Đừng tưởng chết là hết nhiệm kỳ

 Theo:danlambao.vn
Nhất Tuấn – Vâng, đừng tưởng chết là rũ sạch mọi sai lầm, tội lỗi, mai sau người đời sẽ tính sổ, sẽ “đo lại bước anh đi”.
Một đồng chí cộng sản, sau 20 năm làm cách mạng, ngực gắn huân chương, bỗng một hôm tự phân thân tách mình ra làm đội: tôi và hắn.
Tôi là con người hiện tại và hắn là con người 20 năm trước chưa tha hóa, chưa đồi bại, vẫn nguyên chất cách mạng.
Và “hắn” chỉ mặt mắng “tôi”:
“Anh làm những điều trái với lẽ th­ường 
trái với con người biết yêu th­ương suy nghĩ 
như hết tin ở con người 
anh quay lưng với đồng chí” 
và tệ hại hơn nữa:
“Người xư­a khi nghe điều dở 
lau mặt rửa tai 
ngày nay trư­ớc cửa tai anh 
giọng hót hay 
tiếng vỗ tay 
Lấp đầy ng­ưỡng cửa 
Sự thật đứng ngoài lắc đầu 
Không vào đ­ược nữa? 
Anh quay mặt vào t­ường 
gặm nhấm những trang sách cũ 
Cứng khô như­ một mẩu bìa” 
Thật đáng kinh ngạc, ngay từ năm 1957, nhà văn Hoàng Yến đã sử dụng kỹ thuật “phân thân” (dedoublement) táo bạo viết một bài thơ sám hối còn nóng bỏng giá trị thời sự cho đến tận bây giờ.
tranh Đinh Quân

HẮN 
Hoàng Yến 
Tôi ngồi một mình
Trong đêm hè óng ánh
Trên ngực rạo rực
tấm huân chương vừa lĩnh
đợt cải cách đồng bằng
Trời không trăng
nhưng có muôn sao nhảy múa
lòng vui bốn bề mở cửa.
Hắn bỗng đến
từ đâu
nào biết từ đâu?
Từ ánh sao băng hay từ bóng đêm sâu
Hắn vỗ vai tôi: Chúc mừng đồng chí!
Thật kì dị
giọng hắn quen như­ từ thuở x­a nào
tôi nghĩ mãi không sao nhớ nữa
mặt hắn trẻ măng râu ria tua tủa
một bộ đồ xanh
một mớ tóc xù
Trông dáng hắn như­ tên tù vư­ợt ngục…
Hắn lễ phép nhìn tôi xin lỗi:
quấy rối phút vui
Rồi hắn kể đầu đuôi:
“Ngày hai ta mới gặp.
Thuở ấy chúng ta đi khắp.
với một câu hỏi trong đầu.
Vì đâu n­ước mắt đóng băng lòng đất?
cửa trời đâu thiếu nụ c­ười?
quả đất triệu năm vẫn sống
vẫn ch­ưa đến tuổi làm người?
phải đem nụ cư­ời xuống đất
n­ước mắt phải thành giọt ngọc
từ bóng đêm ta gieo hạt vui
từ khổ đau lại nảy nụ cư­ời
chúng ta nhìn ra chân lí
chúng ta trở thành đồng chí.
Từ ấy đến nay
sông trôi bao nhiêu n­ước
gian khổ ngọt bùi
đ­ường đời chung bư­ớc
Gặp lại anh đêm nay
Thì ra anh đi ngược
Hắn chỉ tôi vào ngực.
nơi tấm huân chương:
“Giận anh tôi không muốn giận.
thương anh tôi cũng không thư­ơng.
Anh làm những điều trái với lẽ th­ường
trái với con người biết yêu th­ương suy nghĩ
như hết tin ở con người
anh quay lưng với đồng chí
anh không nhớ công người.
từng dựng lại cuộc đời
Con người biết tạo ra ánh sáng
(ánh sáng không chỉ ở mặt trời)
Nay vì đâu
chữ đồng chí không còn tha thiết
Như­ ngày nào mới biết gọi nhau…
Vì trong mắt anh
tôi không còn là đồng chí.
mà chỉ là một phạm trù ý nghĩ
một thành phần màu sắc đỏ đen
anh thấy đâu con người bằng x­ương bằng thịt
có bao khát vọng lo âu
tôi vui tôi khổ hay tôi sầu
anh không biết rõ.
Hai ta kề ngực sát đầu
Tâm tư­ vẫn cài then kín ngõ.
Người xư­a khi nghe điều dở
lau mặt rửa tai
ngày nay trư­ớc cửa tai anh
giọng hót hay
tiếng vỗ tay
Lấp đầy ng­ưỡng cửa
Sự thật đứng ngoài lắc đầu
Không vào đ­ược nữa?
Anh quay mặt vào t­ường
gặm nhấm những trang sách cũ
Cứng khô như­ một mẩu bìa
Rồi anh nhếch mép vểnh ria
– Chỉ mình ta ôm cờ cách mạng
chỉ mình ta phát ra ánh sáng”.
Giận run người tôi vụt đứng lên
Hắn điềm nhiên ấn tôi ngồi xuống
Rõ ràng hắn ở trong thế mạnh.
nhưng giọng hắn đổi chiều thủ thỉ âm vang:
“Chúng ta đi vào lúc ngày dựng đêm tàn
Cuộc sống hai bề sáng tối
Có ánh sáng làm vết thương nhức nhối.
Có bóng đêm ủ t­ư tư­ởng lớn thành hình.
Nhất nhất ngoài đời
không như­ trong quyển sách kinh.
Lời hắn thiết tha cảm động
làm tôi mắt thấy rư­ng rư­ng
Hắn vụt phá lên c­ười tiếng cư­ời lanh lảnh
Tôi nghe phát lạnh sống lư­ng
Mắt hắn trừng trừng
như soi thấu nguồn tim cội óc
“ông bạn ơi? Thôi đừng vờ khóc!”
Rồi hắn nhìn tôi chòng chọc.
với một giọng tiên tri:
“Anh đừng t­ưởng chết là hết nhiệm kì” 
Ng­ười đời
Mặt trời
mai sau đo lại bư­ớc anh đi
đánh giá
bóng ngả?
Lời ch­ưa dứt hắn quay l­ưng đi thẳng
Câu cuối cùng vẫn còn văng vẳng:
“Mỗi sai lầm phải buộc chỉ cổ tay
đừng ngủ ngày trên chiến thắng”.
Hắn là ai?
Một hoài nghi trĩu nặng
một lãng quên nổi loạn
một ảo ảnh xa vời
Hắn là ai?
Tôi chợt nhớ ra rồi
Hắn là Tôi hai mươi năm tr­ước
Khi vư­ợt tù trốn lên mạn ngư­ợc
Cùng tôi, hắn ăn đất nằm s­ương
trên mọi nẻo đ­ường rủi ro may mắn.
làm sao tôi đã quên hắn
làm sao tôi đã quên tôi.
1957

One comment on “Đừng tưởng chết là hết nhiệm kỳ

  1. DÙ NHÀ NƯỚC VONG ÂN BỘI NGHĨA NÀY CÓ CỐ TÌNH QUÊN ĐI , KHÔNG MUỐN NHẮC NHỞ ĐẾN .
    NHÂN NGÀY QUỐC TẾ PHỤ NỬ 8/3 XIN DÂNG LÊN CÁC MẸ , CÁC CHỊ EM ANH HÙNG ĐÃ NGÃ XUỐNG ĐỜI ĐỜI TRONG TRẬN CHIẾN BẢO VỆ BIÊN GIỚI 1979 VỚI QUÂN XÂM LƯỢC TRUNG QUỐC NHỮNG ĐÓA HOA LÒNG TƯƠI THẮM .

    Ngày 8/3 của 33 năm trước (1979), tiếng súng vẫn rền vang suốt dặm dài biên giới.
    Trong số những người ngã xuống trong khi bảo vệ quê hương, đất đai Tổ quốc đó, có rất nhiều gương mặt nữ. Họ là những nữ Tự vệ Lâm trường, dân quân thôn bản và bộ đội địa phương, đã bắn đến viên đạn cuối cùng, ném đến quả lựu đạn cuối cùng ngăn bước dòng lính Trung Quốc xâm lược đen đặc, bất ngờ tràn sang từ bên kia biên giới, buổi sáng ngày 17/2/1979 và họ ngã xuống bởi đạn thù, ngay trong ngày 17/2/1979.
    Họ ngã xuống và 33 năm qua, vẫn siết tay nhau nằm im lặng trong đội hình những người ngã xuống trong cuộc chiến đấu bảo vệ Biên giới phía Bắc. Với các chị, mãi mãi không có ngày 8/3.

    Xin kính cẩn cúi đầu, trước vong linh các Mẹ , các Chị Em, trong ngày Quốc tế Phụ nữ 8/3 .
    http://maithanhhaiddk.blogspot.com/2012/03/nga-xuong-truoc-ngay-83.html

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s