Các hình thức bảo vệ độc đáo

ttxcc2 on 31/05/2012

Phương Bích blog

Một người trên mạng facebook đưa ra mấy câu tổng kết như sau:
–          Bảo vệ môi trường: người mẫu cởi truồng
–          Bảo vệ điện hạt nhân: thương binh tụt quần
–          Bảo vệ đất đai: phụ nữ khỏa thân
–          Sắp tới mình bảo vệ đồ án, không biết có nên… tụt gì không đây?
Chết sặc (cười) với những câu đúc kết này.
Một trang mạng điểm tin là chỉ riêng trong sáng ngày 28/5 này, có tới 4 đoàn biểu tình của dân oan đổ về Hà Nội. Gần nhất là ngay chợ Nghĩa Tân – Cầu Giấy đây, xa nhất là dân oan Đắk Nông. Ngồi nhà lướt mạng, thấy trời đổ mưa, thương bà con quá chừng. Mình đã từng cùng bà con chung cư nhà mình căng lều ngồi giữ đất suốt 26 ngày trời ròng rã, giữa những ngày nắng gắt nhất của mùa hè năm 2010, nên rất thấu hiểu nỗi bức xúc của những người đi khiếu kiện.
Theo lẽ tự nhiên, khi cảm thấy bất bình thì người ta phải kêu. Chuyện sống còn, chuyện miếng cơm manh áo chứ đâu phải chuyện đùa hay chuyện xa hoa hưởng lạc đâu. Sao không cho người ta kêu là thế nào?
Lạ là hễ cứ thấy dân tập trung đông đông trước cửa các cơ quan công quyền là đủ các lực lượng thuộc “thanh kiếm và lá chắn” triển khai dày đặc ở thế áp đảo.
Khiếp quá! Người đi khiếu kiện một thì lực lượng trấn áp không đông gấp ba thì cũng phải gần gấp hai, nghĩa là đông đến mức những kẻ yếu bóng vía chắc chết khiếp. Cần thiết là có thể hai ba người khênh một người quẳng lên xe thùng hay xe buýt để chở đi đâu đó. Có lần ra sức bốc bà con lên xe, chở đến đâu đó rồi lại phải ra sức bốc bà con xuống xe vì bà con nhất định không chịu xuống, cảnh tượng bi hài đến thế là cùng.
Nhưng nói thật là sợ mấy thì sợ, nhưng một khi đã mất kế sinh nhai, bị dồn đến mức đường cùng thì người ta cũng chả sợ nữa. Có người chỉ vì cố giữ đất mà bị đi tù bảy tháng. Ra tù lại đi kiện tiếp. Mình ngồi có 26 ngày đã trào cả nước mắt vì uất ức, vậy mà dân Dương Nội đi kiện ròng rã 7 năm trời! Thực kinh khủng.
Một cụ bà ở Dương Nội mất sạch cả đất, kể có ông ở trung ương về nghe bà con khiếu nại đã hỏi bà rằng, nhà bà đã đứt bữa nào chưa mà kêu lắm thế.
Nghe có lộn ruột không. Các ông nhà lầu xe hơi, nhà cao cửa rộng vẫn còn chưa đủ, vậy mà dám mở mồm hỏi dân thế thì có ngu không chứ. Có lẽ theo ông ta, dân chỉ cầm hơi đủ sống là ổn. Sống bằng tiền đền bù hết rồi thì chết hay sống cũng mặc xác dân bay.
Chuyện nghe ngoài vỉa hè thôi nhé, đúng sai thế nào chưa biết đâu. Rằng trong cái dự án Ecopark ấy, có kế hoạch xây một cái cầu to. Oái ăm hay tắc trách khi khảo sát thế nào đó mà mố cầu bên này xây xong rồi, nhưng cái vị trí xây mố bên kia lại trúng vào nhà vườn của một ông quan rất to. Vì cái vị trí nhà vườn của ông quan này rất đẹp, lại xây xướng to vật, có mà lên thiên đường cũng chả có. Thế nên bây giờ việc xây cái cầu này đang chết tắc. Hay là xây uốn nó đi theo hình chữ S cho nó độc đáo?
Nhiều bài viết cực hay, rất tổng quát và sâu sắc, nói về tình trạng “người cày không có ruộng”. Ử! Nước ta là nước nông nghiệp. Nhiều người từ đời ông cho chí đời “con” đều không thoát khỏi cái nghề nông. Việc cuốc, việc bừa, việc cày, việc cấy tay vốn quen làm. Việc khác thì .. mắt chưa từng ngó. Mà ít ra khi không còn đủ sức cấy hái nữa thì cũng có thể thuê người khác làm. Giờ bị lấy mất đất rồi, bỗng chốc từ người làm chủ ruông đất trở thành kẻ làm thuê trong các nhà máy hay khu công nghiệp, không thì cũng biến thành dân nghèo thành thị. Các ông các bà ngồi ở trên chín tầng mây, mười tầng gió cứ xoen xoét bảo rằng thì là xã hội phát triển thế còn gì, không còn là nước nông nghiệp lạc hậu nữa nhé.
Bao nhiêu hệ lụy, bao nhiêu bi kịch từ cái việc để phát triển xã hội ấy mà sao người ta cứ coi như điếc lác, có mắt như mù thế hở? Bao nhiêu nhà lãnh đạo tài ba hàng chục năm nay không nhìn ra cái hậu quả này (Chết dở vì khu công nghiệp: Hiệu quả ít hơn hậu quả! Báo điện tử Người Lao động – http://nld.com.vn/20120530100458173p0c1002/chet-do-vi-khu-cong-nghiep-hieu-qua-it-hon-hau-qua.htm )
Không phải rỗi hơi mà giờ đây thế giới người ta quan tâm đến môi trường thế. Các nước văn minh đi trước mình có đến hàng trăm năm phát triển rồi mà người ta vẫn coi trọng vấn đề môi trường đất, nước như thế nào. Nhìn những cánh đồng lúa mì bát ngát của họ mà thấy thèm. Nhìn những công viên xanh khổng lồ của họ mà thấy thèm.

Dân ta vốn sáng tạo, cứ cái đà này, chắc sẽ còn nhiều hình thức bảo vệ cuộc sống linh hoạt hơn, độc đáo hơn, thú vị hơn.

 
Mẹ là người Dương Nội, đi gõ cửa quan 7 năm nay rồi. Quan hỏi mẹ: nhà bà đã đứt bữa nào chưa mà kêu lắm thế?
 
Tư liệu trên facebook: Nơi này giờ đây đã được san lấp hết làm khu du lịch sinh thái Tuần Châu Hà Tây
 Và bây giờ nó là bãi chăn bò hoang hóa. Dân thì đi làm tứ tán khắp nơi sau khi có tiền đền bù, mua được cái xe máy, vay mượn thêm làm cái nhà ở. Đất khi đó bồi thường có 27 triệu đồng /sào ,chả đáng là gì

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s