Đi viện…liệt truyện

Virginia Hospital Center

Hiệu Minh

Hôm nay 5-4-2012, mình phải đi làm colonscopy, nghĩa là đi khám ruột già xem có sự cố gì không. Sau hai ngày nhịn đói, phải uống thuốc, chui vào phòng gây mê, bỗng thấy nên viết vài kỷ niệm đi bệnh viện. Kể gì đẹp chút để bà con vui hơn là nói xấu bệnh viện.

Vào bệnh viện bên Mỹ

Chuyện vào viện bên Mỹ thì có gì đáng nói. Nhưng kể cho bà con nghe để biết và chia sẻ tri thức vì có nhiều cụ trong blog này cần làm việc như Cua đã trải qua.

Có lần đưa tiger đi bệnh viện Hopkins để mổ ung thư tuyến giáp đã kể trong blog rồi. Việt Hùng bên TPO cứ nắc nỏm khen, đưa người nhà đi bệnh viện chẳng lo lắng gì, lại còn thời gian đi chụp ảnh, viết blog, sướng thế là cùng.

Mấy tuần trước, mình đi khám định kỳ sức khỏe hàng năm thì tay bác sỹ trợn ngược mắt, anh năm nay gần 60 rồi thế mà chưa đi colonscopy – khám ruột già (kết). Anh có biết, hàng năm có khoảng 150.000 người Mỹ phải làm việc này, và khoảng 1/3 trong số họ mắc colon cancer – và hoàn toàn có thể chết vì bệnh này.

Việc khám và chẩn đoán sớm có thể giúp người ta tránh được bệnh tật ở giai đoạn đầu. Nếu đợi đến khi ung thư bùng phát thì có thể tính mạng bị đe dọa. Người sau 50 tuổi cần phải làm colonscopy, cứ 5 năm một lần, cho tới khi đi gặp các cụ Các Mác, Lê Nin.

Thế là lão Cua nằm trong danh sách đi colonscopy. Nhà có bảo hiểm Aetna nên có bác sỹ gia đình. Nghĩa là mọi chuyện khám bệnh, từ nhức đầu, xổ mũi, đến ung thư nguy hiểm đều do bác sỹ này khám trước, hỏi về bệnh tình rồi giới thiệu đi bác sỹ chuyên môn.

Tiền chi cho sức khỏe cũng vì thế mà thành ra cao. Ông này giới thiệu đến ông kia, ông kia lại giới thiệu đến cô kìa. Khám tai xong thì bảo anh có bệnh về mũi, lại đến ông khám mũi. Ông khám mũi lại nói ông có vấn đề về của quí vì hay ngửi linh tinh, thế là đến cô bác sỹ chuyên về cái của nợ kia.

Đại loại là yếu sức khỏe thì tiền mất nhiều lắm. Mà lối đời, sức khỏe yếu thì thiếu tiền, thiếu tiền là do ít việc hay mất việc. Bọn khỏe mạnh đi làm nhiều tiền lại chẳng đi bệnh viện bao giờ. Ở Mỹ không nên…ốm.

Mỗi cú hẹn phải trả 15$ do kiểu bảo hiểm mình chọn là “chữa ở đâu cũng OK”. Nếu chọn loại bác sỹ được Aetna duyệt thì không phải trả 15$. Ngoài ra phải trả thêm phí khác liên quan đến khám bệnh. Khám định kỳ răng, mắt, sức khỏe chung chung chỉ mất 15$. Tiền cạo răng, khám mắt, chụp phim gì đó thì do bên bảo hiểm trả.

Nhưng nếu phải chụp, khám thêm vì bệnh tình, đi mổ, đi tiểu phẫu thì hóa đơn sẽ cao hơn và đôi khi vài ngàn đô la là thường. Không có bảo hiểm bên Mỹ coi như tự sát. Tuy thế, có tới 60 triệu người Mỹ không có bảo hiểm do nghèo, vì vậy mới có vụ Obamacare.

Để làm colonscopy thì cần hẹn với bệnh viện, mất cả tháng mới được. Trước ngày khám, nhịn ăn một ngày, một đêm và một buổi sáng trước khi lên thớt. Chỉ được uống nước lã, nước luộc thịt trong veo cho đỡ đói, không được ăn gì “rắn” để đảm bảo sạch ruột.

Sau một tiếng thì thấy đau bụng, và mình hiểu là công đoạn rửa ruột bắt đầu. Tất cả những gì ở trong dạ dày, ruột non, ruột già cho ra hết. Hai lít vào miệng thì ra đúng hai lít exit ở cổng thiên an môn, liên tục trong vài tiếng mới dứt.

Lúc này lại đói, mơ đến dong riềng luộc của Kim Dung, rồi bún chả, nem quế, cả món ngào khoai nước của Ích Duệ, mắm tép chấm rau luộc. Thế mà vẫn cố viết bài Tiên Lãng…Tịt Tuốt, trong khi mình thì…xổ tuốt, vì sợ bà con mong entry mới.

Sáng nay đi thăm Ngọc Hoàng. Vào bệnh viện trước cả tiếng để chuẩn bị. Y tá xem hồ sơ khai của mình và bảo, anh khỏe đấy, chưa đi bệnh viện bao giờ, chẳng có bệnh tật nên càng không lo.

Rồi chị khám rất ân cần, nói chỉ ngủ 20 phút thôi, người ta truyền thuốc mê, anh lên với các cụ rồi về là xong. Thay quần áo, lên giường có bánh xe, vào trong phòng khám. Thấy tên Tổng Cua, HM Blog hẳn hoi, đoán là đúng ca của mình. Bác sỹ còn hỏi lại tên tuổi, số phôn cho chắc. Chỉ sợ các lão “cắt” nhầm của quí thì bỏ mẹ.

Thấy bác sỹ nói, anh ngủ, tôi sẽ cho một cái dây có gắn camera vào “thiên an môn”, rồi đi lên ruột già, soi khắp hang cùng ngõ hẻm, thấy gì lạ sẽ xử lý luôn. Vì anh đã rửa ruột nên việc này hết sức dễ dàng, ngủ đi một tý là xong ấy mà.

Anh y tá da đen cười cười, lấy cái lọ và kim tiêm, đưa vào tĩnh mạch đã truyền đạm từ trước. Thế là lão Cua ngủ lúc nào không biết.

Lão mơ về Tiên Lãng, thấy cái lều coi cá, hai tầng xây bê tông của anh Đoàn Văn Vươn vẫn sừng sững giữa cửa biển, sóng vỗ rì rào. Cá tôm đầy trong cái ao rộng mấy hecta. Anh chị vô cùng hạnh phúc, nhận lại đất lấn biển. Anh em nhà Vươn được nhà nước tha bổng.

Cán bộ trong xã vui mừng vì thấy dân tin yêu. Làng xã ăn nên làm ra, Tiên Lãng thành điểm hẹn của trái đất. Một cách hàn gắn vết thương lòng hiếm thấy trong lịch sử nước nhà.

Bỗng lão thấy lờ mờ trước mặt. Bảng hiệu đề tên Cua, máy chạy tít tít, đều đều, nhịp tim vẫn OK, chứ không phải số hít trên blog.

Chị y tá béo phục phịch nhoẻn miệng cười, ôi anh tỉnh rồi. Thấy chưa, tôi bảo mà, chỉ như giấc ngủ trưa của anh.

Bác sỹ ra bắt tay và nói, đã soi rất kỹ, không có gì nghiêm trọng. Thấy một u nhỏ khoảng vài cm trong ruột đã cắt đi rồi, u lành thôi. May quá, anh làm colonscopy rất đúng lúc. Để lâu có thể thành u ác, lúc đó thì Blog Cua Times có lên vài chục triệu hít cũng chẳng ăn giải gì.

Mình nghe loáng thoáng buồng bên cạnh vì cách nhau mỗi tấm vải. Một ông được dặn là phải quay lại lần nữa sau 3 tháng để xử lý nốt mấy cục còn lại. Phải uống thuốc, ăn theo chỉ định… có lẽ nghiêm trọng hơn mình.

Về nhà làm vài bát cơm, ăn hết đĩa thịt ngan luộc. Ngủ vài tiếng, lại lục tủ lạnh. Vào blog thấy bài Tiên Lãng Tịt Tuốt hít lên vù vù. Anh Vươn vẫn bị giam, người ta tiếp tục khởi tố. Giấc mơ Mỹ khác xa giấc mơ Việt.

Bố nông dân làm…đại tá CA

Nhớ mấy chục năm trước, cụ già mắt kém, một mắt mờ, một mắt sang. Cụ lại thích đi xe đạp. Một lần loạng quạng, đi thế nào mà cái xe bò ở xóm đi ngược chiều va phải, cụ ngã, hỏng nốt mắt khỏe, gẫy một tay. Đời cụ khổ đến lúc chết.

Mình về thăm thì ở nhà lo xong rồi, tay cụ đang bó bột. Nhưng một thời gian thì tay kia bị tật, cong lên, do bó bột sai xương, rất đau đớn vì kéo cơ. Anh em cãi nhau om tý tỏi. Mình đưa cụ ra Hà Nội chữa.

Chị bạn là nhà thơ lại quen một chị nhà thơ có chồng là Giám đốc bệnh viện Công an 198 (19.8 – ngày thành lập ngành CA) ở Mai Dịch. Nhờ chút quen biết mà ông già nhà này được vào làm bệnh nhân theo chế độ trả phí một phần. Riêng vụ này thì mình vô cùng biết ơn ngành công an.

Cụ ở chung phòng với vài người, được chăm sóc hết sức chu đáo, dù thời đó bệnh viện 198 vẫn nghèo nàn, ở vùng khỉ ho cò gáy, ngoại thành Hà Nội. Ông già chả biết tại sao mình được vào đây. Ai hỏi cụ cũng bảo là cháu nó đưa vào, chẳng hiểu nó làm gì. Thế là mấy ông bà cùng phòng thì thầm, ở giường này, phòng này, chắc cũng cỡ tá tướng gì đó, hay là bên an ninh quốc gia cũng nên. Có bà phong luôn cho ông già là đại tá công an mật.

Rồi hôm mổ ghép xương, được bác sỹ giỏi nhất ghép lại cái tay bị gẫy. Bác sỹ gọi mình vào và giải thích rất rõ ràng về cách làm, gây mê, ghép xương ra sao. Mình “dịch” lại, cụ cười và bảo không sợ đau. Ở Ninh Bình “chúng nó chỉ gây tê cục bộ. Lúc lắp khớp xương đau lắm, tao thấy mình như Quan Vân Trường lúc bị cạo tên độc vẫn chơi cờ”.

Tuy thế, lúc chuẩn bị vào phòng mổ, cụ hơi run, chắc là sợ “đi” luôn, vì trông thấy phòng mổ trắng toát, toàn mùi cồn. Bác sỹ mổ tay, lắp lại xương, và đóng đinh. Lúc tỉnh trong phòng hậu phẫu, cụ sướng lắm, trời tao ngủ một giấc là xong cái tay, sao mà nhẹ nhàng thế.

Chỉ có một tuần là vết thương lành, ai cũng ngạc nhiên là sao hồi nhanh thế. Một phần do tinh thần, phần do được bác sỹ, y tá chăm hết sức tận tình, một phần vì chẳng bao giờ dùng thuốc nên dùng kháng sinh là hiệu nghiệm liền. Mình còn đoán là có khi cụ được “thăng hàm tá” nên sướng quá, bệnh lành mau hơn bình thường.

Khi xuất viện, mình hỏi nhà thơ là nên tặng gì, thì người làm báo nói, không cần đâu, để tôi mua đồ ăn về liên hoan cho cụ khỏi bệnh, mời giám đốc bệnh viện đến chơi, thế là tốt lắm rồi. Anh giám đốc còn tặng  tập sách của anh viết dầy cộp.

Sau này mình cũng đi lại, anh chị còn mời cơm, ngắm cây cảnh, đọc truyện do anh viết, rồi xem thư viện sách rất lớn của gia đình.

Viết đoạn này để cảm ơn anh Giám đốc, các anh chị bác sỹ, y tá của bệnh viện 19.8 và không quên ơn hai nhà thơ nữ. Mỗi lần đi qua trên đường cao tốc Thăng Long – Hà Đông, mình đều ngước nhìn tòa nhà cao vút mà tự hào, cha mình được cứu chữa trong đó.

Vào website của bệnh viện 198, mình cố tìm những hình ảnh ngày nào mà không thấy. Nhớ các chiến sỹ công an thời xưa vì nước quên thân, vì dân phục vụ. Sao mà thời đó họ tuyệt vời đến vậy.

Ông già đã khuất núi hơn chục năm rồi. Dù sang thế giới bên kia thì mình tin cụ vẫn nhớ cái ân tình “lương y như từ mẫu” của bệnh viện 19.8 thời xa vắng ấy.

HM. 5-4-2012. Một ngày ở Virginia Hospital.

Theo: Blog Hiệu Minh.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s