Trông mặt mà bắt hình dong (bói tiếp)

Các cụ xưa vẫn bảo “nhất lé, nhì lùn…” nhưng đằng nầy vừa chột lại vừa như mắt lợn lòi, đã vậy trán lại “trợt” về đằng sau (khác với trán cao, trán hói) loại người này cực kỳ nham hiểm, giết người không dao, ở đâu thì lũng đoạn đấy, thủ đoạn bần tiện… Ai vậy?

Đó chính là chân dung của Lê Đức Anh (cựu chủ tịch nước – đương kim thái thượng hoàng). Lê Đức Thọ (cựu trưởng ban tổ chức trung ương) khuôn mặt dài bị hóp phần dưới hình trái đu đủ lộn ngược, vui, buồn không hiện trên nét mặt, ánh mắt nhìn ai cứ như hùm, beo săn mồi, như “xuyên” vào tâm can người đối diện. Loại người này vô cùng thâm hiểm, hại người “giết” người mà luôn phủi “sạch” tay, đúng phương châm của tào tháo khi xưa là “thà ta phụ người chứ không để người phụ ta”

Lê Đức Anh có hai đuôi mắt cúp xuống dưới là tướng “triệt hạ công thần” bảo thủ không chịu thua ai bao giờ (Đỗ Mười cũng có cách này). Chẳng thế mà y chỉ là trưởng ban tổ chức trung ương mà lũng đoạn, khống chế khắp từ bộ chính trị trở xuống mà không ai làm gì được. Cũng vì thế mà y có nhiều kẻ thù bậc nhất trong hàng ngũ lãnh đạo mọi thời ở nước Nam ta.

Đỗ Mười (cựu tổng bí thư) có khuôn mặt cực kỳ “tối”, dốt nát lại cứ tưởng mình tài ba hơn người, bởi vậy ai mà chót “góp ý” chê bai là y thù cho đến chết. Giọng nói 8 vía nói lên tính cách tiểu nhân, nhỏ mọn, chấp vặt… bởi thế kinh qua rất nhiều chức vụ y cũng không để lại bất cứ “dấu ấn” nào.

Nông Đức Mạnh (cựu tổng bí thư), Nguyễn Phú Trọng (tổng bí thư đương nhiệm) cả hai đều có “khẩu hình” điệu đà, hót như tán gái (dân gian gọi là dẻo mồm) là cái loại vô tích sự chỉ giỏi lý thuyết suông, nói nhiều làm ít hoặc chẳng làm nên cơm cháo gì…

Trần Quốc Hoàn (cựu bộ trưởng công an) cằm bạnh, tóc tua tủa dựng ngược, mắt như lang sói là hạng đồ tể khát máu, coi người thân, quen như kẻ thù, y không bao giờ có “bạn” mà chỉ có lợi ích, thủ đoạn là mối “thân tình” mà thôi, chả thế mà cùng với “thầy” y là Lê Đức Thọ cả hai đã gây nên bao oán hờn cho nhiều tầng lớp nhân dân ta tội của bè lũ y kể không xiết!

Tố Hữu (cựu trưởng ban tuyên huấn trung ương, cựu phó thủ tướng) khuôn mặt nhìn nghiêng hình vòng cung, cặp mắt lợn luộc đuôi mắt trễ xuống, cặp môi mỏng hay mím chặt là tượng tiểu nhân thượng đội hạ đạp, triệt hạ công thần & những ai hơn mình (chẳng thế mà y là hung thần của phong trào Nhân văn giai phẩm khi xưa) & làm những vần thơ vừa nịnh bợ vừa khát máu như: “…Hỡi ôi ông mất Đất, Trời biết không-Thương cha, thương mẹ, thương chồng-Thương mình thương một, thương ông thương mười…” (khóc stalin) hay bài thơ hồi cải cách ruộng đất “Giết, giết nữa bàn tay không phút nghỉ, cho ruộng đồng lúa tốt, thuế mau xong, cho đảng bền lâu, cùng rập bước chung lòng, thờ mao chủ tịch, thờ Stalin bất diệt…” quá hãi hùng phải không các bạn? Ở bài trước tôi có lưu ý về cái bản đồ Hà Nội mới, các bạn có phát hiện thấy gì không?

Lê Khả Phiêu (cựu tổng bí thư) có khuôn mặt khắc khổ, dáng đi nhanh mà chúi về đằng trước là tướng võ biền “trông không xa, mà nhìn chẳng rộng”. Cặp mắt ti hí mắt lươn là tướng “hôn quân” mê gái cho nên dễ làm hỏng quốc sự. Chẳng thế mà thời y cùng với Lê Đức Anh đã làm mất biết bao đất đai của Tổ tiên đó sao?…

Nguyễn Thị Kim Ngân (Bí thư trung ương đảng, phó chủ tịch quốc hội) khuôn mặt dài như mặt ngựa, cặp mắt lá dăm ánh nhìn “sắc như dao cau” là tượng “đàn bà dễ có mấy tay”? Đã thế hai đuôi mắt lại cực dài, cho ta cái cảm giác nó gần như “nối” với cặp tai nếu nhìn thẳng, đó là tướng “lăn lộn” trên giường không biết mệt… cũng vì vậy thị leo lên hết chức này đến chức nọ mà có làm gì được nên hồn cho quốc kế Dân sinh đâu?

Phạm Bình Minh (bộ trưởng ngoại giao) khuôn mặt, ánh mắt luôn “láo liên” như “chó ăn vụng bột” (Trần Bình Minh, Tổng giám đốc đài truyền hình V. N cũng có cách này). Đây là tướng thủ đoạn vặt, loại nô bộc luôn biết cách dò ý chủ, làm theo ý chủ bất chấp đúng-sai, không có chính kiến. Loại người này mà cho làm ngoại giao thì chỉ có làm nhục Quốc thể! đến nỗi nếu ông Nguyễn Cơ Thạch mà có sống lại ắt là phải ngửa mặt lên trời mà than rằng: “Sao hổ phụ lại sinh ra Cẩu tử” thế này, hỡi Trời!

Nguyễn Thế Thảo (chủ tịch Hà Nội) có khuôn mặt “đoản hậu” cặp mắt lồi mà lại không to (tương ứng) hàm răng vẩu không ra vẩu, khểnh không ra khểnh mà là y có hàm răng “lổn nhổn” là ngữ làm gì cũng chỉ có lợi cho bản thân mặc kệ người khác có khổ như thế nào cũng không làm y động lòng. Đã thế lại “ăn tạp” như cá tra nuôi ngoài tự nhiên, bất chấp hậu quả (may mà các quan thầy của y cũng là một phường lục lâm thảo khấu chứ ở một nước Dân chủ thật sự thì y “chết” từ lâu rồi). Chẳng thế mà Đinh la Thăng vừa hô lên là y lập tức cho thực hiện đổi giờ học, giờ làm ở Hà Nội bất chấp phụ huynh & các cháu đói, khổ như thế nào vì phải theo cái giờ bất hợp lý kia mà cũng có hết được kẹt xe đâu?

Nguyễn Quốc Triệu (cựu bộ trưởng y tế) đàn ông mà mặt tròn như “cái đĩa” môi mỏng tượng của đàn bà là tướng thủ đoạn vặt, nhớ dai thù lâu, tham lam vô độ không còn liêm sỉ, cặp mắt ti hí lúc nào cũng xâm xấp nước như sắp khóc là loại tham quyền cố vị (nhưng không phải bằng trí tuệ hay thủ đoạn mà lại là sẵn sàng quì gối, khom lưng…)

Nguyễn Đức Nhanh (giám đốc công an Hà Nội) khuôn mặt “phì nộn” cặp mắt “cá chày” có ánh nhìn như dao, như kiếm,”tà khí” & “sát khí” nổi lên ngùn ngụt là cái dạng ác ôn bá đạo, nham hiểm, độc ác, thượng đội, hạ đạp không chút cắn rứt lương tâm. Loại này dù vừa “đầu ấp tay gối” với mỹ nhân xong hắn cũng sẵn sàng đạp xuống đất, thậm chí xuống tận “bùn đen” nếu cần…

Bài đã đăng:

“Trông mặt mà bắt hình dong” – phần 1

Thăng Long

 

 

 

 

 

 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s