Nam Lộc + Trúc Hồ + Việt Dzũng + Quốc Khanh.. Mời Ký Thỉnh Nguyện Thư Gởi Quốc Hội Canada

Tôi muốn viết nhiều tên nữa nhưng chỉ ghi vài người tiêu biểu. Những bạn khác, chắc cũng cảm nhận được mình là ai, vì đây là cảm nhận từ trái tim. Chưa vội nói đến những thành quả sau này mà các bạn sẽ đạt được với sự ủng hộ của hơn 14 vạn người cùng giòng máu, tôi chỉ muốn nói lên những cảm xúc của tôi khi thấy được tấm lòng của các bạn, những cố gắng, những hy sinh, cả tâm huyết, thời giờ, tiền bạc, những chịu đựng … vì ai? và vì cái gì?

Khi thấy Việt Dzũng nghẹn ngào, tức tưởi, nói thật ý nghĩ của mình sau buổi họp ở Toà Bạch Ốc, tôi thấy thương em quá! Tôi biết em thiếu kinh nghiệm trong chính trường, nhất là chính trường Mỹ, vì em là một nghệ sĩ, dù là nghệ sĩ đấu tranh. Em tức tưởi vì em nghĩ đến những chữ ký của đồng bào em. Những hăm hở ấy được tiếp nhận không như nhiều người mong đợi. Nhưng bình tâm nhìn lại, thật ra, đó chỉ là nơi tiếp nhận TNT. Có bao giờ mà Phủ Tổng Thống hay Phủ Chủ Tịch của nước nào long trọng mở rộng cửa cho đồng bào mình hiên ngang bước vào để trình bày ý nguyện của mình đâu, hả em? Em có thấy dân oan của mình ở Việt Nam: mỏi mòn, lê lết trên các thềm nhà chính phủ, cơ quan, ngày này qua tháng khác, dầm mưa dãi nắng … mà chẳng ai thèm ngó ngàng tới? Còn ở đây, chỉ là nơi tiếp nhận, mà đã long trọng như thế, em có thấy vui không? Đồng bào mình ở VN có bao giờ có được như vậy dù chỉ ở cấp Xã, Huyện, mong gì đến Phủ Thủ Tướng, Phủ Chủ Tịch?

Rồi sẽ còn nhiều bước nữa. Người ta phải nghiên cứu nội dung Thinh Nguyện Thư, xem có thể làm được gì, rồi mới trả lời. Sau đó, mình mới theo dõi tiến trình thực hiện, thúc đẩy thêm khi cần … Điều quan trọng ở đây, không chỉ riêng nội dung TNT, mà là ý chí của tập thể chúng ta. Nước Mỹ không thể ủng hộ cho bất cứ một nước nào mà chính dân tộc đó không tự mình đứng dậy. Hàng trăm người vào Phủ Tổng Thống, gần 500 người tràn ngập các hành lang toà nhà Quốc Hội, hàng ngàn người tụ tập chung quanh Toà Bạch Ốc biểu dương khí thế … đã nói lên ý chí của chúng ta.

Không phải từ huề tới thắng, mà đã thắng, đã có nhiều thành quả đáng ghi nhớ, ngay khi chưa có phần trả lời của chính phủ Mỹ:

– Có phải đây là lần đầu tiên một sinh hoạt chính trị sôi nổi như thế của cộng đồng VN đã diễn ra, trên một tầm mức rộng lớn, ảnh hưởng toả rộng khắp thế giới?

– Có phải nó đã khích lệ rất nhiều cho những lực lượng đấu tranh cho Nhân Quyền ở trong nước khi biết rằng họ không cô đơn?

– Có phải nó đã lôi cuốn được giới trẻ mạnh dạn tham gia sinh hoat cộng đồng? Trước đây, có ai dám nghĩ rằng có ngày ca sĩ trẻ Quốc Khanh sẽ dõng dạc trình bày trước diễn đàn của Phủ Tổng Thống tình trạng của giới ca sĩ ở trong nước, đặc biệt là Việt Khang? Có phải giới trẻ đã là guồng máy thực hiện chiến dịch trong thời đại tin học?

– Có phải nó đã lôi cuốn được nhiều người trước đây rất ít quan tâm đến sinh hoạt cộng đồng, bây giờ cũng hăng hái tham gia, theo dõi, tìm hiểu?

Và đặc biệt nhất, giới nghệ sĩ đã chính thức bước vào sinh hoạt chinh trị, – chính trị công dân, đòi quyền công dân, đòi quyền dân sự, theo công ước quốc tế, theo hiến pháp … Và chính ở sự kiện này, các bạn đã giúp cho giới nghệ sĩ xoá tan đi một thành kiến nghiệt ngã từ bao thế kỷ: – “Xướng Ca Vô Loại”.

Sự nổi bật của các bạn trong dịp này cho thấy, nghệ sĩ, cũng như tất cả các giới khác, đều có xấu và có tốt, có người vô cảm nhưng cũng có người biết rung cảm trước cái đau của dân tộc, có người chỉ biết chạy theo đồng tiền, nhưng cũng có người coi tiền chỉ là phương tiện, không vì nó mà bán rẻ danh dự, danh tiếng của mình … Có người vẫn tiếp tục đóng vai vô loại, nhưng cũng có người không như thế.

Thực tế cho thấy, có người từng mang cấp tướng, nhưng lại phản bội chiến hữu, cam tâm cúi đầu trước kẻ thù chỉ vì miếng ăn. Không vô loại thì là gì? Những tiến sĩ, bác sĩ, những dân biểu, chính trị gia … cam tâm làm tay sai cho giặc, không dám mở miệng bênh vực dân oan, dù trước đây họ ra sức đánh phá chính quyền miền Nam – Không vô loại thì là gì?

Cũng có người đội lốt Sư, Linh mục … làm những điều ô nhục, làm tay sai cho cộng sản. – Không vô loại thì là gì? Những chủ tịch một nước mà chủ trương phá bỏ bàn thờ Ông Bà, Tổ Tiên, để chỉ thờ và tung hô Mao Chủ Tịch vĩ đại muôn năm! – Không vô loại thì là gì? Thủ Tướng của một nước mà ký văn kiện bán nước, dâng hiến phần đất nước của ông cha để lại, – Không vô loại thì là gì? … còn nhiều thứ vô loại khác, không chỉ riêng giới nghệ sĩ.

Ai còn dám vơ đũa cả nắm ca nhạc sĩ là xướng ca vô loại?
Xướng lên lời ca như một lời hịch “Việt Nam tôi đâu?”, làm dậy hồn sông núi, há chẳng phải là một anh hùng? Kêu gọi bạn hãy cùng tôi đứng lên đáp lời sông núi, há chẳng phải là khí hùng của giòng giống Rồng Tiên?

Bởi vậy, kỳ ra quân lần này, chúng ta, – những người ủng hộ chiến dịch TNT vận động cho Nhân Quyền ở VN, gặt hái rất nhiều thắng lợi, dù chỉ là bước đầu. Chúng ta học hỏi và đi tiếp. Nào! Đàng trước, bước!

Lê Phú Nhuận (Người Lính Già 73)

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s