Nghĩ về ngành Công an từ vụ hai nhà báo bị đánh ở Văn Giang

Minh Đoàn

Việc hai nhà báo bị đáng túi bụi và các cơ quan báo chí( trong đó có cơ qua chủ quản là Đài TNVN) lên tiếng yếu xìu, thôi không bàn nữa. Tôi chỉ xin nêu một góc cạnh khác. Đó là thái độ của các công an viên ( CAV- mặc sắc phục và thường phục) trong việc đánh người. Điều làm tôi thật sự bức xúc và không hiểu nổi là: tại sao người ta có thể ra tay tàn như bạo thế, “hội đồng” đông đảo như thế với một người dân ( tạm cho là không biết PV), khi người đó không hề có biểu hiện nào sai trái, không hề tỏ ý chống cự, không hề có hung khí trong tay? Xem video thì thấy những cú đánh như thế có thể gây thương tật, chết người.

Điều băn khoăn nhất là, tôi đoan chắc các CAV ra tay hung bạo kia không phải vì quyền lợi cá nhân, cũng không vì nhiệm vụ cụ thể được giao. Cụ thể là, tôi nghĩ lính tráng như họ chẳng nhận được “phong bao phong bì” gì từ phía nhà đầu tư lấy đất. Họ cũng không được cấp trên giao cụ thể: phải đấm, đá hết cỡ bất cứ ai mà họ thấy…gai mắt! Bởi xem video, tôi thấy vụ việc như là một sự “tự phát” vậy thôi, không có ai chỉ huy, chỉ đạo gì. Đại loại như một công thức chia động từ một cách thuần thục, máy móc, quen thuộc: “tôi đấm, anh đá, nó thọc gậy…” Nó cũng như cú đạp liên tiếp của một CAV vào mặt một người biểu tình ở Hồ Gươm, khi người này đã bị giữ chặt chân tay. Tôi tin là không có cấp trên nào chỉ đạo cụ thể phải đạp như thế, và người đạp cũng “vô tư”, không dự tính ”hưởng lợi” trực tiếp gì từ hành động trên.

Vậy thì tất cả do đâu?

Đây chính là điều khiến tôi băn khoăn, lo sợ nhất.

Phải chăng những hành động vô nhân tính một cách ” bột phát, hồn nhiên, vô tư” trên của một số CAV xuất phát từ khâu tuyển chọn, đào tạo, giáo dục, rèn luyện của ngành CA? Phải chăng đã có sự xóa nhòa, đánh đồng giữa người dân vô tội và bọn tội phạm, trong ý thức, trong cách nhìn nhận của nhiều CAV? Phải chăng thói quen bạo hành, trấn áp, đánh người đã trở nên quen tay, trở thành nhu cầu, trở thành thành tích của không ít CAV- khiến họ không còn phân biệt được đâu là dân( phải tôn trọng, lễ phép), đâu là kẻ thù( phải kiên quyết, khôn khéo) như cụ Hồ đã từng căn dặn? Nên nhớ trên thế giới không ai gọi tên ngành CA là CAND như ở VN, điều đó nói lên điều gì?

Đuợc biết ngành CA đang chấn chỉnh lại đội ngũ, học tập theo gương Bác Hồ. Xin gửi ông Bộ trưởng Bộ CA nổi sợ hãi trên. Bởi với tình trạng trên, rồi đây bất cứ ai trong chúng ta( kể cả người thân của các CAV) cũng sẽ có lúc trở thành nạn nhân của thói vô cảm, tàn bạo trên.

Theo: Quê choa

5 comments on “Nghĩ về ngành Công an từ vụ hai nhà báo bị đánh ở Văn Giang

  1. THẬT ĐÁNG TỞM CHO BỌN VỪA ĂN CƯỚP VỪA LA LÀNG NÀY . CHÚNG BẮT ĐẦU LEO LẺO CHỐI TỘI : “ EM CHẢ , EM CHẢ ..!” RỒI ĐÂY .

    “ Người hành hung phóng viên VOV là dân phòng ”

    Ngày 10/5, trao đổi với báo chí, ông Bùi Huy Thanh – Chánh văn phòng UBND tỉnh Hưng Yên cho hay: “ Ngay sau khi tiếp nhận thông tin có việc 2 phóng viên Đài tiếng nói Việt Nam (VOV) bị hành hung trong vụ cưỡng chế tại dự án khu đô thị Ecopark tại xã huyện Xuân Quan – huyện Văn Giang, UBND tỉnh Hưng Yên đã giao Cơ quan điều tra Công an tỉnh nhanh chóng vào cuộc xác minh làm rõ sự việc. Đến nay, chúng tôi đã có đủ cơ sở để khẳng định người cầm gậy hành hung phóng viên VOV tại khu cưỡng chế vào ngày 23/4 là LỰC LƯỢNG DÂN PHÒNG – thuộc lực lượng làm nhiệm vụ tại khu vực cưỡng chế”

    http://vietnamnet.vn/vn/xa-hoi/71758/-nguoi-hanh-hung-phong-vien-vov-la-dan-phong-.html

  2. NHÌN GƯƠNG MẶT THẰNG QUAN NÀY TÔI KHÔNG MUỐN GỌI LÀ MẶT CHÓ VÌ E RẰNG TỘI NGHIỆP CHO LOÀI CHÓ QUÁ .

    Phát ngôn gây sốc của “quan” Hưng Yên

    Bùi huy Thanh Chánh Văn phòng UBND tỉnh, đồng thời là Người phát ngôn của UBND tỉnh Hưng Yên phát biểu trong cuộc gặp gỡ báo chí vào ngày 9-5: “Chưa có bằng chứng hay nhân chứng khẳng định 2 nhà báo VOV chính là 2 người bị đánh trong clip đang phát tán trên mạng”.

    Hàng trăm độc giả đã có ý kiến phản hồi đầy bức xúc :

    – “Lẽ nào nếu không phải là nhà báo thì được quyền đánh tất?”.
    – “Cách nói của ông Thanh nói lên 2 điều: một là thiếu trách nhiệm, hai là coi thường thông tin đại chúng. Không hiểu lúc nào đất nước ta xóa hết kiểu cách này?”.
    – “Lòng tự trọng của họ không còn nữa, họ chỉ cố cãi cối cãi chày cho qua chuyện. Tôi thấy các quan chức ở Nhật, Hàn Quốc, Mỹ,… mà phát ngôn hớ là họ xin từ chức hoặc xin lỗi dân. Đằng này, đánh dân (nhà báo cũng là dân thôi) rần rần ra đấy mà họ vẫn cãi lấy được. Đâu phải cá biệt? Nhiều vụ lắm rồi ”.
    – “Dù hai người đó không phải nhà báo thì cũng là những công dân, họ không có hành động chống đối và không có hung khí gì. Hành động như vậy là không thể chấp nhận”.
    – “Nếu không phải là nhà báo thì là dân thì có quyền đánh sao? Cho dù đó là ai, lực lượng cưỡng chế cũng không được phép hành xử như vậy”.
    – “Phát ngôn như vậy là ẩu tả, vô trách nhiệm”…

    http://nld.com.vn/20120510030919516p0c1019/phat-ngon-gay-soc-cua-quan-hung-yen.htm

  3. Hay là sợ người ta khui ra tụi nó tham nhũng nên bưng bít, đồ bú đít bao cao su, dơ bẩn, @anhtusg.
    @anhtusg nói em nói ngớ ngẩn, ngớ ngẩn ở câu nào phải trích dẫn rõ ràng. Em nói cái gì cũng có bằng chứng, cơ sở cả. Không giống những loại hèn hạ bao cao su đâu.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s