Tôi đi biểu tình ở Philippines

Đứng giữa Manila tôi biết mình có mặt hôm nay ở đây để thấy rằng từ trước đến giờ tôi chỉ hiểu thế nào là tự do nhưng không thật sự cảm được tự do. Tôi nghiệm ra: lòng tự hào dân tộc là thứ mà dân tộc tôi không thiếu, nhưng tự do để bày tỏ nó công khai thì lại vô cùng thiếu thốn. Nhìn những người bạn Phi, tôi đau đớn nhận ra rằng lòng tự hào dân tộc của đồng bào tôi đã và đang bị giam cầm. Và chính vì như thế nó không còn vẹn nguyên, nó chỉ còn là một niềm tự hào dân tộc bị tật nguyền…

Khó mà so sánh cảm giác khi đứng giữa đoàn biểu tình phản đối hành vi xâm lược của Trung Quốc ở trung tâm tài chính Makati, thủ đô Manila, Philippines, và cảm giác của những ngày hè rực lửa năm ngoái ở bờ hồ Hoàn Kiếm, Hà Nội.

Nhìn các bạn xung quanh hét vang trời “China Back Off – Back Off” thật mạnh mẽ và khí thế, tôi nhớ tiếng hô giữa lòng Hà Nội vào đầu tháng 8 năm ngoái, “Phản đối Trung Quốc xâm lược – Phản đối, phản đối”. Tự nhiên thấy mũi cay cay, nước mắt cứ chực trào ra.

Có thể không ai hiểu được cảm giác đó của tôi, cũng như anh bạn người Đức đi bên cạnh an ủi: “Đừng khóc, phải đứng thẳng để hô thay cho các bạn Việt Nam khác chứ!”.

Bạn tôi biết, hôm nay tôi đi biểu tình thay cho rất nhiều người bạn ở nhà. Trước khi đi anh bạn tôi có nói: “Rồi em sẽ thấy, biểu tình ở xứ tự do nó khác xa với lần em đã tham gia ở nhà. Ở đây, bày tỏ chính kiến và thái độ đối với quốc gia là điều vui vẻ nhất.

Và quả đúng như vậy, người Phi hô khẩu hiệu mạnh mẽ, dứt khoát, và họ cũng hát hò, nhảy múa để bày tỏ lòng yêu chuộng hòa bình của mình.

“Biểu tình không phải là hành vi quá khích, biểu tình là quyền bày tỏ thái độ của con người. Tại sao chính phủ Việt Nam lại cấm công dân mình yêu nước?” – Florenz đã hỏi với tôi khi nghe tôi bảo rằng, tôi có mặt ở đây vì những người ngư dân Lý Sơn mà tôi đã gặp, vì những người bạn tôi đã bị bắt giam, và vì chính bản thân tôi đã bị giữ trái phép ở đồn công an hơn một ngày khi tôi tuyên bố “Với trách nhiệm của một công dân, tôi sẽ đi biểu tình phản đối Trung Quốc xâm lược” vào ngày 5/06/2011 tại Sài Gòn.

Người Phi không biểu tình vì muốn làm gia tăng căng thẳng trong mối quan hệ ngoại giao. Họ biểu tình vì tình yêu với đất nước mình, và để chứng minh cho Trung Quốc thấy, họ yêu hòa bình và đòi hỏi công bằng bằng luật pháp quốc tế.

Họ đã cười khi Trung Quốc đưa ra các cảnh báo với công dân của mình không nên đi một mình ở Manila vào trưa hôm nay ngày 11/05/2012. Lãnh sự quán vắng lặng, không có cảnh các nhân viên an ninh thường phục lom lom chỉa máy quay phim chụp hình vào đám đông biểu tình, không có hàng rào và các biển cấm chụp hình.

Lực lượng cảnh sát đứng đằng sau và trước đoàn biểu tình từ nhiều phía để làm nhiệm vụ giữ gìn trật tự giao thông.

Một anh cảnh sát dẫn tôi băng qua đường để đi vào đám đông khi anh bạn tôi đẩy tôi ra phía trước: “Quỳnh, em phải đi vào chỗ kia kìa. Chụp hình nhiêu đó đủ rồi, em cần đứng trong biển người đó, mới cảm nhận được hết cảm giác của hôm nay”.Và quả thật, tôi thấy mình sắp khóc mấy lần khi đứng giữa đoàn biểu tình ở Philippines mà mơ về Việt Nam.

Đứng giữa Manila tôi biết rằng mình có mặt hôm nay ở đây để thấy rằng từ trước đến giờ tôi chỉ hiểu thế nào là tự do nhưng không thật sự cảm được tự do. Tôi nghiệm ra rằng: lòng tự hào dân tộc là thứ mà dân tộc tôi không thiếu, nhưng tự do để bày tỏ nó công khai thì lại vô cùng thiếu thốn.

Nhìn những người bạn Phi, tôi đau đớn nhận ra rằng lòng tự hào dân tộc của đồng bào tôi đã và đang bị giam cầm. Và chính vì như thế nó không còn vẹn nguyên, nó chỉ còn là một niềm tự hào dân tộc bị tật nguyền.

Mẹ Nấm

https://www.facebook.com/note.php?note_id=403425406347027

 

 

3 comments on “Tôi đi biểu tình ở Philippines

  1. TẨY CHAY KHU ĐÔ THỊ ECOPARK
    NHỮNG AI CÓ Ý ĐỊNH MUA NHÀ Ở KHU ĐÔ THỊ ECOPARK XIN HÃY CẨN THẬN .
    chúng tôi là người dân Văn giang thề quyết tâm đấu tranh cho công bằng xã hội .nếu bè lũ độc tài cố tình bảo kê cho ecopark thì chúng tôi buộc lòng phải dùng võ bẩn :rải phân tươi trường kỳ khắp các ngả đường ra vào khu ecopark ,biến khu đô thị sinh thái thành khu đô thị phế thải .

  2. Công ty Vinatex cướp đất của dân Vụ bản Nam định, thể hiện cách kinh doanh không văn minh ,nên chúng tôi là những người dân Nam định kêu gọi mọi người trong cả nước HÃY TẨY CHAY HÀNG DỆT MAY CỦA CÔNG TY VINATEX .
    Các công ty ngoại quốc hãy dừng ký hợp đồng làm ăn với VINATEX

  3. Chính quyền gì mà giống như một con điếm già đứng đường , hết chạy đuổi theo thằng này lại chạy đuổi theo thằng khác , CHÍNH QUYỀN ĐÁNG TỞM .

    Một độc giả bên anhbasam.wordpress.com/2012/05/12/tin-thu-bay-12-05-2012có phản hồi: “Tôi ngạc nhiên khi thấy Thông tấn xã Việt Nam đăng bài: Chiếu phim cuộc sống trên đảo Hoàng Sa tại Pháp của người Việt Nam yêu nước gốc Pháp André Menras. Ngạc nhiên là vì họ đã thay đổi lập trường quá nhanh vì tôi còn nhớ cách đây mấy tháng họ đã gần như phá đám để cuộc công diễn bộ phim này ở Sài gòn không diễn ra được, nay chắc lại thấy cần bám vào đây thì lại mang ra dùng.

    TÔI THẤY TỞM QUÁ .

    Ngoài ra tên bộ phim “Hoàng Sa Việt Nam: Nỗi đau mất mát” không được đưa lên title, còn André Menras thì lại bị biến thành ‘Người Pháp gốc Việt!’ mới chết chứ.”

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s