Việt chắc không phải là con cháu Chủ Tịch nước đâu? Hiện tại, con cháu dây nhợ ông Dũng nắm ngân hàng quá mạnh, làm sai có bằng chứng rành rành cũng không ai dám đụng tới cọng long chân tụi nó, tụi nó còn thách thức và lộng quyền mà còn không ai dám đụng đến huống chi là sau này càng mạnh hơn?
    Có sao nói vậy!
    Thắc mắc?

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s