Chuyện Quê Nhà

Lão Hủ

Nhạc sĩ Việt Khang không cô đơn

Nhạc sĩ Việt Khang [tên khai sinh Võ Minh Trí] sáng tác không nhiều nhạc nhưng bản nhạc nào Việt Khang sáng tác cũng đâu ra đó. Từ nhạc tình cảm tới nhạc tranh đấu Viêt Khang luôn lấy yếu tố con người làm chất liệu sáng tác, cùng với yêu tố con ngươi Việt Khang còn xử dụng yếu tố dân tộc làm mục tiêu sáng tác nữa. Tiếp tục đọc

Tranh chấp đất đai: Cần tháo gỡ từ Hiến pháp


Nông dân ngoại tỉnh phía Bắc biểu tình về đất đai bị mất

Nam Nguyên

Trước mắt để tránh những phức tạp, nên coi đất đai là sở hữu tư nhân đối với các trường hợp là đất ở và đất nông nghiệp. – LS Trần Vũ Hải

Nhiều khả năng Việt Nam sẽ sửa Luật Đất Đai trong nhiệm kỳ của Quốc hội khóa 13, tuy nhiên nút thắt cần phải gỡ là vấn đề đất đai sở hữu toàn dân ghi trong Hiến pháp 1992 phải được thay đổi. Tiếp tục đọc

Có lý nào vụ Tiên Lãng cũng sẽ chìm vào lãng quên?

Da Vàng

Thế là gần 2 tháng trôi qua kể từ khi anh Vươn nổ phát súng vào những người nhân danh “thi hành công vụ” tại Tiên Lãng nhằm tước đoạt tài sản, đất đai mà anh đã dày công gầy dựng. Tại nơi ấy – Cống Rộc, Tiên Lãng – cũng đã từng cướp đi sinh mạng của đứa con gái yêu mới chỉ lên 8 tuổi của anh. Tiếp tục đọc

Chỉnh đốn Đảng, và “sức mạnh của thảo dân”

 Theo:danlambao
Vũ Thị Phương Anh – Phải chăng cái “thế lực thù địch” mà Đảng hay nhắc tới, nó chính là sự khao khát hướng về chân lý của mỗi con người, kể cả các đảng viên – dù tất nhiên chưa ai biết chân lý là gì và có bao giờ con người có thể đạt được đến chân lý tuyệt đối hay không. Chính sự khao khát ấy nó làm cho người ta có thể suy nghĩ (và sau đó là hành động) khác đi với những “tín điều” mà người ta đã được truyền dạy… Tiếp tục đọc

Đảng viên là những kẻ lệ thuộc

Khanh Sơn (Danlambao) – Ngày 29 tháng 2 bế mạc hội nghị quán triệt chỉnh đốn Đảng cũng là ngày ban hành quy định 19 điều đảng viên không được làm gây bức xúc trong Đảng. Đáng lưu ý là quy định này ký từ ngày 1/11/2011 nhưng không thể ban hành được lúc đó mà phải chờ đến bây giờ. Điều này cho thấy sự đấu đá nội bộ trong Đảng hiện nay đã lên đến đỉnh điểm. Sự rạn nứt chia rẽ đã đến mức không còn có thể thỏa hiệp để chia sẻ quyền lợi, quyền lực được nữa. Đây sẽ là cuộc đấu sống mái sinh tử giữa các thế lực lớn trong Đảng. Tiếp tục đọc

Đấu đá nội bộ và bất ổn ở Trung Quốc – cơ hội cho các giá trị Canada

Theo:blog_anhbasam

Tác giả: Matthew Little

Người dịch: Thủy Trúc

23-2-2012

Không thể nào biết được liệu Thủ tướng Stephen Harper có thực sự biết rõ mình sẽ phải đương đầu với cái gì trong chuyến thăm Trung Quốc gần đây của ông hay không. Đã nảy sinh những câu hỏi dành cho Thủ tướng về việc ông có hay không biết đến những mối quan hệ đẫm máu của một nhân vật mà ông sẽ gặp, hay những bất ổn đang bắt đầu nhấn chìm Đảng Cộng sản Trung Quốc trong thời gian ông ở đó. Đáp lại các câu hỏi này, chỉ là lời từ chối bình luận về tình hình chính trị nội bộ của chính quyền Trung Quốc. Tiếp tục đọc

Phản đối chiếu lệ vì đã thỏa thuận ngầm

Võ Long Triều

at2/29/2012 01:05:00 PM

http://www.diendantheky.net/2012/02/vo-long-trieu-phan-oi-chieu-le-vi-thoa.html

Một tháng rưởi trước khi viếng thăm nước Mỹ, Phó Chủ tịch Trung Quốc ông Tập Cận Bình, sang Việt Nam tiếp xúc giới lãnh đạo cộng sản Hà Nội ngày 22 tháng 12 năm 2011. Dịp nầy ông Tập Cận Bình lập lại lời cảnh cáo đối với cả ba ông Nguyễn Phú Trọng, Trương Tấn Sang và Nguyễn Tấn Dũng rằng: Việt Nam không được dựa vào Mỹ trong việc tranh chấp chủ quyền biển ĐôngĐiều mà tờ báo Global Times của Trung Quốc đe dọa các nước láng giềng, đặc biệt Phi-Luật-Tân và Việt Nam, nếu dựa Mỹ để gây hấn với Trung Quốc thì sẽ “nghe tiếng súng đại bác”. Tiếp tục đọc

Ngọn lửa Việt Khang

 

20 Nam Mien Nam

Duy Anh

Nhạc sĩ Việt Khang tên thật là Võ Minh Trí, 34 tuổi, có vợ và một đứa con trai 4 tuổi tên là Võ Khang, trước khi bị bắt cư ngụ tại thành phố Mỹ Tho, tỉnh Tiền Giang Việt Nam. Nhạc sĩ Việt Khang thích âm nhạc từ thuở nhỏ và sinh sống bằng nghề làm hòa âm, thu âm tại nhà và chơi trống cho các ban nhạc tại Thành phố Mỹ Tho. Trong thời gian này, anh đã sáng tác một số nhạc phẩm mang tính quê hương dân tộc dưới bút hiệu là Minh Trí.

Anh thường xuyên lưu diễn theo ban nhạc và có dịp được đi thăm các nơi trong đất nước. Anh trực tiếp nhìn thấy và đau khổ trước những cảnh bất công xã hội, cường hào ác bá thời đại mới dưới chế độ Cộng sản. Trong khi giới cầm quyền giàu nứt vách đổ tường, tiêu xài xa hoa phung phí thì đại đa số người dân nghèo sống trong cảnh cơ hàn nghèo khổ cùng cực.

Tiếp tục đọc

Khi chúng ta ngủ thì Trung Quốc chuẩn bị chiến tranh

Top Secret Writer

Tác giả: WC

Người dịch: Đan Thanh

13-02-2012

Khi Trung Quốc cài số chuẩn bị chiến tranh thì Tổng thống Obama tập trung vào việc tạo điều kiện cho nhiều người Trung Quốc sang Mỹ du lịch hơn để ngăn chặn suy thoái – hai quan điểm này có gì sai?

Khi Trung Quốc củng cố khái niệm “trỗi dậy hòa bình” của họ, người ta lấy làm lạ. Tiếp tục đọc

Tự do tôn giáo theo kiểu của Việt Nam

01.03.2012

LTCG (01.03.2012)

Chỉ có những đất nước không có tự do tôn giáo mới có công an chuyên trách về tôn giáo. Như kiểu Hồi Giáo Iran thì bắt những ai không theo đạo Hồi. Còn nhà nước Việt Nam thì không từ một tôn giáo nào. Hễ chức sắc tôn giáo nào không làm theo ý họ là bắt giam. Ngay cả dàn dựng những hành vi bỉ ổi để vu khống nhằm bắt giam các chức sắc tôn giao thì không có trò gì mà cộng sản Việt Nam không gớm tay. Nhiều chức sắc tôn giáo đến tỵ nạn ở Phương Tây hiện nay là những nhân chứng sống về chính sách bắt bớ tôn giáo ở Việt Nam… Tiếp tục đọc

Phong trào Thỉnh Nguyện Thư: Khi bàn tay nắm lấy bàn tay

Theo:baotoquoc

Một cuộc vận động của cộng đồng người Việt tại Mỹ đang được dư luận hết sức quan tâm và chú ý theo dõi đó là ‘Phong trào Thỉnh Nguyện Thư’ kêu gọi Tổng thống Obama và giới dân cử Hoa Kỳ lên tiếng để chính quyền Việt Nam trả tự do cho nhạc sĩ Việt Khang cùng những người dân chủ khác như linh mục Nguyễn Văn Lý, tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ, ông Vi Đức Hồi, luật sư Lê Công Định, kỹ sư Trần Huỳnh Duy Thức, thạc sĩ Nguyễn Tiến Trung, bà Bùi Thị Minh Hằng, ông Nguyễn Văn Hải (Điếu cày), chị Tạ Phong Tần…và hàng trăm tù nhân chính trị, tù nhân tôn giáo, và tù nhân lương tâm khác. Tiếp tục đọc

Hiệu Minh – Tại sao từ chức lại khó?

Vụ cưỡng chế đất ở Tiên Lãng (Hải phòng) có những sai sót động trời mà không ai từ chức, đâu có phải là chuyện lạ trên thế giới. Giả sử bạn ở địa vị ông Nguyễn Văn Thành, liệu bạn có từ chức hay không? Nói dễ làm khó là ở chỗ này.

Từ xa xưa đến bây giờ và cho đến 1000 năm sau, là một người bình thường, đang giữ ghế quyền lực, chẳng ai bỗng nhiên… từ chức.

Tại sao có người ôm ghế đến cùng? Tiếp tục đọc

CHỈNH ĐỐN ĐẢNG ĐẨY LUI SUY THOÁI HAY ĐẨY LUÔN VIỆTCỘNG XUỐNG HỐ TIÊU VONG

Theo:baotoquoc

Tại Hànội có một hội nghị lớn của Việtcộng từ 27 đến 29/02/12, quy tụ hơn 1.000 đại biểu từ Trung Ương xuống tới các tỉnh và các ban ngành thuộc quân, cán đặc biệt của Cộngđảng, nhằm quán triệt, triển khai, thực hiện Nghị Quyết Trung Ương 4 khóa XI về: “Một số vấn đề cấp bách về xây dựng đảng hiện nay”. Tiếp tục đọc

Từ “tủ lạnh, Ti vi chạy đầy đường” đến “Gú-gờ chấm Tiên Lãng”

Theo:baotoquoc

Chắc hẳn không ít quí vị khi đọc cái tiêu đề sẽ thắc mắc về mối liên hệ giữa hai câu nói đã trở thành những “dữ liệu lịch sử” của nước ta từ sau tháng Tư 1975 và từ sau ngày 17 tháng 2 mới đây. Thế nên kẻ viết bài này xin có đôi lời dẫn giải trước khi “bàn sâu bàn xa” về ý nghĩa của mối liên hệ giữa hai câu nói này về những mặt văn hóa, xã hôi, đạo đức vân vân và vân vân. Tiếp tục đọc

NHÀ TÙ NHÀ THỔ CHIẾM CHỔ NHÀ THƯƠNG

Theo:baotoquoc

Hồi đó…Là lúc Nhà bảo sanh Từ Dũ chưa bị anh/chị bộ đội cụ Hồ gọi là “xưởng đẻ”, và hồi đó người miền nam ít dùng từ bệnh viện như bây giờ, mà thường gọi là Nhà Thương. Không may mắc bệnh hiểm nghèo, hoàn cảnh khó khăn thì có nhà thương thí do nhà nước đài thọ, tất nhiên đã gọi là cho không, thì không thể đủ tiện nghi như các nhà thương có trả viện phí được. Nhưng chuyện gây khó dễ, nạt nộ bệnh nhân nghèo có thể nói là rất ít, rơi rớt một vài trường hợp to tiếng với bệnh nhân nhưng không đáng kể vì áp lực công việc, và nhất là trong thời chiến dễ làm con người căng thẳng. Tiếp tục đọc

Giáo hội Công giáo và Đồng bào Việt Nam (3)

 

02.03.2012

LTCG (02.03.2012)

Là giáo dân tòng nhân Công giáo Việt Nam, chúng tôi luôn tiếp nhận với sự chân thành và trân trọng các sinh hoạt mục vụ từ Giáo hội Quê hương để hiệp thông và cầu nguyện. Do đó, có dịp đọc bài ‘Những ghi nhận trong ngày đầu Khóa học hỏi về Giáo huấn Xã hội Công giáo của TGP Hà Nội tổ chức tại TGM Thanh Hóa’, chúng tôi xin được phép trích nguyên văn hai đoạn sau đây : Tiếp tục đọc

CXN_(4) Đừng sợ những gì Cộng Sản làm, hãy làm những gì Cộng Sản sợ

Lời Bình CXN: – Đình công vừa đòi được lương cao, nâng cao mức sống vừa làm xáo trộn chính trị với CS. Chính vì đình công dây chuyền sẽ đem nhanh lại sự lật đổ của chế độ.

Đình công tại nhà máy đối tác của Samsung, Nokia ở Việt Nam

01-03-2012 | 22:38

(Nguoiduatin.vn) – Ngày 1/3, gần 300 công nhân của Công ty TNHH BSE ViNa, đối tác chuyên sản xuất các linh kiện điện tử cho các hãng sản xuất điện thoại nổi tiếng như: Samsung, Nokia …đã đình công nhằm phản đối làm việc quá giờ. Tiếp tục đọc

Trưởng công an xã hạ sát dân bằng 6 phát súng

 Theo:danlambao.vn
Thọ Lang (Phapluatvn) – Khi ông Năm vừa đứng dậy thì ông Sâm liền rút súng ngắn ra bắn liên tiếp 6 phát vào cổ và vai ông Năm. Sau đó, nhóm công an còng tay đưa ông Năm về trụ sở công an xã. Thấy ông Năm bị thương máu ra nhiều nên người dân đến băng bó, nhưng họ bị Công an xã Long Hà xịt hơi cay không cho tiếp cận nạn nhân. Khoảng 23h30 cùng ngày, thấy nạn nhân không chịu đựng nổi nữa thì ông Sâm mới chịu thả ông Năm về để người nhà đưa đi cấp cứu…  Tiếp tục đọc

CXN_030212_1431_Tiền ào ạt vào cp Sacom Bank và kế hoạch thâu tóm của Nhóm Mafia banking phá sản cùng Nguyễn văn Bình

Mức độ tham nhũng và lũng đoạn thị trường sát nhập băng của tập đoàn Mafia cấu kết với Nguyễn văn bình và 3 Dũng với lại quả hàng chục triệu usd qua phong bì sẽ làm giật mình bất cứ những ai còn muốn bảo vệ chế độ này. Tiếp tục đọc

Đối tượng tác chiến đáng gờm của Trung Quốc là ai?

Viet-studies

 

Đối tượng tác chiến đáng gờm của Trung Quốc

là ai?

                                           

 Lê Ngọc Thống

 

Một câu hỏi đặt ra mà câu trả lời lại mang tính bí mật, không thể công khai ở cấp Nhà nước vì có nhiều vấn đề tế nhị trong ngoại giao.

Tuy nhiên trong công tác quốc phòng, căn cứ vào mối hiểm nguy, thách thức an ninh để xác định đối tượng tác chiến cho quân đội cảnh giác, chuẩn bị sẵn sàng đối phó là điều mà bất cứ quốc gia nào bị nguy cơ xâm lược cũng phải làm. Nhưng Trung Quốc, có quốc gia nào dám tấn công xâm lược Trung Quốc? Không có. Cho nên đối tượng tác chiến của Trung Quốc chỉ là những quốc gia cản trở lại ý đồ chiến lược của họ mà thôi. Chẳng hạn như quốc gia nào cản trở “Chuỗi đảo thứ nhất, thứ hai…. Nếu như theo Thời báo Hoàn Cầu của Trung Quốc đã đăng tải không cần úp mở thì dư luận quá rõ đối tượng tác chiến của Trung Quốc là bao gồm những quốc gia nào rồi. Có điều ai là đáng gờm mới là quan trọng.  Vậy quốc gia nào là đối tượng tác chiến đáng gờm của Trung Quốc?

Biển Đông đối với Mỹ, Nhật Bản và Trung Quốc.

Nhiều nước ở khu vực Đông Á có nền kinh tế phụ thuộc sống còn vào con đường biển này như Nhật Bản, Hàn Quốc, Đài Loan, Singapore và cả Trung Quốc. Đây là mạch đường thiết yếu vận chuyển dầu và các nguồn tài nguyên thương mại từ Trung cận Đông và Đông Nam Á tới Nhật Bản, Hàn Quốc và Trung Quốc. Hơn 90% lượng vận tải thương mại của thế giới thực hiện bằng đường biển và 45% trong số đó phải đi qua vùng Biển Đông.  Lượng dầu lửa và khí hoá lỏng được vận chuyển qua vùng biển này lớn gấp 15 lần lượng chuyên chở qua kênh đào Panama.

Khu vực Biển Đông có những eo biển quan trọng đối với nhiều nước, với 4 trong 16 con đường chiến lược của thế giới nằm trong khu vực Đông Nam Á (Malacca, Lombok, Sunda, Ombai – Wetar). Đặc biệt eo biển Malacca là eo biển nhộn nhịp thứ hai trên thế giới (sau eo biển Hormuz).

Do đó, vùng biển này hết sức quan trọng đối với tất cả các nước trong khu vực về địa – chiến lược, an ninh, giao thông hàng hải và kinh tế, nhất là đối với Trung Quốc, Mỹ và Nhật Bản. Biển Đông còn có liên hệ và ảnh hưởng đến khu vực khác, nhất là Trung Đông.

Với Trung Quốc, chỉ có duy nhất Biển Đông có thể được coi là cửa ngõ nối liền biển của Trung Quốc. Hướng đông là hai đồng minh Nhật-Hàn của Mỹ, Trung Quốc muốn khiêu chiến với hai quốc gia này vô cùng khó. Ấn Độ Dương thuộc về Ấn Độ nhưng giữa Trung Quốc và Ấn Độ Dương lại không hề có bất cứ một thông lộ trực tuyến nào, hiện tại có thể thông qua Myanmar để hướng tới Ấn Độ Dương, tuy nhiên quan hệ giữa Myanmar và Mỹ lại đang dần chuyển biến tốt đẹp. Biển Đông là cửa ngõ nối liền biển duy nhất, thông thoáng và nuốt dễ dàng của Trung Quốc. Bởi vì các nước có lợi ích, chủ quyền quanh khu vực đó nghèo và yếu hơn nhiều. Báo chí, các học giả Trung quốc cho rằng Biển Đông là “sinh mệnh của Trung Quốc”, rằng còn quan trọng hơn lợi ích cốt lõi, rằng “nếu không có Biển Đông Trung Quốc thành một nước bị phong tỏa”…Đó chẳng qua chỉ là một cách nói để kích động dân tộc, che đậy bản chất của sự việc mà thôi. Thử hỏi hơn 30 năm nay, Trung Quốc làm gì với Biển Đông và Biển Đông đã như thế nào với Trung Quốc mà Trung Quốc vẫn trỗi dậy thành cường quốc kinh tế, quân sự? Thực ra khi Trung Quốc đã như bây giờ thì Trung Quốc muốn cả thế giới mà trước tiên là Biển Đông.

Trung quốc rêu rao ở Biển Đông có nhiều tài nguyên, có trữ lượng dầu hàng trăm tỷ thùng để đánh lạc hướng dư luận và Mỹ về mục đích tranh chấp Biển Đông. Trung quốc cần Biển Đông không phải lý do kinh tế, năng lượng mà chủ yếu là về quân sự. Không có Biển Đông các hạm đội tàu ngầm tấn công mang đầu đạn hạt nhân chiến lược của Trung quốc như “cá nằm trên cạn”. Khi Trung Quốc chiếm trọn Biển Đông thì các tàu ngầm chiến lược mang đầu đạn hạt nhân của họ tha hồ vùng vẫy ở những độ sâu Mỹ khó phát hiện và theo dõi. Biển Đông là căn cứ, là nơi trú ẩn, xuất phát để tấn công hạt nhân hiệu quả nhất mà Trung Quốc muốn, là điều duy nhất có thể răn đe được Mỹ.

Trong khi đó, với Mỹ, lợi ích quốc gia, không những thế mà ngay cả an ninh quốc gia của Mỹ cũng bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Đương nhiên là Mỹ không muốn điều này.

Chiến lược của Mỹ ở châu Á-Thái Bình Dương là hành động kiềm chế, phòng ngừa sự thách thức vị trí bá chủ thế giới của Mỹ trước sự đang lên của Trung Quốc. Do không muốn đối đầu trực tiếp với Trung Quốc nên Mỹ có sách lược riêng của mình.

Khi cần thiết Mỹ sẽ không ngại ngần vũ trang cho các nước trong khu vực với một mũi tên trúng hai đích: Vừa được sự ủng hộ, mang ơn của những quốc gia mà bị Trung Quốc bắt nạt chèn ép trong vấn đề biển Đông, vừa tạo nên một tuyến phòng thủ chống Trung Quốc chiếm trọn biển Đông của Mỹ mà Mỹ không cần trực tiếp đối đầu với Trung Quốc về quân sự.

Còn Biển Đông đối với Nhật Bản thì sao? Nếu như Trung Quốc có 29/39 tuyến đường hàng hải và khoảng 60% lượng hàng hóa xuất nhập khẩu, 70% lượng dầu mỏ nhập khẩu được vận chuyển bằng đường biển qua Biển Đông thì hàng năm có khoảng 70% khối lượng dầu mỏ nhập khẩu và khoảng 45% khối lượng hàng hoá xuất khẩu của Nhật Bản cũng được vận chuyển qua Biển Đông.

Trung Quốc muốn độc chiếm Biển Đông là rõ ràng. Thông qua “đường lưỡi bò” thì 80% điện tích Biển Đông là thuộc họ. Ý muốn này được thực hiện thì Trung Quốc phải vượt qua Việt Nam, Philipin và Nhật rồi sau đó thanh toán tiếp Mỹ. Việt Nam, Philipin, Indonexia…, nói chung, tất cả các nước phản đối đường lưỡi bò, thì Trung Quốc coi như con muỗi nhưng còn Nhật Bản???

Việc tranh chấp quần đảo Điếu Ngư/Senkaku, Nhật Bản đã nhận thức rõ cách hành xử của Trung Quốc sẽ như thế nào. Trung Quốc sẵn sàng làm mọi thứ để tấn công vào chỗ hiểm của Nhật như cắt nguồn cung đất hiếm… và nếu như Trung Quốc độc chiếm Biển Đông thì Trung Quốc cũng không ngại ngần gì phong tỏa yết hầu giao thông của Nhật Bản trên Biển Đông khi cần thiết để có lợi thế trong việc giải quyết tranh chấp với Nhật ở vùng biển phía đông. Đương nhiên Nhật Bản làm sao lại ngồi nhìn lợi ích quốc gia, an ninh quốc gia bị thách thức như vậy.

Trung Quốc mới đuổi kịp Nhật từ năm 2010 nhưng Nhật đã như thế hơn nửa thế kỷ nay rồi. Điều này có nghĩa nội lực của Nhật được “tu luyện” rất nhiều năm và rất mạnh. Việc trở lại châu Á-TBD của Mỹ nhằm khống chế ngăn chặn Trung Quốc là rất khó khăn nếu chỉ một mình trong khi ngân sách quốc phòng bị cắt giảm. Vì thế, tăng cường lực lượng bằng cách tạo điều kiện cho đồng minh, cho các nước trong khu vực hành động theo mối quan tâm chung là sách lược khôn ngoan và hợp lý nhất của Mỹ. Và Nhật là quốc gia đầu tiên mà Mỹ quan tâm, là quốc gia mà có thể giảm gánh nặng cho Mỹ, là quốc gia có đối trọng so với Trung Quốc. Vì vậy khi Mỹ nới lỏng thì việc tái vũ trang của Nhật Bản chỉ là vấn đề thời gian, tùy thuộc vào hành động của Trung Quốc.

Với nền công nghiệp hiện đại, Nhật Bản chắc chắn đã chuẩn bị sẵn sàng (những thứ mà Mỹ không thể biết) để khi cần thiết chuyển nền công nghiệp này sang phục vụ cho chiến tranh thì ngay cả Mỹ cũng không lường hết được sự hiện đại như thế nào.. Người Nhật có hàng chục nhà máy điện hạt nhân, còn bom , vũ khí hạt nhân…thì sao?

Cỡ như Việt Nam công nghệ lạc hậu mà sản xuất tàu pháo TT400TP bắn thử 1 lần là đạt yêu cầu ngay thì Nhật Bản không cần phải thử.Tất cả mọi thứ đã sẵn sàng, chỉ cần ráp vào là dùng ngay. Hiện tại Nhật Bản đã có trong tay gần như toàn bộ khí tài quân sự để thành lập một quân đội hiện đại và quy mô lớn. Nhật có số tàu chiến hơn gấp đôi Hải quân Hoàng gia Anh và tàu ngầm gấp đôi Hải quân Pháp. Nhật có một lực lượng Hải quân được trang bị khả năng chống tàu ngầm vô địch châu Á. Việc chọn mua máy bay F35A của Nhật không phải là không tính toán. Khi cần F35A sẽ biến thành F35B và ngay lập tức Nhật sẽ có ngay 3 tàu sân bay tấn công dạng Hyuga. Và đặc biệt, kinh nghiệm cho một cuộc chiến tranh lớn trên biển thì người Nhật có thừa.

Bất kỳ một dân tộc nào khi bị chèn ép, đe dọa thì họ sẽ làm tất cả mọi thứ. Đã qua rồi thời người Nhật chỉ biết được che chở để yên ổn làm ăn. Ngày nay Nhật phải biết tự bảo vệ mình. Người Mỹ đời nào chịu đối đầu trực tiếp với Trung Quốc cho người Nhật có thể dùng tiền đổi mạng. Đã đến lúc Nhật phải xông lên tuyến đầu nếu như không muốn Trung Quốc thực hiện xong chiến lược chuỗi đảo thứ hai. Tướng Nga từng tuyên bố: Nếu cần, sau 20 phút, Nhật Bản sẽ đi tong. Trung Quốc cũng có thể tuyên bố với Nhật Bản đại loại như vậy nếu chiến lược chuỗi đảo thứ 2 của họ thành công.

Ngài Alex Pherguson có nói một câu nổi tiếng: “Phong độ thì nhất thời nhưng đẳng cấp thì mãi mãi”. Về đẳng cấp, so với Nhật Bản, Trung Quốc chưa là gì. Trong thế chiến thứ 2 Trung Quốc là cái gi? Trong khi Châu Á là Nhật Bản. Trân Châu Cảng gắn liền với tên tuổi Nhật Bản. Nhật Bản là như thế đó.

Trên thực tế đang diễn ra sự khôi phục sức mạnh hải quân của Nhật bản và có thể không phải nghi ngờ là người Nhật chẳng quên cái gì và chẳng sợ bất kỳ ai. Chẳng qua là họ đã thấu hiểu chuyện đời, họ hiểu cái giá phải trả là gì khi xưng hùng xưng bá. Nhưng, cây muốn lặng nhưng gió chẳng dừng. Họ không thể giấu mình, gác kiếm được nữa.

Trong tương lai gần chắc chắn không có sự đối đầu quân sự giữa Trung Quốc và Mỹ. Sách lược của Trung Quốc là luôn né tránh đối đầu với Mỹ. Vì thế Mỹ chưa phải là đối tượng tác chiến trực tiếp, nguy hiểm mà Trung Quốc xác định. Do đó những nước có tranh chấp trên biển với Trung Quốc như Nhật, Việt Nam, Philipin…được coi là đối tượng tác chiến. Nhưng Việt Nam, Philipin thì Trung Quốc coi như “con muỗi” thì Nhật Bản, Trung Quốc coi như cái gì? Trung quốc sẽ dùng chiến thuật “Giết gà dọa khỉ”, nhưng khi con khỉ đã thành “tinh” thì giết con gà là con Hổ thì nó vẫn không sợ huống chi đó chỉ là con cáo

Cựu cố vấn cấp cao Singapore Lý Quang Diệu từng nói: Chẳng lực lượng Hải quân châu Á nào có thể đọ nổi với Hải quân Nhật!. Đó là điều không sai và như vậy chắc chắn Nhật Bản là đối tượng tác chiến đáng gờm nhất mà Trung Quốc phải tính đến khi thực hiện “giấc mơ Trung Quốc” của mình.

 

1-3-12

CXN_030212_1430_Nguyên văn diễn văn của Thượng Nghị Sĩ Ron Boswell (Liberal National Party, Queensland), CXN dịch từ Hansard

Thượng Viện Úc (Thứ Ba 28.02.2012)

Thượng Nghị Sĩ Ron Boswell.

Hôm nay, tôi đứng trên diễn đàn này để ủng hộ cho dân tộc của đất nước CHXHCNVN. Đã từ quá lâu, dân tộc VN đã bị nhà cầm quyền CS khước từ những quyền căn bản của con người. Đặc biệt hôm nay, tôi muốn quý vị chú ý đến một trường hợp can đảm ngoại lệ của một người Nhạc sĩ trẻ có tên là Viet Khang, một người phải trả một giá rất đắt cho hành động đối kháng lại nhà cầm quyền CSVN. Tiếp tục đọc