Thùy Linh – Nhờ cố gắng chính trị…

Theo: danluan

Trong các bài viết của phóng viên thời sự (nhất là trên ti vi) kể về thành tích phát triển của đất nước thường có câu: “nhờ cố gắng chính trị, đồng thời phát huy… nên…”. Nghe xong tự vấn: cố gắng chính trị là gì nhỉ? Mình bèn hỏi ông Wikipedia thì tìm được một định nghĩa trong Từ điển bách khoa Việt Nam là: “Chính trị: toàn bộ những hoạt động có liên quan đến các mối quan hệ giữa các giai cấp, giữa các dân tộc, các tầng lớp xã hội, mà cốt lõi của nó là vấn đề giành chính quyền, duy trì và sử dụng quyền lực nhà nước, sự tham gia vào công việc của nhà nước, sự xác định hình thức tổ chức, nhiệm vụ, nội dung hoạt động của nhà nước“.

Mình quay lại dịch câu trên từ tiếng Việt ra tiếng Việt: “Nhờ cố gắng toàn bộ những họat động có liên quan đến các mối quan hệ giữa các giai cấp, giữa các dân tộc, các tầng lớp xã hội, mà cốt lõi của nó là vấn đề giành chính quyền, duy trì và sử dụng quyền lực nhà nước, sự tham gia vào công việc của nhà nước, sự xác định hình thức tổ chức, nhiệm vụ, nội dung hoạt động của nhà nước, đồng thời phát huy… nên…”. Hơi dài, rối rắm và tối nghĩa, nhưng để mà hình dung người ta muốn nói gì? Nhưng cũng chỉ đủ suy đoán là nhờ sự lãnh đạo sáng suốt của…vì vậy… Cái “nhờ” này chắc nói nhiều mấy chục năm qua nên giờ chán, xoay sang nói chữ, chơi chữ hay có tính ẩn dụ?

Nhờ cố gắng chính trị” nên năm 2011 người ta tuyên bố có sự đan xen giữa sáng và tối. GDP ước tăng khoảng 6%, thấp so với kế hoạch đề ra là 7-7,5% nhưng cần đặt trong bối cảnh kinh tế thế giới hiện đang suy giảm từ 5,1% xuống 4%. Các nước trong khu vực ASEAN trước đây tăng trưởng 6,9% nay chỉ còn 5,3%. Xuất khẩu của cả nước đạt tăng trưởng cao nhất trong vòng 5 năm trở lại đây, tăng khoảng 32% so với năm 2010 và tăng gấp 3 lần so với chỉ tiêu QH giao (10%). Nhập khẩu được kiểm soát chặt chẽ, tỷ lệ nhập siêu chiếm 10,22% tổng kim ngạch xuất khẩu. Năm 2011 là năm thắng lợi với xuất khẩu. Năm 2011, cũng là năm lần đầu tiên kéo giảm bội chi xuống dưới 5%. Con số này chưa biết có chính xác không? Thôi cứ tạm OK đi.

Nhưng đọc những tổng kết của các chuyên gia kinh tế điểm tin hồi cuối năm thì toát mồ hôi. Các chuyên gia nói có 2 tồn tạiBội chi ngân sách (toán là 9,7%, tương đương 70.400 tỷ đồng. Để bù số tiền bội chi này, Chính phủ phải phát hành trái phiếu để huy động vốn và trở thành đối thủ cạnh tranh của chính các doanh nghiệp Việt Nam, người nộp tiền cho ngân sách nhà nước, từ đó đẩy lãi suất tăng cao. Doanh nghiệp đã khó khăn lại càng thêm khó khăn, nhiều doanh nghiệp đã phá sản, thất nghiệp gia tăng) – Cát cứ địa phương, bất cập trong đầu tư công (Mỗi địa phương như lập một quốc gia riêng. Tỉnh này có cái này thì tỉnh kia cũng có cái kia, y chang nhau, thậm chí cả trường đại học. Đất nước lúc nào cũng như một công trường dở dang, bừa bộn, xáo trộn, bẩn thỉu. Còn đầu tư công thì khỏi nói. Mạnh ông nào chạy dự án tốt thì đầu tư. Lãng phó vô kể). Và 3 thách thứcLạm phát tăng cao và kéo dài (trong 5 năm qua, kể từ năm 2007 đến nay và bình quân mỗi năm là 13%, gấp 3 lần so với các nước trong khu vực) – Lãi xuất cho vay cao (khiến việc vực dậy nền kinh tế nội tại cũng như sản xuất kinh doanh trong nước càng khó khăn hơn. Nếu không giảm nhanh mức lãi suất cho vay sẽ “giết chết” doanh nghiệp ngay trên sân nhà. Theo số liệu công bố số doanh nghiệp giải thể, ngừng hoạt động, phải đắp chiếu… trong năm nay có xu hướng tăng lên. Đến tháng 9 năm 2011 đã có gần 49.000 doanh nghiệp dừng hoạt động, dừng nộp thuế, hoặc giải thể, phá sản, đóng cửa) –Độ mở của nền kinh tế là 166% (với độ mở này Việt Nam rất nhạy cảm với “thời tiết” kinh tế của thế giới. Các nước ASEAN sau cuộc khủng hoảng vừa qua đã kéo độ mở xuống như Thái Lan dưới 100% GDP, Indonesia là 36,7% và Phillipines là 53,6%. Việt nam là nước nhập siêu và nhập siêu liên tục trong nhiều năm với mức nhập siêu rất cao. Từ 2001 – 2005 nhập siêu là 19 tỷ USD, 2006 – 2010 nhập siêu 63 tỷ USD. Kế hoạch 5 năm 2011 – 2015 tiếp tục nhập siêu 68%). Nếu còn khiếm khuyết thì chắc chắn là do “không cố gắng chính trị” rồi. Mình học hành tậm tịt, suy nghĩ đơn giản, thiếu sâu sắc, hiểu biết nên chỉ suy luận được như vậy thôi.

Không nhờ cô gắng chính trị” nên “quả đấm thép” Vinashin đã thổi bay giấc mơ trở thành cường quốc đóng tàu biển. Đồng thời cũng phá nát chiến lược kinh tế biển đến 2030, ảnh hưởng tồi tệ đến các nghành khác như hàng hải, thuỷ sản, du lịch, dầu khí, năng lượng…Kể cả khoa học biển, an ninh quốc phòng, vẹn toàn lãnh thổ cũng bị chao đảo. Mới đây còn bị quốc tế kiện vì “sù” nợ. Thế mà những người có trách nhiệm vẫn sống sung sướng “trơ gan cùng tuế nguyệt”.

Không nhờ cố gắng chính trị” nên dự án vài chục trang về đường sắt cao tốc đã bị người dân nổi cơn cuồng nộ về những tham vọng ngông cuồng của các quan. Nhưng hình như vẫn chưa chịu từ bỏ vì ông anh Trung Quốc đang ve vuốt con đường xuyên Á mà thấy ngay nhãn tiền cái lợi cho kẻ làm dự án và kẻ ngoại bang trong khi lợi cho dân, cho nước chưa thấy đâu. Còn đường sắt thiết thưc cho đời sống như loại đường 1 và 1,45 gì gì đó vẫn chưa thể làm được. “Con tàu Việt Nam đi suốt bốn mùa vui” vẫn trên những đường ray cũ kĩ, lạc hậu.

Không nhờ cố gắng chính trị” nên EVN mới vừa phải cách chức ông chủ tịch tập đoàn vì làm ăn thua lỗ. Hễ cứ thua lỗ là làm mình làm mẩy đòi tăng giá. Cứ vòi vĩnh thế mà lại được mới tài. Mình lên một xã vùng biên nghèo kiết xác Tả Gia Khâu, cách đây 2 năm dân mới biết đến điện. Chắc giờ còn khối nơi chưa đưa điện đến được? Vậy thì tiền đầu tư làm những gì?

Không nhờ cố gắng chính trị” nên các Tập đoàn kinh tế liêu xiêu, các “quả đấm thép” thoi vỡ mặt người dân Việt. Mới thí điểm từ năm 2005 mà đã có “thành tích” giúp lạm phát tăng cao; giúp doanh nghiệp phá sản; giúp thêm nhiều tội phạm kinh tế; giúp cạn kiệt ngân sách; giúp đời sống người dân càng ngày càng bần cùng hóa…Ông thủ tướng vẫn giữ quan điểm: “Các tập đoàn, Tổng công ty Nhà nước là lực lượng giữ vai trò then chốt trong nền kinh tế, là công cụ vật chất để Nhà nước định hướng và điều tiết vĩ mô”. Vậy giờ đổ lỗi được cho ai khi nền kinh tế vĩ mô chắc sắp sụp đổ đến nơi? San phẳng đến mức như bị bom B52,bom nguyên tử phang trúng thì không, nhưng như cái chuồng heo dột nát, ở thì ướt át lúc mưa rơi, bỏng rát khi nắng hè đổ lửa, ngập ngụa bùn lầy lúc lũ lụt thì nhãn tiền… Chắc vài chục năm nữa mới đến lúc “ăn giả bữa” được nhỉ?

Không nhờ cố gắng chính trị” nên biển Đông của mình mà không biết giữ. Có lợi thế mà không biết kêu. Có thể làm bạn thì biến thành thù, kẻ xấu bụng thì biến thành bạn có tận 16 chữ vàng gắn lên mặt. Giờ suốt ngày dân chúng như ngồi trên đống lửa. Chốc nhát lại có thuyền ngư dân bị bắt, cướp. Chốc nhát lại có lệnh chúng nó cấm thả lưới ở ao nhà mình…

Không nhờ cố gắng chính trị” nên mới có chuỵên ẩu tả đánh người, giết người như ngắt ngọn cỏ. Bắt người như trói gà. Kết án như mắng con. Kêu mãi chả thấu đến thiên đình. Vẫn khăng khăng dân chủ, nhân quyền ở nước ta nó khác tụi tư bản, vẫn “ưu việt gắp ngàn lần” tụi tư bản…

Không nhờ cố gắng chính trị” nên anh em nhà Văn Vươn bị cướp bao nhiêu công lao xương máu mấy chục năm qua và bị tống ngục tối. Vậy mà vẫn lớn giọng cãi cùn, vẫn dám ngang nhiên nói “Đoàn Văn Vươn mất hết nhân tính”. Ôi trời đất! Kẻ cướp đến nhà người ta cướp của, đập tan tành nhà cửa người ta, bị chủ nhà đuổi đánh lại nói là chủ nhà kia “mất nhân tính”. Trời cao đất dày ơi…

Bi giờ thử dịch câu nói trên xem sao? “Không nhờ cố gắng toàn bộ những họat động có liên quan đến các mối quan hệ giữa các giai cấp, giữa các dân tộc, các tầng lớp xã hội, mà cốt lõi của nó là vấn đề giành chính quyền, duy trì và sử dụng quyền lực nhà nước, sự tham gia vào công việc của nhà nước, sự xác định hình thức tổ chức, nhiệm vụ, nội dung hoạt động của nhà nước, đồng thời không phát huy… nên…”. Vậy là có kết quả thế này: Có trục trặc về các mối quan hệ xã hội. Có trục trặc trong duy trì về sử dụng quyền lực nhà nước. Có trục trặc trong việc xác định hình thức tổ chức, nhiệm vụ, nội dung hoạt động của nhà nước…Và bộ máy bị rối loạn.

Trong lúc nhân dân không thể trông chờ vào sự “cố gắng chính trị” thì đành phải tự cứu mình bằng mọi giá: lao lực vì nghèo; kiếm tiền bằng mọi giá; tự bảo vệ dù phải chiến đấu bằng súng hoa cà hoa cải…

Viết đến đây chợt nhớ bình ga nhà mình vừa gọi là 435.000 đồng. Hồi tháng 12/2011 là 350.000 đồng. Và nhà hàng xóm lấy hồi áp tết là 400.000 đồng. Nhân dân phải “cố gắng nhọc nhằn” vậy…

7 comments on “Thùy Linh – Nhờ cố gắng chính trị…

  1. Mịa, “nhờ cố gắng chính trị” – Một giọng tanh tưởi trong bầu không khí ô trọc để che đậy và làm u muội dân đen.
    Cám ơn bài viết đã nói rõ cái chất của vấn đề.

  2. Hóa ra “nhờ cố gắng chính trị “nên Nhân Dân được sáng mắt….!!Suốt hơn nửa thế kỷ nếu không “nhờ cố gắng chính trị”thì Hầu bao của chúng ta đã tóp lại chứ không phình to ra như bây giờ….!!Chả thế mà”chúng ta phải phấn đấu và cật lực để giữ cái Đảng dù có cướp cạn,cướp ngày hay cướp sạch bằng mọi giá,mọi kiểu thì cũng “nhờ cố gắng chính trị”…..!!
    Thôi thì “dù ai nói ngả nói nghiêng….Lòng ta vẫn quyết phải Xiềng và gông”….!!Có thế chúng ta mới an thân phì da!!!Còn bay(dân)chết mặc bay,Tiền Quan bỏ túi!!!9/2/2012.

  3. HÃY VÙNG LÊN CÁC BẠN _ Việt Nhân

    (HNPĐ) Chúng tôi gặp rất nhiều bạn trẻ, tuổi đời trên dưới khoảng 40 một tí, nguyên do chúng tôi phải đưa vấn đề tuổi ra đây, vì cái đó cho chúng ta thấy được sự thật lòng của các bạn đó, khi các bạn đặt câu hỏi, hoặc trong bàn luận. Các bạn trẻ có tuổi như vậy, nói theo chữ nghĩa nón cối là sinh ra trong những năm “bản lề”, đương nhiên là họ không biết mấy về chúng ta, ngoài những cái mà trong cố tình cộng sản nhồi nhét vào trí óc các bạn ấy, chúng tuyên truyền cái xấu của chế độ miền nam trước 75, mà hầu hết là thêu dệt. Cùng lúc chúng cũng không quên cái chính, là vẽ lên đầu óc trong trắng của các bạn nầy, những gì họ có thể ngụy tạo được về cộng sản, nào là tuyệt vời, là đúng đắn, khiến nạn nhân có binh vực cái xấu, có sự lẫn lộn trong nhận định đúng sai, là lẽ dể hiểu –Nhưng không phải là lúc nào cộng sản cũng thành công.

    Chúng ta luôn quí mến những khuôn mặt trẻ đấu tranh trong nước, lấy một trường hợp làm thí dụ, TS Nguyễn Tiến Trung anh có cơ hội bước ra khỏi bức màn tối, anh đã thấy và anh đã làm, nhưng ta hảy còn triệu triệu thanh niên đang trong nước. Họ không bước ra được ánh sáng, tuổi họ còn rất trẻ như TS Trung thôi, trong đó cũng có không ít người so với TS Trung là cả một trời một vực khác biệt, trong nói chuyện họ rất rành luận điệu, để tôn vinh chủ thuyết cộng sản, điều này dể hiểu thôi họ là những cháu ngoan già Hồ. Họ nằm lòng với những tuyên truyền của cộng sản, về cái chủ thuyết khốn nạn này, ngay từ khi họ còn rất bé trên ghế nhà trường, nay những thanh niên này đã trưởng thành, lại thêm họ không được nghe, được nhìn, được thấy như TS Trung.

    Trong chúng ta mấy ai lên mạng, không bực mình khi gặp phải những ý kiến “ngược đường”, chỉ cố nói lấy cho được, với mục đích binh vực chế độ cộng sản hiện hữu, những ý kiến này không khó cho chúng ta biết, tác giả của nó là những ai, bởi từ những câu văn theo lối nói ngô nghê dép râu mà ta biết. Có thể rồi đây chúng là lớp kế thừa từ cha chú của chúng, để lãnh đạo đất nước sau này, đó là những cái làm cho không ít người không vui, vì công tâm mà nói, những người trẻ hôm nay là tầng lớp mà tất cả mọi người đều kỳ vọng, cho chuyện đấu tranh của dân tộc, lẫn xây dựng và gìn giữ đất nước.

    Hiện tình đất nước không lấy gì làm sáng sủa trước nanh vuốt của Tầu cộng, nhưng riêng chúng tôi vẫn vững tin, vào tương lai tươi sáng của đất nước, vì cái gian trá không thể che dấu mãi được dưới ánh sáng mặt trời này, chính nghĩa sẽ thắng cái hung tàn.

    Tin trong nước, hôm đầu tháng anh Vũ Văn Tĩnh 29 tuổi một thành viên Pháp luân công bị công an bắt đem đi mất tích, cuối năm ngoái tin cho biết ông Vũ Đức Trung, 31 tuổi, bị tuyên án ba năm tù giam và ông Lê Văn Thành, 36 tuổi, bị tòa tuyên hai năm tù giam, cũng vì là thành viên của pháp luân công. Chúng ta không nhìn sự kiện, qua lý do họ bị chính quyền Việt Xã Nghĩa, theo lệnh Trung Quốc bắt bớ tù tội, vì là thành viên Pháp luân công, một môn phái có cả trăm triệu thành viên, khiến cộng sản Tầu từ thời Giang Trạch Dân, phải ghen tị vì nó còn lớn hơn cả đảng cộng sản Tầu.

    Chúng ta chỉ nghĩ đến số tuổi của họ, họ rất trẻ và họ đã chấp nhận tất cả, một khi họ biết cái gì là đúng là sai, anh Vũ Văn Tĩnh năm nay 29 tuổi, vốn là công an tại một trại giam, theo nguồn tin từ một người đồng môn, cách đây mấy tháng, anh Tĩnh bị ra khỏi ngành khi phát tờ rơi về Pháp luân công. Bên cạnh đó vụ Tiên Lãng, với tiếng súng của Đoàn Văn Vươn, đã làm nhà cầm quyền Việt Xã Nghĩa lúng túng, thế giới bên ngoài đã nhìn rõ nét hơn về tình trạng nhân quyền tại Việt Nam. Nhưng vẫn quan trọng hơn cả, là người dân đã nhận chân ra được, chính quyền sâu mọt tham nhũng, đang đục khoét đất nước, môt cựu chiến binh cộng sản nói lên sự thật, trên RFA “Các nước tài trợ cho Việt Nam nhiều mà ‘các ông’ ăn hết sáu, bảy phần, còn lại cho đất nước, dân tộc chừng hai, ba thôi. Giàu của ‘các ông’ là nhờ lấy của dân mà thôi; thả ra sức lao động, tài năng của ‘các ông ấy’ không bằng thằng nông dân…”

    Tuổi trẻ Việt rất tự hào là thông minh và anh dũng, ngày nay kỷ thuật tin học đã phổ biến đều khắp, thì không dể gì ngăn cản tuổi trẻ Việt vùng lên, một khi họ nhân ra họ bị lừa, chính họ là kẻ sẽ làm cho hoa sen nở trên đất nước ta –Hãy vùng lên các bạn.
    Việt Nhân (HNPĐ)
    Nguon:http://www.haingoaiphiemdam.com/news/

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s