Clip: Lòng tốt ; Lễ Mình Máu Thánh Chúa – Lời Chúa và Suy Niệm song ngữ

Kính thưa Quý vị

    Version dưới đây về câu chuyện bác sĩ Fleming xem ra cảm động hơn.

Thằng Rái Cá

Ở một vùng quê bên nước Anh, có gia đình nọ chuyên nghề làm vườn, gồm hai vợ chồng và đứa con trai duy nhất, vi hoàn cảnh quá nghèo, nên cậu con chưa học hết Tiểu học đã phải ở nhà giúp đỡ cha mẹ việc trồng tiả, hoặc đôi khi lên rừng lấy củi, kể cả việc câu cá ở một cái hồ lớn rất đẹp gần nhà, để thêm lương thực cho bữa ăn. Trong các việc làm phụ giúp cha mẹ, cậu bé thích nhất là đi câu, bởi vì mỗi buổi đi câu là mỗi lần được tắm, bơi thỏa thích. Cậu bơi tuyệt giỏi, đến mức bạn bè trong xóm gọi cậu là “thằng Rái Cá” (Otter boy).

Một hôm, khi “thằng Rái Cá” cắm xong mớ cần câu ở góc hồ, đang tính cởi áo nhào xuống nước bơi một tăng cho đã đời, thì nó thấy 3 chiếc xe limousine sang trọng trờ tới đậu ngay gần đó, nên nó khớp không tắm nữa, leo lên cây đại lăng ở cạnh hồ, núp mình trong tàng lá để canh chừng cần câu và cũng để ngắm nhìn toán du khách sang trọng.

Toán du khách đó, chính là một gia đình giầu có, quyền qúy, vào hàng đệ nhất Qúy Tộc của Vương Quốc Anh, họ từ Thủ Đô Luân Đôn đi du ngoạn miền quê, thăm dân cho biết sự tình. Dưới trời nắng đẹp, một cái tăng lớn được căng lên lộng lẫy, bàn ghế picnic bầy ra và thức ăn, cao lương mĩ vị dọn tràn đầy. Tiếng nhạc êm đềm réo rắt tỏa vang Rồi đoàn du khách nhập tiệc. Kẻ ăn, người uống, kẻ khiêu vũ, người chụp hình …

Một lát sau, “thằng Rái cá” ngồi thu mình trên cành cây đại lăng, nhìn thấy một đứa trẻ trong đám du khách, chắc cũng 11, 12 tuổi, cỡ tuổi nó, thay đồ tắm và lội xuống hồ bơi qua bơi lại. Dường như những người lớn chăm chú vào việc ăn uống chuyện trò, không mấy ai để ý đến đứa trẻ ở dưới hồ. Riêng “thằng Rái Cá” nó tò mò quan sát đứa trẻ…

Ồ, coi kìa thằng này bơi gì dở ẹc! rõ ràng là nó không biết bơi ếch, bơi sải, bơi bướm gì cả, đến bơi ngửa chắc cu cậu cũng chẳng làm được. Nó chỉ đập loạn tay chân lên thôi, cái điệu bơi chó như thế là không khá được!

Chợt “thằng Rái Cá” nhoài mình ra chăm chú nhìn, nó thấy 2 con bạch thiên nga từ xa bơi tới phía đứa trẻ, và đứa trẻ chắc là thích con bạch thiên nga nên bơi theo, … chết chưa ! nó bơi tuốt ra xa qúa rồi, chỗ đó rất sâu, nguy hiểm lắm! Đúng lúc đó, có tiếng thét cấp cứu của đứa trẻ “Help me! Help…Help! !!” Toán du khách khi ấy kịp nghe và nhìn thấy, nhưng thay vì phải nhào ra cứu đứa trẻ, thì họ ồn ào, nhốn nháo cả lên, hai ba người xuống hồ với cả áo quần, nhưng chỉ lội ra nước đến cổ thì đứng lại.

Trời đất! hóa ra chẳng ai biết bơi cả! mà ngoài xa đứa trẻ đuối sức có vẻ muốn chìm rồi!

Không đợi lâu hơn được nữa, từ trên cành cây cao, “thằng Rái cá” phóng xuống chạy bay ra hồ trước con mắt ngạc nhiên của tất cả đoàn du khách. Tới bờ cao, nó nhún mình lao xuống nước trong tư thế plunge tuyệt đẹp, và chỉ loáng mắt đã sải tay bơi tới chỗ đứa trẻ bị nạn, nó hụp lặn xuống xốc nách đứa trẻ và như một chuyên viên rescue lành nghề, nó nghiêng người bơi xoải từ từ vào bờ, trước sự chứng kiến xúc động và tràng pháo tay reo mừng của mọi người. Khi tới bờ, đứa trẻ bị nạn được nhiều người xúm lại khiêng lên đưa vào giữa tăng, và tại đó có sẵn một vị Bác Sĩ (trong toán du khách) lo việc cấp cứu hồi sinh cho đứa trẻ.

Chừng một tiếng đồng hồ sau, không khí an toàn tươi vui trở lại với mọi người trong toán du khách, đứa trẻ qua tai nạn hiểm nguy, bây giờ quấn mình trong chiếc mền len và đang được uống mấy muỗng soup. Lúc ấy người ta mới chợt nhớ tới vị Ân Nhân vừa cứu sống nó. – Ô hay, cái thằng bé con bơi giỏi hồi nãy đâu rồi nhỉ ? mọi người đổ xô đi tìm, lát sau phát giác ra chỗ ẩn của nó, “thằng Rái Cá” trèo lên ngồi yên chỗ cũ, trên cành cây đại lăng. Nó được gọi xuống và trịnh trọng đưa tới trình diện trước một vị Qúi Tộc, Ông này chính là cha của đứa trẻ vừa bị nạn.

– Hỡi con, (Vị Qúi Tộc nói với “thằng Rái Cá”) con vừa làm một chuyện vĩ đại mà tất cả chúng ta đây không ai làm được, Ta xin thay mặt toàn thể cám ơn con.

– Bẩm Ông, (“thằng Rái Cá” lễ phép thưa) con có làm gì vĩ đại đâu! bơi lội là nghề của con mà… con cứu em là chuyện nhỏ, chuyện phải làm và cũng là chuyện thường đâu có gì khó khăn vĩ đại. Xin Ông đừng bận tâm !

– Không đâu con ơi ! con đã cứu mạng con trai Ta, gia đình Ta và Hội Đồng Qúi Tộc mãi mãi mang ơn con, nay ta muốn đền ơn con, vậy con muốn điều gì hãy nói cho Ta biết.

“Thằng Rái Cá” nghe hỏi vậy, ngập ngừng giây lát, rồi ngỏ ý muốn xin vài ổ mì dư thừa đem về cho cha mẹ. Lòng hiếu thảo của nó đã khiến cho Vị Qúi Tộc và nhiều du khách cảm động rơi lệ. Vị Qúi Tộc ôm nó vào lòng và nói:

– Hỡi con, điều con vừa xin là chuyện nhỏ, và đó chính là bổn phận của Ta, Ta biết Ta sẽ phải làm gì cho con và gia đình con. Nhưng câu hỏi của Ta là sau này lớn lên con ước mơ sẽ làm gì ?
“Thằng Rái Cá” chỉ tay vào vị Bác Sĩ khi nãy cấp cứu hồi sinh cho đứa trẻ bị nạn, trả lời:

– Lớn lên, con muốn làm việc cứu người như ông kia.

– Ồ, con muốn làm Bác Sĩ, tốt lắm! với Ta đó cũng là chuyện nhỏ thôi, Ta sẽ giúp con.

Câu chuyện nhỏ trên đây, có phần kết luận không nhỏ mà thật là vĩ đại, bởi vì đứa trẻ bị chết đuối hụt, có tên là Winston Churchill, sau này là Vị Thủ Tướng đã làm rạng danh Nước Anh, một Vĩ Nhân cực kỳ tài giỏi lỗi lạc của Thế giới vào thời Đệ Nhị Thế Chiến.

Còn “thằng Rái Cá”, cậu bé đã cứu mạng Churchill tên là Fleming, sau này trở thành Vị Bác Sĩ tài ba lừng danh hoàn cầu, Fleming chính là Nhà Bác Học đã tìm ra Thuốc Trụ sinh Penicillin, cứu mạng biết bao nhiêu người trên thế giới, Ông đích thực là vị Ân Nhân Vĩ đại của cả nhân loại.

Từ khởi đầu, chuyện chỉ là một chuyện nhỏ, sự hi sinh, vị tha, sự cho đi rất nhỏ nhoi! nhưng nhờ đó, thành qủa sau này đem đến cho cả nhân loại đã vô cùng lớn lao kỳ vỹ.

Câu chuyện còn thêm cho phần kết luận điều lý thú nữa, là một ngày nọ Thủ Tướng Churchill bị lâm trọng bịnh, đến nỗi đã hôn mê, nhiều Bác Sĩ phải lắc đầu, tính mạng Ông ở vào lúc nguy kịch nhất, thì Fleming xuất hiện như một tiền duyên định mệnh, và vị Bác Sĩ tài ba này, đã lại một lần nữa cứu sống người Bạn cố tri của mình. Khi tỉnh dậy sau cơn mê, mở mắt ra nhìn thấy Fleming, Churchill ngạc nhiên xúc động và nói rằng:

– Fleming ! có phải cứ mỗi lần tôi sắp chìm, Chúa lại cho Bạn tới vớt tôi lên?

– Churchill, chúng ta hãy cám ơn Chúa ! nhưng không hẳn là tôi (Fleming giơ ra một viên thuốc nhỏ tí xíu) bởi cái này đây, chính cái này đã cứu bạn đó … chuyên nhỏ mà!

—————————————–

 Kính gửi :

–      Clip: Lòng tốt ;

–         Lễ Mình Máu Thánh Chúa – Lời Chúa và Suy Niệm song ngữ


Lòng tốt
Alexander Fleming
Để bạn cảm thấy cuộc sống thêm ý nghĩa, Tôi xin kể cho bạn một câu chuyện có thực. Câu chuyện bắt đầu từ một người nông dân nghèo có tên Fleming ở vùng Ayrshire, Scotland.
Một ngày nọ khi đang kiếm sống để nuôi gia đình, ông ta nghe thấy tiếng kêu cứu từ cái đầm lầy gần đó.
Ông ta đã buông đồ của mình xuống và chạy đến nơi phát ra tiếng kêu cứu. Tại đó, ông đã nhìn thấy một cậu bé đang bị ngập bùn đến đầu, sợ sệt, gào khóc và giãy giụa tìm mọi cách thoát ra.
Người nông dân đã cứu cậu bé thoát khỏi một cái chết mà lẽ ra có thể rất nặng nề và tàn nhẫn.
Ngày hôm sau, một cỗ xe sang trọng đã tới căn lều người nông dân.
Một quý ông trong trang phục quý phái bước ra và tự giới thiệu mình là cha của cậu bé mà người nông dân đã cứu sống.
Quý ông nói: Tôi muốn thưởng công cho bác vì bác đã cứu mạng con trai tôi!
Người nông dân nghèo Scotland đã đáp lại rằng: Tôi không thể nhận tiền cho việc tôi đã làm ngày hôm qua!
Đúng lúc đó, cậu con trai khoảng 10 tuổi của người nông dân bước vào căn lều.
Quý ông hỏi: Đây có phải con của bác không?
Vâng, người nông dân đã trả lời hết sức tự hào.
Thế thì tôi đề nghị bác một việc như thế này nhé.
Hãy cho phép tôi chu cấp việc học hành cho con trai bác như những gì tôi dành cho con trai tôi. Nếu con trai bác giống bác thì tôi chắc rằng cậu ta sẽ trở thành một người mà cả hai chúng ta đều hãnh diện.
Và người nông dân nghèo đã chấp nhận đề nghị này.
Sau đó, cậu con trai người nông dân Fleming đã theo học tại những trường tốt nhất và cậu đã tốt nghiệp trường đại học y Sainte-Marie ở London.
Với những khát vọng lớn lao, cậu đã liên tục phấn đấu và cuối cùng đã được cả thế giới công nhận.
Vào năm 1927, người bác sĩ lừng danh ALEXANDER FLEMING đã phát minh ra thuốc kháng sinh pénicilline.
Vài năm sau sự kiện trên, người con trai của quý ông được cứu sống khỏi đầm lầy năm xưa bị mắc chứng bệnh viêm phổi.
Cái gì đã cứu sống cậu ta lần này?
…Đó chính là pénicilline.
Tên của quý ông đó là…?
Ngài Randolph Henry Spencer CHURCHILL và con trai của ông, Ngài Winston Churchill.
Ngài Winston CHURCHILL và Ngài Alexander FLEMING đã là bạn thân của nhau trong suốt cuộc đời. Ngài Alexander FLEMING mất năm 1955 tại London ở tuổi 74 và Ngài Winston CHURCHILL mất năm 1965 ở tuổi 91 cũng tại London. Cả hai ông đều yên nghỉ tại cùng một nghĩa trang.
Ai đó đã nói rằng:
« Tất cả những gì ra đi rồi sẽ quay trở lại………
Hãy làm việc như thể bạn không cần tiền,
Hãy yêu như thể bạn chưa bao giờ bị tổn thương,
Hãy nhảy múa như thể không có ai nhìn thấy bạn,
Hãy hát lên như thể không có ai nghe thấy bạn,
Và hãy sống như thể thiên đường đang hiện diện trên trái đất này ».
Đôi khi, vì những thăng trầm trong cuộc sống hằng ngày mà chúng ta đã quên đi những điều nhỏ bé quan trọng. Chúng ta quên nói lời «Xin chào », « Làm ơn », « Cám ơn » hoặc quên chúc mừng ai đó vừa trải qua một sự kiện quan trọng trong cuộc đời họ. Chúng ta đơn giản quên đi một lời khen hay một cử chỉ ân cần, quên mất niềm vui khi làm những việc đó.
Hãy gửi thông điệp này đến tất cả những người mà bạn coi là bạn và bạn có thể khiến cho ngày của ai đó trở nên tươi sáng hơn. Nếu bạn làm điều này thì có thể có ai đó sẽ mỉm cười nhờ bạn.
Đôi khi, ta tự hỏi tại sao có một số người thường xuyên viết thư cho ta hay đơn giản chỉ gửi cho ta những câu chuyện cười mà không kèm một lời nào cả? Có thể đơn giản bởi vì họ chỉ muốn giữ gìn một sự liên hệ!

Đó cũng chính là một cách để nói lên rằng họ nghĩ đến bạn, rằng bạn là một người quan trọng đối với họ, hay đơn giản chỉ là họ rất mến bạn!

Lễ Mình Máu Thánh Chúa – Lời Chúa và Suy Niệm song ngữ

Body and Blood of Christ
Lễ Mình Máu Thánh Chúa
Gospel (Mk 14:12-16, 22-26)
12 And on the first day of Unleavened Bread, when they sacrificed the Passover lamb, his disciples said to him, “Where will you have us go and prepare for you to eat the passover?”
13 And he sent two of his disciples, and said to them, “Go into the city, and a man carrying a jar of water will meet you; follow him,
14 and wherever he enters, say to the householder, ‘The Teacher says, Where is my guest room, where I am to eat the passover with my disciples?’
15 And he will show you a large upper room furnished and ready; there prepare for us.”
16 And the disciples set out and went to the city, and found it as he had told them; and they prepared the passover.
22 And as they were eating, he took bread, and blessed, and broke
it, and gave it to them, and said, “Take; this is my body.”
23 And he took a cup, and when he had given thanks he gave it to them, and they all drank of it.
24 and he said to them, “This is my blood of the covenant, which is poured out for many.
25 Truly, I say to you, I shall not drink again of the fruit of the vine until that day when I drink it new in the kingdom of God.”
26 And when they had sung a hymn, they went out to the Mount of Olives.
Phúc Âm (Mc 14:12-16,22-26)
12 Ngày thứ nhất trong tuần Bánh Không Men, là ngày sát tế chiên Vượt Qua, các môn đệ thưa với Đức Giê-su: “Thầy muốn chúng con đi dọn cho Thầy ăn lễ Vượt Qua ở đâu?”
13 Người sai hai môn đệ đi, và dặn ho.: “Các anh đi vào thành, và sẽ có một người mang vò nước đón gặp các anh. Cứ đi theo người đó.
14 Người đó vào nhà nào, các anh hãy thưa với chủ nhà: Thầy nhắn: ‘Cái phòng dành cho tôi ăn lễ Vượt Qua với các môn đệ của tôi ở đâu?’
15 Và ông ấy sẽ chỉ cho các anh một phòng rộng rãi trên lầu, đã được chuẩn bị sẵn sàng: và ở đó, các anh hãy dọn tiệc cho chúng ta”.
16 Hai môn đệ ra đi. Vào đến thành, các ông thấy mọi sự y như Người đã nói. Và các ông dọn tiệc Vượt Qua.
22 Cũng đang bữa ăn, Đức Giê-su cầm lấy bánh, dâng lời chúc tụng, rồi bẻ ra, trao cho các ông và nói: “Anh em hãy cầm lấy, đây là mình Thầy”.
23 Và Người cầm chén rượu, dâng lời tạ ơn, rồi trao cho các ông, và tất cả đều uống chén này.
24 Người bảo các ông: “Đây là máu Thầy, máu Giao Ước, đổ ra vì muôn người.
25 Thầy bảo thật anh em: chẳng bao giờ Thầy còn uống sản phẩm của cây nho nữa, cho đến ngày ấy, ngày Thầy được uống thứ rượu mới trong Nước Thiên Chúa”.
26 Hát thánh vịnh xong, Đức Giê-su và các môn đệ ra đi lên núi Ô-liu.
 
Interesting Details
+ (v.12) The Last Supper is identified as a Passover meal. Many Jewish prophets tie their teachings to dramatic actions, so that the teachings are more likely to be remembered. Jesus did the same thing here, giving new meaning to the history of Israel. The Passover meal celebrates Israel’s liberation from slavery in Egypt.
+ (v.22) Jesus “took bread,” “blessed,” “broke,” and “gave.” These are the same words used in both feeding stories (Mk 6:41,8:6). Then the disciples “did not understand about the loaves”(8:17). Now, at the Last Supper, the mystery was revealed: after his death, Christ would be the “one loaf” that will feed the multitude. This was alluded to also in the Lord’s Prayer “give us this day our daily bread.”
+ (v.23) In the course of a Passover meal, 4 cups of wine were drunk, to remind the participants of the 4 promises of God in Exodus 6:6-7
– 1st cup: “I will bring you out from under the burdens of the Egyptians”
– 2nd cup:”I will rid you of their bondage”
– 3rd cup:”I will redeem you with outstretched arm”
– 4th cup:”I will take you to me for a people, and I will be your God”
The cup in v.23 was the 3rd cup, taken after given thanks.
+ (v.24) The word “covenant” is used often in the Jewish religion. It means a contract, a relationship. In Exodus 24:3-8, God entered into a relationship with Israel. If the people keep God’s law, then Israel “would be a kingdom of priests”(Ex 19:6), mediator between God and all nations. If the law is broken, then the contract is broken. It was a relationship dependent on obedience of the law. Jesus said “This is the blood of the (new) covenant.” It is not dependent on obedience of the law, but on Jesus dying for us. That is, the new relationship between God and man is dependent only on Jesus’ love. This is echoed in the promise in Ex. 6, “I will redeem you with outstretched arm.” Blood is used in antiquity to seal a contract. Moses sealed the first covenant with the blood of sacrificial animals. God now seals the new covenant with the blood of Christ! “poured out for many” alludes to the Suffering Servant passage in Is.53:12, adding a sacrificial tone to this action of shedding blood. The phrase “for many” is from Hebrew, which means for all, not just for one or a few.
+ (v.25) Jesus’ 4th cup will be drunk after the redemption is completed. The Eucharistic meal is not just the Last Supper but also connects to the glorious banquet in heaven. This is hope for all who share at his table.
Chi Tiết Hay
+ (c. 12) Lễ Vượt Qua của dân Do Thái là lễ kỵ niệm ngày Thiên Chúa giải thoát họ khỏi ách nô lệ của Ai Cập. Chúa Giê-su lập bữa Tiệc Ly của Người trùng với ngày lễ vượt qua này, như một lễ Vượt Qua mới, giải thoát con người khỏi ách nô lệ của tội lỗi.
+ (c. 22) Chúa Giê-su “cầm lấy bánh”, “dâng lời chúc tụng”, “bẻ ra”, “trao”. Cũng những cử chỉ này đã xảy ra trong 2 lần Chúa hóa bánh ra nhiều (Mc.6:41, 8:6). Lúc đó, các tông đồ đã chưa hiểu thấu (Mc.8:17). Giờ đây, Chúa Giê-su tỏ ra cho họ thấy: trong cái chết của Người, Người sẽ trở thành tấm bánh nuôi sống nhân loại. Chúa Giê-su cũng đã nhắc đến điều này trong Kinh Lạy Cha: “xin cho chúng con lương thực hàng ngày”.
+ (c. 23) Lễ Vượt Qua thường được cử hành với 4 ly rượu, uống lần lượt , để kỵ niệm 4 lời hứa của Thiên Chúa với dân Do Thái trong sách Xuất Hành (6:6-7).
  – Ly thứ nhất: “Ta sẽ đem các ngươi ra từ ách của Ai-cập”
  – Ly thứ hai: “Ta sẽ giải thoát các ngươi khỏi cảnh làm tôi mọi chúng”
  – Ly thứ ba: “Ta sẽ giương cánh tay mà chuộc lấy các ngươi”
  – Ly thứ tư: “Ta sẽ lấy các ngươi làm dân Ta, và Ta sẽ là Thiên Chúa các ngươi”
Ly rượu được nhắc lại trong câu 23 là ly thứ ba, uống sau lời tạ ơn.
+ (c. 24) “Giao-Ước” là một từ được dùng thường xuyên trong đạo Do Thái, để tả lời cam kết vềmột mối liên hệ. Trong Xuất Hành 24:3-8, Thiên Chúa lập một liên hệ với dân Do Thái, lệ thuộc vào sự tuân giữ luật Chúa. Chúa Giê-su dến và lập một giao ước mới, không lệ thuộc vào sự vâng lời của con người, mà chỉ lệ thuộc vào tình yêu của Thiên Chúa. Thiên Chúa đã hứa trong Xuất Hành 6: “Ta sẽ giương cánh tay mà chuộc lấy các ngươi”. Trong thời đó, máu thường được dùng để đóng dấu một lời cam kết. Môi-sen đã đóng dấu giao ước với Chúa bằng máu loài vật. Thiên Chúa đóng dấu giao ước mới bằng chính máu của con mình! “Đổ ra vì muôn người” nhắc lại lời tiên tri Isaia (53:12) viết về Người Đầy Tớ Đau Khổ.
 
 
 
 
+ (c 25) Chén thứ tư của Chúa Giêsu sẽ được uống sau khi việc cứu chuộc được hoàn tất. Các bữa tiệc Thánh Thể không chỉ trong Bữa Tiệc Ly, nhưng cũng kết nối đến các bữa tiệc vinh quang trên trời. Đó là hy vọng cho tất cả những ai chia sẻ cội nguồn của mình: “Thầy bảo thật anh em: chẳng bao giờ Thầy còn uống sản phẩm của cây nho nữa, cho đến ngày ấy, ngày Thầy được uống thứ rượu mới trong Nước Thiên Chúa”.
 
One Main Point
Jesus let the disciples participate in the preparation of his passover meal. Likewise, by giving us the gift of his Body, he has given us the food that we need to participate in his salvation plan.
Một Điểm Chính
Chúa Giê-su đã cho các môn đệ được cùng với Người sửa soạn buổi lễ Vượt Qua. Cũng như thế, với món quà chính Thân Thể mình, Người cho chúng ta món ăn để được cùng hợp tác với Người trong chương trình cứu độ.
Reflections
1. What is my usual attitude when I receive communion at Mass? Let the next time be a real encounter: as I receive his Body, may I grow in oneness of mind with my Lord and his words.
2. When I take the Lord’s Body and his Blood, I take in his spirit, his mission–all of him. As I am part of his body, everyone else is. Do I accept others as my brothers and sisters? Who are the people that I cannot accept as my spiritual family? I ask Jesus to help me see them in a new light.
Suy Niệm
1. Cách tôi lãnh nhận Mình Thánh Chúa trong Thánh Lễ như thế nào: hân hoan hay thờ ơ? Xin cho tôi ý thức hơn đây là một cuộc gặp gỡ, để tôi ngày càng gần Chúa, ngày càng giống Chúa.
2. Khi tôi lãnh nhận Mình và Máu Chúa, là tôi lãnh nhận tâm hồn và ứơc mơ của Chúa. Tôi đã trở thành một phần của Người. Những người chung quanh tôi cũng là một phần trong thân thể Chúa. Tôi có nhìn họ như anh em? Ai là người tôi chưa có thể đối xử như người anh em? Xin Chúa Giê-su giúp tôi nhìn họ với cái nhìn của Chúa.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s