Nước Mỹ: Nhân quyền hay mơ mộng.

Martian Mobile –

Phản ứng với cuộc trốn thoát đầy nguy hiểm không khác gì trên phim ảnh của Hollywood của nhà hoạt động nhân quyền Trung Quốc mù, ông Trần Quang Thành (GuangCheng Chen), người phát ngôn của Nhà Trắng tuần trước chỉ tuyên bố là chính quyền Obama sẽ hy vọng cố gắng làm “cân bằng” (balance) cam kết của nước Mỹ với nhân quyền mà họ trước giờ tự nhận là người tiên phong. Cùng với sự kiện xẩy ra gần đây, khi trả lời cho 150,000 người Mỹ gốc Việt tham gia chiến dịch ký thỉnh nguyện thư về nhân quyền, chính quyền Mỹ qua Michael Posner, đại diện Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ, chỉ có một lời nói suông là “Chúng tôi muốn nói lời cảm ơn tất cả mọi người ký thỉnh nguyện thư yêu cầu Hoa Kỳ chú trọng nhân quyền tại Việt Nam trong quan hệ Việt-Mỹ. Trong tiến trình đối thoại với Việt Nam, chúng tôi ghi nhận quan điểm của cộng đồng người Việt ở Hoa Kỳ…” và Hoa Kỳ tiếp tục đẩy mạnh tiến trình nhân quyền ở cấp cao nhất trong khi Hoa Kỳ theo đuổi một loạt các quyền lợi liên quan đến an ninh, kinh tế và chiến lược với Việt Nam.

Tuần trước khi ông Nguyễn Quốc Quân, còn có tên Richard Nguyen, người Mỹ gốc Việt trong chuyến đi về Việt Nam bị bắt tại Tân Sơn Nhất và bị tố cáo âm mưu lật đổ chính quyền. Chính quyền Mỹ làm được những gì ngoại trừ Tòa Tổng Lãnh Sự Hoa Kỳ chỉ gới người vào gặp trong trại giam. Không một lời tuyên bố sự tạm giữ ông Quân trong 4 tháng là vô lý. Ông Quân cũng không vi phạm luật pháp nào của Việt Nam vì chỉ mới đặt chân xuống phi trường Tân Sân Nhất là đã bị bắt do đó điều này là không có căn cứ, và những điều chính quyền Việt Nam nói trên báo chí chỉ là xuyên tạc và vi phạm nhân quyền.

Chính quyền Obama không khác gì với các chính quyền Mỹ lúc trước như George W. Bush hay Clinton. Họ luôn luôn tự nhận là những kẻ tiên phong về nhân quyền nhưng khi họ chiếm được địa vị trong Nhà Trắng thì thay đổi thái độ và bẻ cong lời nói như từng tuyên bố là người Mỹ chúng tôi muốn quân bằng về nhân quyền nhưng ngược lại chúng tôi muốn giữ cam kết của mình để duy trì mối quan hệ kinh tế và chiến lược với các nhà độc tài của Trung Quốc, Việt Nam.

Đáng buồn thay, điều này đã đến và không còn bất ngờ đối với những đã quan sát chính sách của chính quyền Mỹ một cách thận trọng nhưng thực là chán cho 150,000 người Việt ngây thơ vì nghĩ rằng chính quyền Obama sẽ khác với những chính quyền tiền nhiệm cũ. Nhà Trắng đã làm ngơ và gần như bán đứng những người Tây Tạng, các người Công Giáo Trung Quốc, những người Pháp Luân Công, và những người ủng hộ dân chủ Trung Quốc, Việt Nam theo Ngoại Trưởng Clinton từ Bắc Kinh cho tới Hà Nội để được đổi lại lấy những món lợi kinh tế trước mắt nhưng ngược lại tiếp tục đẩy Kinh Tế Mỹ vào lụn bại với những thất nghiệp rất cao hiện nay, cán cân trao đổi mậu dịch gần như nghiêng hoàn toàn làm lợi thế cho Trung Quốc và tương tự với Việt Nam, nước Mỹ đã đẩy những công nhân của họ không còn có gì để sản xuất trong nôi địa Hoa Kỳ để cạnh tranh được với nhân công giá rẻ tại Trung Quốc và Việt Nam. Những khẩu hiệu như chỉ mua hàng của Mỹ “Made in USA” chỉ là trò quảng cáo của các đảng chính trị Dân Chủ hay Cộng Hòa, nó thực sự đúng là trò hề. Làn sóng mua hàng hóa của Trung Quốc đầy rẫy tại các mọi cừa hàng Walmart, Costco, Best Buy, etc. Thử hỏi nếu ngày mai, Trung Quốc ngưng xuất cảng sang Hoa Kỳ thì có lẽ kinh tế nước Mỹ này không đứng vứng được một tuần, thị trường chứng khoán dễ dàng rơi xuống cả ngàn điểm trong một ngày và chính quyền Mỹ rơi vào tình trạng khủng hoảng ngay lập tức.

Tại sao chính quyền Obama lại vui mừng mở của đón mừng nhà độc tài tương lai của Trung Quốc, Xi Jinping (Tập Cận Bình) vào Nhà Trắng thảng trước, trong khi họ lại bất ngờ và phản ứng khó khăn khi 1500,000 người Việt nghe lời của “ứng cử viên trang cử Obama” năm 2008 tham gia chiến dịch ký thỉnh nguyện thư về nhân quyền hay một người mù Trung Quốc nhưng rất dũng cảm như ông Trần Quang Thành xuất hiện đột ngột tại Tòa Đại Sứ Hoa Kỳ tại Bắc Kinh? Không những vậy, đây là ác mộng của chính quyền Hoa Kỳ, không một ai xác nhận ông Trần Quang Thành có mặt trong tòa Đại Sứ mà ngay đến cả ngoại trưởng Clinton và Tổng Thống Obama cũng từ chối bình luận. Trong khi không ai trong chính phủ đã chính thức xác nhận rằng Trần là trong đại sứ quán, thực tế là họ đã từ chối phủ nhận tin đồn làm cho nó khá rõ ràng, rằng điều mà ông Trần ở trong đại sứ quán là đúng sự thật. Sự im lặng về vấn đề này chứng tỏ đã có những sự khó chịu của chính quyền Mỹ về ông Trần tới đây.

Câu trả lời quá rõ ràng: Bầu cử Tổng Thống 2012 tại Hoa Kỳ.

Trường hợp của ông Trần đã đưa cho đối thủ đảng Cộng hòa của ông Obama quăng cà chua vào vào chính sách nhân nhượng của chính quyền Obama. Mitt Romney nhanh chóng kêu gọi chính quyền Obama “dùng mọi biện pháp để bảo vệ Trần” và Dân biểu Chris Smith của New Jersey viết thư yêu cầu ngọai trưởng Clinton đặt vấn để nhân quyền khi họp mặt với Trung Quốc trong hội nghị thượng đỉnh kinh tế và chiến lược trong tuần này tại Bắc Kinnh: “nâng cao vấn đề nhân quyền, đề cập vấn đề sách nhiễu, bị bắt, biến mất, và ngăn cản quyền con người, thiếu luật sư và bảo vệ với Chính phủ Trung Quốc trên một cơ sở hiện thực và liên kết vấn đề này với lợi ích của Hoa Kỳ trong các quy định của pháp luật và tôn trọng quyền con người nói chung ở Trung Quốc.” Hai đảng Dân Chủ và Cộng Hòa thực ra dùng ông Trần để đánh lẫn nhau, không một ai trong Đảng Dân Chủ đứng lên chỉ trích chính quyền Obama và không một ai trong đảng Cộng Hòa yêu cầu đảng Cộng Hòa im tiếng để chính quyền Obama làm việc.

Câu trả lời cho 150,000 người Mỹ gốc Việt:

Năm 2010, trước động thái gây hấn từ phía Bắc Kinh gia tăng một cách đáng ngại trước đó, các nước Asean và đặc biệt là Việt Nam đã vui mừng tại hội nghị An ninh khu vực vùng ARF, khi Ngoại Trưởng Hillary Clinton khẳng định “Hoa Kỳ có lợi ích quốc gia của mình đối với vấn đề tự do hải hành, tự do tiếp cận các các vùng biển chung của Châu Á cũng như tôn trọng luật lệ quốc tế về biển Ðông”. Với sự hung hăng của Trung Quốc tiếp tục hiện nay, với chính quyền Obama, mở rộng hợp tác với các quốc gia Đông Nam Á, đặc biệt là Việt Nam, còn thể hiện thuyết sách ngoại giao mới tập trung vào những ưu tiên chuyển đổi, trong đó ưu tiên chuyển đổi địa dư, từ châu Âu sang châu Á với sự trở lại của nước Mỹ tại khu vực Thái Bình Dương, nằm ở vị trí đầu tiên. Hoa Kỳ muốn kiềm chân Trung Quốc, lo sợ rằng sự trổi dậy lớn mạnh về quân sự sẽ làm lật cán cân chính trị, kinh tế và quân sự tại Á Châu nơi mà kinh tế Mỹ tùy thuộc rất nhiều trong hiện tại và tương lai. Việt Nam là câu trả lời của Hoa Kỳ. Hoa Kỳ muốn có sự hiện diện ở đây, đổi lại nhân quyền chỉ là một món quà trao đổi giưa chính quyền Obama và Hà Nội không hơn không kém. Nhân quyền tại Việt Nam không có gì để Nhà Trắng muốn thay đổi như một Lybia, Syria. Nhân quyền tại Việt Nam chỉ là một danh từ ngoại giao để đánh bóng chính quyền Mỹ hiện nay.

Câu trả lời với chiều sâu:

Để được tài trợ cho những chi tiêu thiếu thận trọng của Washington đã được hai đảng Cộng Hòa và Dân Chủ làm mờ mắt người dân và để cho những chính sách này thành công trong nhiều thập niên qua và nhất là những chính sách gần đây về y tế, xã hội của chính quyền Obama, Hoa Kỳ cần phải có những quốc gia mua trái phiếu của Hoa Kỳ để trang trải nợ nần, Trung Quốc đã không ngần ngại giúp Hoa Kỳ đạt được những mục tiêu này để đổi lấy những tiền lợi nhuận quay trở lại vào nước Mỹ thay vì Trung Quốc phải lấy tiền về nước trong tình trạng kim ngạch nhập khẩu lớn hơn kim ngạch xuất khẩu trong cán cân thương mại của Mỹ hiện nay. Điều này giải quyết được sự bất bình của dân chúng và quốc hội Hoa Kỳ. Đúng là “một mũi tên bắn được hai con chim” mà Trung Quốc thành công được trong nhiều năm nay. Chính quyền Obama đã không muốn phật lòng nguời cầm hầu bao kinh tế cho những chính sách của họ. Nếu làm phật lòng Bắc Kinh, Nhà Trắng sẽ vấp phải một thảm họa về kinh tế và chắc chắn điều này sẽ tạo ra một “không có 4 năm” nữa cho “Tổng Thống Obama” chưa kể là Quốc Hội và Thượng Viện sẽ nằm trong tay đảng Cộng Hòa

Để nhân quyền không còn chỉ là những danh từ mĩ miều ngoại giao, người dân Mỹ phải thay đổi suy nghĩ. Họ không thể đòi hỏi để có những điều không hiện thực như một chính sách y tế cho toàn người dân Mỹ, những chi tiêu xã hội, thất nghiệp một cách quá đáng mà ai cũng biết được là nước Mỹ không còn tiền để chi tiêu cho những chính sách này và do đó họ phải đi ngửa tay mượn của Trung Quốc. Người dân Mỹ không thể bầu ra những người mị dân với những lời nói đẹp đẽ rằng họ sẽ cho mọi người dân Mỹ tất cả những gì họ mong muốn. Người dân Mỹ phải thức tỉnh rằng nhân quyền không phải chỉ là những lời nói suông mà có thể là tính mạng của hàng ngàn, trăm ngàn, triệu người trên trái đất này có thể chết vì những bức tranh nhân quyền mà các chính trị gia tại Mỹ vẽ ra, tô đẹp trong mùa tranh cử. Nếu người Mỹ nhìn thấy sự thực về kinh tế và tài chính, quyết định đúng đắn về tương lai của họ, nếu họ chấp nhận không nợ nần, chi tiêu trong hạn chế của họ, thì họ sẽ không phải ngửa tay xin tiền của các quốc gia khác, họ sẽ không những giải quyết về nợ nần, thất nghiệp, họ sẽ có một kỹ nghệ sản xuất không thua gì một Trung Quốc hay Đức (Đức đứng đầu thế giới vể tỷ lệ xuất khẩu) và chắc chắn là khi nói về nhân quyền thì rất nhiều nước trên thế giới sẽ phải lắng nghe họ.

Hy vọng về Mỹ quá nhiều, 150,000 người Việt đã mù không thua gì ông Trần Quang Thành mù của Trung Quốc. Về so sánh thì ít nhất ông Trần Quang Thành của Trung Quốc mặc dù mù nhưng cuối cùng cũng được hy vọng để sang Hoa Kỳ “du học” sau khi có thỏa ngầm thầm của Trung Quốc và Hoa Kỳ hôm nay, trong khi đó ông Tiến Sĩ Người Mỹ gốc Việt thì vẫn bị tạm giam 4 tháng ở Việt Nam và blogger Ðiếu Cày thì chỉ được “nhớ” nhân ngày Quốc Tế Tự Do Báo Chí, Tổng Thống Barack Obama nhắc “đừng quên những người khác như blogger Ðiếu Cày”. Mọi người cũng đừng quên là năm nay là năm bầu cử 2012, nhân quyền nói và thực hành thì rất xa và nhiều người rất cần lá phiếu của người Mỹ gốc Việt chúng ta hiện nay. Sử dụng lá phiếu đúng thì những gì chúng ta muốn, chúng ta sẽ được. Sử dụng lá phiếu sai chúng ta sẽ chỉ có bánh vẽ mà hai đảng Dân Chủ và Cộng Hòa đang vẽ ra.

Ôi bức tranh nhân quyền!

Martian Mobile

2 comments on “Nước Mỹ: Nhân quyền hay mơ mộng.

  1. Trích:“Chúng tôi muốn nói lời cảm ơn tất cả mọi người ký thỉnh nguyện thư yêu cầu Hoa Kỳ chú trọng nhân quyền tại Việt Nam trong quan hệ Việt-Mỹ. Trong tiến trình đối thoại với Việt Nam, chúng tôi ghi nhận quan điểm của cộng đồng người Việt ở Hoa Kỳ…” hết trích. Đây là ngôn ngữ ngoại giao. không thể nói đó là lời nói suông.

    Trích:“”Đáng buồn thay, điều này đã đến và không còn bất ngờ đối với những đã quan sát chính sách của chính quyền Mỹ một cách thận trọng nhưng thực là chán cho 150,000 người Việt ngây thơ vì nghĩ rằng chính quyền Obama sẽ khác với những chính quyền tiền nhiệm cũ” hết trích. Khi nói rằng đó là một điều ngây thơ thì sai lầm. Điều có thể làm được của Cộng đồng người Việt tại nước ngoài là lên tiếng nói về Tư Do và Nhân quyền. Tiếng nói đó đã đánh động tới tất cả những nhà tranh đấu nhân quyền của Hoa Kỳ và các quốc gia khác. Nếu người Việt không nói thì sẽ không có thể tạo nên sức mạnh cho sự đòi hỏi tự do và nhân quyền, đó chính là sự đoàn kết của người Việt trong và ngoài nước cùng mục tiêu phải đạt được là đòi hỏi tự do nhân quyền.

  2. “Nhân quyền tại Việt Nam không có gì để Nhà Trắng muốn thay đổi như một Lybia, Syria. Nhân quyền tại Việt Nam chỉ là một danh từ ngoại giao để đánh bóng chính quyền Mỹ hiện nay.”

    Đáng tiếc nhưng đây là sự thật.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s