Xử thế nào đây ?

Tiểu Khê (Danlambao) – Vụ việc Tiên Lãng có phần dịu bớt khi thủ tướng trực tiếp xuống làm việc. Tuy nhiên nhiều vấn đề mới đặt ra khiến cho việc xử lý tiếp theo không hề đơn giản.

Vụ cưỡng chế xảy ra tại Cống Rộc đã được chính thủ tướng kết luận “Sai cả về luật pháp và đạo lý…” Điều đó có nghĩa là chính quyền đã sai phạm về mặt luật pháp. Do thiếu hiểu biết hay cố ý vì một mục đích vụ lợi nào đó? Rõ ràng việc sai về mặt đạo lý đã trả lời câu hỏi đó và như vậy “công vụ” đã trở thành “tư vụ” bởi việc cưỡng chế không hề vì lợi ích của dân hay vì mục đích an sinh xã hội nào đó, mà vì lợi ích của một nhóm người có chức, có quyền tìm cách cướp trắng công sức của dân.

Ông Vươn đã chống lại chính quyền chỉ vì bị dồn vào bước đường cùng. Việc chống đối của ông là việc của một người chống lại kẻ cướp định cướp trắng mồ hôi công sức của mình sau khi đã nhẫn nhịn hết khả năng chịu đựng. Nếu ông Vươn nhu nhược, ngoan ngoãn chấp hành rồi sau đó khiếu kiện (Theo đúng trình tự pháp luật. ..) liệu có ai sẽ biết được vụ việc xảy ra như thế nào hay tất cả lại chìm vào bóng tối ma quái, như bao nhiêu vụ kiện tụng về đất đai xảy ra hàng chục năm chưa có hồi kết và chính quyền Tiên Lãng vẫn là chính quyền của dân, do dân và vì dân.

Xét xử ông Vươn như thế nào đây? Khi chính quyền vẫn cho rằng khẩn trương khởi tố vụ án giết người, chống người thi hành công vụ. Mặc dù ông Vươn chống lại quân cướp ngày chà đạp lên mồ hôi công sức của mình. Tiếng súng Đoàn Văn Vươn đã khiến cho nhà cầm quyền phải giật mình, cái giật mình tỉnh ngộ khỏi những cơn ngủ mê. Cái giật mình làm cho những ánh mắt quan liêu không còn dám “đờ đẫn” vô cảm trước những đòi hỏi bức thiết của cuộc sống. Cái giật mình để thu lại khoảng cách giữa dân và chính quyền đang ngày càng xa rời. Ông là người có công thức tỉnh chế độ, ông đáng được tuyên dương.

Với quan chức Hải Phòng thì sao? Thái độ hứng khởi của đại tá công an Ca thì nên hiểu thế nào, với các chiến sỹ công an và bộ đội thì có thể thông cảm cho việc họ không hiểu hết tình hình và làm theo chỉ đạo cấp trên. Còn với cương vị một lãnh đạo như ông Ca, ông được học nhiều, đào tạo nhiều với danh nghĩa CAND. Việc cảm thấy phấn khích khi truy bắt ông Vươn và những người trong gia đình, thờ ơ trước việc phá tan hoang nhà cửa người ta. Còn đầy cảm hứng trước thành tích vẻ vang đó và ví nó như bài học cần thiết phải phổ biến thì thật khó để đánh giá về năng lực cũng như đạo đức của ông. Phải chăng điều đó cũng lý giải cho vấn đề gia tăng tội phạm xã hội.

Bỏ qua phát ngôn của ông Thoại bởi chắc trình độ của ông cũng chỉ đến thế. Sự im lặng của các quan chức Hải Phòng trước khi thủ tướng công bố sẽ xuống làm việc, có lẽ cũng là những câu hỏi lớn về khoảng cách giữa nhân dân và chính quyền, mấy trăm km, mấy ngàn hay mấy triệu km? Xử thế nào còn lệ thuộc vào mức độ “giật mình” của chế độ. Với đại bộ phận nhân dân, ông Vươn xứng đáng là “Anh hùng nhân dân “.

Tiểu Khê

http://danlambaovn.blogspot.com/

One comment on “Xử thế nào đây ?

  1. “BÌNH VƯƠN” ĐẠI CÁO

    Từng nghe:

    Làm chính phủ trước phải đe dân
    Ai phản kháng phải trừ cho bạo.
    Như nước Đại Vệ ta từ trước
    Vốn xây nền cộng sản từ lâu
    Chức tước, ngôi bậc đã phong
    Lợi lộc, quyền uy mặc tình chia chác
    Từ bao năm trước, mượn sức dân xây nền độc lập
    Trải bao năm sau, độc tài hùng cứ một phương
    Tuy mạnh yếu có lúc khác nhau
    Đàn áp dân thời nào cũng có.

    Cho nên:

    Văn Vươn chí thú làm ăn nên thất bại
    Cường hào ác bá cướp đất làm ngang lại nên công
    Huyện Tiên Lãng bắt sống Văn Vươn
    Xã Vinh Quang đánh người cô phụ
    Việc nay xem xét
    Chứng cứ còn ghi.

    Mới đây:

    Anh em họ Đoàn, ngăn biển lấp đất
    Mồ hôi chan mặt, máu đổ xuống đầm
    Trải mười mấy năm đội đá vá trời
    Nơi Cống Rộc mới tạo thành cơ nghiệp
    Người người ngợi khen, báo chí ca tụng
    “Kỳ tài đất Tiên Lãng” đã thành danh

    Than ôi!

    Cũng do thấy tiền tài hoa mắt
    Bởi nghe điều lợi lộc ù tai
    Bọn cường hào ác bá phủ huyện bàn nhau
    Đem điều lợi nhử quan đầu tỉnh

    Bởi thế:

    Đại ca Ca huy động công an, bộ đội
    Trang bị tận răng, hơn trăm quân số
    Thủy bộ hai đường, “trực diện, nghi binh“
    “Hợp đồng tác chiến cực kỳ hay”
    Tài cả mưu sâu, “có thể viết thành sách“
    Cao kế ấy, Gia Cát Lượng phải chào thua
    Binh lược này, tướng Churchill đành bái phục
    Thế trận xuất kỳ, lấy mạnh chống yếu
    Dùng quân mai phục, lấy thịt đè người.

    Ngờ đâu:

    Tức nước vỡ bờ, già néo đứt dây
    Bom tự tạo nổ tung, khiếp hồn quân hung bạo
    Đạn hoa cải bay vèo, bạt vía lũ cường quyền
    Mất hồn hết vía, kéo nhau lui
    Động phách kinh tâm, tìm chỗ nấp
    Thấy đã yên yên, tràn quân tới
    Kéo ập vào nhà , chỗ bỏ không.
    Giận đã cành hông, mất mày mất mặt
    Bắt chó, đuổi gà, phá nhà thành bình địa mới đã nư
    Vợ dại, con thơ chúng cũng chẳng từ
    Bụng mang dạ chửa, dùi cui thúc vào bụng
    Lợi dụng câu “vợ chồng nghĩa trọng”, “chị em tình thâm”
    Ép Văn Quý, Văn Vươn, Phạm Thái ra đầu thú

    Thương ôi:

    Trong một phút đất bằng dậy sóng
    Cửa nhà cơ nghiệp bỗng tiêu tan
    Gia đình, vợ con xẻ nghé tan đàn
    Nỗi oan ấy vì ai mà nên nỗi?
    Dân chúng gần xa ai tường nông nỗi
    Cũng thở dài đấm ngực mà than:
    Thượng bất chánh, hạ tắc loạn mới lắm dân oan
    Chính sách bậy, lãnh đạo sai mới sinh phản kháng
    Một đồn mười, mười đồn trăm, dư luận râm ran
    Báo đài dù nhiều, ra rả một giọng cũng khó lòng ém nhẹm.

    Thế nên:

    Tể tướng ngự ngôi cao mà làm thinh hoài cũng ngượng
    Đóng cửa họp bàn một tháng sắc chỉ mới ban ra
    Truyền cho bay, lũ phủ huyện quan nha
    Truy trách nhiệm, điều tra, trình ta rõ.

    Đến một hôm:

    Cờ mở, trống dục, uy nghi tể tướng đăng đường nghị án
    Phóng viên, báo chí, lăng xăng tốc ký ghi âm lời vàng ban.

    Xét rằng:

    Lệnh giao đất là sai, lệnh lấy đất càng sai
    Lệnh cưỡng chế cũng sai tuốt luốt

    Nhưng thương vì:

    Các quan nha vì Đảng tận trung
    Lo lót nhiều lại “nhân thân tốt”
    Đã chấp nhận điều tra, thành tâm tự kiểm
    Tạm đình chỉ công tác mười lăm hôm gọi là cảnh cáo
    Đợi chuyện êm êm, một hai tháng để dư luận nguôi nguôi
    Ai về ghế nấy, “Vũ Như Cẩn” vẫn giữ tên
    Quyền chức phục hồi, “Nguyễn Y Vân” không đổi họ.

    Còn về:

    Văn Vươn cùng đồng bọn
    Tội âm mưu chống người thi hành công vụ đã quá rõ ràng
    Tội cố ý giết người, đả thương sai nha khó lòng chối cãi
    Khẩn trương xét xử, tức khắc thi hành
    Xử một răn trăm, để dân oan từ nay hết hòng nhúc nhích!

    Thế mới biết:

    Tể tướng trí sâu tợ biển
    Công chính chẳng khác Bao Công
    Tôi tớ theo hầu, mặc lòng làm bậy đều được che chở
    Lừng danh chưa từng trị tội, nhân ái như thể cha hiền.
    Còn lũ dân oan, trí thức phản biện
    Cứ trông gương Hà Vũ, họ Đoàn đấy mà lo.

    Hoan hô!

    Một vở tuồng hạ màn quá đã!
    Công đức này oanh liệt ngàn năm
    Bốn phương biển cả thanh bình
    Ban chiếu ra oai khắp chốn
    Xa gần bá cáo
    Ai nấy đều hay

    TRE XANH
    Theo facebook Myhanh

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s