Chi tiết vụ hai nhà báo VOV bị hành hung tại Văn Giang

Một bạn đọc cung cấp cho chúng tôi nội dung thông tin được cho là đại diện Đài tiếng nói Việt Nam chính thức công bố về vụ việc hai phóng viên thuộc Phòng Phóng viên Thời sự Chính trị, Kinh tế của VOV bị đánh ở Văn Giang. Chúng tôi xin lược đăng một vài chi tiết từ nguồn thông tin này.

Phóng viên Hán Phi Long: Phòng Phóng viên Thời sự Chính trị – Kinh tế, Trung tâm Tin của Đài Tiếng nói Việt Nam:

Chúng tôi đến xã Xuân Quan vào khoảng 9h00 sáng, sau khi từ trên đê rẽ phải theo con đường bê tông đi vào trong làng, đi được khoảng mấy trăm mét, tôi thấy rất đông người dân đang đứng ngoài đường với vẻ mặt rất căng thẳng, chúng tôi không thể đi tiếp vào được. Sau đó tôi đã quay xe lại, để xe vào sâu trong một con ngõ nhỏ là cổng của 1 hộ dân, tôi khóa xe và lấy máy ảnh nhỏ du lịch mang theo. Khi ra đường tôi mới biết đây là đoạn đường cuối của thôn để ra cánh đồng. Đứng quan sát tôi thấy cách đó khoảng 25-30m, đối diện với những người dân là lực lượng cưỡng chế thi hành bao gồm công an mặc cảnh phục, cảnh sát hình sự có khiên đỡ và cả lực lượng mặc thường phục, (có người đeo băng đỏ, người không đeo), có người mang camera, máy ảnh quay phim.

Khi đó tôi thấy tình hình rất căng thẳng, một bên là vài trăm người dân (đứng ngoài đường trước cửa nhà văn hóa thôn 1). Một bên là hàng rào cảnh sát ngăn cản không cho mọi người ra đồng. Một nhóm người ném gạch đá vào hàng rào cảnh sát, nhưng lực lượng cảnh sát chỉ giơ khiên đỡ mà chưa có hành động chống trả nào. Do sợ khi đứng lẫn trong đám đông này kiểu gì cũng bị “tai bay vạ gió” vì rất hỗn loạn, tôi và anh Năm đã đi vào Nhà văn hóa thôn (đang ở giai đoạn hoàn thiện), cách đường có người dân tụ tập khoảng 30m, liền kề Nghĩa trang liệt sĩ là nơi giáp ranh giữa khu dân cư với cánh đồng đang bị cưỡng chế. Chúng tôi đứng quan sát.

Sau đó tôi lấy máy ảnh, ra đứng trên tường bao sân của nhà văn hóa đang xây dở để chụp 2 kiểu ảnh làm tư liệu. Lực lượng cưỡng chế từ phía cánh đồng và nghĩa trang liệt sĩ bắt đầu tiến lên.

http://www.youtube.com/watch?feature=player_embedded&v=Y2ILRETTeAo

Một nhóm cảnh sát và cảnh sát cơ động lúc này từ trong nghĩa trang liệt sỹ trèo qua tường rào, tiến về phía nhà văn hóa. Lúc này tôi vẫn đội mũ bảo hiểm màu trắng, tay cầm máy ảnh du lịch đứng tại hành lang nhà văn hóa không chụp ảnh nữa. Đi đầu nhóm cưỡng chế tiến về phía tôi đứng là hai công an, một anh thấp nhỏ đeo lon thượng úy đến bên tôi. Một ai đó chửi và hỏi: “Đ. M thằng kia là thằng nào mà vào đây chụp ảnh?”

Tôi trả lời ngay:“Tôi là phóng viên Đài Tiếng nói Việt Nam” 2 lần. Nhưng họ không nghe, rồi xốc nách tôi kéo về sát chân tường nghĩa trang liệt sĩ. Lúc này tôi nói lớn hơn, liên tiếp: “Tôi là nhà báo ở Đài Tiếng nói Việt Nam. Có gì các anh để tôi giải thích chứ sao lại lôi tôi thế này”? Liền đó, mấy công an viên và những người mặc thường phục khác lao vào, chửi: “Đ.M mày giải thích con mẹ mày à? Đấm chết con mẹ mày đi”.

Một người lao vào giật máy ảnh trên tay tôi, nhiều công an và người không mặc sắc phục lao vào dùng dùi cui, tay không đấm, đạp, vụt vào mặt, người tôi, lên gối vào ngực tôi, liên tiếp đấm đá, vụt tôi rất mạnh. Lúc này tôi đau quá, máu trên mặt chảy ướt hết áo và quần của tôi, tôi choáng váng gục ngã vào chân tường rào của nghĩa trang liệt sỹ. Mấy bà cụ đứng cạnh đó để xem vụ cưỡng chế thấy vậy mới hô hoán lên rằng, “sao đánh người vô cớ thế, đánh chết người ta rồi”…Thấy vậy, anh Năm lúc đó mới chạy ra và hô hoán nhiều lần: “Chúng tôi là nhà báo, sao các anh lại đánh chúng tôi? Chúng tôi là nhà báo, không được đánh …”.

Sau khi gục xuống đường, mấy công an kia bỏ tôi ra và lao về phía anh Năm đánh anh Năm, khi đó chỉ còn vài công an ở chỗ tôi, tôi đã bám theo mấy cụ già kia trốn vào trong một vườn cây gần đó.

Nguyễn Ngọc Năm, Trưởng phòng Phóng viên Thời sự Chính trị – Kinh tế, Trung tâm Tin Đài tiếng nói Việt Nam:

Chúng tôi vào hành lang Nhà văn hóa thôn 1, xã Xuân Quan (nơi đang tụ tập đông người). Nhà văn hóa thôn (đang ở giai đoạn hoàn thiện) liền kề Nghĩa trang liệt sĩ là nơi giáp ranh giữa khu dân cư với cánh đồng đang bị cưỡng chế. Chúng tôi đứng quan sát một bên là hàng rào cảnh sát (đứng chắn ở gần cổng nghĩa trang liệt sĩ); một bên là vài trăm người dân (đứng ngoài đường trước cửa nhà văn hóa thôn 1). Hàng rào cảnh sát ngăn cản không cho mọi người ra đồng. Một nhóm người ném gạch đá vào hàng rào cảnh sát liên tục. Nhưng lực lượng cảnh sát chỉ giơ khiên đỡ mà chưa có hành động chống trả nào.

Tôi thấy tình hình khá phức tạp nên dùng điện thoại di động quay cảnh những người quá khích hò hét, ném gạch với thời lượng 33 giây rồi cất máy vào túi. Chúng tôi tiếp tục đứng tại hành lang nhà văn hóa thôn cách đám đông tụ tập ở đường làng chừng hơn 20 mét.

http://www.youtube.com/watch?v=in0veUYNnQc&feature=player_embedded

Sau thời gian tấn công lực lượng cưỡng chế bằng gạch đá chưa đạt kết quả, nhóm người này lại ném “bom xăng”. Lực lượng cưỡng chế buộc phải nổ pháo. Đám đông tán loạn, còn lực lượng cưỡng chế từ phía cổng nghĩa trang liệt sĩ bắt đầu tiến lên.

Tôi vẫn đội mũ bảo hiểm màu trắng mang tên “Bảo Minh” đứng tại hành lang nhà văn hóa thôn 1, thì thấy một nhóm cảnh sát và người mặc thường phục đeo băng đỏ đi vào nghĩa trang liệt sĩ và nhảy qua hàng rào nghĩa trang để sang khu vực nhà văn hóa thôn. Lúc đó tôi nhìn thấy phóng viên Hán Phi Long vẫn đội mũ bảo hiểm đang đứng trên bờ móng nhà văn hóa thôn, tay cầm một máy ảnh du lịch.

Đi đầu nhóm cưỡng chế là hai công an đến bên Phi Long hỏi gì đó, rồi ngay lập tức xốc nách Long về sát chân tường nghĩa trang liệt sĩ. Liền đó, một người đeo băng đỏ giật máy ảnh của Long; khoảng gần chục người dùng dùi cui, gậy vụt vào người; liên tiếp đấm đá anh Long rất mạnh. Thấy vậy, tôi đứng trong hành lang nhà văn hóa thôn, dùng điện thoại để quay hình ảnh này. Nhưng chỉ quay được khoảng 10 giây, tôi thấy Long ôm bụng gục xuống. Theo phản xạ tự nhiên, tôi dừng quay, chạy lại phía lực lượng cưỡng chế và hét lên nhiều lần: “Chúng tôi là nhà báo, sao các anh lại đánh chúng tôi? Chúng tôi là nhà báo, không được đánh …”.

Khi chạy tới nơi lực lượng cưỡng chế, tôi lại nói nhiều lần “Chúng tôi là nhà báo làm nhiệm vụ, các anh đừng đánh…”. Họ không những không nghe mà còn vặn hai tay tôi về phía sau, dùng gậy, dùi cui đánh vào người, đấm đá vào mặt, vào ngực tôi. Lúc đó tôi lại tiếp tục hét lên nhiều lần “Tôi là nhà báo, sao lại đánh tôi?”. Nhưng có người trong nhóm người cưỡng chế còn chửi “Đ. M mày! Nhà báo cũng đánh cho chết mẹ mày đi”. Tôi bị mấy người vặn tay về phía sau, dẫn giải về trước cửa nghĩa trang liệt sĩ và tiếp tục đánh hội đồng. Một công an nói lớn “Đừng đánh vào mặt nó”… rồi tôi bị còng tay số 8, mũ bảo hiểm rơi mất lúc nào không biết.

Còng tay tôi xong, một trung úy (cao, béo) và một thiếu úy (thấp, gầy) áp giải tôi đi theo hướng cánh đồng đang bị cưỡng chế, đến một con đường hai bên trồng tre để chờ xe thùng tới chở đi. Trên đường đi, tôi gặp một số sĩ quan đeo lon thượng tá, trung tá liền nói “tôi là nhà báo” nhưng họ lặng thinh. Một chiếc camera của lực lượng cưỡng chế đã ghi lại hình ảnh tôi bị còng tay số 8 và hai sĩ quan công an áp giải.

Đợi khoảng hơn 10 phút, tôi bị đưa lên xe thùng cùng với một phụ nữ khoảng ngoài 40 tuổi và một thanh niên 20 tuổi. Cả ba chúng tôi bị còng. Khi lên xe, vị Trung úy áp giải tôi định thu điện thoại của tôi. Nhưng tôi nói “Nếu thu điện thoại của tôi anh phải lập biên bản, vì tôi không biết anh là ai, tên là gì. Điện thoại tôi mất thì ai phải đền? Tôi lại đang bị còng thế này”. Thế là vị Trung úy nọ phải trả lại điện thoại vào túi áo ngực cho tôi

Hiện tại, chúng tôi đang xác minh lại tính chính xác của nguồn tin trên. Nhưng về cảm quan, chúng tôi cho rằng đây là những thông tin xác thực khi đối chiếu về thời gian, địa điểm, và những hình ảnh thông tin được đưa lên mạng trong thời gian qua (xin xem thêm clip).

PHAIR ZIOS

One comment on “Chi tiết vụ hai nhà báo VOV bị hành hung tại Văn Giang

  1. TRONG KHIA BÁO NÔ Bùi Nam Sơn “nhuận bút” rất khủng, tới … 1 tỷ đồng với BÀI VIẾT ống đu đủ bơm đít ĐINH tặc RA THĂM TRƯỜNG SA ….những thằng BỘ CHƯỞNG như thế này thì dù CÓ ĐỨC TƯỢNG Đức Thánh Trần Hưng Đạo cao 1,000 mét và mua 1000000 tầu ngầm KILO 10000000000000000 máy bay SUKHI vẫn MẤT CẢ NƯỚC chớ đừng nói gì chỉ là đảo TRƯỜNG SA !

    Phút ngẫu hứng của Bộ trưởng Thăng ở Trường Sa
    ==================================
    http://www.vietnamnet.vn/vn/chinh-tri/tuanvietnam/71401/phut-ngau-hung-cua-bo-truong-thang-o-truong-sa.html

    “Bộ trưởng mặc áo Trường Sa, chỉ cần gắn sao lên ve áo nữa là thành Tư lệnh Hải quân đấy ạ !”. Một nhà báo đi bên cạnh hưởng ứng ” Bộ trưởng là đương kim Tư lệnh ngành Giao thông – Vận tải mà…”

    Lúc ấy vào khoảng gần 9 giờ ngày 05/05/2012. Chiếc máy bay trực thăng EC225 chở Bộ trưởng Giao thông – Vận tải Đinh La Thăng và đoàn công tác được thông báo sắp hạ cánh xuống Trường Sa Lớn sau hơn 2 giờ bay. Mưa. Dông xối xả. Cánh quạt phần phật khiến cỏ cây lá cành và những đợt mưa bay nghiêng, bay xiên. Ai đó nói rất vui “Mấy ngày chịu nắng nóng kỷ lục trên dưới 40 độ C, chỉ cần tới Trường Sa là chúng ta gặp nước!”.

    Tấm áo Trường Sa

    Sau nghi thức đón tiếp được tổ chức ở đường băng trên đảoTrường Sa Lớn, Thượng tá Đinh Văn Hải, Đảo trưởng, Chủ tịch Ủy ban Nhân Thị trấn Trường Sa trân trọng mời Bộ trưởng và đoàn công tác về Nhà chỉ huy để thống nhất kế hoạch làm việc do mưa có khả năng kéo dài.

    “Chúng tôi quen với thời tiết kiểu này rồi. Không mưa thì thôi, đã mưa là mưa dầm mưa dề mãi” – Đinh Văn Hải khẳng định. Những cái bắt tay thân mật, những lời hỏi thăm của người lần đầu gặp gỡ. Nhưng có cảm giác đây là cuộc gặp lại, trở về của người thân, người quen biết tự lâu rồi.

    Chưa vào việc đã thấy Bộ trưởng nói vui “Đảo trưởng, Chủ tịch Thị trấn có họ với tôi đấy. Ra Giêng năm tới mời về họp họ nhé!” và quay sang tôi “Đồng hương Đô Lương cùng nhà báo, bắt tay nhau mà nhận quê đi!”. Thì ra, trên đường vào Nhà chỉ huy, Bộ trưởng đã kịp hỏi thăm, trò chuyện và đã nắm được…tiểu sử tóm tắt của người chỉ huy cao nhất, người đứng đầu bộ máy điều hành của Thị trấn Trường Sa

    Bộ trưởng Đinh La Thăng (giữa) thể hiện tài đàn hát ở Trường Sa.
    Đúng như khẳng định của Đảo trưởng, cơn mưa vẫn không ngớt. Đã kết thúc phần gặp gỡ, nói chuyện, trao quà của Bộ Giao thông – Vận tải gửi tặng quân, dân và các lực lượng làm nhiệm vụ trên đảo, Bộ trưởng và đoàn công tác tiếp tục thực hiện các nội dung quan trọng khác. Đó là đi thăm, kiểm tra hoạt động của các lực lượng bảo đảm an toàn hàng hải khu vực đông và tây Trường Sa, nơi những ngọn đèn biển và những cán bộ, nhân viên thuộc Tổng Công ty bảo đảm an toàn hàng hải Miền Nam đang ngày đêm làm nhiệm vụ. Đó là đội tàu công tác của Tổng Công ty với nhiệm vụ vận chuyển hàng hóa, phương tiện, nhân lực phục vụ nhiệm vụ xây dựng công trình hàng hải và nghiên cứu khoa học chuyên ngành. Đó là đi thăm Chùa Trường Sa, thắp hương tưởng niệm Bác Hồ và các anh hùng, liệt sỹ đang an nghỉ trên đảo tiền tiêu của Tổ quốc. Đó là việc trồng cây lưu niệm trên đảo…

    Bộ trưởng cứ thế dẫn đầu đoàn công tác, xong việc này lại nối tiếp việc kia. Ai cũng lo công việc, ai cũng ướt đẫm áo quần do mưa quất ngang, xéo dọc. Mấy chiếc ô mang theo xem ra không còn ý nghĩa vì đằng nào cũng ướt và không thể nào che hết.

    Cho đến khi mọi việc đã ổn, về lại Nhà chỉ huy mới thấy khó chịu vì lành lạnh, ướt ướt, ngồi không tiện mà đứng cũng rất khó coi. Thấy vậy, Thượng tá Đinh Văn Hải nói như ra lệnh “Báo cáo Bộ trưởng, không thể mặc áo ướt như thế này đâu ạ. Xin mời Bộ trưởng thay áo. Áo Hải quân , áo Trường Sa mặc vào là ấm ngay!”

    Bộ trưởng Thăng không thể chối từ “Lần này quân và dân Trường Sa tặng đoàn áo Hải quân làm kỷ niệm nhé!”. Phó Chủ tịch Ủy ban Nhân dân Thị trấn Trường Sa Biện Văn Quảng, quê Kim Liên, Nam Đàn nói giọng Nghệ nghe rất ngộ “Bộ trưởng mặc áo Trường Sa, chỉ cần gắn sao lên ve áo nữa là thành Tư lệnh Hải quân đấy ạ !”. Một nhà báo đi bên cạnh hưởng ứng “Bộ trưởng là đương kim Tư lệnh ngành Giao thông – Vận tải mà…”

    Nói chuyện với anh em lính đảo, Ảnh Bùi Nam Sơn
    Ghita bập bùng cùng lính đảo

    Trưa hôm đó, Chỉ huy Đảo mời Bộ trưởng và đoàn công tác dự bữa cơm thân mật cùng lính đảo. Đại đức Thích Giác Nghĩa, Trụ trì Chùa Trường Sa cùng tham dự. Đại đức chủ động vào chuyện “Nhìn từ xa, trông Bộ trưởng chỉ chừng 37, 38, nay lại gần, ngồi bên thấy cũng khoảng 40 thôi, trẻ trung lắm. Tôi nghe đài, đọc báo thấy Bộ trưởng dám làm nhiều việc, nhưng khó khăn không ít, đúng không Bộ trưởng ?”.

    Bộ trưởng Thăng nâng chén rượu mời mọi người “Chúng tôi có khó bao nhiêu cũng không bằng nhiệm vụ ở Trường Sa. Vậy ta nâng ly, cùng quyết tâm vượt khó. Nào, trăm phần trăm !”.

    Lời chúc của Bộ trưởng được mọi người hưởng ứng đến…cạn chén! Lại có lời chúc “Quân, dân Trường Sa đứng ở mũi “nóng” nhất trên biển. Giao thông – Vận tải là mặt trận “nóng” nhất trên đất liền. Nào, cùng quyết tâm…giải nhiệt! Xin mời trăm phần trăm.!”

    Không còn khoảng cách nào giữa vị Bộ trưởng và những người lính đảo. Đại đức Thích Giác Nghĩa cũng hòa vào câu chuyện “chén rượu ngọt ngào, một lòng phụ tử” của mọi người.

    Phó Chỉ huy đảo, tên là Giáp từ tốn “Báo cáo Bộ trưởng, em từ khi ra đảo, chỉ uống được một ly. Nay ở đảo được 4 năm, rèn luyện liên tục em vẫn chỉ uống được một ly. Nhưng em uống được …nhiều lần ạ !”. Rào rào tiếng vỗ tay, tán thưởng. Đề nghị thưởng cho Phó đảo một ly về thành tích uống một ly được nhiều lần.Ghita đâu, bập bùng lên ! Ghi ta đâu, mở ra người bạn tâm tình đi…

    Và tiếng ghi ta dẫn nhịp. Và tiếng hát cất lên. Bộ trưởng Thăng ôm ghita cùng hát vang ” Đời mình là một khúc quân hành. Đời mình là bài ca chiến sỹ…”. Lại cùng vỗ tay giòn giã khi bài hát kết thúc. Thưởng một ly cho người hát hay nhất – quyết ngay không cần bàn, đó là …Đảo trưởng ! Lại hát “Không xa đâu Trường Sa ơi. Vẫn gần bên em Trường Sa luôn trong tim…”.

    Dâng hương tại chùa trên đảo Trường Sa Lớn, Ảnh Bùi Nam Sơn
    Thưởng một ly cho Phó đảo và yêu cầu cụng ly với em Nguyệt, người đẹp của Văn phòng Bộ theo kiểu giáp tí – việc này cũng quyết được không cần bàn. Hoan hô. Cổ vũ. Chưa hết. Thưởng ly nữa. Lần này phải uống theo kiểu giáp thân! Thế mới gọi là thưởng , ai lại gọi phạt bao giờ. Hát tiếp ” Phải chăng em cô gái mở đường. Chưa thấy mặt người chỉ nghe tiếng hát…”.

    Đảo trưởng lần này nghiêm giọng ” Bộ trưởng hát hay nhất. Thưởng một ly”. Bộ trưởng vẫn vững ghita trong tay “Thưởng Đảo trưởng vì biết đứng núi này trông sang núi nọ”…Lại tiếng vỗ tay, tiếng cười nói hân hoan như thể cuộc vui chỉ mới bắt đầu. Cho đến khi Bộ trưởng đứng dậy, trao chiếc ghita cho người lính đảo rồi ân cần nói ” Bây giờ mời cả nhà cùng cạn ly đoàn kết. Nào, anh em ta…”

    Bỗng thấy có điều gì đó lớn hơn điều thông thường trong những cuộc vui ồn ào đậm chất lính và chỉ người lính mới có được. Không nói ra nhưng ai cũng hiểu, từ ánh mắt, cái bắt tay thật chặt trong phút giây bịn rịn của Bộ trưởng với những người lính đảo. Lúc này là 15 giờ. Trời vẫn đổ mưa. Trên gương mặt rắn rỏi của người ở lại và người về lấp lánh giọt sáng nơi khóe mắt…

    Bùi Nam Sơn

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s