Tôi chưa được đi biểu tình

Theo:danlambao.vn

 

Nguyễn Hoàng Vi – Sài Gòn trải qua 2 đợt biểu tình chống Trung Quốc: đợt 1 là vào năm 2007-2008, đợt 2 là vào những ngày hè năm 2011. Cả hai lần ấy tôi đều bị ngăn chặn và không thể nào tham gia cùng mọi người.

Năm 2007, những ngày SG biểu tình, bên an ninh mời tôi cafe suốt những ngày đó. Ngày ấy, phải lo toan với cuộc sống cho gia đình, nên tôi cũng không dành nhiều thời gian quan tâm đến chuyện biểu tình chống Trung Quốc. Thêm vào đó, tôi nghĩ nguyên nhân dẫn đến việc Trung Quốc xâm lấn lãnh hải Việt Nam hoàn toàn không đơn giản. Tôi đã từng nghĩ rằng nếu tôi và vô số người dân có xuống đường phản đối Trung Quốc thì liệu Trung Quốc có ngừng xâm chiếm Việt Nam không khi mà chính những người lãnh đạo đất nước nắm trong tay binh quyền đã tuyệt nhiên im lặng trước những hành động đó. Tôi hồ nghi đã có sự thỏa hiệp nào đó.
Những ngày cafe với các anh an ninh, tôi cũng tuyệt nhiên không hỏi gì về các cuộc biểu tình đó, nhưng anh an ninh lại hỏi tôi:
– Em có biết đang có biểu tình chống Trung Quốc ở SG không?
– Em biết chứ.
– Sao em không đi?
– Em đâu có ngu mà đi để cho anh bắt. Với lại, chẳng phải em đang ngồi đây cafe với anh sao?
Nét mặt anh an ninh chợt thoáng buồn và nói:
– Nếu anh không là an ninh, nếu anh là sinh viên thì chắc anh cũng đã tham gia biểu tình rồi.
Tôi hỏi lại:
– Vậy sao anh không đi biểu tình đi?
Anh chỉ im lặng và nhìn xa xăm.
….
Rồi sau đó tôi được biết rất nhiều anh chị em tham gia biểu tình chống Trung Quốc năm ấy luôn bị an ninh sách nhiễu và đàn áp. Tôi tin là trên đất nước này những quyền tự do căn bản của con người: tự do ngôn luận, tự do báo chí… bị chà đạp và những người đấu tranh, kêu gọi cho những quyền tự do ấy đều bị đàn áp, tù đày nhưng thời điểm đó tôi không tin rằng việc biểu tình “chống Trung Quốc” mà cũng bị đàn áp, tù đày.
Tôi đã có may mắn được quen biết với những anh em đã xuống đường chống Trung Quốc năm 2007. Mặc dù bị chính quyền đàn áp nhưng họ vẫn luôn tự hào vì những điều họ đã làm. Tôi lại hồ nghi “Có chăng họ làm quá? Chứ chỉ chống Trung Quốc thôi thì làm gì mà bị đàn áp ghê gớm? Mà nếu có bị đàn áp sao họ lại vẫn luôn tự hào và lạc quan?”
Rồi khi có lời kêu gọi biểu tình chống Trung Quốc năm 2011, tôi háo hức muốn tham gia và rủ rê rất nhiều người thân, bạn bè cùng tham gia.
Sáng ngày 5/6/2011, một đứa em chơi chung nhóm bạn chạy xe sang nhà chở tôi đi biểu tình. Vừa ra khỏi nhà đã bị cả một lực lượng an ninh hơn cả chục người bao vây, chặn xe và chặn người không cho đi. Thằng em thì bị kiểm tra giấy tờ xe và bị bắt về Công an phường, còn tôi thì không ra khỏi nhà được. Cảm giác rất là ức chế. Nhưng khi bạn bè tôi ra đến địa điểm và biểu tình xảy ra, họ gọi điện thoại hỏi tôi đã đi chưa, đang ở đâu. Tôi nói, tôi không thể ra khỏi nhà được, thế nên nhờ họ để điện thoại cho tôi nghe không khí biểu tình như thế nào. Mặc dù có phần ức chế vì không được trực tiếp tham gia và nhìn thấy tận mắt nhưng qua điện thoại nghe được khí thế của đoàn người biểu tình, tôi cảm thấy vui. Vui vì rõ ràng chính quyền, an ninh có thể ngăn chặn được một người, vài người hay cả chục, thậm chí cả trăm người xuống đường thể hiện lòng yêu nước. nhưng họ không thể ngăn được cả ngàn người, thậm chí cả chục triệu người dân yêu nước được chăng?
Ngày 12/06/2011, biết là sẽ bị an ninh ngăn chặn một lần nữa, tôi dẫn theo con trai âm thầm ra ngoài thuê khách sạn trước đó để tiện việc đi biểu tình. Nhưng cuối cùng cũng bị an ninh ngăn chặn và bắt cả hai mẹ con về Công an phường Phạm Ngũ Lão, Q1 và câu lưu ở đó cả ngày. Biểu tình vẫn xảy ra. Một lần nữa, tim tôi như muốn vỡ òa vì vui mừng.
Những chủ nhật sau đó, có khi ngay cả ngày thường, an ninh vẫn luôn túc trực canh giữ, theo dõi, kiếm chuyện gây sự và đe dọa gia đình tôi. Rồi hàng loạt sự việc xấu xảy ra cho tôi: tai nạn giao thông, 2 chị em tôi bị nghỉ việc không một lý do, giựt dây cho bọn côn đồ, xã hội đen hành hung gia đình tôi,… và gần đây nhất là cấm tôi xuất cảnh nhằm triệt tiêu mọi đường sinh sống của gia đình tôi.
Chỉ là vì tôi muốn tham gia biểu tình chống Trung Quốc thôi mà.
Tại sao Chính quyền lại lấy bạo quyền mà đàn áp đáp trả lòng yêu nước của người dân chẳng khác nào một sự trả thù?
Đã có sự thỏa hiệp nào chăng?
Một năm nhìn lại, đã có quá nhiều biến cố không may xảy ra nhưng tôi vẫn không có gì phải hối tiếc về những việc đã làm.
Có chăng nhờ đó mà tôi nhìn thấy rõ bộ mặt khôn nhà dại chợ, hèn với giặc, ác với dân của nhà cầm quyền hơn mà thôi.
Với tôi, những hồ nghi bấy lâu về sự lãnh đạo của Đảng và Nhà nước bây giờ thì đã quá tỏ tường rồi!

4 comments on “Tôi chưa được đi biểu tình

  1. 5/6/2011
    Ngày 5/6/2011 đến 8 giờ sáng tôi vẫn còn ngồi uống café , tôi định 9 giờ sẽ ra khu vực nhà thờ Đức Bà để xem tình hình , tôi không nghĩ là biểu tình sẽ có dù trước đó mấy ngày tôi đã đọc lời kêu gọi trên mạng , vì tôi nghĩ là các bạn trẻ , người dân VN bây giờ không còn nhiệt tình với đất nước như ngày xưa nữa . Tôi bi quan và tôi đã lầm . 9 giờ sáng , khu vực nhà thờ Đức Bà đông nghẹt người già trẻ lớn bé , đứng đầy 2 bên đường , công viên , công an xanh vàng , dân phòng , quản lý đô thị cũng đầy rẩy , dựng rào chắn các ngỏ vào khu vực , phải mất hơn 1 giờ sau tôi mới vào được khu vực công viên .
    Tôi không phải chờ lâu , từ xa thấp thoáng lá cờ đỏ sao vàng , đoàn người lớn dần , lớn dần , không khí nóng dần lên , từng tiếng hô đã đảo Trung quốc dứt khoát , mạnh mẽ của hàng trăm người vang rền cả góc phố . Không khí vui như lể hội , tôi nhìn những bạn trẻ mồ hôi nhể nhại , gào thét bằng tất cả tấm lòng vì Tổ Quốc Việt Nam , tôi cảm động muốn rơi nước mắt .Bấy lâu nay tôi đã nghĩ sai về họ , và bây giờ tôi thấy yêu các bạn trẻ này vô cùng . Họ – cả một tương lai tươi sáng phía trước có thể bị cướp mất vì cuộc biểu tình này mà họ còn không sợ , thì cái thằng đã hết thời tuổi trẻ như tôi đây có gì để phải sợ ? Tôi cãm thấy sao mình quá HÈN , và mặc cảm vì CÓ LỖI với các bạn trẻ kia . Tôi bước tới , hòa nhập vào dòng người và hét lên thật to : Hoàng Sa – Việt Nam ! Trường Sa – Việt Nam ! Đã đảo Trung quốc xâm lược – Đã đảo !
    Tôi vô cùng hạnh phúc và xúc động , mấy chục năm rồi tôi đã không dám mơ có ngày tôi đi giửa đường phố Sài Gòn để hét lên rằng tôi YÊU NƯỚC TÔI .

  2. Ngày 12/6/2011
    Vì lý do riêng tôi ra khu vực nhà thờ Đức Bà hơi trể , vẫn còn đông người nhưng không bằng ngày 5/6 . Mọi người cho biết có đoàn biểu tình diểu hành qua các phố và đã giải tán , bây giờ họ vẫn còn nán lại xem tình hình có thể tiếp tục được nữa hay không . Tôi nhìn quanh , công an chìm nổi dầy đặc như lủ ruồi nhặng , những bộ mặt cô hồn với cặp mắt láo liên dò xét từng người một , trà trộn vào chúng tôi để nghe ngóng .
    Một nhóm các bạn trẻ có lẻ cũng đến trể như tôi . mặc áo thun đỏ sao vàng , trong đó có anh bạn trẻ mà tôi thường thấy trên hình ảnh của các bài viết về biểu tình tại Sài Gòn sau này . Anh bạn này rất nhiệt tình , kêu gọi mọi người hảy tiếp tục , anh và các bạn đến động viên từng nhóm các bạn trẻ khác đang ngồi rải rác quanh đấy trong công viên .Dĩ nhiên lời kêu gọi này đã lọt vào tai của những con chó săn đang trà trộn nghe ngóng và chúng đã chấm điểm anh bạn trẻ này .
    Đoàn biểu tình mới được thành lập chỉ chừng vài chục người kéo đến đầu đường Phạm Ngọc Thạch , bị chận bởi hàng rào và công an , dân phòng . Họ đứng ở đó và hô vang các khẩu hiệu .Gần 12 giờ trưa , 2 xe tải nhỏ tấp sát chúng tôi , tôi vừa kịp nhìn thấy thì bên tai nghe lệnh : “ Làm đi !” Thế là gần một chục tên thanh niên lực lưởng , ăn mặc như dân thường xông vào giữa chúng tôi , tóm ngay 2 anh bạn hô khẩu hiệu để mọi người hô theo , trong đó có anh bạn mà tôi đã nói ở trên . Chúng bẻ quặt tay 2 bạn trẻ ra sau lưng , xúm lại khiêng 2 bạn quăng lên xe tải nhỏ , trên xe đã có sẳn vài tên công an , dân phòng . chúng đạp 2 bạn nằm úp mặt xuống sàn xe , khóa chặt 2 tay và xe phóng đi .Cùng lúc đó một chiếc xe tưới cây xịch tới và phun nước tung tóe vào đoàn người chúng tôi , chúng còn bắt thêm vài bạn nữa . Hổn loạn , mạnh ai nấy rút , tôi nghe có tiếng khóc nức nở của một cô bạn trẻ nào đó sau lưng .

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s