Viết cho 30 tháng Tư: Những thảm cảnh Huyền Trân

Posted on Tháng Tư 8, 2012 by  |

Sử viết:

Công chúa Huyền Trân là con của vua Trần Nhân tông, năm Tân Sửu (1301) được vua cha hứa gả cho vua Chiêm Thành là Chế Mân, khi Chế Mân sai người đemsính lễ  đến cưới thì triều thần không thuận. Năm Bính Ngọ (1306) Chế Mân tình nguyện dâng hai châu Ô và Rí làm lễ sính, vua Trần Anh tông (anh công chúa) thuận gả để lấy hai châu ấy sau đổi tên là Thuận Châu và Hoá Châu. Năm 1307, Chế Mân chết, vua Anh tông sai Trần Khắc Chung giả mượn tiếng đến thăm, tìm cách đem công chúa về nước để tránh nạn hỏa thiêu theo phong tục Chiêm Thành.

Về chuyện này, người đời sau khen vua Trần Anh tông biết dùng nhan sắc của em gái mình mà… mở mang bờ cõi; nhưng cũng có người mỉa mai vua Chế Mân của Chiêm Thành vì mê nữ sắc đã đem đất đai của tổ quốc mà dâng hiến cho ngoại bang qua hai câu thơ:

“Hai châu Ô, Rí vuông nghìn dặm
Một gái Huyền Trân giá mấy mươi?”

Ca dao có câu mỉa mai chuyện này một cách rất ý nhị như như sau:

“Tiếc thay cây quế giữa rừng
Để cho thằng mán, thằng mường nó leo!”

Và người đời cũng tỏ ý thông cảm với số phận hẫm hiu của công chúa Huyền Trân:

“Tiếc thay hạt gạo trắng ngần
Đã vo nước đục, lại vần lửa rơm!”

Đó là số phận của một phụ nữ phải đi lấy chồng xa thời phong kiến.

*

Thời những người miền Bắc “xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước”, nhà thơ Tố Hữu, con chim đầu đàn của “nền văn chương cũi sắt” đã làm bài thơ “Cô gái sông Hương”

“Trên dòng Hương giang
Em buông mái chèo
Trăng lên,
Trăng đứng,
Trăng tàn.
Đời em với chiếc thuyền nan xuôi dòng
Bao giờ hết nhục dày vò năm canh

Bao giờ vào bến rời dòng dâm ô?
*
Răng không! Cô gái trên sông
Ngày mai cô sẽ từ trong tới ngoài
Thơm như hương nhụy hoa lài
Sạch như nước suối ban mai giữa dòng
Ngày mai gió mới ngàn phương
Sẽ đưa cô tới một vườn đầy xuân.”

Trên đây là một trích đoạn trong bài thơ “Cô gái sông Hương” được in trong tập thơ “Từ ấy” của nhà thơ VC Tố Hữu. Ông này cũng cao ngạo giống như cái cao ngaọ của ông Hồ Chí Minh khi đề thơ ở đền thờ anh hùng Trần Hưng Đạo: “Bác tôi, tôi bác…”

“Bác đưa một nước qua nô lệ
Tôi dẫn năm châu tới đại đồng…”

Ông cai thầu văn nghệ Tố Hữu lại đòi “so dây” cùng với Tố Như tiên sinh:

“Nửa đêm qua huyện Nghi Xuân
Bâng khuâng nhớ cụ thương thân nàng Kiều…

Ngẫm người xưa của ta nay
Khúc xưa xin lại so dây cùng Người”.

Nhưng nếu thái-sơn-lục-bát Nguyễn Du quả là một nhà  tiên tri với đức khiêm cung khi hạ bút hai câu thơ:

“Bất tri tam bách dư niên hậu
Thiên hạ hà nhân khấp Tố Như?!”
(Tạm dịch:
“Ba trăm năm nữa. Sau cùng
Biết ai thiên hạ khóc dùm Tố Như?!

Và quả tình là ba trăm năm sau đã ứng nghiệm: nhiều người đã cùng khóc với Tố Như tiên sinh và khóc dùm cho thân phận của nàng Kiều!

Nhưng, cuộc đời của “cô gái sông Hương” mà ông cai thầu văn nghệ của “nền văn chương cũi sắt” Tố Hữu tiên đoán thì đã không thể “rời dòng dâm ô” thì làm cách nào mà đến được “một vườn đầy xuân” – như ông ta đã đoan chắc.

Thân phận của những bé gái, những cô gái, những thiếu phụ… trên đất nước Việt Nam thời xã nghĩa còn bi đát hơn thời “cô gái sông Hương”, thời mà những người lãnh đạo miền Bắc Cộng Hoà Dân Chủ Nhân Dân Việt Nam, thời mà những văn nghệ sĩ và chiến sĩ của chế độ hãnh diện là những người:

“Một thuở mang gươm đi mở nước
Nghìn năm thương nhớ đất Thăng Long”.

Cùng với số phận miền Nam, số phận của cả dân tộc đã không “hiện thực” như lời hứa năm nào của ông Hồ Chí Minh: “Đánh thắng giặc Mỹ ta sẽ xây dựng gấp mười ngày nay!”. “Lời hứa” của ông Hồ Chí Minh chỉ đúng cho những người lãnh đạo đảng VC mà hiện nay họ đã trở thành “giai cấp tư bản đỏ”.

*

“Cánh đồng bất tận” là một truyện ngắn của nhà văn miền Nam Nguyễn Ngọc Tư. Nhân vật truyện là một người làm-đàn-bà-để-sống. Khác với thời “sa đoạ” của Mỹ, Ngụy, là những cô thôn nữ lên thành thị vì sa cơ, lỡ bước phải làm-đàn-bà-để-sống. Người thiếu phụ làm-đàn-bà-để-sống trong truyện của Nguyễn Ngọc Tư lại là người từ thành phố về miệt ruộng với những “cánh đồng bất tận” để hành nghề. Tình địch của người đàn bà đã trả thù một cách vô cùng ác độc bằng cách đổ keo vào “dụng cụ để hành nghề” của người đàn bà. Người đàn bà được chị em cô gái là nhân vật chính của câu chuyện đem về ghe để cứu chữa. Cha của hai chị em cô gái là một người đàn ông bị mặc cảm vì bị vợ bỏ. Chuyện éo le là cậu con trai của ông ta lại yêu người đàn bà làm-đàn-bà-để-sống. Sau cùng, người đàn bà đã bỏ đi cùng cậu con trai. Và, trên “cánh đồng bất tận” đầy bùn, nước và rơm rạ, người đàn ông đã cay đắng, thúc thủ nhìn con gái của mình bị những kẻ xấu hãm hiếp.

*

Từ bài  thơ  “Cô gái sông Hương” của nhà thơ Tố Hữu đến người-làm-đàn-bà-để-sống trong truyện ngắn “Cánh đồng bất tận” của nhà văn Nguyễn Ngọc Tư, số phận của những đàn bà, con gái Việt Nam càng bi đát và thê thảm hơn nhiều.

Có những bé gái 5, 10 tuổi đã được bán qua Kampuchea để hành nghề… khẩu dâm. Có những phụ nữ đã phải trần truồng sắp hàng để các đàn ông Đài Loan, Nam Hàn lựa chọn như mua heo, mua gà. Có những phụ nữ đã phải đến Đài Bắc để “cung phụng tình dục” cho cả gia đình kẻ đã “cưới” mình. Vì quá ô nhục, có người đã phải mượn cái chết để kết liễu đời mình. Có những thiếu nữ đã phải khỏa thân trong tủ kính để khách hàng chọn lựa.

Thời Việt Nam Cộng Hoà, bà luật sư Ngô Bá Thành đã hãnh diện tuyên bố: “Tôi là thành phần thứ ba” sau 57 tháng tù và lập ra Hội Phụ Nữ Đòi Quyền Sống giữa lòng chế độ Sàigòn. Bà này rất nổi tiếng với câu tuyên bố để đời: “Bọn sĩ quan Ngụy đáng lẽ phải đem ra xử bắn, Cách Mạng cho đi cải tạo là nhân đạo lắm rồi!”Hội Phụ Nữ Đòi Quyền Sống của bà Thành, sau khi VC chiếm cả nước ra sao thì đồng bào đã thấy rõ.

Bác sĩ Dương Quỳnh Hoa, sau khi “cách mạng” thành công đã được “cách mạng” lợi dụng trong “vụ kiện chất độc màu da cam” , đã xin ra khỏi Đảng cũng đã thấy rõ hơn ai hết chuyện “xuống cấp thê thảm” của phụ nữ trong “chế độ ưu việt xã hội chủ nghĩa!”

*

Thái-sơn-lục-bát Nguyễn Du đã để nàng Kiều trầm mình ở sông Tiền Đường để sau đó được cứu thoát để cùng Kim Trọng ngâm nga câu thơ:

“Chữ trinh còn một chút này
Chẳng cầm cho vững, lại vầy cho tan”

để rồi “thì tình cầm sắt đổi ra cầm kỳ” và cùng nhau cám ơn

“Trời còn để có hôm nay
Tan sương đầu ngõ, vén mây cuối trời”.

*

Sau 38 năm cưỡng chiếm miền Nam., VC đã thành công trong công cuộc “hạ giá” phụ nữ xuống ngang hàng súc vật!

*

-Năm 2009, cô Thanh Lan, một cô gái miền Nam, qua “môi giới hôn nhân” đã lấy chồng Đại Hàn với hy vọng giúp đỡ cha mẹ già yếu bệnh tật. Không ngờ lại bị gạt vào động mãi dâm. Trước khi tự tử đã để lại “Bức thư tuyệt mệnh” và được nhà thơ Nguyễn Đình Hoài Việt chuyển thành thơ lục bát và được nhạc sĩ Lê Huy Phong phổ nhạc. Nội dung như sau:

“Chấp tay lạy mẹ con đi
Lấy chồng Hàn Quốc ra đi không về
Ngày mai con phải xa quê
Mẹ ơi có biết con tê tái lòng
Mùa Xuân chết giữa mùa Đông
Vu quy phó thác theo dòng thời gian
Tưởng rằng làm vợ Đại Hàn
Thoát vòng nô lệ sướng hơn quê nhà
Kiếm tiền giúp đỡ mẹ cha
Qua cơn bệnh hoạn tuổi già khó khăn
Đâu ngờ môi giới hôn nhân
Bán con vào động Đại Hàn mại dâm
Ngày làm vú ở giữ em
Tối trời là phải đi đêm với người
Thân con là món đồ chơi
Trời ơi thân xác rã rời lá hoa
Muốn tìm cơ hội trốn xa
Làm sao thoát khỏi tú bà ác ôn
Thôi đành liều chết là hơn
Nhảy lầu tự vận mong còn thoát thân
Cúi xin cha mẹ ban ân
Thứ tha tội lỗi cho con được nhờ
Khẩn cầu Trời Phật hải hà
Rước con vào cõi ông bà Thiên Thai”.

– Tháng 7 năm 2010, ông Lee Myung-bak, Tổng Thống Nam Hàn đã bày tỏ “sự tiếc nuối sâu xa” về trường hợp cô dâu Việt Thái Thị Hồng Ngọc mới 20 tuổi, chỉ mới đặt chân lên Nam Hàn có 8 ngày thì bị người chồng người Nam Hàn 47 tuổi bị bệnh tâm thần đánh và đâm đến chết. Cũng theo tin báo chí thì thân nhân của cô dâu bất hạnh này sẽ được bồi thường một số tiền.

-Trong lúc Đảng và Nhà Nước ta hân hoan chào mừng thắng lợi cuộc Bầu cử Quốc Hội lần thứ 13, thì một phụ nữ VN bị người chồng Hàn quốc đâm 53 nhát dao chết ngay tại nhà. Người chồng họ Im, 37 tuổi đã dùng dao giết chết vợ VN Hoàng Thị Nam 23 tuổi. Vụ việc xảy ra tại huyện Jeongto, tỉnh Kyeongsang Bắc lúc gần 2 giờ sáng địa phương. Người chồng khai nhiều lần vợ đòi ly hôn và muốn bế con ra khỏi nhà trong đêm 23 tháng 5 đã dưa đến chuyện thảm sát. Vụ án đang tiến hành.

*

Bao nhiêu phụ nữ Việt Nam vì hoàn cảnh phải đi lấy chồng xa đã được “may mắn” như cô Hồng Ngọc?

Bao nhiêu phụ nữ Việt Nam đã phải làm nô lệ tình dục cho cả gia đình nhà chồng và đã bị đưa vào động mãi dâm  đã phải nhảy lầu tự tử?

Bao nhiêu bé gái vị thành niên bị gia đình “bán” phải hành nghề “khẩu dâm” và cuộc sống đang chết dần mòn trong những ổ mãi dâm ở Kampuchea?…

Hỡi các phụ nữ Việt Nam hãy vùng lên để GIÀNH LẠI QUYỀN SỐNG CỦA CHÍNH MÌNH.

*

Nói theo cách nói của Boris Yeltsin : “Chế độ VC không thể THAY ĐỔI mà phải THAY THẾ!”

LÃO MÓC

http://nguyenthieunhan.wordpress.com

3 comments on “Viết cho 30 tháng Tư: Những thảm cảnh Huyền Trân

  1. Thành tựu của 37 năm cái gọi là”giải phóng” của CNCS và CSVN đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ của mình:thanh niên thì nghiện hút,gái thì làm đĩ,nông dân thì mất đất…làm người VN nhục thật!

  2. Than ôi! : Xu hướng phụ nữ Việt Nam thích lấy chồng ĐÀI HÀN SING TRUNG hiện nay !!!

    [1]. Trước năm 1975, mặc dù đang lúc chiến tranh điêu linh (Việt Cộng pháo kích, đấp mô, giật mìn, đặt chất nổ, bô đội miền Bắc xâm chiếm, bắn phá liên miên .v.v…), nhưng mà tại miền Nam hầu như không một phụ nữ Việt Nam Cộng Hòa nào muốn lấy chồng ngoại để xa
    quê hương !.

    Phụ nữ Việt Nam Cộng Hòa ngày xưa không hề suy nghĩ đến việc kết hôn với người nước ngoài, nếu có thì là con số hết sức nhỏ nhoi, mà đó phải là hôn nhân …với người Mỹ. Những gia đình đó mấy chục năm qua, họ hạnh phúc và con cái họ đều thành đạt.

    a). Thời VNCH, ngay chính ông GS.Đặng Phong, đảng viên cao cấp đảng csvn, tác giả của hàng chục ngàn trang sử kinh tế csvn mà còn phải nhận định:

    . . . ” Cuộc sống xã hội và tinh thần trong nội bộ xã hội VNCH, trong trường học, trong công sở, trong các gia đình, xóm giềng, bạn hữu… lại là quan hệ có nề nếp, có văn hóa. Học trò lễ phép với thầy, vợ chồng, cha con, mẹ con thương yêu gắn bó với nhau. Thời đó học trò ra đường không hỗn láo như bây giờ. Không có hiện tượng chửi thề, các quan chức cũng có chơi bời nhưng không tệ hại tới mức như một số quan chức hiện nay. Công an thời đó ít có hiện tượng chặn đường để ăn tiền mãi lộ một cách phổ biến như ngày nay.

    . . . Xin giấy tờ ở cấp này cấp kia cũng không phải đút lót một cách phổ biến, đặc biệt là trong trường học thì tình trạng chạy điểm, mua điểm, ném phao, quay cóp gần như không có. Có thể nói, so với xã hội trước đây -thời VNCH- thì trên một số khía cạnh nào đó, cuộc sống văn hóa và tinh thần hôm nay đã xuống cấp nghiêm trọng…

    . . . Những trí thức trước đây, công chức trong công sở là những người có tư cách, đàng hoàng, cả nói năng và hành xử rất có văn hóa. Còn bây giờ, một tỉ lệ đáng kể công chức và cả một số trí thức cũng không có được một phong độ văn hóa như trước đây”.

    . . . Vài hình ảnh người phụ nữ thời Việt Nam Cộng Hòa:


    b). Tôi sống ở Hà Nội, chẳng phải quê mùa gì vậy mà không kìm nổi xúc động khi đứng trên đường 30/4 trước dinh Thống Nhất, thật rộng “mênh mông”, lại thẳng tắp. Hà Nội bị bom đạn tàn phá hồi đó so với Saigon chỉ là một đứa bé rách rưới đứng bên cạnh một mỹ nhân.



    . . . Kinh tế miền Nam lớn mạnh gấp nhiều lần miền Bắc của tôi, người dân miền Nam cũng sung túc hơn hẳn, có cả nhà lầu, ô tô, máy truyền hình, xe bình bịch.v.v… Miền Bắc của tôi, đến ăn con gà cũng phải dấu lông đi vì sợ bị nội bộ gia đình, bên ngoài hàng xóm …tố giác




    . . . Người dân miền Nam trước 75 còn có thể mơ ước và có thể làm giàu được, còn dân Bắc chúng tôi thì không vì nhà nước đâu cho phép. Giàu là một cái tội rất lớn và không ai muốn mắc phải

    . . . Nói tóm tắt, tôi không dám dùng từ “giải phóng” vì trong thâm tâm tôi thấy không đúng !.

    — Xem (Nghe) BBC:Kinh tế miền Nam VN trước và sau 1975
    http://www.bbc.co.uk/vietnamese/programmes/story/2005/03/agenda_wk14_2005.shtml

    ========================================= [2]. Còn hiện nay, tại thời điểm 2011 này, sau 66 năm dưới ánh sáng của chủ nghĩa Mac-Lênin, của chế độ độc đảng + độc tài = nhân dân ngắc ngoải… thì nông dân Việt Nam, chiếm đến 75% dân số cả nước & cũng chính là những người cam chịu nghèo khổ lâu dài nhất!

    a). Trong thời BAO CẤP, sau khi “cải cách ruộng đất” giết hàng trăm ngàn người để cướp ruộng, đảng CSVN lập tức tập thể hóa, biến hàng triệu nông dân thành nông nô trong các “hợp tác xã,” do các đảng viên toàn quyền điều khiển để mà hưởng lợi:

    Đi làm hợp tác, hợp te,
    Không tiền mua vải mà che cái …lồn!

    Thi đua làm việc bằng hai
    Để cho cán bộ mua đài mua xe
    Thi đua làm việc bằng ba
    Để cho cán bộ mua nhà lát sân

    b). Từ sau ‘ĐỔI MỚI 1986” -do thành trì thép Liên Xô & hàng loạt các nước CS Đông Âu thi nhau sụp đỗ- người nông dânVN có được quyền tự trồng trọt lấy, có được quyền mang hoa màu ra mua bán ngoài chợ. Tình cảnh người nông dânVN so với thời trước có đỡ … cay cực hơn trước nhiều. (! ! ! )

    Hiện nay, Việt Nam đang là nước đứng thứ nhì thế giới về xuất khẩu gạo và có vẻ như Việt Nam là một cường quốc về lúa gạo, người dân không bao giờ …thiếu ăn. Nhưng thật trái khoáy và cực kỳ nghịch lý đó là, người nông dân ĐBSCL lại đang thiếu đói ngay trên mảnh đất hàng ngày sản sinh ra lúa gạo của mình.

    Ông Út Lam – Một lão nông 60 tuổi, ngụ tại xã Tân Phước, Tân Hồng, tỉnh Đồng Tháp từng phải viết tâm thư kêu cứu lên thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.

    Ông Út Lam cũng có than thở với phóng viên Quốc Dũng, báo Người Cao Tuổi vào ngày 12/02/2010: “Đa số nông dân còn nghèo lắm. Ở Tân Phước này, đến 80% hộ nông dân luôn thiếu trước hụt sau, khoảng 20% thì sống tạm đủ. Tôi đã thử để ý 30 hộ trong xóm từ 10 năm nay. Trong đó, chỉ vài người làm ăn tạm đủ, còn lại đều thua lỗ, nợ nần. Chỉ cần 1-2 vụ mất mùa hay lúa gạo rớt giá là họ phải bán bớt vài công đất, có khi bán hết để trả nợ. Tôi nghĩ đó cũng là tình cảnh chung của hàng triệu nông dân ĐBSCL và cả nước”.

    c). Nghèo triền miên, tương lai mịt mù, đầu tư văn hóa thấp, hy vọng vươn lên bế tắc… chính là nguyên nhân của xu hướng phụ nữ Việt Nam lấy chồng ngoại, lấy chồng xa sau 30/04/1975.
    Hiện nay, sau 80 năm dưới ánh sáng của chủ nghĩa Mac-Lênin, chưa có thời nào trong lịch sử VN, người phụ nữ phải đứng trần truồng cho bọn Đài loan, Mã lai, Trung quốc, Hàn quốc lựa chọn làm vợ. Cũng chưa có thời nào trong lịch sử mà ở Cam bốt có hàng trăm động đỉ, hầu hết là trẻ em VN bị bán sang, có em mới 6,7 tuổi, còn mười mấy thì rất nhiều!. Đau đớn quá !.

    . . .Đồng bằng quê hương tôi nhiều cái nhất ngậm ngùi:
    Sản lượng lúa nhiều, vùng cá ba sa lớn nhất,
    Đầu tư văn hóa thấp và khó nghèo cũng nhất,
    Và cũng dẫn đầu, những cô gái lấy chồng xa. — Trăng nghẹn (Hoài Tường Phong).

    ================= KẾT LUẬN:
    Trước năm 1975, một phụ nữ VN đi ‘làm sở Mỹ’ là đã bị tai tiếng lắm rồi, còn nếu lấy chồng Mỹ thì bị chê cười, đàm tiếu,…. Bây giờ thì ngược lại!. Ai cũng thích lấy “chồng ĐÀI HÀN SING” để thoát cái kiếp sống nghèo khổ trong cái “thiên đường XHCN” nầy ! !

    Đã đành rằng: “Cưới xin với người nước ngoài” giữa các quốc gia khác nhau là chuyện bình thường, nhưng ở Việt Nam hiện nay là chuyện bất bình thường: hôn nhân dị chủng gì mà hàng chục cô gái cởi truồng cho một vài thằng Đài Loan, Đại Hàn… tuyển lựa ??… Một người già cả tật nguyền Đài Loan cũng có thể bỏ vài ngàn đô để mua một cô gái VN trẻ trung khoẻ mạnh, chúng mua về để phục vụ tình dục cho cả gia đình?.
    Và như thế, …sau 25 năm đổi mới, theo thống kê chưa đầy đủ của chính phủ CSVN hồi tháng 6/2008: Có 21.038 phụ nữ và trẻ em VN bị bán ra nước ngoài (2% là trẻ em trai dưới 10 tuổi) và 177.000 phụ nữ lấy chồng nước ngoài.

    – Xem: Số phận những cô gái nghèo lấy chồng Singapore
    http://vn.news.yahoo.com/s%E1%BB%91-ph%E1%BA%ADn-nh%E1%BB%AFng-c%C3%B4-g%C3%A1i-ngh%C3%A8o-l%E1%BA%A5y-ch%E1%BB%93ng-20110410-173506-605.html

    Có thể nói, trong suốt 4.000 năm lịch sử VN, chưa có thời nào mà phụ nữ VN bị khốn nạn như hiện tại !.

    Cũng đành bứt sợi dây câu.
    Ra đi để lại một châu thổ buồn

    Ông Cao Thoại Châu, hai câu thơ đó ông làm cho mình hay cho hàng trăm ngàn ngàn phận đời của …người phụ nữ VN lưu lạc ???

    http://ngngtu.blogspot.com/2008/03/cng-nh-bt-si-dy-cu.html

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s