Lão

Lão nâng chén rượu lên mà cười cay đắng. Mất thật rồi, đất của lão bị mất thật rồi. Chiều nay lão đã cố gắng van xin, lý luận nhưng cũng vô ích. Công an, dân quân đã ngăn không cho lão giữ đất của lão. Vậy là hết đất canh tác, sang năm thì chỉ còn nước đi ăn mày…

Nói về lão thì cả làng ai cũng biết cả. Lão năm nay đã hơn 50, lão đã từng đi bộ đội chiến đấu ở chiến trường K về. Hồi mới về lão hãnh diện lắm vì mình là kẻ chiến thắng, là anh bộ đội cụ Hồ mà. Ấy vậy mà mấy năm nay Lão buồn quá vì vợ lão mất sớm, con trai lão không có học, không có quen biết đành ra thành phố làm cửu vạn. Vậy là trong căn nhà nhỏ chỉ còn mình lão với con chó già lười sủa. Rồi lão càng buồn hơn khi nhà nước thu hồi đất làm sân Gôn. Lão cả đời từ khi đi bộ đội về chẳng ra khỏi lũy tre làng, nghe nói có dự án mấy trăm tỉ đồng lúc đầu thì mừng lắm. Nhưng nỗi mừng chẳng được bao lâu thì chính mảnh ruộng của lão bị cưỡng chế cho dự án. Cũng tại lão cơ, lão không chịu chấp nhận cái giá đền bù một mét vuông đất bằng hai mớ rau muống xanh. Lão cho rằng nhà nước đền bù thấp, nhưng nhà nước thì không nghĩ cho Lão. Họ đã cướp của lão thật rồi!

Lão nuốt hết chén rượu cuối cùng trong chai rượu cuối cùng mà lòng nghẹn lại. Lão thắc mắc trong lòng tại sao đảng, nhà nước lại đối xử tệ bạc như thế với lão. Ngày xưa họ bảo lão đi bộ đội để làm cơm no, áo ấm cho dân, cho lão. Vậy mà từ lúc lão trở thành thằng què vì một mảnh đạn đến giờ, chẳng ai quan tâm tới lão. Và lão cũng chịu chung cảnh mất đất như bao người khác.

Nhưng rồi lão lại tặc lưỡi. Ngày xưa nhờ có Bác Hồ, có đảng thì ông lão, cha lão mới không chết đói. Vậy thì ngày nay dù thế nào lão cũng phải mang ơn đảng, ơn bác. Lão nghĩ rằng nếu bác có sai, đảng có sai cũng chẳng sao. Vì dù cho có sai thì cha ông lão mới không bị chết đói chứ. Hơn nữa, lão lại là đảng viên. Dù thế nào trong cuộc họp chi bộ lần này lão cũng không được nêu việc cướp đất của nhà nước. Nói thế thì làm mất uy tín của đảng lắm chứ. Lão lẩm bẩm và tự nhủ như thế. Dứt khoát bằng mọi giá không thể nói xấu bác và đảng được dù cho Lão biết đảng và bác nói dối, hứa xuông nhiều lắm. Lão còn có miếng ăn mà, đã chết đói đâu?

Thế là lão lại tặc lưỡi cho qua. Lão giỏi nhất là cái khoản tự an ủi mình. Chính vì vậy mặc dù chiều nay lão giận công an, nhà nước, giận đảng lắm nhưng bây giờ lão đã tự cho qua rồi. Lão nhấp môi đến giọt rượu cuối cùng. Tuy đã tự an ủi, động viên mình mà cổ họng lão vẫn nghèn nghẹn như chưa nuốt trôi hết cục tức.

Ngoài kia màn đêm đen đang buông dần xuống trên căn nhà nhỏ tồi tàn nơi cuối xóm. Đâu đây con chó già của Lão sủa mấy tiếng chiếu lệ rồi lững thững đi vào trong bóng tối căn nhà. Có lẽ, cuộc đời Lão cũng sẽ thế này mãi vì lão là người lạc quan!

03/06/2012

Đặng Chí Hùng

danlambaovn.blogspot.com

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s