Suy nghĩ về phong trào yêu nước ở Việt Nam hiện nay

Năm 2011 đánh dấu một mốc son cho phong trào yêu nước với 11 cuộc biểu tình trên đường phố ở trung tâm thủ đô Hà Nội. Tuy nhiên, phong trào đang bị chính quyền đàn áp khốc liệt vào những ngày cuối tháng 3/2012, đầu tháng 4/2012 này khiến nhiều người quan sát không khỏi lo âu. Câu hỏi đặt ra là phong trào làm gì để đứng vững hôm nay và phát triển ngày mai? Câu hỏi thật không dễ trả lời.

Nếu nói về phong trào yêu nước đòi dân chủ cho nhân dân thì phải kể đến hoạt động của ông Hoàng Minh Chính với việc khôi phục Đảng Dân chủ. Hoạt động của ông như ngọn cờ phất lên, nhen lên hy vọng cho nhiều người nặng lòng với nhân dân, với đất nước. Sau đấy là nhiều người khác như Trần Anh Kim, Lê Thị Công Nhân…tạo ra không khí sôi động trên diễn đàn công khai ở Việt Nam. Trong số họ, có những người cao tuổi, trung tuổi và lớp trẻ đầy nhiệt huyết với vận mệnh của nhân dân, đất nước. Chính quyền đã không tiếp nhận tiếng nói mới từ dư luận nhân dân, ra tay đàn áp. Lần lượt nhiều người bị chính quyền bắt giữ, đưa ra tòa xử theo Luật hình sự và chịu án phạt tù giam. Nhưng phong trào không vì thế mà tàn lụi. Lại có những người mới xuất hiện, đứng ra tuyến đầu với phương thức đấu tranh mới.

Năm 2011 nhân việc nhà cầm quyền Trung Quốc gây hấn ở biển Đông, những người yêu nước tập hợp nhau biểu tình chống hành động của Trung Quốc. Các cuộc biểu tình này thức tỉnh tình thần yêu nước trong cộng đồng người Việt nên được ủng hộ cả trong và ngoài nước. Thoạt đầu chính quyền ủng hộ bằng cách im lặng, nhưng khi các đại diện cấp cao Việt Nam – Trung Quốc đã gặp nhau thì chính quyền Việt Nam quay ra cản trở, cấm, đàn áp các cuộc biểu tình. Không thể phủ nhận, chính quyền đã đàn áp rất thành công.

Nhưng vì sao chính quyền thành công trong các cuộc đàn áp? Vì sao phong trào yêu nước đòi dân chủ cũng như phong trào yêu nước bảo vệ biển đảo của Tổ quốc phải tạm lắng?

Theo ý kiến cá nhân tôi, có nhiều lý do nhưng quan trọng nhất là các phong trào chưa được quần chúng nhân dân hậu thuẫn. Bất kỳ phong trào nào, nếu đã gọi là phong trào thì đều cần đến sự hậu thuẫn của quần chúng nhân dân. Quần chúng là nguồn bổ sung nhân lực cho phong trào, là nơi sàng lọc những người kiên định và người cơ hội, là nơi đào luyện để chọn ra những cá nhân xuất sắc dẫn đường cho phong trào. Về điều này có thể tham khảo ý kiến của I.V.Stalin khi nói đến sự vô địch của những người cộng sản. Stalin kể: Trong thần thoại Hy-lạp có một người sức khỏe vô địch, đấy là Ăng-tê, con của thần Đất.

Mỗi khi Ăng-tê yếu sức, nếu chạm xuống đất thì mẹ Đất lại tiếp sức cho. Dũng sĩ Héc-quyn phát hiện ra điều đó nên nhấc bổng Ăng-tê lên và bóp chết ở trên không. Những người cộng sản cũng giống như Ăng-tê, chừng nào còn giữ mối liên hệ với quần chúng (tức là mẹ Đất) thì chừng đó vẫn là vô địch. Hiện nay chính quyền xưng danh cộng sản có giữ mối liên hệ với nhân dân hay không? Tôi nghĩ mối liên hệ này ngày càng yếu, ngày càng mờ nhạt, nếu không muốn nói là đang đối lập với nhân dân. Những người yêu nước càng không thể tách khỏi nhân dân, nếu tách khỏi nhân dân thì rất dễ bị chính quyền đàn áp mà không thể tự bảo vệ. Có một bài học lịch sử là những năm đầu thế kỷ XX, những người cộng sản Việt Nam đã phát động phong trào “vô sản hóa”, thực chất là xây dựng mối liên hệ với quần chúng nhân dân, từ đó phát triển lên.

Trong số những người đấu tranh công khai tôi để ý đến ông Vi Đức Hồi, cựu giám đốc trường Đảng huyện Hữu Lũng, Lạng Sơn. Ông Hồi bị bắt giam, trước đó đã viết hồi ký đăng nhiều kỳ trên trang mạng. Bài hồi ký số 29 rất thú vị, ông Hồi đem tiền cho các hộ nghèo vay không lấy lãi để xóa đói giảm nghèo. Việc này bị chính quyền tìm cách “đánh” đủ các kiểu, nhưng uy tín ông Hồi ngày càng tăng. Cách cuối cùng là chính quyền bắt giam ông, cũng là cách tách ông khỏi nhân dân.

Trở lại với phong trào yêu nước đòi dân chủ. Đã có những nhân vật nổi bật nhưng ai là người được quần chúng nhân dân tin yêu và hết lòng bảo vệ? Chưa có ai! Nhớ lại những chí sĩ nổi tiếng như Phan Bội Châu, Phan Chu Trinh khi bị Pháp bắt thì bên ngoài có cả một phong trào quần chúng ủng hộ. Sức mạnh của phong trào quần chúng đã ngăn chặn cách hành xử vô lý của chính quyền. Tôi nghĩ những người yêu nước hôm nay muốn giúp được nhân dân mình, đất nước mình thì cần đến với nhân dân, giúp đỡ nhân dân, tạo ra mối liên hệ mật thiết với quần chúng nhân dân, từ đó tạo ra sức mạnh của phong trào. Có nhiều cách đến với nhân dân, giúp đỡ nhân dân. Cách làm như ông Vi Đức Hồi là một ví dụ. Hiện nay nhân dân bị cướp đất trắng trợn, bị xâm hại về quyền lợi mà không ai bảo vệ. Những người yêu nước tại sao không tìm đến họ, ít ra cũng tư vấn miễn phí pháp luật cho họ? Phải có những việc làm thiết thực, giúp được nhân dân trong lúc khó khăn thì mới được nhân dân tin yêu và bảo vệ.

Điều thứ hai mà tôi muốn nói là việc xác lập mối quan hệ tương trợ giữa các nhóm khác nhau. Cần gấp rút xây dựng mối liên hệ giữa các nhóm, tạo thành dư luận của quần chúng nhân dân. Để làm được điều này cũng cần một số việc xác lập lòng tin giữa các nhóm, ở đây tôi chưa đề cập sâu, nhưng đã tới lúc cần nghĩ đến và thực hiện nhanh.

Còn một việc tôi muốn rung chuông báo với dư luận là hiện nay một bộ phận chính quyền đã tập trung toàn bộ sức mạnh của hệ thống chính trị cấp tỉnh để đàn áp một vài người, là khâu yếu trong phong trào. Sự việc chị Trần Thị Nga bị đe dọa mạng sống, ông Khánh, bà Trâm bị ngăn cản không cho ra khỏi nhà là biểu hiện của việc này. Rất mừng là phong trào đã có khả năng bảo vệ người của mình, nhưng chưa tìm ra cách để tự bảo vệ chắc chắn bằng pháp luật, bằng dư luận. Tôi nghĩ đến nhưng chưa thấy được phương cách nào, đề nghị bạn nào tìm ra cách thì thông báo cho người đại diện của phong trào. Cũng là cách giúp cho phong trào đứng vững để phát triển trong điều kiện hiện nay.

Trần Đức Việt

3 comments on “Suy nghĩ về phong trào yêu nước ở Việt Nam hiện nay

  1. việc trước đây Đảng CSVN quyết tâm dựng lên hình ảnh vị cha già dân tộc là ông Hồ chí MInh từ 2 đồng chí Lê Đức Thọ và Lê Duẩn là để say lòng người dân đưa hình ảnh ông Hồ hết lòng vì dân vì nước bằng tất cả công cụ tuyên truyền từ ấp xã thôn thị trấn thành phố và sau đó ông Hồ chỉ là nhân vật bù nhìn để mặc cho L Duẩn/ LĐ Thọ điều khiển toàn đất nước và quân đội …..

    Ngày nay chúng ta cũng cần có một nhân vật như ông Hồ để thu phục lòng dân ví dụ như bà Lê Hiền Đức là nhân vật đã lớn tuổi kiên quyết chống tham nhũng mà tham nhũng là điểm huyệt lớn nhất mà đảng đang lo sợ vì đâu đâu ai ai trong Đảng từ cao đến thấp đều ít nhiều có tham nhũng … ngược lại kẻ chống tham nhũng chính là kẻ thù thật sự của Đảng là lợi ích và quyền lợi của nhân dân …

    Việc thân thế và nhân thân bà LH Đức cũng tương đối tốt vì bà cũng lớn tuổi nên rất tốt trong việc đấu tranh bất bạo động CS cũng không thể chụp mũ hay sử dụng bạo lực công khai với bà được và bà hoàn toàn có thể đóng thế vai ông Hồ để huy động lực lượng quần chúng cùng nhau chống tham nhũng và vạch ra bộ mặt thật của Đảng thông qua các hình thức chống tham nhũng . Bên cạnh đó chúng ta cũng cần có những động thái ” dùng vũ lực mềm ” để ủng hộ bà nhưng bà phải hoàn toàn khong biết tránh sự khai thác của bên an ninh/CA …. chúng ta cũng cần có lời ” khuyên ” với bà về vấn đề bà kết hợp với các cựu Đảng viên cấp tiến đã về hưu để tạo thành một tổ chức Đảng viên đối lập với Đảng CSVN sao mà ĐCSVN không thể không chấp nhận , chúng ta tìm cách lôi kéo các thành phần Đảng viên cấp tiến quay trở về với chính nghĩa quốc gia dân tộc … và giai đoạn cuối cùng là kết hợp hoàn toàn với các nhóm , tổ chức nhỏ lẻ về cải cách dân chủ tự do đưa ra lời tuyên bố ” trưng cầu dân ý ” hay đại loại là một bước tiến quan trọng trong chế độ bầu cử tự do nhằm tiêu diệt tham nhũng và trân trọng người tài bước ra ứng cử để cứu nước ….

  2. Bộ trưởng ngoại giao Nguyễn Cơ Thạch đã nhận định về cuộc họp Thành Đô đầu tháng 9-1990 rằng: “một thời kỳ Bắc thuộc rất nguy hiểm đã bắt đầu!”. Một lời than não nề. Một lời cảnh báo đến vẫn nay còn có giá trị.

    Để hiểu rõ sự kiện lịch sử tệ hại này, mời các bạn tìm đọc tập hồi ký rất chân thực và sinh động của nguyên thứ trưởng ngoại giao Trần Quang Cơ, với đầu đề “Hồi Ức và Suy Nghĩ” dày hơn một trăm trang, mô tả tỷ mỷ các sự kiện, khắc họa từng nhân vật các bên ở một thời điểm lịch sử then chốt.

    Sau chiến tranh biên giới phía Tây Nam và biên giới phía Bắc những năm 1976 -1979, rồi chiến sự ở Campuchia kéo dài đến cuối năm 1988, mối quan hệ Việt Nam và Trung Quốc vốn dĩ phức tạp từ xa xưa, khi bạn, khi thù, đến đây lại có bước ngoặt, từ chiến tranh quyết liệt, từ đối đầu chuyển sang bình thường hóa, rồi từ bình thường hóa chuyển nhanh sang tình hữu nghị «16 chữ vàng» và «láng giềng tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt», trên thực tế là phía lãnh đạo Việt Nam chịu sự phụ thuộc về nhiều mặt đối với thế lực bành trướng nước lớn.

    Thái độ này được các nhà trí thức yêu nước và bà con ta gọi là thái độ “hèn với giặc, ác với dân”, từ sự kiện Thành Đô đến nay đã kéo dài 22 năm.

    Về các nhân vật lãnh đạo vào thời điểm tháng 9-1990, nên chú ý: Lê Duẩn, nguyên tổng bí thư từ năm 1960 – là người chống Trung Quốc bành trướng quyết liệt nhất – đã chết bệnh ngày 10-7-1986. Trường Chinh làm quyền tổng bí thư từ tháng 7 đến tháng 12 -1986, rồi làm cố vấn Ban Chấp hành Trung ương, chết ngày 30-9-1988. Trường Chinh khi cuối đời rất hăng hái với việc ghi trong Hiến pháp 1980 đoạn lên án bọn xâm lược và bành trướng Trung Quốc.

    Nguyễn Văn Linh được bầu là tổng bí thư trong Đại hội đảng lần thứ VI cuối năm 1986, chỉ làm 1 nhiệm kỳ, đến Đại hội VII làm cố vấn. Ông Linh nổi tiếng là con người hời hợt, không có chiều sâu, hay ngả nghiêng, có thời rất cởi mở, viết báo đều trong chuyên mục «Những việc cần làm ngay» ký tên N.V.L. (sau bị châm biếm là « Nói và Lừa »), sau lại quay sang kiểm soát chặt báo chí. Có dạo được coi là một Gorbachev Việt Nam, chủ trương cởi trói cho văn nghệ sỹ được tự do sáng tác, sau đó lại quay ngoắt sang trừng trị họ. Tại Thành Đô ông là kẻ ngây ngô tán tỉnh Giang Trạch Dân và Lý Bằng nên ưu tiên thắt chặt tình hữu nghị Trung – Việt do cùng là nước xã hội chủ nghĩa anh em (!). Ông còn có lúc ngả sang theo quan điểm thâm độc của Lê Đức Anh là thực hiện «giải pháp đỏ», nghĩa là đoàn kết trước hết các đảng cộng sản Trung Quốc, Việt Nam, Khơme Đỏ theo bản chất cộng sản là anh em thân thiết nhất. Ông từng nghe bùi tai lời của Lê Đức Anh là “tôi từng quen, là bạn và làm việc với Pon Pot”. Ông Linh bị nhỡ tàu khi phía Trung Quốc trả lời rằng Trung Quốc chỉ coi quan hệ với Việt Nam như với mọi nước bình thường khác.

    Phạm Văn Đồng bị nhử sang Thành Đô chỉ là do phía Trung Quốc hé ra khả năng ông sẽ được Đặng Tiểu Bình – lúc ấy là lãnh tụ cao nhất tiếp. Về sau ông tỏ ý tiếc, rằng lẽ ra ông không nên đi. Con người ông lú lẫn đến mức quên rằng Đặng là kẻ mưu thâm và tàn ác nhất khi đích thân ra lệnh cho quân bành trướng khi rút quân phải phá sạch, giết sạch, không ngần ngại, theo phương châm 4 chữ «sát cách vô luận».

    Bắc Kinh triệu tập cuộc họp Thành Đô một cách rất trịch thượng. Đại sứ Trung Quốc Trương Đức Duy chỉ báo trước có 5 ngày, yêu cầu ngày 2-9-1990 phải có mặt ở Thành Đô, lại là ngày Quốc khánh chẵn của Việt Nam.
    au Thành Đô, Đặng Tiểu Bình, Giang Trạch Dân, Lý Bằng hiểu rõ bụng dạ của từng người lãnh đạo Việt Nam, nên ngay năm sau 1991 họ đã vận động để gạt phăng Nguyễn Cơ Thạch ra khỏi Bộ Chính trị, đưa Đỗ Mười thay Nguyễn Văn Linh làm tổng bí thư, đưa Lê Đức Anh lên cương vị chủ tịch nước, rồi đưa Nông Đức Mạnh làm chủ tịch Quốc hội và tổng bí thư sau này. Cả một bộ sậu thân Tàu, chịu khuất phục Tàu, lũng đoạn nền chính trị nước ta cho đến tận ngày nay.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s