Ý Nghĩa Ngày Lễ Tình Yêu


Desi ree Thanh Binh
                                                   BX Trần Đình Ngọc

Ngày lễ Tình Yêu (Valentine’s Day) mỗi năm vào ngày 14-2 rồi cũng trôi qua như mọi ngày khác nhưng dư âm của nó vẫn còn vang vọng trong trí não của nhiều người.Trước hết, Ngày Tình Yêu theo nghĩa rộng không hoàn toàn chỉ dành cho tình yêu trai gái, nam nữ, chồng vợ, tình nhân.Ngày Tình Yêu là chung cho mọi sinh vật đang sống trên địa cầu, người cũng như thú vật, chim muông. Chính vì ý nghĩa đó nên có nhiều đài truyền hình trên khắp thế giới, người ta đưa lên màn ảnh trong ngày này những hình ảnh của các thú vật và chim muông. Người ta gọi là:”the glamour of the animals”, sức quyến rũ của thú vật hay tình yêu của thú vật.Từ trên đi xuống, nếu bạn không phải là người vô thần thì trước hết, trong Ngày Tình Yêu, bạn hãy đặt thêm một chút tình yêu vào tay Thượng Đế, đấng cai quản muôn loài, toàn vũ trụ.Sau đó, nói chung, bạn hãy “Phiếm ái chúng”, yêu tất cả mọi người, hoặc ít hơn, tử tế với mọi người.

Ngày Tình Yêu cũng nhắc bạn yêu Dân tộc, giống nòi của bạn. Chắc chắn nếu không có vua Lạc long Quân và Hoàng hậu Âu Cơ thì không có bạn, không có tôi. Lại nữa, những vị đó và hàng vạn, hàng triệu  vị khác, trong đó có tổ tiên, cụ kị, ông bà, cha mẹ bạn và tôi đã dày công vun đắp nên cái mảnh giang sơn gấm vóc, cái miếng đất nhỏ bé tươi đẹp làm tổ ấm cho bạn, cho tôi, cho tất cả chúng ta khi mới chào đời. Sau đó lại nuôi sống, chăm sóc để chúng ta trưởng thành và có ngày nay.

Rồi cha mẹ, chú bác, cô dì cậu mợ, anh chị em bạn và tôi, tất cả đều đã góp phần vào việc đào tạo con người tôi, con người bạn, ngay các thầy cô dạy học, các bạn bè cùng lớp, họ cũng đã góp phần, nhiều hoặc ít, hoặc ảnh hưởng đến con người của tôi và của bạn.

Lấy một thí dụ nhỏ: bạn giở ra đọc một tạp chí, một tờ báo giấy hay báo điện tử, (loại báo lành mạnh và bổ ích) bạn đọc nhiều bài của nhiều tác giả viết trên đó. Có thể bạn chẳng để ý đến cái sức làm việc của những tác giả này và Tòa Soạn. Rất nhiều, nếu không phải là tất cả, các tác giả đã thức khuya dậy sớm, hi sinh giờ nghỉ ngơi để đọc, sưu tầm tư liệu, chiêm nghiệm rồi viết ra thành bài cống hiến cho bạn.

Có tác giả nhờ người đánh máy giúp nhưng đa phần các tác giả thời nay tự gõ lấy keyboard, viết xong, đọc lại, sửa chữa, lại đọc lại cho đến khi ưng ý rồi mới gửi bài đi cho Tòa Soạn. Với báo Việt Nam, rất ít có nhuận bút. Nhân viên tòa soạn nhận được, phải phân loại, sắp xếp, ấn định ngày đăng, có khi lại phải viết lời giới thiệu, có nhiều tác giả viết sai chính tả lại phải dò lại, sửa chữa giùm. Biết bao công việc, biết bao người làm để có một trang báo. Ấy là chưa kể tiền bạc phải bỏ ra cho trang mạng, dụng cụ hao mòn phải mua, giấy mực phải dùng, rồi máy móc hư hỏng phải sửa chữa, phải chi tiền bạc. Trang báo đang hiện ra dưới mắt bạn là thành quả của biết bao lao tâm khổ tứ, biết bao nhẫn nhục, chịu đựng chỉ vì những người làm ra nó yêu Nghệ thuật và yêu bạn mà gửi tới cho bạn. Họ sẽ chẳng mong bạn đền đáp nhưng họ nghĩ, một khi bạn đọc được tâm tư của họ (tác giả) bạn sẽ rút ra được điều gì đó có ích lợi cho chính bạn hoặc cho cả những người xung quanh, mạnh mẽ hơn, cho nhân quần xã hội.

Vậy Ngày Tình Yêu không chỉ dành cho vợ chồng, bồ bịch, người yêu mà cho hết mọi người, mọi vật từ con chó, con mèo trong nhà cho đến ông bà, cha mẹ, các bậc trưởng thượng…

Ngày Tình Yêu như thế không bị chúng ta giới hạn vào những quan hệ chật hẹp tầm thường mà chúng ta hướng lòng chúng ta tới những gì là cao đẹp, là Hiếu, Trung, Chân, Thiện, Mỹ.

Chúng ta cũng không nên quên tình yêu đối với thiên nhiên, cỏ cây, rừng xanh, núi đỏ, biển rộng sông dài, thứ tình yêu này bất diệt vì luôn luôn nó mang lại cho chúng ta những ích lợi vô giá về thần trí cũng như thể lực, một niềm yên ủi vô tận và quảng đại hơn bất cứ tình yêu nào. Tình yêu đối với thiên nhiên, môi trường giúp ta trân trọng trái đất này làm nơi sống cho hàng triệu, tỉ người trong đó có ta và gia đình ta. Bạn có buồn không khi nơi bạn ở bị xếp chót hay gần chót bảng các quốc gia bị ô nhiễm không khí và nước, đường xá đầy rác rưởi, phế liệu, xác thú vật chết và cả thai nhi, băng bông gạc từ bệnh viện, nước thải từ các nhà máy ầm ĩ chạy suốt ngày đêm không có một phút cho bạn ngơi nghỉ? Bạn có buồn không khi giao thông mỗi ngày làm chết hàng trăm nạn nhân, què cụt hàng trăm khác cũng như các bệnh dịch thay nhau xuất hiện trong các thực phẩm, thứ tối cần thiết để nuôi sống con người? Cuộc sống không phải là người này đầu độc người kia để hưởng lợi, dù là đầu độc bằng tinh thần hay vật chất. Bạn nói những điều sai trái với những đứa trẻ lớp Mẫu giáo, thí dụ, chính là bạn đã đầu độc chúng đấy và cái hại thì ghê gớm lắm bạn ạ!

Tôi thường nghĩ chúng ta hết thảy đều mang một món nợ đối với xã hội (xã hội đây bao gồm cả những người thân của ta). Người, ta nợ ít; kẻ, ta nợ nhiều.

Thí dụ: Tôi đã nợ cụ Nguyễn Du những bài thơ hay những đoạn thơ hay trong Truyện Thúy Kiều để ngâm nga những lúc vui, buồn, giải khuây.

Tôi đã nợ Tự lực Văn đoàn một ít bút pháp viết truyện để viết hầu bạn đọc những câu chuyện dí dỏm, dễ thương, bổ ích.

Những định đề Toán học, tôi đã dùng để giải những bài toán Hình học, tôi mắc nợ Toán học gia Euclid (và có thể nhiều Toán học gia khác). Ông Euclid người Hi Lạp, sinh 300 năm trước công nguyên. Những phương trình Đại số, Lượng giác, ngay cả những cái nhỏ nhoi, giản dị như phân số và cách áp dụng những phương trình hoặc giả thiết này để tìm ra đáp số những bài toán dễ hoặc khó…tất cả, tất tất cả tôi đều đã được vay mượn, có nghĩa tôi đã mang nợ.

Món nợ ấy, các bạn trẻ ạ, không bao giờ chúng ta có thể trả xong! Chỉ còn một cách, hãy làm đúng thiên chức của ta và hết lòng dạy dỗ lại các thế hệ đàn em, về đức trí thể dục, những điều đúng, chân chính, mới có thể trả bớt phần nào món nợ chồng chất.

Hồi còn nhỏ, sáu, bảy tuổi, mới khoảng lớp Hai gì đó, tôi nhớ ông thầy cho học một bài trong Luân Lý Giáo Khoa Thư lớp Dự bị (cours Préparatoire), có câu:

“Nếu không có người cày bừa, làm ruộng, anh không có gạo mà ăn. Nếu không có ông thợ mộc, anh không có nhà mà ở. Nếu không có người dệt vải và may vá, anh không có áo mà mặc. Nếu không có thầy dạy dỗ, trí óc anh hoàn toàn không được khai phá.”

Vậy chúng ta phải biết ơn tất cả mọi người làm mọi nghề trong xã hội. Hồi đó kĩ thuật và nếp sống của con người trong xã hội còn thô sơ, số người ta phải nhớ ơn còn ít. (thí dụ, chưa có ai phát minh ra thuốc trụ sinh Penicilline). Như bây giờ, với nếp sống văn minh đầy đủ tiện nghi, lại càng có nhiều người ta phải nhớ ơn vì chính họ đã mang lại cho chúng ta rất nhiều an toàn, bổ ích, thoải mái và nhẹ nhàng của cuộc sống.

Ngày Tình Yêu chính là ngày tung lưới tình yêu của ta trải ra muôn phương, đến với muôn người, muôn vật, hàm một ý nghĩa sâu sắc nhớ ơn những gì ta đã và đang được hưởng vậy.

Bút Xuân  Trần Đình Ngọc    
                                        ~~~~~~~~~~
                                              NHỮNG TỜ GIẤY VÀ CUỘC ĐỜI 

                                  Một tờ giấy khai sinh – Cả đời bắt đầu.
    Một tờ giấy tốt nghiệp – Phấn đấu cả đời.
    Một tờ giấy kết hôn – Giày vò cả đời.
    Một tờ giấy thăng quan – Đấu tranh cả đời.
    Một tờ giấy bạc (tiền) – Nhọc nhằn cả đời.
    Một tờ giấy vinh dự – Hư vinh cả đời.
    Một tờ giấy khám bệnh – Đau khổ cả đời.
    Một tờ điếu văn – Kết thúc cả đời.
    Mấy tờ giấy nhạt ấy – Hiểu rõ cả đời.
    Quên đi mấy tờ giấy ấy – Vui vẻ cả đời. 

 http://s1125.photobucket.com/albums/l587/gif-mania/album86/?action=view&current=x_3be8d049.gif

One comment on “Ý Nghĩa Ngày Lễ Tình Yêu


  1. Chuyện Tình ROMEO & JULIET Việt-Triều : Phạm Ngọc Cảnh & Ri Yong-hui
    ========================================

    Chàng Phạm không giống lông cánh Kụ HỒ ! ! !

    Nàng Ri chẳng giống Chủ tịt KIM chi mô !

    Ba mươi năm cả hai chờ võ vàng chung thủy

    Chuyện Tình Việt-Triều như Uyên-Ương cơ

    Tiếng sét Ái tình ngay khoảnh khắc đầu gặp mặt

    “Giá như cô ấy sẽ là vợ mình” chàng Việt Romeo …

    Lấy chồng hay chết chàng không tin vẫn quyết đợi

    Rồi cưới sống chung khu Thành Công hết đơn cô ….

    TRIỆU LƯƠNG DÂN

    Ông Phạm Ngọc Cảnh và bà Ri Yong-hui gặp nhau lần đầu tiên năm 1971, khi ông Cảnh xuống thực tập ở nhà máy của bà trong thời gian sang Bắc Hàn học tập. Ngay khi nhìn thấy cô gái Triều Tiên hiền dịu, ông Cảnh đã nghĩ: “Giá như cô ấy sẽ là vợ mình”.

    Ông Phạm Ngọc Cảnh học xong về Việt Nam năm 1973. Trong ba thập niên sau đó, hai ông bà liên lạc chủ yếu chỉ qua thư từ một cách bí mật. Việc quan hệ với người nước ngoài hoàn toàn bị cấm ngặt ở Bắc Triều Tiên.

    Ông Cảnh đã đi công tác ở Bắc Triều Tiên một vài lần trong thời gian đó. Có người nói bà Ri đã lấy chồng, rồi lại có người nói bà đã chết, nhưng ông kiên quyết không tin. Ông lên sứ quán Bắc Hàn ở Hà Nội nhiều lần để xin giúp đỡ.

    Năm 2001, ông Cảnh được tin đoàn của Chủ tịch nước Trần Đức Lương sẽ sang thăm Bình Nhưỡng. Ông lại mang lời thỉnh cầu của mình tới đoàn đại biểu nhờ chuyển tới lãnh đạo Bắc Hàn. Cuối cùng, Thường vụ Quốc hội CHDCND Triều Tiên đã cho phép công dân của họ, Ri Yong-hui, kết hôn với ông Phạm Ngọc Cảnh.

    Đám cưới của hai ông bà được tổ chức ở Hà Nội vào cuối năm 2002 với 700 khách mời. Phía nhà gái chỉ có đại diện từ đại sứ quán. Nhiều vị khách ứa nước mắt khi nghe câu chuyện tình cảm động của cặp vợ chồng nay đã vào tuổi 50.

    Mười năm qua, bà Ri Yong-hui sống cùng chồng ở khu tập thể Thành Công, Hà Nội. Bà đi dạy tiếng Triều Tiên, trong khi ông Cảnh đi làm.

    Hai ông bà đi đâu cũng có nhau.

    Và lúc nào cũng tay trong tay như hồi mới cưới.
    Ông Phạm Ngọc Cảnh tâm sự: “Tình cảm của tôi đối với nhà tôi đến bây giờ vẫn như lúc ban đầu, không có gì thay đổi”.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s