Viết cho con gái yêu từ Trường Sa!

 Theo:danlambao.vn

Mai Thanh Hải – Buổi chiều, con gái Thủy gọi từ Cam Ranh ra, kể: “Con mới lập bàn thờ ba Phương trong này. Ngoài Quảng Bình, bà vẫn giữ bàn thờ và sẽ ra mộ thắp hương cho ba sáng mai. Chú yên tâm nhé!”.


Mình nghe xong, thừ người: Mới hôm nào, con gái còn tập tễnh trong Khoa Việt Nam học của Đại học Quảng Bình, nhiều thầy cô đọc hồ sơ, thấy ghi “Con gái Anh hùng – Liệt sĩ Trần Văn Phương, hy sinh ngày 14/3/1988, tại Trường Sa”, chả hiểu gì nên cứ gặng hỏi, làm con cũng chả biết trả lời thế nào, bởi con sinh ra sau ngày Ba hy sinh. Thế mà bây giờ?.
Nhớ hồi con mới tốt nghiệp Đại học, cùng mẹ Hoa từ Quảng Bình vào Cam Ranh tham dự ngày Truyền thống của Đoàn Trường Sa, bác Long, chú Thắng, chú Thư trong Vùng và Lữ đã làm hết sức, cùng với chú Thanh – Giám đốc Sở Nội vụ Khánh Hòa đưa con vào làm việc trong UBND huyện Trường Sa và đến nay, con đã chuyển hệ, thành Sĩ quan chuyên nghiệp trong đội ngũ Lữ đoàn 146 Bảo vệ Trường Sa, như ba Phương ngày xưa.
Con giờ đã lớn, đã sát cánh bên người chồng cũng là Sĩ quan Lữ đoàn 162 và đã làm mẹ. Dẫu biết cái gia đình nho nhỏ của con, nằm ở ven đường Mỹ Ca, gần cổng Vùng 4 còn nhiều vất vả, gian lao và mỗi đêm, con cứ giật thột khi nghĩ đến mẹ Hoa cùng em gái, lần hồi kiếm sống trong đất Sài Gòn xa xôi, nhưng hãy cố lên con nhé – Bởi con là con gái của người Anh hùng.
Không vào được với con, nhưng cũng xin được thắp lên bàn thờ ba Phương cùng 63 đồng đội, bài viết cho em Miu, em Khoai từ 2008, trên vùng biển Cô Lin – Gạc Ma, thay cho nén hương, với những người lính đã ngã xuống, trong ngày 14/3/1988 khi bảo vệ chủ quyền Tổ quốc, ở địa đầu Trường Sa.
——————————————————————————————————–
Con gái yêu của Ba!.
Ba đang ở đảo Cô Lin – Nơi gọi là đảo chìm, nằm trên rặng san hô xa tít, thăm thẳm và xung quanh mây trời.
Nơi đây đúng 20 năm trước, gần 64 chú – bác bộ đội Hải quân đã hy sinh. Gọi là hy sinh theo đúng câu chữ trong văn phạm và những giấy tờ hay trong các buổi lễ nghĩa.
Chứ nói đúng ra, các chú, các bác ấy bị lính Trung Quốc giết chết bằng đại bác 100 ly, pháo phòng không 37 ly hạ nòng bắn thẳng, đạn tiểu liên AK bắn gần, lưỡi lê sắc nhọn, báng súng nặng trịch, câu liêm nhọn hoắt và đại đa số đều chìm xuống biển, chết mất xác.
Các chú, các bác ấy nằm xuống, cũng chỉ vì cái dải san hô xanh thẳm, xa hút ấy. Nhìn trên bản đồ trong google và dù có phóng to đến cỡ nào thì con cũng khó mường tượng ra cái khoảng biển xanh đó.
Chắc con sẽ hỏi: “Chỗ đó là gì?”.
“Chỗ đó” là đất đai của Tổ quốc mình, con ạ!.
Lát nữa (bây giờ là 11 giờ 30 phút), đúng 14 giờ, Ba và mọi người trong Đoàn Công tác sẽ làm lễ thả hoa, tưởng niệm những người đã nằm xuống cách đây 20 năm trước.
Mọi người trong phòng ở của Ba trên tàu HQ 996 nói: Sẽ thả xuống biển, nơi những người đã nằm xuống đấy đủ cả bia, rượu, thuôc lá, ớt xanh, kẹo cao su… vì “trần sao, âm vậy”.
Ba cũng làm như vậy với mọi người và Ba cũng muốn thả xuống đấy cả tâm tình, tấm lòng của Ba mẹ, của con và em, của ông bà, cùng bao nhiêu người khác nữa ở đất liền, để những người trai trẻ đã nằm xuống đấy không uổng phí, không chạnh lòng.
Con chưa hiểu thế nào là Tổ quốc!. Con còn chưa học đến những bài văn, thơ về Tổ quốc trong sách Tiếng Việt, nên chưa hiểu. Thế nhưng, có bao nhiêu người quyền cao chức trọng, giàu có, cũng chẳng hiểu được khái niệm Tổ quốc.
Mù mờ và hồn nhiên, nhiều người còn ví: Tổ quốc chỉ đơn giản là những đêm hát Karaoke, đám con trai – con gái ôm nhau gào lên bài hát cách mạng hoành tráng trong hơi bia rượu, thuốc lá ngoại sặc sụa…
Buồn cười thế đấy nhưng đó lại là sự thật.
Ba chợt nhận ra vậy bởi những ngày sống ở đất liền, Ba cứ cắm đầu vào nỗi lo cơm áo gạo tiền, nỗi lo làm tròn trách nhiệm, hoàn thành nhiệm vụ. Việc viết lách luôn nhìn thấy mặt trái của cuộc sống và cũng luôn thất vọng, cay nghiệt.
Hở ra một chút là thở dốc, là ngủ vùi để sang hôm sau lại sấp ngửa đi làm, lo toan bề bộn. Nhiều lúc, Ba cứ nghĩ mình là cái máy, chỉ biết làm việc, làm việc và làm việc.
Thế nhưng đến hôm nay, khi đã lênh đênh cả tuần trên biển. Mở mắt là thấy biển, quay sang 4 phía đều thấy biển.
Đi ngủ ban đêm, tỉnh giấc tưởng có con đạp chân ấm mềm vào mặt, ba cũng thấy biển.
Biển ngoài này xanh biếc hoà với trong vắt mây trời, mặn mòi mùi gió, Ba mới thấm thía thế nào là Tổ quốc.
Tổ quốc đơn giản chỉ là bình minh đỏ rực trên đảo Song Tử, nơi có cây đèn biển nhẫn nại cả đêm chớp mắt sáng cho những con tàu tỏ đường thông lối.
Tổ quốc là màu xanh của biển cả dưới mạn tàu, nơi có những con cá chuồn thấy động, bay vút lên đầu ngọn sóng như thể mơ ước bay cao, bay xa cùng cánh hải âu bàng bạc.
Tổ quốc là hòn đảo nhỏ, nơi có các chú bộ đội ở cùng quê mình, cùng giọng nói nhà mình, có vợ và em bé cũng ở gần nhà mình.
Tổ quốc là nơi có màu xanh của câu phong ba, cây bàng vuông, cây tra biển trổ hoa trắng tinh, toả màu hương ngan ngát…
Xa hơn nữa, ba thấy Tổ quốc của mình ở góc phố Hà Nội, Ba thường ngồi đánh vật với câu chữ đến khuya, bên 2 mặt trời nhỏ là con và em say nồng trong giấc ngủ thiên thân…
Tổ quốc gần gũi và thân thương, như thể những người gần nhất, cạnh bên nhất và bình dị nhất và không thể thiếu được, ở ngay bên mình, trong nhà mình con ạ!..
Ở đảo chìm Cô Lin này, qua mắt thường và qua độ zoom của ống kính máy ảnh Nhật (một cường quốc đã từng thua trận trên đất nước mình), Ba nhìn thấy chiếc tàu hiện đại của Trung Quốc đang ngang nhiên án ngữ trên biển.
Chiếc tàu ấy lớn quá, hiện đại quá. Nhưng dù có lớn và hiện đại thế nào thì nó cũng giống như chiếc tàu buôn gắn đại bác của Tây Dương đã từng lừng lững tiến vào Sài Gòn, khiến bao nhiêu người Việt mình khiếp đảm về cái gọi là “văn minh phương Tây” khi ấy.
Ban đầu là sợ, nhưng rút cục, những người Việt vẫn đánh chìm những thứ của “văn minh phương Tây” kềnh càng ấy.
Ông cha mình là vậy, Tổ quốc mình là vậy và những người Việt chân chính của chúng ta là vậy. Hôm nay chúng ta có thể choáng ngợp, có thể ngập ngừng vì cái gọi là “định hướng”, đã ngăn cản ý nghĩ, việc làm của mỗi người.
Nhưng rút cục, cái cũ cũng sẽ bị đào thải để nhường chỗ cho những điều mới mẻ… Cái mới ấy, rất đơn giản là những gì Ba muốn ước ao và mong muốn, với con gái yêu và rất mực thông minh của Ba.
Không lâu nữa, con sẽ cùng bạn bè chế tạo ra những con tàu hiện đại hơn, hoành tráng hơn để đánh đuổi những con tàu đang chắn trước mặt Ba và đồng độ của Ba hôm nay.
Con và bạn bè sẽ khẳng định được vị thế Tổ quốc, để không phải quỵ luỵ, nhường nhịn và nuốt nước mắt khi những người con bị bắn, giết bằng lưỡi lê-đạn nhọn và ngắt quãng tuổi thanh xuân bằng dao găm oan nghiệt…
Máu nào chẳng đỏ, nước mắt nào chẳng trong.
Ba hiểu điều ấy, bởi đã gặp những người mẹ ở Quảng Bình, Hà Tĩnh, Quảng Trị, Đà Nẵng… – Những người mẹ đã sinh ra các chú, bác đã nằm xuống ở ngay trên vùng biển Ba đang neo tàu.
Người mẹ nào chẳng xót xa, chẳng vật vã và không thể sống yên hàn khi đứa con mình rứt ruột đẻ ra lại hy sinh, khi vẫn còn qúa trẻ?
Càng không thể sống nổi khi những giọt máu đó chết vùi trong lòng biển vì đạn quân dụng, lưỡi lê, dao găm của những kẻ đang nhơn nhơn tươi cười trên màn hình tivi mỗi ngày đêm…
Thế mới biết nỗi đau câm lặng, nén lại là đáng kính phục, con ạ!.
Như Ba – Đã từng câm lặng trước ngôi nhà dột nát, hoang tàn của bà mẹ Quảng Bình có người con độc nhất hy sinh trên vùng biển Trường Sa linh thiêng, lặng gió này.
Những lúc ấy, Ba chỉ nghĩ: Con phải học tốt hơn, giỏi hơn để Ba mẹ không tủi hổ, để những người con đất Việt không xấu hổ ngậm đắng nuốt cay và con sẽ giỏi để làm tiếp những gì mà ba và bè bạn của Ba đã, đang và sẽ làm cho đất nước này; cho Tổ quốc này và cho vùng biển đảo thân thương nơi xa tít, thăm thẳm.
Con gái yêu của Ba nhé!..
Vùng biển Cô Lin – Gạc Ma
12 giờ 2 phút ngày 24/4/2008 (trước lúc làm lễ tưởng niệm 64 cán bộ, chiến sĩ Hải quân nhân dân Việt Nam hy sinh ngày 14/3/1988)Nguồn : Blog Mai Thanh Hải

2 comments on “Viết cho con gái yêu từ Trường Sa!


  1. ĐỀN Yasukuni, ĐÔNG KINH và ĐẢO Gạc Ma, TRƯỜNG SA …
    ==========================================

    Thăm Đền tôn vinh vị Quốc vong Thân

    Sóng gió từ Trung – Hàn đến sáu lần

    Thủ tướng Nhật không quên « Xin lỗi … »

    Cửa Đền máy bay Zéro trận Cảng Châu Trân

    Phi đội Thần phong ra đi không trở lại

    Đầu tầu xe lửa Cầu sông Kwai có lần …

    Khơi lại Cuộc Chiến tranh Ký ức ?

    Với Nhật vươn lên từ đống tro tàn

    Phía Tàu trỗi dậy chấn thương tinh thần

    Nhìn lại xứ mình thấy lũ Việt gian

    Quyền cao chức trọng chúng tránh bàn

    Ơi Gạc Ma ! Trường Sa ai còn nhớ ?

    Mộ Gió lãng quên quên lãng khơi ngàn !

    Nhói buốt Tâm can Hoàng Sa…còn đấy

    Thổi bùng lên sóng lớp lớp hàng hàng

    Nam quân + Bắc quân mãi mãi nằm Biển cả

    Giữ toàn vẹn Chủ quyền Tổ Quốc

    Ý hệ sau cùng … Tối thượng Giang San !….

    TRIỆU LƯƠNG DÂN

    Ngày 15/8/1975, thủ tướng Nhật Takeo Miki lần đầu tiên thăm đền Yasukuni với tư cách cá nhân – khởi đầu cuộc tranh luận nên hay không nên chính thức viếng đền Yasukuni.
    Năm 1975,, lần thứ 8 và cũng là lần sau cùng viếng đền của cựu hoàng Hirohito, người đã tuyên bố tẩy chay ngôi đền từ năm 1978 sau khi được biết có sự hiện diện 14 tro cốt của các tội phạm chiến tranh

    Ngày 15/8/1985, với tư cách chính thức, thủ tướng Nhật Yasuhiro Nakasone thăm đền Yasukuni, khởi đầu những cuộc phản đối từ phía Trung Quốc.
    Ngày 13/8/2001 thủ tướng Junichiro Koizumi lần đầu tiên thăm đền và tiếp tục các cuộc thăm viếng hàng năm, khởi đầu cuộc “chiến tranh ký ức” với các láng giềng châu Á.

    Ngày 15/8/2006, Thủ tướng Nhật Bản Junichiro Koizumi tới thăm đền Yasukuni. Đây là lần thứ 6 ông thăm đền Yasukuni đã làm dấy lên làn sóng phản đối từ các nước láng giềng Trung Quốc và Nam Hàn trong vấn đề này

    Ðó là một vấn đề lịch sử của hai quốc gia đang đùa với lửa bằng cách khêu gợi lại quá khứ. Tâm điểm của mối bất hoà triền miên, những cuộc tranh cãi không ngừng nghỉ đã đầu độc các mối liên hệ giữa Nhật Bản và các nước láng giềng là những lời “xin lỗi” không thành thật, “lòng ăn năn thiếu thành khẩn” về những tội ác đã gây ra trong quá khứ của cựu đế quốc Nhật về những tội ác do quân dội Nhật đã gây ra trong cuộc chinh phục châu Á bằng quân sự trong những năm 1930 – 1940.

    Trong ngày 15/8/2006, thủ tướng Nhật Koizumi đã lặp lại lời “xin lỗi”. Nhưng lối cư xử này hoàn toàn không giống như những gì người Ðức đã làm khi nhắc lại các sự kiện lịch sử thời phá-xít để nhắc nhở các thế hệ mai sau “bổn phận không được quên” những tội ác của chủ nghĩa phát-xít đã gây ra, không phải để hiềm khích, thù oán nhau mà để không bao giờ còn phạm vào sai lầm lịch sử này và tinh thần hòa giải của người Ðức đối với các nước láng giềng của mình.
    Trong mùa Vu Lan xá tội Vong nhân ngày rằm tháng 7 âm lịch, trước lễ kỷ niệm 15/08 ở Nhật vài ngày trong đền Yasukuni, tọa lạc giữa trung tâm thủ đô Tokyo, cùng với những tín đồ Thần Ðạo trung thành từ bốn phương đổ về để tôn vinh cha mẹ hay các người thân đã vị quốc vong thân trong chiến tranh kể từ thời đại Minh Trị 1868 đến khi nước Nhật đầu hàng Ðồng Minh năm 1945.

    ĐỀN Yasukuni chẳng phải một ngôi đền bình thường như các ngôi đền khác. Ngoài sự thiếu vắng tính siêu việt, tính trừu tượng và ánh sáng của ngôi đền, sự hiện diện thường trực của các nhóm cựu chiến binh với những lá cờ cũ của Quân đội Hoàng gia, các nhóm cực hữu và các người còn hoài cảm về một thời dĩ vãng, chứng tỏ sức sống mạnh mẽ của chủ nghĩa dân tộc và lòng ái quốc sâu đậm. Sự xấu hổ chẳng phải chỉ vì hàng bài vị của 14 tội phạm chiến tranh mà còn biểu lộ hiển nhiên trong các kiến trúc khác. Chẳng hạn nơi cổng đền trong một gian trưng bầy mới được trùng tu lại, ngay lối vào, người ta bầy một chiếc máy bay Zéro nổi tiếng của không quân Nhật trong trận Trân Châu cảng hay chiếc đầu máy xe lửa chạy bằng hơi nước đã được sử dụng trên tuyến đường sắt xuyên nước Thái Lan và Miến Ðiện nổi tiếng trong cuốn phim Chiếc cầu trên sông Kwai

    Nếu chỉ là nơi linh thiêng để tưởng nhớ những người đã khuất trong chiến tranh thì đền Yasukuni cũng chẳng có gì lạ. Chỉ từ năm 1978 ngôi đền này mới thực sự trở thành một biểu tượng cho mối bất hoà khi người ta chuyển vào đây các tro cốt và các tấm bia kỷ niệm của 14 tội phạm chiến tranh Nhật đã bị Ðồng Minh xét xử và hành quyết năm 1947.
    Cựu hoàng Hirohito (mất năm 1989), vị tổng tư lệnh Quân đội Thiên Hoàng trong chiến tranh thứ 2 – người đã ký hiệp ước với Hitler và Mussolini thành lập khối Trục – vào năm 1978, đã từng biểu lộ “mối bất bình” khi được biết sự việc chuyển vào đền Yasukuni các tro cốt và các bia tưởng niệm của 14 tội phạm chiến tranh
    Sau chiến tranh, hoàng đế Hirohi đã tin vào sự phục sinh một nước Nhật dân chủ. Ngài phẫn nộ khi thấy cùng an nghỉ trong ngôi đền này các chiến binh đã ngã trên chiến trường và các kẻ đã ra lệnh cho họ giải thích sự bất bình của cựu Hoàng

    Trở lại chuyện Nước Việt Những ngày cuối tháng Tám 2011, Hà Nội ngột ngạt sau cái thông báo không số, không dấu, không người ký của Ủy ban Nhân dân Thành phố Hà Nội cấm người dân không được biểu tình phản đối Trung Quốc gây hấn trên Biển Đông.

    HÔM NAY ngày 14 tháng Ba năm 2012 : Trận Gạc Ma, hỏi rằng BỘ TRÍNH CHỊ có nhớ ?

    64 Anh hùng TRƯỜNG SA bị lãng quên ?? !!!

    • Xin cáo lỗi quý bạn đọc VÌ VIẾT THẲNG lên màn hình NÊN VÀI SAI SÓT …đa tạ …

      xin đọc lại là :

      ĐỀN Yasukuni, ĐÔNG KINH và ĐẢO Gạc Ma, TRƯỜNG SA …
      ==========================================

      Thăm Đền tôn vinh vị Quốc vong Thân
      Sóng gió từ Trung – Hàn đến sáu lần
      Thủ tướng Nhật không quên « Xin lỗi … »
      Cửa Đền máy bay Zéro trận Cảng Châu Trân
      Phi đội Thần phong ra đi không trở lại
      Đầu tầu xe lửa Cầu sông Kwai có lần …
      Khơi lại Cuộc Chiến tranh Ký ức ?
      Với Nhật vươn lên từ đống tro tàn
      Vẫn giữ trọn Truyền thống Ái quốc
      Phía Tàu trỗi dậy chấn thương tinh thần

      *

      Nhìn lại xứ mình thấy lũ Việt gian
      Quyền cao chức trọng chúng tránh bàn
      Ơi Gạc Ma ! Trường Sa ai còn nhớ ?
      Mộ Gió lãng quên quên lãng khơi ngàn !
      Nhói buốt Tâm can Hoàng Sa…còn đấy
      Thổi bùng lên sóng lớp lớp hàng hàng
      Nam quân + Bắc quân mãi mãi nằm Biển cả
      Ý hệ đặt sau cùng … Tối thượng Giang San !….
      Giữ toàn vẹn Chủ quyền cho Tổ Quốc
      Vĩnh viễn muôn đời Con Đất Bắc + Đất Nam ! ….

      TRIỆU LƯƠNG DÂN

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s