Phan Châu Thành – Lưu vong trên chính quê hương mình

Chưa bao giờ tôi nghĩ mình là kẻ lưu vong. Tôi đang sống trên đất nước mình, nơi ông cha tôi đã sống. Thế mà nhìn kỹ lại, tôi thấy mình đúng là kẻ đang lưu vong trên chính quê hương yêu dấu của mình. Tại sao vậy?

Bởi vì, gần suốt cuộc đời trưởng thành tôi sống mà không muốn tham gia vào guồng máy chính trị xã hội hiện hữu. Bởi vì tôi hoàn toàn không đồng ý với cái thể chế cộng sản này, hoàn toàn không đồng ý với những gì họ đã và đang làm trên đất nước tôi, với dân tộc tôi. Tôi đã phải sống ở trong nó, nhưng tôi không thể thay đổi nó từ bên trong, mà nó có thể thay đổi tôi, sẽ nghiền nát tôi. Nó bắt tôi tham gia công cuộc tàn bạo phá hoại đất nước con người, dân tộc Việt của nó mà tôi không đồng ý.

Để khỏi bị thay đổi hay bị nghiền nát, tôi đã phải thoát ra khỏi nó. Và tôi đã và đang cố sống “ngoài cuộc” và “ngoài xã hội” đó (không biết có khái niệm đó hay có thể gọi như thế được không?) suốt hơn mấy chục năm qua với tư cách một người trưởng thành.

Thế nào là “cuộc sống ngoài cuộc”, “ngaoì xã hội” của tôi: là tôi từ chối vào đảng hay tham gia mọi hoạt động chính trị của chính quyền từ thời sinh viên, tôi từ chối và chưa bao giờ đi bầu cử, tôi không làm việc cho cơ quan nhà nước, tôi dậy các con không vào đội vào đoàn vào đảng CS dù chúng có bị phân biệt đối xử và bị áp lực từ nhà trường, bị không được thi đại học… Có thể nói: tôi tự lưu vong cuộc sống tinh thần mình của mình và gia đình vì tôi cho rằng đó là cách tốt nhất để chúng tôi có cuộc sống tinh thần trong sạch và tự do trong xã hội CS đang thoái hoá hiện nay trên đất nước này.

Tôi chợt nhận ra, nếu nghĩ thế, cha tôi cũng là kẻ suốt đời đã lưu vong, và con gái tôi hôm nay cũng đang lưu vong phiêu bạt xứ người…

Vậy chúng tôi là ai?

Cuộc lưu vong của cha tôi

Ông bà nội tôi là nông dân miền Tây Nam bộ nghèo và đông con nên cha tôi đã phải theo chị Hai mình phiêu bạt lên Sài gòn kiếm sống từ bé. Cha tôi giúp chị bằng nghề đánh giày, đến 14 tuổi thì được vào làm thợ học việc ở Bason… Trong thời gian đó ông nội tôi bị chết trong tù do đã tham gia cuộc Khởi nghĩa Nam kỳ năm 1940. Cha kể, ông nội bị bắt cùng với một cán bộ CS cấp trên và người này sau đó đã khai chính ông nội mới là cán bộ cấp trên… (điều này sau này bà nội tôi cũng nói vậy, tôi không kiểm chứng được).

Mười bảy tuổi cha trốn cô Hai tôi lên chiến khu Đồng tháp, gia nhập Tiểu đoàn 307, làm lính quân giới. Năm 1954 cha tôi tập kết ra Bắc làm công nhân cơ khí tại các nhà máy nhiệt điện ở miền Bắc, gặp và cưới mẹ chúng tôi, sau 75 đưa cả nhà tôi vào Nam…

Ông ngoại tôi là giám đốc một nhà máy lớn, một cán bộ cách mạng tiền khởi nghĩa ở miền Bắc, mến anh cán bộ miền Nam tập kết tài hoa, hiền lành mà cô đơn, nên gả con gái cho.

21 năm cha tôi sống trên đất Bắc, bây giờ tôi mới hiểu đó là cuộc sống bị lưu vong của ông. Suốt mười năm trước khi ra nước ngoài học (tử 7 đến 17 tuổi) tôi đã được sống rất gần cha, đã được chứng kiến nhiều thăng trầm của cha mà tôi khi đó chưa hiểu. Cha là người thợ cơ khí tài hoa hiếm có, có bàn tay vàng, “có thể sửa chữa mọi hư hỏng của máy móc”, cha luôn phải có mặt sau những trận bom xuống các nhà máy điện để phục hồi chúng vì cha tôi là một trong số ít người giỏi nhất…và cha tôi đã làm việc không quản ngày đêm. 21 năm đó sức lực tài năng của cha tôi đã bị vắt kiệt để lại cho ông bệnh tim bệnh lao nặng, nhưng người ta không trọng dụng cha tôi. Cha tôi bị coi là cán bộ “bất mãn” vì ông cực ghét tham nhũng, ông căm thù giả dối, ông khinh bỉ bọn cán bộ hủ hoá đạo đức giả, ông sống rất thẳng không biết thủ đoạn là gì…

Dù còn bé, tôi đã thấy cha mình đơn độc, thỉnh thoảng có mấy người bạn tâm giao thì họ cũng bị cô độc giống cha tôi. Tôi đã từng thấy cha mình nửa đêm tỉnh dậy và khóc một mình nhiều lần chỉ có tôi nghe và giả vờ đang ngủ… Tôi đã từng nghe cha cùng các bạn chửi cán bộ là “tụi nó độc ác, vô lương tâm, mất tính người…”. Tôi đã cười khi thấy cha vô cùng sợ cái rét miền Bắc mà không biết 21 năm đó cha còn có 21 mùa đông CS khác trong lòng dài và rét buốt hơn nhiều. Lớn lên, tôi không còn nghe cha tôi hát bài “Tiểu đoàn 307” nữa, mà cha tôi chỉ hát duy nhất bài “Con kênh xanh xanh”…

Sau 1975, trở lại Sài gòn với “tư thế người chiến thắng” mà tôi thấy cha mình luôn buồn rười rượi. Cha bỏ bao công sức đi bảo lãnh, đi cứu những người bạn bè, bà con “ở phía bên kia” khỏi sự trả thù tàn ác của các “đồng chí” của cha – những kẻ cha nguyền rủa. Cha tôi sớm ra đi sau một cơn đau tim gây nên bởi cuộc đấu tranh chống tham nhũng của ông chống những người đồng chí của mình. Hơn chục năm “sống trong chiến thắng” với cha tôi tiếp tục là chiến bại trong lòng. Cha tôi đã từ bỏ lý tưởng cộng sản ít lâu trước khi mất, cha tôi đã rất đau khổ vì đã góp phần làm đất nước mình đau khổ. Vậy là cha tôi suốt đời lưu vong, trên đât Bắc rồi lại trên chính đất Sài gòn nơi bà nội và cô Hai đã nuôi cha lớn…

Cuộc sống lưu vong trên chính quê hương mình của tôi

17 tuổi, tôi được chế độ cộng sản cho đi du học Đông Âu vì lý lịch tốt (cha ông cộng sản) và thành tích học tập tốt. Nhưng ở Đông Âu tôi đã nhanh chóng nhận ra bộ mặt thật thiếu tính người của các chế độ cộng sản, như cha tôi đã nhận ra trong 21 năm ông cùng các bạn tâm giao bị lưu vong trên miền Bắc.

Tôi từ chối vào đảng từ thời sinh viên đó. Sau hơn 10 năm du học nghiêm túc với vài bằng cấp đại học và sau đại học, tôi được nhận vào làm nhân viên đại sứ quán VN tại Đông Âu, nhưng tôi lại chọn trở về vì muốn được cống hiến cho đất nước đã cho tôi đi học (dù sao tôi cũng là “sản phẩm tốt” của mái trường XHCN!). Nhưng sau 10 năm tận tụy “cống hiến”, tôi nhận ra mình càng cố gắng làm việc nhiều và càng làm tốt bao nhiêu thì mình càng vô tình càng làm hại nước hại dân nhiều hơn. Ở cơ quan, người ta muốn tôi vào đảng, người ta muốn tôi vào “dây lợi ích” thì người ta sẽ cho tôi làm giám đốc, tổng giám đốc (vì tôi có đủ mọi điều kiện) và tôi “sẽ có mọi thứ”, mà tôi chỉ muốn là một giám đốc kỹ thuật đứng ngoài đảng… vì những thất vọng về đảng CS của cha tôi đã được tôi tự kiểm chứng là đúng.

“Một giám đốc kỹ thuật kiên quyết không vào đảng” như tôi trở thành cái gai của chế độ, dù tôi có làm việc tốt đến thế nào họ – cả một bộ máy tổ chức – cũng luôn cố tình hãm hại tôi. Cuối cùng, tôi thấy cách cống hiến cho dân nước tốt nhất và an toàn của một công dân là đừng tham gia vào bộ máy hại nước hại dân. Và đó là điều tôi đã lựa chọn: an toàn cho mình và vợ con, tôi bỏ nhà nước.

10 năm đầu làm cho nhà nước, tôi cô đơn và chỉ có công việc làm niềm vui. Gần 20 năm sau ra ngoài làm ăn và kiên quyết không dính vào bọn nhà nước với các dây tham nhũng của chúng, tôi càng tiếp tục cô đơn hơn và tất nhiên rất khó làm giàu. Nhưng tôi được tự do tinh thần và tư tuỏng, được giữ lương tâm trong sạch, tấm lòng thanh thản… Chúng tôi đã mất gần 20 năm để (hai kẻ trí thức) tay trắng làm lại tất cả trên thị trường tư nhân “tự do nửa với” này: nuôi hai con, lập và tập làm doanh nghiệp, giữ mình, dạy con, kinh doanh và sống theo ý mình cho là đúng là tốt…

Cảm giác xã hội chung của tôi những năm qua vẫn là cô đơn, sống bên ngoài xã hội, nhưng chúng tôi tự do và thanh thản và tất nhiên là rất hạnh phúc trong gia đình!

Cô đơn bởi vì tôi thậm chí không có bạn tâm giao mà chia sẻ như cha tôi. Với tôi đó là sự nguy hiểm. Tôi chỉ thấy bớt cô đơn khi mình lên mạng và tìm được nhiều người bạn ảo tâm đầu ý hợp. Tôi cũng buồn vui theo cuộc sống trên mạng của mình. Nhưng tôi tin ở trong nước, những người đang sống và “tự lưu vong chính trị” như tôi rất nhiều. Có khi họ là hàng xóm của tôi mà tôi không biết.

Thế đấy, ngoài đời thật, đúng là tôi có cuộc sống tự lưu vong chính trị hoàn toàn trên chính quê hương mình. Tôi cảm thấy mình đang đợi những người bạn tâm giao. Chúng tôi đã tự đến với nhau, trên mạng. Một ngày tới, chúng tôi sẽ gặp nhau trên quê hương.

Cuộc lưu vong giáo dục của con tôi

Cũng 17 tuổi, con gái tôi khoác balô du học Mỹ theo học bổng cháu tự thi được, không có sự hỗ trợ nào của cha mẹ. Trước đó cháu không hề nghĩ học xong sẽ ở lại. Thế mà, sau khi học MBA về nước cháu nhận ra quê hương thân yêu không phải môi trường sống phù hợp cho mình. Cháu không muốn tham gia vào bất cứ việc gì của chế độ CS này. Cháu chọn nước Mỹ để đi làm, để sống, để tiến thân. Rồi cháu lập gia đình và gia nhập quốc tịch bển. Thế là cháu sẽ lưu vong hoàn toàn?

Tôi không biết, có lẽ không hẳn thế. Dù sao, con gái tôi cũng đã được tự do lựa chọn nơi sống và cách sống của mình. Nhưng vô tình đó lại là một cuộc sống lưu vong, bắt đầu từ “lưu vong giáo dục” để không phải sống lưu vong trên chính quê hương mình như ông cha cháu. Nhưng tôi rất tin một ngày không xa cháu sẽ trở về lập nghiệp trên quê hương mình mà sẽ không phải sống “lưu vong” như tôi đang sống nữa.

Có một điều thú vị bất ngờ của cuộc sống, đó là người mà cháu chọn gắn kết cuộc đời lại là con trai một gia đình công chức VNCH cao cấp đã phải bỏ đất nước ra đi sau 1975 vì “chiến thắng” của ông nội ông ngoại cháu và các đồng chí của ông, giống như con gái TT Dũng lấy chồng Việt kiều vậy. Chỉ có điều chàng rể Việt kiều của tôi không giúp cha vợ và vợ xây dựng chế độ cộng sản để vơ vét mà thôi…

Và thử rút ra kết luận

Như thế, ba thế hệ chúng tôi đều đã phải hoặc tự chọn cuộc sống lưu vong theo cách nào đó.

21 năm lưu vong của cha tôi và các đồng chí mình là lưu vong CS, lưu vong “đỏ”, đã góp phần làm nên cuộc tan rã và ly tán của dân tộc trên một đất nước “thống nhất’. Cha tôi đã lưu vong vì nhìn nhận ra cái sai trái của con đường CS mình lỡ đã theo.

Cuộc sống tự lưu vong chính trị của tôi mấy chục năm qua là hậu quả trực tiếp từ thế hệ ông cha tôi: chúng tôi đã bị mất hướng đi và niềm tin, không tìm thấy chỗ đứng của mình trên chính quê hương mình và chấp nhận tự lưu vong “trắng” để không sai lầm tiếp như cha ông. Tôi nghĩ có rất nhiều người thế hệ tôi không chịu hợp tác với chế độ cộng sản như tôi và chấp nhận cưộc đời lưu vong trắng, dù cha anh chúng tôi đã ở bên nào cuộc chiến trước đó.

Cuộc lưu vong thế hệ thứ ba của con gái tôi với con con trai “những cựu kẻ thù” của cha tôi là để hàn gắn sai lầm và hậu quả của cuộc lưu vong “đỏ” thứ nhất. Đó có thể gọi là cuộc lưu vong màu xanh, lưu vong của hy vọng, sau “lưu vong giáo dục”. Rằng một ngày gần đây dân tộc ta sẽ lại hoà hợp lại để mọi con em mọi thế hệ Việt không còn phải sống lưu vong trên đất nước mình hay nơi xa xứ nữa.

Đó sẽ là cuộc hoà hợp dân tộc trong nền Dân chủ tự do, không cộng sản, tôi tin thế.


Phan Châu Thành
Sài gòn, ngày 14/2/2012.

6 comments on “Phan Châu Thành – Lưu vong trên chính quê hương mình

  1. Cảm động và cảm phục tác giả bài viết, ông Phan Châu Thành!
    Chúng tôi sinh ra và trưởng thành nơi miền Nam quốc gia nên chúng tôi nghiễm nhiên thoát độc là điều bình thường, tự nhiên, chẳng có gì đáng khen đáng nói.
    Vì thế sự tự chủ suy tư (không làm đàn cừu) của ông, Cha ông và các con ông đã làm cho tôi cảm phục không nói hết lời vì các ông là “cộng sản nòi”, lớn lên dưới mái trường XHCN mà không bị nhiễm độc.
    Tôi vui chút ít khi biết trong bao người Việt Nam hèn nhát cúi đầu cam chịu sự chà đạp, lừa gạt của Việt cộng mà sống (yên ổn cho riêng mình) vẫn còn có những nhân cách đáng kính trọng như ông. Vậy thì niềm lạc quan nhỏ nhoi rằng, “qua đêm trời lại sáng” của tôi và các bạn bè tôi (đang sống trong nước hoặc ngoài nước, có hoặc không có tham gia nhóm VDV với anh CXN) hẳn là có cơ thành sự thực một ngày không xa nữa đây.
    Xin mời ông Phan Châu Thành và bạn đọc CXN Blog đọc những tâm sự của tôi (cùng chủ đề này) nơi đầu bài này để rõ thêm: Bí Ẩn 30.4.1975? (hoặc tôi xin post những dòng ấy bên dưới còm này cho tiện vậy-xin mạn phép anh CXN?!)

  2. Về Lý Do Mỹ bỏ rơi Miền Nam cho Cộng sản qua bài viết Bí Ẩn 30/4/75, Tai lieu tham khao cua Giáo sư Nguyễn Ngọc Huy & Linh Mục Cao văn Luận
    ——–
    LTC: Trước khi vào bài:
    …………………..

    Dù tôi là người rất đề cao chính phủ quốc gia ở miền Nam về mọi mặt, nhưng cũng không thể không thừa nhận rằng, đệ nhị cộng hòa với Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu đã ít vì nước, nhiều vị kỷ trong những giờ phút cần phải vứt bỏ cái riêng tư nhất để lo cho đại cục đang lâm nguy. Đó mới là yếu tố chính dẫn đến việc bỏ chạy khỏi Kontum từ đầu tháng 3 một cách vô lý để từ đó kéo theo sự rã ngũ. Cách lý giải duy nhất cho hành vi phi chính trị, lẫn phi quân sự đó chỉ có thể là sự ích kỷ, nhỏ nhen một cách mù quáng và là một sai lầm tày trời của TT Thiệu và hành pháp đệ nhị cộng hòa.

    Tuy nhiên, tôi cũng vẫn không hoàn toàn đổ lỗi cho ông Thiệu hay 1 thiểu số trong chính phủ VNCH.

    Việc nước là việc của toàn dân. Sau 1975, việc của toàn dân Việt Nam -không bắc hay nam nữa- là nhận ra mặt thật của tập đoàn Duẩn Thọ, nói rộng hơn là của cả tập đoàn chóp bu cộng sản ba đình. Mọi thứ đã lộ ra hết, chả có mặt trận giải phóng gì cả – MTGPMN bị vắt chanh bỏ vỏ và bị giải tán, rồi phải bỏ chạy hết, sau 1975- Chả có giải phóng giải phéo gì cả, chả có tư bản nào giẫy chết hay độc ác cả, chả có thiên đường CS nào mà đua theo cả, chả có tổ quốc, giang sơn gì sất dưới mồm mép cộng sản cả…tất cả chỉ là rặt 1 điều quá rõ không còn gì rõ hơn: Cộng Sản Là Láo Toét. Thế nhưng toàn dân Việt im lặng chấp nhận.

    Và mặt thật đó kéo dài gần 20 năm -là đến mốc cộng sản thế giới bị sụp đổ 1990. Rồi kéo thêm 1 quãng thời gian gần bằng ngần ấy nữa, tức là tính đến nay thêm 16 năm, cả thảy là 36 năm sau 1975. Quá dài các bạn ạ!!!

    Trong chừng ấy năm, dân ta đã làm gì? không thể kể ra cho đủ trong phạm vi 1 comment ở đây được, nhưng tôi tin ai cũng biết -trừ người đui, điếc hay mất trí-, đó là, người Việt vẫn chẳng khác nào lỗi của ông Thiệu trong quá khứ, vẫn manh mún, riêng tư, nhỏ nhen, lại tự hiềm khích nói xấu nhau…mà lại sợ sệt VC, buồn hơn là có lắm người đua theo, chạy theo nịnh hót bọn VC để kiếm 1 miếng ăn, 1 cuộc sống yên thân. Đó mới là yếu tố chính dẫn đến thảm họa cho dân Việt, chứ không thể là do Do Thái, hay do Việt cộng ba đình, hay do chính phủ của Tổng Thống Thiệu ích kỷ vô trách nhiệm để mất nước vào tay VC

    Để củng cố cho nhận định của tôi, tôi xin mời bạn làm một so sánh: dân Đông Âu, cũng bị rên siết dưới gót sắt máu bolchevik của Staline đấy, nhưng thử hỏi, họ chịu sự nô lệ cho ách cộng sản quốc tế ấy trong bao năm? chỉ 20 năm hoặc hơn. Từ khi Lech Walesa khai hỏa cho sự sụp đổ của cộng sản Ba Lan 1989, cho tới khi Nga cộng và CS đông Âu hoàn toàn bị khai tử, chỉ vẻn vẹn 2 năm. Trong 2 năm quyết liệt đó, cả thế giới cộng sản mấy chục năm dày công dựng nên trên họng súng bạo tàn đã sụp đổ tan tành.
    Công trạng chính thuộc về quần chúng chứ không phải 1 ai cả, dĩ nhiên ở đây có vai trò của một vài cá nhân khởi động, nhưng cách mạng thành công là do mạch ngầm của ý thức quần chúng: họ không thể chịu thêm sự nô lệ và cai trị bạo tàn được nữa. Nếu không có ý thức quần chúng này, các cá nhân của những xứ đông Âu kia có lẽ cũng sẽ chỉ là những Hòa Thượng Quảng Độ, Cha Nguyễn Văn Lý, anh Trần Huỳnh Duy Thức, Ls Lê Công Định, Ts Cù Huy Hà Vũ v.v… của VN mà thôi, nghĩa là họ sẽ bị bọn tà quyền cai trị hãm hại, bắt bớ, tù đày.

    Tóm lại, thảm họa hiện nay của 90 triệu dân Việt bị trị tàn khốc bởi 1 nhúm có mười mấy thằng chăn trâu vô học ở ba đình, trách nhiệm thuộc về toàn dân Việt. Người Việt trong và ngoài nước nếu còn tự trọng, còn nặng trách nhiệm với xứ sở là nơi đã sinh mình ra, nuôi mình khôn lớn, hãy đừng quên tự hỏi lại mình, trước khi vội tìm 1 chỗ hợp lí để đổ lỗi, và quên đi hoặc phủi bỏ cho tội lỗi của chính mình!

    Saigon một ngày rất buồn cuối năm Tân Mão 2012
    LTC

  3. Trong chế độ Cs này, có bao nhiêu % Phan Châu Thanh? Do vậy Cs vẫn tồn tại ngon lành, dai dẳng, chủa thấy dấu hiệu diệt vong!

  4. tôi chỉ là PHÓ THƯỜNG DÂN

    đừng gọi tôi là ANH HÙNG !!
    vì đâu đến bước đường cùng.. ‘phải chơi’
    các người chỉ nói khơi khơi
    ba điều bốn chuyện ông trời có râu??

    tào lao nước chẩy về đâu
    nói nhiều làm ít qua cầu nhẩy sông
    chết đi kẻo uổng công ai
    cơm cha áo mẹ chữ thầy bỏ đi

    ích chi cuộc sống không làm
    ăn no ngủ kỹ đấu sàm hót suông
    như con vượn ở trong rừng
    cất lên tiếng hú ma mường phải kinh!

    như bầy chim hót bình minh
    nghe như khúc nhạc tự tình quê ta
    như đóa hoa dại bên đường
    chiều tàn sớm nở vẫn hương cho đời

    còn ta vô dụng người ơi!!!


  5. Đi về đâu hỡi Việt Nam ơi ? ? ? ! ! !
    =========================

    Đi về đâu hỡi Việt Nam ơi ? ? ? ! ! !
    Nền kinh tế thần kỳ như Tàu !
    Danh vị Siêu cường đi về đâu ?
    Làm gì không phục vụ con Người :
    Tự do – Bình đẳng – Bác ái – Huynh đệ – …

    *

    Việt Nam trên Đường Dân chủ ta đi
    Gió lộng Diên Hồng vang Sử thi
    Vọng lời Tổ tiên Cha ông ta đó
    Hội nghị Dân chủ đầu tiên ghi

    *

    Con đường Dân chủ ấm Mùa Xuân
    Sao do dự ngã ba đường chọn lựa ?
    Đa nguyên + Đa phương + Hợp tác rất cần
    Ta đi giữa Tình thương Quân Dân

    *

    Chỉ duy nhất Con đường Dân chủ
    Thuốc Thần dẹp muôn ngàn kẻ thù
    Việt Nam ơi ! Việt Nam thống khổ !
    Vươn lên lớn lên rồi đẹp Ngàn thu …

    *

    Ta đi trên Đường Đại Ziên Hồng
    Tiếng Hồn Thiêng Sông Núi réo gọi
    Đường ta đi soi Lửa Lạc Hồng
    Đường ta về Ánh mắt Mẹ già trông ….

    *

    Giá trị Nhân bản phổ quát DÂN CHỦ
    Đâu phải riêng phương Tây chúng ru !
    Tổ tiên lập DIÊN HỒNG Hội nghị
    Việt Nam nên tự hào để trùng tu ….

    Nguyễn Hữu Viện

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s