Bất thình lình toàn dân biến thành chuột bạch và con nợ

 Theo:danlambao.vn

J.B Nguyễn Hữu Vinh – Mấy tháng qua, cả xã hội đảo lộn chỉ bởi một tay Bộ trưởng thỉnh thoảng nổi cơn ngẫu hứng bất thình lình. Mà toàn là những cơn ngẫu hứng chẳng giống ai. Mình cứ nghĩ đi nghĩ lại tay Bộ trưởng Thăng này muốn có những thay đổi thật sự vì đất nước, vì người dân hay chỉ “nổ” cho cả thế giới biết mình là bộ trưởng và có quyền đưa cả đất nước làm chuột bạch thí nghiệm cho những cơn ngẫu hứng của mình.

Có thể kể ra không hết những cái giật mình của người dân kể từ khi Đinh La Thăng lên làm bộ trưởng, ban đầu là cấm cán bộ ngành GTVT chơi golf. Chẳng biết cái lệnh cấm của Đinh La Thăng có cần thiết lắm không và hiệu lực đến đâu, chỉ thấy sau đó chẳng ai tổng kết cũng không thèm nhắc đến nữa, coi như chuyện trẻ con hò hét dọa nhau chơi.
Tiếp đến là cái yêu cầu cán bộ công nhân viên ngành của ông ta đi xe bus. Rồi cũng chính anh ta cam kết sẽ đi xe bus mỗi tuần một lần. Chính ông ta cũng cam kết sẽ đi xe bus với bà con. Nhưng sau đó phán một câu xanh rờn: “ thì đến tôi còn chẳng thể đi nổi, làm sao mà bắt buộc anh em phải đi được”. Thế là hòa.
Thế rồi đến chuyện đổi giờ học. Cả thành phố nhốn nháo, học sinh đi học từ sáng đến tận tối mịt chưa được về, đói lả, nhà trường nhốn nháo, gia đình bị động, loạn lên như cào cào… Nhưng, đường tắc vẫn cứ tắc, đỡ giờ này thì phát sinh giờ khác, chưa hết chỗ này thì đã có nhiều chỗ khác tắc hơn. Rồi cũng được dăm ba hôm đâu lại vào đấy, các cháu vẫn cứ theo giờ cũ mà đi, đến giờ thì về, tắc đường vẫn cứ yên tâm mà… chờ hít bụi.
Không thể hiểu nổi, với tư cách là một Bộ trưởng, Đinh La Thăng xem cuộc sống người dân là gì dưới tay anh ta. Cũng như anh ta đã dùng quyền lực nhà nước như thế nào? Cẩu thả, tắc trách, dốt nát hay tính sĩ diện thích ra oai quyền lực đã dẫn anh ta đến hết trò này đến trò khác?
Có phải những cái lệnh đóng dấu Bộ trưởng, những công văn hỏa tốc, quyền lực nhà nước giao vào tay Đinh La Thăng chỉ là để đem ra đùa chơi cho vui, không mang tính nghiêm túc. Bởi nếu có tính nghiêm túc, ông ta phải biết khi muốn áp dụng những kế hoạch nào vào xã hội, cần nghiên cứu thậm chí thí nghiệm cẩn thận trước khi đưa ra.
Nói một cách cụ thể hơn, Đinh La Thăng đã dùng cả mấy triệu dân Hà Nội và cả đất nước này vào những trò thí nghiệm không cần thử trước. Như vậy, tính mạng, cuộc sống người dân dưới tay Đinh La Thăng không bằng thân phận con chuột bạch trong phòng thí nghiệm.
Thế rồi mới đây anh ta lại đề ra cách thu phí… với đủ cách suy nghĩ và bao biện, mà thực chất là bóp nặn bằng sạch những cái khố rách của người dân vốn đã lao đao với giá cả tăng chóng mặt mà chính phủ cứ mặc dân kêu gào.
Đến đây người ta đã rõ bụng dạ ông Bộ trưởng muốn gì? Có phải những trò hô hoán, đề đạt đã nêu trên, nói trước bỏ sau, kêu to đánh khẽ, làm đâu bỏ đấy của ông nhằm đến mục đích cuối cùng là nặn túi người dân vét nốt những đồng hào lẻ?
Biện bạch cho thu phí giao thông đánh vào túi người dân, rằng như vậy là phí chồng phí, Đinh La Thăng đã không từ một lý do nào. (Hình: Lộ Cốt tre trong bê tông nắp cống)
Khi bị chất vấn về việc thu phí, ông ta bảo thu phí là để làm“đường tuần tra biên giới, nếu không thì ai sẽ giữ biên giới cho chúng ta?”. Cách giải thích lạ đời này đã lập tức bị coi là trò mèo vớ vẩn. Sao ông ta không đề nghị thu phí giao thông luôn để đánh Trung Quốc lấy lại Hoàng Sa hoặc Trường Sa luôn cho tiện. Hoặc thu phí giao thông để cho Phạm Tuân lại đi giao thông lên vũ trụ chơi chuyến nữa? Vì nếu không thì ai lấy lại Hoàng Sa, ai đi lên vũ trụ cho chúng ta?
Chỉ riêng cách giải thích này đã cho thấy tư duy Đinh La Thăng, Bộ trưởng một Bộ chiếm ngân sách khổng lồ và đảm bảo một ngành quan trọng của đất nước rành mạch đến đâu.
Điều không bình thường là trên ông ta còn có Thủ tướng, dưới ông ta còn có các Thứ truởng, cục, vụ, viện… lẽ nào như cha ông ta nói “Cháu nó lú thì có chú nó khôn” mà không ai chỉ bảo cho Đinh La Thăng rằng không được phép lấy cả đất nước và hàng triệu người dân làm chuột bạch như thế.
Nhưng đến khi biện bạch cho việc thu phí, không phải Đinh La Thăng không biết tính toán và không có suy nghĩ. Chính vì có suy tính, nên khi được giao quyền lực trong tay Đinh La Thăng là Bộ trưởng một Bộ giao thông, anh ta đã cố gắng khai thác nhiều nhất khả năng móc túi người dân bằng những cách hiệu quả nhất. Tất nhiên không tính đến sự hợp lý của những quyết định đó.
Chỉ có điều cái suy nghĩ của ông ta là ai cũng như ông, cũng nhiều tiền như Bộ trưởng hoặc đã từng có thời làm mưa làm gió ở cái ngành nhiều tiền nhất của đất nước là ngành dầu khí.
Khi đổi giờ, anh ta bảo: “Có một điều cụ thể là tôi đi làm lúc 6h30, hơn 7h mới về tôi chả thấy bao giờ tắc đường cả. Mọi người cũng thế thôi…”. Vâng, mọi người cũng thế thôi, cũng sống, cũng đi ra khỏi nhà và về nhà mình, nhưng họ không như ông, ông Đinh La Thăng ạ. Họ không có xe đưa đón, không có nhà cửa to lớn và hàng đống người nịnh bợ, giúp việc cũng như họ đang sống đồng lương chết đói trong tình hình giá cả hiện nay.
Đặc biệt, họ không có trách nhiệm thay người khác khi đóng tiền tuần tra biên giới vào phí giao thông. Đó là trách nhiệm của cả dân tộc. Trong đó bao gồm cả những người có cái đầu nghĩ ra những thứnày nhưng không bao giờ phải đi xe riêng hoặc bằng phương tiện cá nhân như anh ta.
Họ cũng không thể cứ đúng 6h30 ra khỏi nhà và hơn 7h mới về như ông. Họ còn cả đống công việc lo lắng cho cuộc sống của họ và gia đình họ.
Trong tư duy của Đinh La Thăng và bộ sậu của anh ta, anh ta cho rằng “không thể nói phí này đánh vào người nghèo” thì tôi không hiểu anh ta đang nói với ai?
– Thứ nhất, nếu không đánh vào người nghèo, thì có nghĩa là yên tâm khi đánh vào người giàu thì không sao? Cứ đánh thoải mái miễn là nó còn nôn ra được tiền? Có phải đây chính là tư tưởng “kinh tế thị trường định hướng XHCN” quái gở mà chúng ta đang lần mò trong đó? Nghĩa là cứ làm giàu đi, đến khi nào cần tao không tịch thu, công hữu được cách này thì sẽ có cách khác buộc mày phải nôn tiền?
– Thứ hai, khi tăng thuế đường, thuế xe, xăng… tất cả mọi thứ sẽ tăng giá buộc mọi người phải chịu vào cước xe. Bà nông dân đi viện, ông công nhân về nhà thăm quê, họ đi bộ mãi được sao? Vậy những khoản đó đánh vào ai? Hay nó đánh vào những người tham gia giao thông bằng xe nhà nước như anh bộ trưởng họ Đinh này?
Thậm chí, một tay Thứ trưởng của anh ta còn giải thích là mỗi chuyến xe thêm mấy triệu chia đều bao nhiêu hành khách không đáng bao nhiêu, hoặc ngành vận tải congtennơ là siêu lợi nhuận nên thêm mỗi chuyến vài triệu không ảnh hưởng. Đúng là miệng lưỡi từ những cái đầu dốt nát và không thể nói gì hơn là ngu xuẩn. Tại sao anh ta không hiểu rằng đời sống người dân đã tích tụ quá nhiều những cái “không lớn” như anh ta đã dẫn ra để đang đi đến sự khốn đốn? Và có phải quyền lực được giao cho anh ta thì anh ta có quyền tước đoạt từ tay người dân đồng tiền mồ hôi xương máu của họ bằng những chính sách bất hợp lý?
Tại sao anh ta không hiểu rằng ngành nọ, ngành kia siêu lợi nhuận như anh ta nói thì nhà nước đã sẵn sàng tròng vào cổ họ những sợi dân thuế má khác nhau.
Tại sao có một ngành siêu lợi nhuận hơn cả, là tệ tham nhũng của công, đặc biệt là trong các công trình giao thông ông ta không nhắm vào đó mà lấy lại tiền bị cướp đi?
Cuối cùng, chẳng có thể nói gì hơn, là khi một người được giao trọng trách mà ăn nói quàng xiên, ra lệnh ấm ớ, đặc biệt không biết mình đang phục vụ đối tượng nào, thì đời sống người dân cứ như giao vào tay kẻ đánh bạc. Và cả đất nước, dân tộc ta lại tiếp tục biến thành những con chuột bạch không cần bảo hiểm. (Hình: Cột Km bị gãy lộ cốt tre thay cốt thép).
Nhưng, trên hết là thân phận người dân, cứ mòn mỏi nôn sạch từ những đồng tiền cắc nhỏ nhất trong đáy quần cho đến tài sản chắt chiu bao đời cho thỏa cơn khát tiền hiện nay của nhà nước. Cơn khát đó đang được giải khát bằng những lý do vớ vẩn và sự ngụy biện của quan chức để mục đích cuối cùng là người dân nôn ra những thứ họ cần.
Những điều đó không có gì lạ, chính sách đó diễn đi, diễn lại quá nhiều qua nhiều thời kỳ. Nhưng khi một Bộ trưởng dám thừa nhận rằng: “Tôi bị ’chửi’ suốt” như một chuyện bình thường mà không suy nghĩ, thì đó là đã đến lúc không còn gì để nói thêm.
18/3/2012
J.B Nguyễn Hữu Vinh


http://www.rfavietnam.com/node/1094 

11 comments on “Bất thình lình toàn dân biến thành chuột bạch và con nợ

  1. bài viết thật hay,chính xác,tôi đề nghị bộ trưởng THĂNG, thăng đi cho dân nhờ, dốt mà hay nói.
    anh VINH biết không những quan quyền CSVN tàn là thứ vậy không à.từ trên xuống dưới.

  2. Đinh La Thăng – người tài hay kẻ phá hoại xã hội?

    Có lẽ lần đầu tiên trong lịch sử hơn 60 năm cầm quyền, trong Đảng Cộng Sản Việt Nam (ĐCSVN) mới xuất hiện một ông bộ trưởng có biệt tài “nổ sảng” như ông bộ trưởng Bộ giao Thông vận tải Đinh La Thăng.
    những quyết sách không giống ai, mang đậm chất tự PR cho cá nhân mình của ông bộ trưởng này. Nhưng nay thì đã rõ: Ông Thăng chỉ là một kẻ phá hoại, không hơn không kém! Những cái gọi là “sáng kiến đột phá” của ông Thăng nay chỉ còn lại chữ “phá” mà thôi…
    Nước Việt Nam đã đến lúc suy tàn nghiêm trọng về thể chế chính tri khi những kẻ bất tài phá hoại như Đinh La Thăng lại bằng thủ đoạn nào đó leo lên chễm chệ ngồi trên ghế bộ trưởng…
    Đất nước được giao vào tay những con người quản lý như vậy thì chẳng khác nào người dân như những hành khách bất đắc dĩ trên chuyến xe đường dài, giao phó vận mạng của mình cho những tay tài xế vừa say rượu vừa không thuộc luật giao thông !!!

    http://phamvietdao2.blogspot.com/2012/02/bt-inh-la-thang-nguoi-tai-hay-ke-gay.html

  3. Khi ông bộ trưởng lòi đuôi nói khoác

    Người ta thường nói “chiếc thùng kêu to là chiếc thùng… không có gì cả”.
    Nhưng chỉ nhìn vào những sản phẩm thành tích miệng của ông Đinh La Thăng thì sẽ thấy: Nhân dân đang đóng thuế để nuôi một kẻ ba hoa khoác lác đến mức mụ mẫm. Nguy hiểm ở chỗ kẻ ấy lại đang nhẫn tâm dùng quyền lực “lục túi người dân” để thu ngân sách cho ngành một cách bất hợp pháp, dưới chiêu bài “thu phí để chống ùn tắc”.
    Cách khả thi nhất là ông Thăng nên bớt “nổ” bớt phát minh ra những kế hoạch không giống ai thì tốt hơn. Người dân không dám nghĩ đến chuyện thay bộ trưởng Bộ Giao Thông Vận Tải, vì nếu có muốn thay thì chính phủ đào đâu ra người tài hơn ông Thăng lúc này mà thay?

    http://vietsn.com/forum/showthread.php?p=1511052

  4. DỐI TRÁ , KHOÁC LÁC LÀ BẢN CHẤT , LÀ ĐIỀU KIỆN SỐNG CÒN CỦA CỘNG SẢN . KHÔNG NÓI DỐI , CỘNG SẢN SẼ KHÔNG THỂ TỒN TẠI TRÊN THẾ GIỚI NÀY .
    HẢY THÔNG CẢM CHO CÁI MÁY NÓI DỐI ĐINH LA THĂNG , NÓ CHỈ HƠI BỊ CHẬP MẠCH MỘT CHÚT .

    ” XHCN = Xạo Hết Chỗ Nói!

    Gần 60 năm cai trị trên miền Bắc và hơn 35 năm trên cả nước Đảng cộng sản Việt Nam đã thành công “rực rỡ” trong việc cấy truyền dịch bệnh lưu manh và dối trá vào toàn cơ thể xã hội.

    Căn bệnh này tại Việt Nam hôm nay đã ngấm vào xương tủy, máu và trí não của mọi giới. Quan chức và những kẻ bất lương thì dối trá để thăng quan, tiến chức, tham nhũng, ăn cắp, chiếm đoạt, lừa gạt trục lợi… Người dân thấp cổ bé miệng lấy dối trá làm vũ khí đối phó, tồn tại. Nền tảng lòng tin bị mục rữa.”

    http://www.diendantheky.net/2010/12/che-o-cong-san-mot-dang-thuc-khac-cua.html

  5. Tuần này thiên hạ xôn xao dự thảo thông tư liên tịch về mũ bảo hiểm (MBH):”Những người điều khiển, người ngồi trên mô tô, xe máy, xe đạp điện đội các loại mũ thời trang, mũ thể thao, mũ bảo hiểm không đúng quy cách, sẽ bị xử phạt với mức phạt như đội mũ bảo hiểm không đúng quy cách hoặc không đội mũ bảo hiểm, số tiền từ 100.000 đến 200.000 đồng”. Mặc dù ông Trần Văn Vinh, phó tổng cục trưởng tổng cục Tiêu chuẩn đo lường và chất lượng (bộ Khoa học và công nghệ) đã loan báo: “Đối tượng chính để xử lý là nhà sản xuất và kinh doanh MBH giả, còn việc xử phạt người đội MBH giả chỉ là một khía cạnh nhỏ của thông tư” thì dân chúng vẫn sôi sục về cái gọi là “ khía cạnh nhỏ” của ông.

    Hành là chính

    Hóa ra để chống MBH giả người ta bắt dân phải chịu trách nhiệm về hành vi mua MBH giả. Rõ là nực cười. Làm sao khẳng định được người đội MBH giả “biết giả vẫn cứ mua”? Và nếu người đội MBH không biết trên đầu mình là mũ giả hay mũ thật thì phạt thế nào? Chả hiểu cơ sở nào mà ông Nguyễn Văn Vinh khẳng định: “ đa phần mọi người biết ( MBH giả) mà cố tình đội, đội MBH mang tính hình thức để đối phó”. Không lẽ đa số người dân bảo vệ tính mạng của mình bằng cái MBH giả? Chả ai ngu bỏ tiền ra để mua cái chết, chỉ có mấy ông “dự thảo” nghĩ vậy mà thôi.

    Và cũng chẳng hiểu sao ông Nguyễn Văn Vinh khẳng định: “không cần quá kỹ thuật, lực lượng chức năng hoàn toàn có thể phân biệt được bằng mắt thường.” Muốn phạt người ta phải chứng minh được băng kĩ thuật đó là mũ giả hay thật chứ không thể bảo ê, tao thấy mày đội mũ giả, vào đây tao phạt mày! Cái lý “có thể phân biệt được bằng mắt thường” của ông Vinh đã tạo điều kiện cho lực lượng chức năng thả sức tung hoành, tự tung tự tác, nhìn mặt mà bắt hình dong, ghét thì tuýt còi bảo giả, yêu thì bảo thật cho qua. Ai nhanh tay xì tiền lót tay lập tức mũ giả thành mũ thật. Ai ngu ngơ to mồm cãi lại thì mũ thật lập tức thành mũ giả, khéo không tiền mất tất mang. Từ nay dân phải có thêm một món tiến mãi lộ mới, ấy là tiền biến MBH giả thành MBH thật, còn trên mọi nẻo đường MBH giả, MBH thật cũng chừng ấy chiếc, không thay đổi được chút nào.

    Một dự thảo chẳng những không giúp gì cho quốc kế dân sinh mà còn gây phức tạp rối ren trên đường phố, làm mất thời gian tiền bạc của Nhà nước và tạo cơ hội cho rối loạn kỉ cương phép nước, làm ra để làm gì? Chỉ có những người soạn ra dự thảo mới trả lời được câu hỏi này. Bởi vì chính họ biết thừa để chấm dứt tình trạng MBH giả thì phải xử lý ngay ở nguồn nhập khẩu, nơi sản xuất và các hãng kinh doanh, chỉ có cách đó không có cách nào khác. Biết vậy tại sao người vẫn cứ ra các dự thảo bổ vào đầu dân?

    Cũng như các dự thảo chống ùn tắc giao thông, không đốn được cái gốc người ta đua nhau ra các dự thảo chặt đẹp cái ngọn. Dự thay đổi giờ làm, dự thảo bắt dân nộp thêm phí giao thông các phương tiện xe máy, dự thảo bỏ xe máy đi xe bus, dự thảo xe số chẵn xe số lẽ, dự thảo ra vào thành phố ngày lẻ, ngày chẵn, thứ lẻ thứ chẵn.…

    Vì sao lại có những dự thảo kì khôi như vậy? Phải chăng bệnh thích hành dân lâu ngày thành nghiện ngập, không hành dân không chịu được, việc gì cũng phải bổ vào đầu dân khi đó mới thỏa chí làm quan. Chỉ có giải thích như vậy thôi.

  6. Yên tâm đi các bác ,chính hắn đang diễn biến hòa bình và phá hoại chế độ đấy ! Chỉ vài bữa nữa là có kết quả thôi .Khi nhân dân không còn gì để mất họ sẽ vùng lên như anh Vươn ,chị Dậu ,anh Pha Và mùa xuân sẽ trở lại . “Giai cấp nòng cốt” phải bị bần cùng hóa mới mở mắt ra !


  7. Cánh đồng cỏ bất tận cháy không ngừng trong Văn chương Võ Đắc Danh
    ===========================

    Đâu rồi Nhà văn Nhà thơ Nhà báo cầm Tâm bút ?
    Vì nông dân khổ đau khắp cánh đồng Bắc Bộ
    Anh Vươn anh Quyết Tiên Lãng – Hải Phòng
    Đâu còn Khái Hưng bọn Việt cộng đã thủ tiêu
    Cảnh đời dân nghèo bên đê Yên phụ Sông Hồng
    « Không Anh phải sống !
    Không, thằng Bò cái Nhớn cái Bé !…
    Không Anh phải sống !… »

    Đâu rồi Nhà văn Nhà thơ Nhà báo cầm Tâm bút ?
    Vì nông dân khổ đau khắp cánh đồng Trung Bộ
    Cụ bà Hồ Nhu chết không yên nơi Cồn Dầu – Đà Nẵng
    Đâu còn Cù Huy Hà Vũ bọn Việt cộng đã bắt giam
    Người Luật sư vì đấu tranh cho Dân oan dám làm …

    *

    Đâu rồi Nhà văn Nhà thơ Nhà báo cầm Tâm bút ?
    Vì nông dân khổ đau khắp cánh đồng Nam Bộ
    Đã có « Anh Nông dân cầm bút  » : Võ Đắc Danh !
    Cả chục vạn Văn nô Thi nô Báo nô đang vô cảm
    Cả Nước đếm may lắm trên đầu ngón tay Sứ mệnh Nhà Văn

    Võ Đắc Danh suốt đời cầm bút cho nông dân
    Vinh danh con người phóng khoáng bình dị
    Khát khao tử tế khát vọng sống tử tế đàng hoàng
    Nhưng cỗ máy đẩy họ vào bước đường cùng khốn khổ

    Võ Đắc Danh suốt đời cầm bút cho nông dân
    Trọn cuộc ám ảnh tìm kiếm thân phận thương đau
    Kiếp nông dân oan khuất vùi dập lừa đảo đọa đày …
    Nơi bùn lầy làng hoang vu thôn xơ xác bến tiêu điều

    Võ Đắc Danh suốt đời cầm bút cho nông dân
    Những bút ký trang văn đẫm giọt lệ nụ cười
    Tỏa sáng những mảnh đời vô danh trên cánh đồng bất tận
    Vâng, đó là nàng thôn nữ chàng tá điền
    Vâng, chính là nông dân thời nào cũng thế !
    Vâng vẫn là nước mắt nụ cười của đàn bà thôn quê khổ đau
    Những phụ nữ thật bình thường
    Dám sống trên nỗi khổ đau cùng cực hầu làm Người Lương thiện
    Những thôn nữ thật bình dị giản đơn trong đời chợ chợ đời
    Tiếp tục đắm chìm trong tiếng kêu vô vọng
    Những người đàn bà lạ kỳ trên đường đời khổ đau cay đắng
    Yêu người bị Tình phụ – tin người bị dối lừa
    Bao nhiêu khổ đau từ trần gian trầm thống đều đổ lên đầu
    Thế mà vẫn nuốt nước mắt nghiến răng dấn bước
    Nhưng đã không gục ngã không đầu hàng dễ dàng
    Quyết không đầu hàng số phận định mệnh
    Vẫn tiếp tục dòng sống dòng chảy cảm xúc trên trang văn luống chữ đẫm mồ hôi
    Chắc Nhà Văn không những có Tình yêu thương mà còn có Lòng dũng cảm
    Thách thức chế độ nguồn cội cái ác bạo tàn

    *

    Tại sao Anh không viết kiếm sống kiếm vinh quang ?
    Viết bốc thơm lãnh tụ đỉnh cao trí tuệ ?
    Viết nâng bi quan đỏ quan tham ?
    Viết đánh đĩ liếm giầy gái chân ngắn gú chân dài ?
    Tại sao Anh trọn đời viết về nông dân bất hạnh ? ? ?
    Nhà Văn phải đối diện với đòn thù của đám quan tham quan đỏ
    Những bầy kên kên rỉa thịt nhân vật của anh cuối đường cùng…
    Trên mảnh đất kền kền trị vì chỉ có móc ngoặc ăn nhậu
    Rồi chúng buả lưới vây đời Anh không có đất sống
    Buộc phải treo Tâm bút – bẫy Anh vào vòng lao lý ngục tù

    *

    Ôi Nghịch lý Võ Đắc Danh
    Ngay giữa cái Thời Đồ đểu vinh thân phì gia là lẽ sống
    Ôi Bổ đề Võ Đắc Danh « lẩn quẩn buồn vui của cuộc đời Nông dân »
    Ngay giữa cái Định đề quái đản « yêu Nước là yêu chủ nghĩa xã hội ! »
    Ngay giữa cái Bể đồ quái thai « 16 chữ vàng + 4 Dốt ! »
    Cả Nước cả Dân tộc Việt : Xuống Hố Cả Nút thôi !
    Xin đa tạ Dòng Văn học Dấn thân Võ Đắc Danh nhân chứng hôm nay ….

    TRIỆU LƯƠNG DÂN

  8. Diễn biến hòa bình ? Khó tin lắm! Dân mình chịu đựng quen rồi, dù các quan có mang cứt đái đổ lên đầu cũng cười hề hề cho qua chuyện thôi ! Để rồi coi !

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s