Lương không đủ sống và “vườn thượng uyển triệu đô”

 

Đào Tuấn – Vẫn biết là “làm giàu không khó”. Nhưng nghĩ đến nát đầu cũng không hiểu tại sao một trưởng phòng quèn có tỷ bạc bỏ ra rước về chỉ một cái cây trong khi hàng tháng vẫn ngửa tay nhận đồng lương ba cọc ba đồng và không ngớt kêu than “không đủ sống”.

Có tờ báo gọi là “cơ ngơi hoành tráng”. Có tờ gọi là “vườn thượng uyển”, là “Rresort 5 sao”, là “trăm tỷ” là “triệu đô”. Gọi thế nào cũng đúng với cơ ngơi hơn 4.000 m2 ở Ninh Giang, với 2 hòn non bộ “khổng lồ” bằng đá xanh được thiết kế công phu, đẹp mắt làm “tiền đường tụ thuỷ” tạo của cải, phúc trạch kiêm điều hòa sinh thái. Rồi thì ngoài đá xanh, còn có đá đỏ. Ngoài đá ngoài cổng, đá non bộ, còn đá đặt trên…đồi nhân tạo. Rồi thì một “rừng” cây cảnh thuộc dạng quý hiếm “khiến mọi người phải ao ước” với cây sưa “hơn một vòng tay người ôm”, cây tùng la hán “hàng trăm năm tuổi”, gốc thị lâu năm…
Báo chí không rỗi hơi. Vì cơ ngơi hoành tráng, vì vườn thượng uyển, vì resort 5 sao, vì “trăm tỷ”, “triệu” đô này có liên quan đến… nghị quyết TƯ4, đến tên tuổi của đồng chí Ủy viên TƯ Đảng, Bí thư tỉnh ủy Hải Dương Bùi Thanh Quyền, người từng phát biểu về công khai minh bạch như là một biện pháp hiệu quả chống tham nhũng.
Sau khi báo chí đưa tin “cơ ngơi triệu đô” là của đồng chí Bí thư, hôm qua, với một sự nhiệt tình hiếm thấy, Chủ tịch huyện Ninh Giang đã “đính chính” với báo chí rằng “Khu nhà vườn” ở Ninh Giang- nhà vườn chứ không phải “vườn thượng uyển”- là của đồng chí Bùi Thanh Tùng, con trai Bí thư tỉnh ủy Hải Dương Bùi Thanh Quyền, chứ không phải của đồng chí Quyền. Hơn nữa, diện tích “chỉ có 4.152 m2”- chứ không phải gần 5.000 m2 như báo chí nói. Ông cũng cực lực phản đối giá trị “ngôi nhà vườn” mà báo chí mô tả là “trị giá hàng trăm tỷ đồng” với lý do rất đơn giản là “Thông tin đó chưa được kiểm chứng”. Đáng lẽ, ông Chủ tịch phải nói rõ ràng hơn là chỉ có mấy “cái cây vớ vẩn” với “mấy hòn đá” chứ đã thấy trống đồng, ngà voi nào đâu.

Báo chí có vẻ hố nặng. Một tờ báo trước đó thậm chí còn dẫn đủ các loại nghị định thông tư để tính toán rằng đối với cán bộ đảm nhiệm chức danh Bí thư tỉnh ủy, Chủ tịch HĐND tỉnh, kiêm trưởng đoàn ĐBQH thì mức lương sẽ là: Hệ số phụ cấp Bí thư: 1,3 + Hệ số lương, hệ số phụ cấp Chủ tịch HĐND: 8,89 + Hệ số phụ cấp Trưởng Đoàn ĐBQH: 1,25 = 11,44 x 1.050.000 = 12.012.000 đồng/ tháng. 12 triệu đồng, tức là chỉ hơn chút đỉnh mức “không đủ sống” 10 triệu đồng mà nguyên Thứ trưởng Bộ Nội vụ Thang Văn Phúc vừa khẳng định. Tính trong một năm số tiền mà vị quan đầu tĩnh cỡ này có thể nhận được là 144.144.000 đồng.
Thế nên phải tin ngôi nhà chắc chắn không thuộc sở hữu của đồng chí Bí thư. Khi mà tính cả nhiệm kỳ 5 năm, lương của một vị Bí thư là không quá 720.720.000 đồng- số tiền thậm chí không đủ mua một ngôi nhà chính sách.
Tất nhiên, đồng chí Bí thư kiêm Chủ tịch HĐND, kiêm Trưởng đoàn ĐBQH, sắp tới còn kiêm luôn cả chức vụ Trưởng ban chỉ đạo phòng chống tham nhũng sẽ chẳng bao giờ phải giải trình nguồn gốc số tiền chơi cơ ngơi hoành tráng. Bởi như đã nói, cơ ngơi trăm tỷ đứng tên con trai ông: Đồng chí Bùi Thanh Tùng.
Vậy thì đồng chí Bùi Thanh Tùng là ai mà chơi hoành tráng thế?
Xin thưa, dẫu là con trai Bí thư tỉnh ủy, nhưng đồng chí Tùng giờ vẫn khiêm tốn với chức vụ Trưởng phòng Việc làm An toàn lao động Sở LĐ-TB- XH Hải Dương vừa được bổ nhiệm còn chưa ráo mực.
Nghĩ cũng lạ. Trong khi Bí thư, kiêm chủ tịch HĐND, kiêm Trưởng đoàn đại biểu QH lương chỉ trên mức “không đủ sống” thì một Trưởng phòng quèn lại có đủ tiền chơi cơ ngơi hoành tráng. Mà đó mới chỉ là thứ chưa hoàn thiện, thứ thiên hạ có thể nhìn thấy. Thế nên, cán bộ công chức, nhất là ở Hải Dương, đặc biệt là ngành lao động thương binh xã hội đừng bao giờ than lương không đủ sống. Bởi ngành lao động thương binh xã hội tỉnh nhà đang khiến các ngành bạn tủi thân, khiến các CEO doanh nghiệp nghẹn ngào. Và vớ vẩn, tới đây lại chả hút hết chất xám trên toàn quốc theo nguyên tắc “nước chảy chỗ trũng”.

Vẫn biết là làm giàu không khó. Nhưng nghĩ đến nát đầu cũng không hiểu tại sao người ta có tỷ bạc bỏ ra rước về chỉ một cái cây trong khi hàng tháng vẫn ngửa tay nhận đồng lương ba cọc ba đồng và không ngớt kêu than “không đủ sống”.

Nhưng dẫu sao, việc báo chí hóa cuồng vì “vườn thượng uyển triệu đô” hóa ra lại là một bài học tốt. Không phải ở nghĩa phải khéo léo hơn, phải bớt hoành tráng đi, phải “ở ẩn” giả nghèo giả khổ. Mà ở chỗ bây giờ chơi “sưa” với “đá”, đại gia thì đại gia thật, hoành tráng thì hoành tráng thật, nhưng cũng rất dễ …rước họa. Bởi nói đến cây sưa “Một vòng tay người ôm”, ngưởi ta hẳn rùng mình nhớ lại cảnh hỗn chiến với dao súng để cướp sưa ở Quảng Bình vừa tuần trước. Đến cây sưa bé bằng cái miệng bát mọc ngay sát công an phường Nghĩa Tân còn bị sưa tặc nửa đêm vào cưa trộm, huống chi to đến “một người ôm”. May sưa tặc ít đọc báo chứ nếu không, cũng chẳng biết thế nào mà lần. Còn đá, cũng chỉ vừa tuần trước, huyện quan Chư Sê đã làm cũi sắt giam hai hòn đá vì đã bị “khai thác khoáng sản trái phép”. Còn ở Ninh Giang, chắc dân có nghề “trồng đá”, hoặc “nuôi đá đẻ” nên huyện quan không thấy cưỡng chế làm cũi bắt giam đá nhà…con trai ông Bí thư.
Nhớ hôm rồi, khi QH thảo luận dự án Luật Phòng chống rửa tiền, có vị đại biểu đã thẳng thắn rằng: 6 năm trời thực hiện nghị định 74 về phòng chống rửa tiền, không phát hiện ra nổi một vụ rửa tiền, trong khi ở đâu có tham nhũng thì ở đó có rửa tiền. Viện trưởng Viện nghiên cứu lập pháp Đinh Xuân Thảo có lần cũng nói: “Tiền bẩn” của bọn buôn lậu, buôn ma túy trở thành “tiền sạch” quá dễ. Bởi người ta chỉ cần mang bao tiền bẩn đó đi mua nhà, mua đất rồi bán lấy tiền là thành tiền sạch, không cần phải “rửa” qua các ngân hàng.
Nói thế là oan cho bọn buôn lậu ma túy. Bởi chuyện tẩy tiền bằng bất động sản còn là chuyện của bọn tham nhũng nữa.
Ai nói Hải Dương không chống tham nhũng rõ ràng là nói điêu. Trong 5 năm rồi, dưới sự chỉ đạo của đồng chí Bí thư, Hải Dương đã xử lý kỷ luật 70 cán bộ, đảng viên liên quan đến tham nhũng. Kiên quyết không. Quá kiên quyết là khác. Nhưng chắc đó chỉ là tham nhũng vặt, cỡ tiền lẻ bé đến mức không cần mua phong bì, đến mức chuyện rửa tiền hóa ra lại hóa khôi hài. Chuyện “rửa tiền” chắc chỉ có ở..nước ngoài. Hay chí ít nó cũng không có ở… Hải Dương. Năm ngoái, khi tiến hành kê khai tài sản, ở Hải Dương đã có 773 cán bộ công chức đã tiến hành kê khai tài sản thu nhập (lần đầu) và 7958 cán bộ kê khai bổ sung. Báo cáo, to đoành hai chữ “nghiêm túc” thậm chí có câu rất hoành tráng “Không có cán bộ, công chức nào phải thực hiện xác minh tài sản, thu nhập”. Tức bất minh chỉ là chuyện của… tỉnh bạn. Hoặc nước bạn.
Thế nên dù QH có thông qua Luật phòng chống rửa tiền thì ít nhất đó cũng không phải là chuyện ở Hải Dương khi mà người ta sẵn lòng chấp nhận câu chuyện lương trưởng phó phòng cũng có thể chơi “vườn thượng uyển triệu đô”.
Đào Tuấn

37 comments on “Lương không đủ sống và “vườn thượng uyển triệu đô”

  1. Có những kẻ có chức quyền có con nắm nhiều công ty tài chính, bất động sản còn khủng gấp cả trưm lần vụ này – chắc cũng sắp được nêu lên báo

  2. blog bs hohai noi ;vang se xuong 1200-1300us ba con muon kiem lai thi hay ban vang di roi lay tien vnd gui ngan hang den thang 11 thi lai rut ra mua vang kinh moi anhCXN binh luan?cam on anh nhieu!

  3. Đây mới là tài sản của quan chức ” nhà quê “, không biết tài sản của các bác Trung ương còn đến mức nào nữa. Vậy các bác hải ngoại liệu có đủ mạnh mà chống lại CS không?

  4. Mầm mống đã có từ lâu ( nên xem kỷ bài này, đừng bỏ qua nhe các bạn )

    LTS. Cứ nhìn trên các phương tiện truyền thông, các phiên họp Quốc hội, các kỳ họp HĐND… đâu đâu cũng thấy bàn cãi về khủng hoảng kinh tế, phát sốt với GDP, đánh vật với tăng giá, thu tiền. Còn sự khủng hoảng đang diễn ra ngay trong mỗi gia đình thì sao? Liệu đó có phải là hệ luỵ của kinh tế thị trường như người ta thường nói, hay có nguồn gốc nào khác? Xin mở đầu diễn đàn bằng bài viết của nhà văn Nguyễn Thị Ngọc Hải.

    Mầm mống đã có từ lâu
    Theo dõi sự phát triển của tội ác và lối sống tiêu cực, hình như người ta đã quen với sự hình thành “mặt bằng mới” không còn phải ngạc nhiên nữa: đạo đức xã hội xuống cấp, chuyện gì lại chẳng có thể xảy ra. Vợ đốt chồng (mà chẳng phải một bà đốt), cháu thiếu tiền chơi game về nhà giết bà nội lấy đôi bông tai bán vài trăm ngàn. Hai thằng anh rể (cả hai nhé) cùng ngủ với em vợ là trẻ con đến mức có bầu! Trong chuyện thằng Luyện rình trong bóng tối cả đêm bình tĩnh chờ trời sáng ra tay giết gần hết một gia đình, vẫn cứ phải thắc mắc: sao một mình nó làm nổi việc trời không dung đất không tha ấy? Sau khi luật pháp tha tội đáng chết, có thêm đàn em noi gương Luyện cướp tiệm vàng! Rồi còn mấy ông bà bác sĩ quan hệ bất chính, chồng bố trí cho vợ tự quay cảnh hành lạc để làm chứng cứ cho một âm mưu, đem về cho chồng xem thì chồng bảo chưa đạt chất lượng, phải ngủ lại, quay lại cho rõ! Họ đều là cán bộ, đều có cơ quan, đoàn thể, thường xuyên kiểm điểm tổng kết bình bầu, chắc chắn có học tập đạo đức Hồ Chí Minh cả… Vậy tính cách này không phải do “kinh tế thị trường” mà ra. Nó phải có mầm mống từ lâu lắm.

    Trong các vụ án được toàn xã hội quan tâm, ít thấy người ta tìm nguồn gốc tội ác ở gia đình, môi trường hình thành nhân cách. Trường học đầu tiên của con người, nơi trang bị tâm tính cho cả cuộc đời chính là gia đình. Tâm tính và đạo đức là cái bất biến cho con người ứng vạn biến của cuộc đời. Thế mà chúng ta chỉ lo sợ trước khủng hoảng kinh tế, trong khi cái đáng sợ hơn là khủng hoảng gia đình thì chẳng làm gì cả. Nói thế vì có một thực tế rất rõ: trong các quyết sách phát triển xã hội, vắng bóng hoàn toàn những giải pháp, cũng chẳng thấy nhận định đúng về mức độ khủng hoảng các giá trị trong gia đình

    Việt Nam hiện nay. Không thấy được sự liên thông giữa sự phát triển lành mạnh của gia đình với sự ổn định xã hội, đến phát triển kinh tế và chi phối tất cả các vấn đề, không có sự quan tâm tới nguồn gốc sâu xa của suy thoái đạo đức xã hội, người ta chỉ đổ gọn một câu: “Do mặt trái kinh tế thị trường”. Các biện pháp tăng cường chức năng giáo dục gia đình như một chính sách lớn có hệ thống của Nhà nước không thấy đâu. Chỉ dừng lại ở các phong trào đoàn thể mà hiệu quả không rõ.

    Nhà nghiên cứu Vương Trí Nhàn từng bị “đánh” vì nghiên cứu những tính cách xấu của người Việt. Một lần có dịp vào TP.HCM, khi bạn bè chất vấn tại sao ông nhìn cuộc sống tuyệt vọng vậy, ông công nhận: “Tôi tuyệt vọng vì không thấy lối ra”. Ông bảo rất nên quan tâm đến vấn đề lưu manh. Sự hạ lưu len vào bộ máy công quyền. Nhiều nơi không còn là chỗ phụng sự những giá trị tốt đẹp của xã hội, mà là chỗ thực hiện những mưu đồ.

    Nhưng chẳng lẽ gia đình rồi cũng đến mức ấy?
    NGUYỄN THỊ NGỌC HẢI

    • Phai cong nhan rang thoi buoi bay gio cac gia tri dao duc khong con duoc bao nhieu nua.Moi ngay do trang bao ra la thay du thu tin tuc giet nguoi,cuop cua,hiep dam.Quan chuc nha nuoc thi vo vet cua cong lam giau.Cong an thi danh dap dan khong thua gi xa hoi den.nguoi dan bay gio co mieng ma khong dam noi,cu gia vo cam diec,lam ngo moi chuyen thi moi song yen on duoc.Khong hieu roi xa hoi nhu vay se di den dau ? Va dau se la ben bo cho nguoi dan di toi cuoc song tot dep hon ?

  5. GDP 2012 của Việt Nam chỉ ở 4,4%?

    SGTT.VN – Sáng 24.5, hội nghị công bố Báo cáo thường niên kinh tế Việt Nam 2012 đã diễn ra tại Hà Nội. Hội nghị đã nghe nhiều phân tích về tình hình kinh tế Việt Nam thời gian qua và sắp tới.

    4,4% hay 5,1%?

    Có hai kịch bản cho lạm phát và GDP trong năm 2012, một là lạm phát ở mức 4,57% và GDP đạt 4,42%, hai là lạm phát cao hơn 6,18% và GDP 5,1%.

    Trong khi đó, những vấn đề căn bản của nền kinh tế là mô hình tăng trưởng phụ thuộc quá nhiều vào khu vực doanh nghiệp nhà nước kém hiệu quả làm giảm hiệu quả và năng suất; quản lý và giám sát các tập đoàn kinh tế nhà nước không hiệu quả dẫn tới tích luỹ rủi ro lên nền kinh tế. Khả năng thực hiện cải cách đặt dấu hỏi lớn.

    Đề cập tới chỉ số giá tiêu dùng CPI tháng 5 vừa được công bố, chỉ tăng 0,18% so với tháng trước, ông Nguyễn Đức Thành, giám đốc trung tâm Nghiên cứu kinh tế và chính sách (VEPR), nhận định: đó là mức tăng thấp và nằm trong quỹ đạo nền kinh tế đang đi vào suy giảm, có hiện tượng giảm phát diễn ra tương đối rõ ràng: “Chúng tôi cho rằng trong các tháng tiếp theo lạm phát sẽ tiếp tục thấp, và kéo lạm phát cả năm nay không cao, biểu hiện sự suy giảm mạnh mẽ tổng cầu, vì thế đi liền với tăng trưởng kinh tế năm nay sẽ thấp”.

    Ông Thành nói thêm: “Dấu hiệu giảm phát là biểu hiện của lạm phát thấp, ngay đầu tháng 5 chúng ta có tăng lương nhưng mà cũng khác với hiệu ứng của các lần trước là khi tăng lương thì giá cả đua nhau leo thang. Tuy nhiên, lần này thị trường rất thờ ơ và lạnh lẽo. Chúng tôi còn tự hỏi là nếu không có sự tăng lương đó thì có thể lạm phát còn âm, đó là biểu hiện của quá trình giảm phát hiện nay của chúng ta”.

    Đáng chú ý, ông Thành dự báo, xu hướng giảm phát sẽ tiếp tục trong các tháng tới bởi vì chu kỳ giảm giá trong năm rơi vào mùa hè. Tháng 4 – 5 giá giảm, thì quý 3 giá cũng ở mức thấp và có thể trong toàn bộ quý đó giá chỉ tăng khoảng 1%.

    Đánh giá về các biện pháp mà Chính phủ đang thực hiện, ông Thành cho rằng, các biện pháp đó là nỗ lực trong khuôn khổ bối cảnh dư địa chính sách chỉ cho phép như vậy thôi, quy mô của các biện pháp lần này không lớn, diện tích dàn trải nhưng tính từng món không lớn. Nhưng nó có tác dụng tâm lý, thể hiện sự nỗ lực của Chính phủ trong việc chia sẻ khó khăn hiện tại của doanh nghiệp.

    Tỷ lệ nợ xấu đang là một ẩn số nhưng có xu hướng tăng cao

    Theo StoxPlus, 2012 nợ xấu của nhóm ngân hàng được phân tích đạt mức trung bình 2,3%; Fitch Ratings cho rằng tỷ lệ nợ xấu của các ngân hàng thương mại Việt Nam tương đương 13%. Tỷ lệ nợ xấu của doanh nghiệp nhà nước cao, chiếm 70% nợ xấu ngân hàng. Sản xuất kinh doanh đình đốn, doanh nghiệp giải thể; hệ quả cho vay bất động sản và chứng khoán khiến xu hướng nợ xấu gia tăng.

    Trong khi đó, tỷ lệ trích lập dự phòng rủi ro không theo thông lệ quốc tế. Công tác quản trị rủi ro được coi trọng, mới chỉ dừng lại ở mức độ nhận thức. Rủi ro trong hoạt động của các ngân hàng thương mại được đánh giá ở mức cao, nhưng công tác quản trị rủi ro chưa tương xứng và vẫn được thực hiện theo các biện pháp truyền thống.

    Theo nhóm thực hiện báo cáo, ước tính tỷ lệ nợ xấu thấp nhất của năm 2011 là 8,25%, tỷ lệ cao nhất là 14,01%. Tính toán này không bao gồm nợ Vinashin và tương đương vì không ước lượng được. Có thể hiểu là con số thấp nhất nằm trong khoảng 8,25 – 14,01%.

    VIỆT ANH
    http://sgtt.vn/Kinh-te/164308/GDP-2012-cua-Viet-Nam-chi-o-44.html

    • Sau Hải Phòng, Hưng Yên, Nam Định…
      Bọn cường hào vào đến Cái Răng
      Đền bù, giải tỏa nhố nhăng
      Mẹ con giữ đất phải bằng… khỏa thân!

      Kiếp nông dân số nghèo cam phận!
      Nơi nghị trường Quốc Hội có hay?
      Quen rồi chỉ biết giơ tay
      Họp bàn qua quýt… cho ngày tháng trôi!

      Ngoài Biển Đông liên hồi cướp bóc
      Bọn giặc Tàu lúc nhúc tàu ghe
      Ngư dân nước Việt thảm thê
      Cùng đường, khánh kiệt… trăm bề ai hay?

      Nguyễn Hữu Quý

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s